Cảm nhận “Từ bến sông nhùng"

(NB&CL) Mùa xuân Kỷ Hợi - 2019 ùa về đất nước hình chữ S hình như khác hơn mọi năm. Ba mươi Tết là ngày Lập Xuân. Cả nước hồ hởi đón Tết, mừng Xuân trong náo nức của những thành tựu lớn tần tảo mưu sinh suốt năm 2018 - Mậu Tuất.

Cùng thời điểm, tôi có trong tay tiểu thuyết mang tên “Từ bến sông Nhùng” dày gần 400 trang  của người bạn phương Nam - nhà báo Phạm Quốc Toàn vừa gửi tặng qua đường chuyển phát nhanh EMS. Chỉ điều đó thôi đã thấy ấm lòng.

Thú vị thật, thể loại tiểu thuyết, chuyện và việc giống ngoài đời, nhưng lại không có ngoài đời, phần nào bạn đọc cảm nhận được diện mạo một giai đoạn đấu tranh và phát triển đặc biệt của dân tộc nửa cuối thế kỷ XX, đầu thế kỷ XXI và của nền báo chí cách mạng nước nhà. Vừa nhâm nhi ly rượu Tết vừa thả hồn qua những trang in còn mới tinh khôi của Nhà xuất bản Văn hóa - Văn nghệ, vừa thoang thoảng cái xôn xao sông nước mang tên “Sông Nhùng” của Bình - Trị - Thiên khói lửa một thời, mà tôi đã từng xung trận thời 9 năm kháng chiến trường kỳ. Nay, mở sách ra đã thấy tác giả “ký sự” thơ “Sông Nhùng nói lời cổ tích/ Phù sa dâng hết đôi bờ/ Biếc xanh rừng cây ruộng lúa/ Hồng hào đôi má trẻ thơ”.

20171102_ngocthaibn_IMG_0262-Edit-copy

Phạm Quốc Toàn vốn là học sinh giỏi văn và toán, quê làng bưởi ngon Phúc Trạch, cận kề chiến khu cụ Phan Đình Phùng thời Cần Vương dạt dào tình nước tình dân, căm thù bọn xâm lăng. Quốc Toàn họ Phạm vào lính, làm báo lính, cây bút bình luận sắc sảo của  Báo Quân đội Nhân dân. Sau đại thắng mùa Xuân 1975 hơn chục năm anh “dạt” vào  phương Nam rồi cắm sâu ở đó, nhưng nghề báo thì “bay bổng”, đam mê - không một ngày giờ ngưng nghỉ cho đến hôm nay và sắp tới. Giỏi toán, thuận  tư duy lô-gíc, viết bình luận thời cuộc sắc sảo là chí lý. Giỏi văn, thuận tư duy hình tượng, viết tiểu thuyết và bút ký, phóng sự hay cũng là điều dễ hiểu. Nghề báo - nghiệp văn, nếu kết hợp nhuần nhuyễn hai thứ tư duy ấy thì còn gì bằng(!). Hơn thế, Phạm Quốc Toàn tử vi cầm tinh con trâu vàng, dù có “nhởn nhơ” gặm cỏ vẫn luôn đắm mình sáng tạo trên từng con chữ, trang viết.

Khoảng chục năm lại đây, Phạm Quốc Toàn xuất bản  hơn chục đầu sách, đủ thể loại: Tiểu luận, tiểu phẩm, bút ký văn học, bút ký chân dung, du ký, truyện ký, truyện dài, tiểu thuyết… bởi các nhà xuất bản sáng giá, nghe tên đã thấy nể trọng. Mỗi cuốn in vài ngàn cuốn, cuốn nào cũng bán hết vèo. Dư luận người đọc, kể cả người khó tính cũng tỏ lời khen tác giả nói thật, viết khéo. Chuyện nay, chuyện mai và chuyện xưa quyện vào nhau, xoắn xuýt với thời cuộc, hơi thở cuộc sống. Thế mới đáng nể và thuyết phục!

