
Roman Abramovich (đứng ngoài cùng bên phải) đã hoàn thành giấc mơ
Chealsea vô địch Champions League
Roman Abramovich (CLB Chelsea, Anh)
Trong số những ông trùm bóng đá hạng nhất, ít ai bì được với ông chủ người Nga của CLB Chelsea về cả độ chịu chơi, chịu chi lẫn độ kiên trì. Tháng 7/2003, Roman Abramovich đã làm cả làng bóng đá choáng váng khi chi 140 triệu bảng để mua lại Chelsea từ cựu chủ tịch Ken Bates. Mất 9 năm theo đuổi, đầu tư hàng trăm triệu bảng cho Chelsea, Chelsea giành được 4 cúp FA, 3 chức vô địch Premier League, 2 lần vào chung kết Champions League, đó là chưa kể những chiếc cúp khác. Nhưng giấc mộng lớn nhất của vị tỷ phú người Nga vẫn là việc Chealsea lên ngôi vô địch Champions League. Và đến ngày 20/5/2012 vừa qua, tỷ phú người Nga Roman Abramovich đã hoàn thành giấc mơ Chealsea vô địch Champions League.
Silvio Berlusconi (AC Milan, Italia)

Ngoài việc là một chính trị gia nhiều tai tiếng, cái để người ta nói nhiều nhất về tỷ phú người Ý Silvio Berlusconi là bóng đá, trên cương vị ông chủ của CLB bóng đá danh tiếng AC Milan. Ngày 24/3/1986, Berlusconi chính thức thay thế Farina để trở thành Chủ tịch Milan, sau hàng loạt những vụ thương lượng căng thẳng để mua lại CLB. Thời điểm đó cũng là lúc ông bắt đầu đưa Milan trở thành một cỗ máy chiến thắng. Rất nhanh chóng, Berlusconi trang trải các khoản nợ và mua về những chất liệu để xây thành công: Tiền đạo Daniele Massaro (Fiorentina) và thủ môn Giovanni Galli, thực hiện vụ “áp phe” chóng vánh với Roberto Donadoni (từ Atalanta), và một năm sau, một Đại Milan đã thực sự hình thành, không chỉ từ núi tiền mà Berlusconi bỏ ra, mà còn từ sự tự đào thải liên tục trong lòng đội bóng, một thứ “cương lĩnh” cứng rắn mà Silvio đã trang bị cho Milan. Kỷ nguyên Berlusconi được mở ra, với bộ ba Hà Lan bay (Gullit-Rjikaard-Van Basten) và hành trình gặt hái danh hiệu không ngừng nghỉ của Milan trong suốt thập niên 90.
Florentino Perez (Real Madrid, Tây Ban Nha)
Những cổ động viên nhiệt thành của đội bóng “Những con kền kền trắng” có lẽ không thể quên được thời khắc ngày 3/5/2012 khi cuối cùng sau 3 năm hứng chịu tủi nhục, Real Madrid đã vượt qua được cái bóng vĩ đại của Barcelona đã trở lại để đăng quang chức vô địch La Liga lần thứ 32 trong lịch sử. Người vui nhất trong lễ đăng quang này có lẽ là vị chủ tịch Florentino Perez 57 tuổi của đội bóng Hoàng gia. Chiến thắng của Real không chỉ là niềm vui duy nhất của Florentino Perez bởi lẽ tập đoàn ACS (Hoạt động Xây dựng và Dịch vụ) mà ông đứng đầu đang chìm trong một cuộc khủng hoảng kinh tế trầm trọng với hệ lụy tiêu cực đối với toàn bộ nền kinh tế Tây Ban Nha. Nó còn là thành quả tuyệt vời của một chiến dịch cải tổ đội bóng giàu tham vọng và hết sức tốn kém mà ông đã dày công thực hiện suốt 3 năm qua, kể từ thời điểm 1/6/2009, khi Florentino Perez chính thức ngồi vào chiếc ghế chủ tịch của Real Madrid.
Malcolm Glazer (MU, Anh)
Vào ngày 12 tháng 5 năm 2005, Malcolm Glazer - một doanh nhân Mỹ - đưa ra lời đề nghị mua lại câu lạc bộ MU với giá khoảng 800 triệu bảng Anh (1.47 tỉ dollar Mỹ). 4 ngày sau, ông tăng lượng cổ phần của mình tại MU lên 75% - một tỉ lệ đủ để đưa câu lạc bộ ra khỏi thị trường chứng khoán và trở thành tài sản cá nhân. Ngay từ lúc Malcolm Glazer bắt đầu thâu tóm Manchester United, nhà tỷ phú người Mỹ đã vấp phải sự phản đối quyết liệt từ phía CĐV. Thậm chí đã có lúc hàng nghìn người hâm mộ MU đã đòi Glazer phải ra đi. Họ lo sợ ông sẽ huỷ hoại MU cũng như tăng giá vé vào sân Old Traford, những điều từng diễn ra tại các CLB thể thao mà Malcolm Glazer đã sở hữu. Chính vì thế, dù M.U dưới thời Glazer được đánh giá thành công về chuyên môn nhưng giới CĐV M.U vẫn không ủng hộ vị chủ tịch người Mỹ. Họ lấy làm khó chịu khi Glazer thỉnh thoảng lại nhắc đến câu nói quen thuộc dùng làm phương châm kinh doanh rất thành công của ông ta: “Tôi dùng tiền thiên hạ mua thiên hạ và làm lợi cho mình”.
Uli Hoeness (Bayern Munich, Đức)
Chủ tịch Bayern Munich Uli Hoeness là một trong những huyền thoại thành công nhất trong lịch sử bóng đá nước Đức cả trong màu áo Bayern Munich lẫn ĐTQG Đức. Năm nay là năm thứ 3 huyền thoại này đứng trên cương vị Chủ tịch đội bóng Hùm xám, chiến tích trên sân cỏ cũng nhiều nhưng cái mà báo giới nói nhiều nhất về Uli Hoeness lại là... tài công kích, nói xấu đối thủ của ông. Khi trở thành Giám đốc điều hành và sau này là Chủ tịch Bayern, Hoeness không ngại công kích, dù đối tượng là bất kỳ ai, từ đối thủ, cho đến các quan chức, thậm chí là cầu thủ và chính những huyền thoại của Bayern. Có thể nói không ai công kích người khác một cách cay nghiệt và dai dẳng như Hoeness, nhưng không phải ngẫu nhiên mà ông lại được tôn trọng, nể vì đến thế, với sự độc đoán và ý thức uy quyền quá mạnh của mình.
Mansour bin Zayed Al Nahyan (Manchester City, Anh)
Tính đến hết kỳ chuyển nhượng mùa hè 2011, chủ tịch Mansour bin Zayed Al Nahyan của Manchester City đã chi trên dưới 1 tỷ bảng cho các hoạt động của đội xanh thành Manchester. Có thể nói, từ thời điểm tháng 8/2008, khi nhà tỷ phú 41 tuổi trở thành chủ tịch Manchester City, Man “xanh” đã thay da đổi thịt đáng kể. Những khoản đầu tư dường như vô hạn của bin Zayed khiến Man City từ một CLB hạng trung đã vươn lên để đứng vào hàng đại gia, cạnh tranh chức vô địch giải Ngoại hạng Anh và vươn ra tầm châu lục. Tháng 9/2011, tạp chí bóng đá Fourfourtwo bình chọn Mansour bin Zayed Al Nahyan là ông chủ giàu có nhất trong giới bóng đá. Đồng thời, Fourfourtwo cũng ước tính bin Zayed kiếm được lợi nhuận khoảng 2.7 tỷ bảng nhờ hoạt động đầu tư bóng đá. Rõ ràng, đầu tư lớn vào Manchester City đang là nước đi đúng đắn của nhà tỷ phú Mansour bin Zayed Al Nahyan.
Nguyễn Thành