“Những sườn núi lấp lánh” hay là sự lấp lánh của tình người

(CLO) Dưới dự dẫn dắt của nhà văn Trần Nhã Thụy, tại Đường sách Nguyễn Văn Bình (Quận 1, TP. HCM) vừa diễn ra buổi ra mắt sách “Những sườn núi lấp lánh” (Saigon Books và NXB Hội Nhà văn ấn hành) của tác giả – Bác sĩ Lê Minh Khôi.

2ggggg
Lê Minh Khôi- Tác giả của “Những sườn núi lấp lánh”

Tác giả Lê Minh Khôi sinh năm 1973, quê Quảng Ngãi, hiện sống tại TPHCM. Với cái tên Mạc Đại, anh bắt đầu bước chân vào con đường văn chương từ năm 1992 bằng những bài thơ tình sinh viên. Thời cộng tác với báo Áo Trắng cũng chính là một cơ duyên để anh được gặp gỡ nhà văn Đoàn Thạch Biền sau này. Tuy nhiên, khác với những người cầm bút cùng thế hệ, Lê Minh Khôi chỉ xem văn chương là “mối tình đầu thủy chung”, còn nghề Y mới là “tình yêu đích thực”. Anh có hơn 10 năm đắm đuối với thơ trước khi chuyển sang viết tạp bút.

1aaaaaaaaaaaaaaa
Tập tản văn “Những sườn núi lấp lánh” do Saigon Books và NXB Hội Nhà văn ấn hành.

Theo chia sẻ của nhà văn Đoàn Thạch Biền, bẵng đi một thời gian, từ nước Đức xa xôi, Lê Minh Khôi gửi bài về cộng tác với Áo Trắng nhưng không phải thơ mà là những bài du ký châu Âu. Chính những bài viết này đã khiến nhà văn Đoàn Thạch Biền mở chuyên mục “Hương xa” trên Áo Trắng. Chia sẻ tại buổi ra mắt sách “Những sườn núi lấp lánh”, nhà văn Đoàn Thạch Biền cho biết: “Những bài tản văn của Lê Minh Khôi luôn dồi dào cảm xúc. Hy vọng, buổi ra mắt sách hôm nay sẽ là nốt nhạc khởi đầu cho những tác phẩm sau này”.

2ppppppppppp
Đông đảo bạn đọc đã đến tham dự buổi ra mắt sách của tác giả Lê Minh Khôi

Tập tản văn “Những sườn núi lấp lánh” được tập hợp từ 57 bài viết từ hồi Blog Yahoo 360 còn thịnh hành hay đã từng đăng rải rác trên các báo. Cuốn sách mang đến một hành trình dài của Lê Minh Khôi từ khi còn thơ ấu nơi miền quê Quảng Ngãi, đến khi lớn lên trở thành bác sĩ. Hành trình ấy tiếp tục được nối dài ra khỏi lãnh thổ của đất nước khi anh tu nghiệp và công tác ở nước ngoài. Trên hành trình mang tính cá nhân ấy, có không ít những câu chuyện, những thân phận người bấp bênh mà ai cũng có thể bắt gặp trong cuộc sống.

2oooooooo
Tác giả Lê Minh Khôi kí tặng sách cho bạn đọc

Cuốn sách được chia làm 3 phần, giống như một sự dịch chuyển trong đời một con người. Phần I – Thương nhớ ca dao là những hồi tưởng về vùng quê nơi miền Trung đầy nắng gió, về khoảng trời ấu thơ đã xa khuất sau lưng. Ở đó có gia đình, bạn bè, có những con người chân chất, lam lũ. Phần II – Bấp bênh phận người mang đến những thấu cảm, sẻ chia và đau đáu với những phận người trong cái nhìn của một bác sĩ. Phần III – Những sườn núi lấp lánh mở ra những hành trình lớn khi tác giả có cơ hội được ra nước ngoài; Có điều, sự ra đi này cũng chính là để quay về, để soi chiếu, nhìn lại thế sự, về cuộc đời và về con người.

Nghề bác sĩ giúp Lê Minh Khôi mục kích rất gần nỗi đau đớn và thường phải tiếp xúc với lằn ranh giữa sự sống -và cái chết mong manh. Nhưng chính trái tim biết đập thổn thức vì trần gian mới giúp cho Lê Minh Khôi cảm nhận được những cung bậc trầm lắng của cuộc đời. Tập tản văn là niềm vui hồn nhiên của trẻ thơ, là sự thấu cảm trước cái đẹp đang hiển hiện hay dần tàn phai, nhưng trên hết nó là nỗi đau đáu về kiếp người của một “tuổi thơ đã biết buồn”.

Với Những sườn núi lấp lánh, Lê Minh Khôi viết những chuyện rất đời thường mà rưng rưng cảm xúc: Có anh bán thơm giá 10 ngàn 3 trái, có tiếng rao đêm lạc thỏm giữa phố phường, có vụ kẹt xe ngắc ngứ trong đô thị, có cậu nhóc chăn bò ham chơi…

Ở “Những sườn núi lấp lánh” còn là những trăn trở, đau khổ rất đời thường: Nỗi cô đơn, băn khoăn tìm cho mình một lẽ sống, bệnh tật, đói nghèo, sự bất an, ước mơ được sống yên lành… Vì lẽ gần gụi như vậy nên những tâm tư được giãi bày ấy đã chạm đến được trái tim của người đọc.

Theo Nhà văn Trần Nhã Thụy: “Đọc Những sườn núi lấp lánh, chúng ta thấy được sự lấp lánh của cảm xúc cùng sự ấm áp của tình người. Viết về những vẻ lấp lánh cũng là đi tìm cái đẹp bị vùi dập hay khuất lấp giữa đời thường. Như con nhện bé nhỏ chăm chỉ giăng lưới không phải để bẫy bắt những con mồi mà chỉ để giữ lại vẻ lấp lánh của những giọt sương, tia nắng và cả những hư ảo sắc màu”.

57 bài tản văn dù được viết từ trước hay sau này, tất cả đều toát lên vẻ lấp lánh của tình người; kịp gieo vào lòng bạn đọc những hạt mầm trắc ẩn, hướng đến những điều thiện lành và tử tế.

Những sườn núi lấp lánh cũng có thể được xem là một “vị thuốc” quý giá cho tâm hồn, theo cách nói của nhà văn Trần Nhã Thụy “những trang văn của Lê Minh Khôi như là những đơn thuốc cho những người đang bị kháng thuốc, lờn thuốc”.

Và từ “Những sườn núi lấp lánh”, Lê Minh Khôi gần như đã trao trọn tấm chân tình của mình vào những bài viết khiến chúng trở nên lấp lánh bởi sự nhân ái, bao dung và ấm áp của tình người.

Thu Hiền