Nhà báo là một nghề, sự vất vả và hiểm nguy được ví chỉ đứng sau nghề thợ mỏ. Họ tần tảo, khó nhọc trăm bề, sớm tối “đầu tắt mặt tối”. Nước ta có gần 24.000 hội viên nhà báo, trong đó có khoảng 20.000 người được cấp thẻ Nhà báo. Đó là đội ngũ báo chí hùng hậu, đông đảo, được Đảng và nhân dân yêu mến, tin cậy, đồng hành cùng sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Bởi thế, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói “Tờ báo là ngọn cờ cách mạng. Cán bộ báo chí cũng là chiến sĩ cách mạng trên mặt trận ấy”. Bác Hồ là người Thầy vĩ đại, người Thầy số một của nền báo chí Việt Nam, vị chủ bút tờ báo cách mạng đầu tiên của báo giới. Nhưng Người chỉ nhận mình là người có duyên nợ với báo chí. Giản dị mà cao sang… hồn cao muôn trượng, như nhà thơ Tố Hữu đã viết.

Tiểu thuyết “Từ bến sông Nhùng” gói ghém trong 9 chương sách, chương nào cũng đầy ắp chi tiết, chất liệu - chuyện đời, chuyện nghề, cả “thâm cung bí sử” của ai đó trong làng báo cũng được tác giả bật mí với thái độ nhân văn, xây dựng. Bạn đời, bạn nghề mà không hề móc méo; huống hồ chuyện tốt, việc hay, chuyện hay.

Nhân vật trung tâm của cuốn sách là nhà báo lão thành Phan Hoàng, người có 90 năm tuổi đời, 70 năm tuổi nghề, ra đi từ bến sông Nhùng vùng “Gió Lào cát trắng”, làm nên một Phan Hoàng ký giả và văn chương. Từ Phan Hoàng, người đọc cảm nhận bao sự kiện, bao con người trùng trùng, lớp lớp trong đội ngũ hùng hậu báo chí và văn chương - góp phần làm nên một thời đại, lịch sử hào hùng của dân tộc.

Phải chăng, nhân vật Phan Hoàng ngồi “chiếu giữa” chỉ là cái cớ, là cái “khởi đầu” của tác giả để luận bàn thế sự, nhân tình thế thái, sự nhiễu nhương, đan xen trong những biến cố thăng trầm? Vốn là người trong cuộc, ở vào vòng xoáy của thời cuộc, vốn sống phong phú, từng qua ba sông vượt ngũ hồ nên không gì là không biết. Thông qua nhà báo lão thành Phan Hoàng, Phạm Quốc Toàn chuyển tải đến công chúng thông điệp: Độc lập, tự do đổi bằng mồ hôi, nước mắt, xương máu của một dân tộc kiên trung, bất khuất, không chịu cúi đầu trước bạo ngược, cường quyền. Trí tuệ, sự mẫn tiệp, tầm nhìn xa rộng là kết tinh bao ngày gian khổ học hành, tìm kiếm kiến thức. Hoa hồng nào mà chẳng có gai, hạnh phúc nào mà không phải đổi bằng sự hy sinh và cống hiến. Ở hiền gặp lành, nhân nào quả ấy!…

Đội ngũ những người làm báo Việt Nam trong thời đại Hồ Chí Minh, trong đó có Phan Hoàng đã trải qua hơn bảy thập niên vào sinh ra tử, đồng hành không ngơi nghỉ với đồng bào, chiến sĩ cả nước, hội nhập với báo chí thế giới. Hơn thế, đã có hơn 400 nhà báo liệt sỹ ngã mình ngoài trận tuyến trong suốt ba thập niên trận mạc, gươm khua súng nổ, được xem là bản hùng ca trong bản hòa tấu đại hợp xướng lịch sử hào hùng của dân tộc.

Đại văn hào nước Pháp, Victor Hugo để lại cho đời tổng  kết chí lý: “Đời người có ba mùa xuân. Đó là mùa xuân của tuổi trẻ; mùa xuân của trí tuệ và mùa xuân sức khỏe”. Vận vào nhà báo Phạm Quốc Toàn, tác giả tiểu thuyết “Từ bến sông Nhùng”(và hơn chục tác phẩm của anh) hội tụ cả 3 mùa xuân cuộc đời thật là đẹp, nếu không nói là tia sáng lung linh giữa trời xanh, mây trắng, nắng vàng thời kỷ nguyên số.

Đón Xuân Kỷ Hợi - 2019, đọc tiểu thuyết “Từ bến sông Nhùng”, vài suy nghĩ bất chợt về cuốn sách mới của nhà báo Phạm Quốc Toàn - một cuốn sách thật bổ ích, nhất là đối với người làm báo, trong đó có đội ngũ những người làm báo trẻ. Mạn phép, cho tôi mượn thơ của Mãn Giác Thiền sư viết cách đây mấy thế kỷ làm đầu đề bài viết:

“Ai bảo xuân tàn hoa rụng hết

Đêm qua sân trước một cành mai”

-------------

* Tiểu thuyết “Từ bến sông Nhùng”, Nhà xuất bản Văn hóa - Văn nghệ, 2019

Nguyễn Xuân Lương

Xem thêm

Tiền bản quyền điện ảnh: Làm sao để người sáng tạo hưởng lợi tương xứng?

Tiền bản quyền điện ảnh: Làm sao để người sáng tạo hưởng lợi tương xứng?

(CLO) Theo Luật sư Diệp Năng Bình, quy định tiền bản quyền theo tỷ lệ phần trăm giá thành sản xuất đối với các chức danh sáng tạo trong điện ảnh là bước tiến đáng chú ý, tạo cơ sở định lượng rõ hơn giá trị lao động sáng tạo. Tuy nhiên, để chính sách đi vào thực tế, cần minh bạch giá thành sản xuất, doanh thu và phạm vi khai thác tác phẩm.

Đề tài lịch sử gia tăng sức hút trên màn ảnh Việt

Đề tài lịch sử gia tăng sức hút trên màn ảnh Việt

(CLO) Từ những nhân vật, sự kiện đến những câu chuyện chưa được kể nhiều, lịch sử Việt Nam đang trở thành nguồn chất liệu được điện ảnh khai thác theo nhiều cách mới. Sự sáng tạo trong cách kể đang mở thêm cơ hội để những câu chuyện của quá khứ đến gần hơn với khán giả hôm nay.

Khấu trừ 10% cát-xê, nghệ sĩ vẫn có thể bị truy thu thuế?

Khấu trừ 10% cát-xê, nghệ sĩ vẫn có thể bị truy thu thuế?

(CLO) Cát-xê thuộc diện khấu trừ 10% được đơn vị tổ chức giữ lại thuế trước khi thanh toán không đồng nghĩa trong mọi trường hợp nghệ sĩ đã hoàn tất nghĩa vụ thuế. Rủi ro có thể phát sinh khi nghệ sĩ có nhiều nguồn thu nhưng bỏ sót thu nhập hoặc không thực hiện quyết toán theo quy định.

Nhã nhạc cung đình Huế — được UNESCO công nhận là Kiệt tác truyền khẩu và Di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại năm 2003 — là một trong những di sản tiêu biểu cần được bảo vệ và phát huy trong tiến trình hoàn thiện thể chế văn hóa. Ảnh: TTXVN

Hoàn thiện thể chế để giải phóng sức sáng tạo và xây dựng chủ quyền văn hóa số

(CLO) Ba đạo luật về bản quyền tác giả, hoạt động nghệ thuật và công nghiệp văn hóa được xác định là những nền tảng quan trọng trong quá trình hoàn thiện thể chế. Nhưng hành lang pháp lý chỉ thực sự phát huy hiệu quả khi vừa bảo vệ người sáng tạo, vừa mở đường cho mô hình mới, tạo lập dữ liệu, nền tảng và hệ sinh thái nội dung đủ sức đưa văn hóa Việt Nam cạnh tranh trong môi trường số.

Cỡ chữ bài viết: