Mất một mùa chữ, mất chín mùa người!

Ngày thơ Việt Nam năm nay sẽ không diễn ra vì dịch bệnh Covid-19 nhưng dòng chảy thi ca vẫn bất tận. Ảnh: TL

Ngày thơ Việt Nam năm nay sẽ không diễn ra vì dịch bệnh Covid-19 nhưng dòng chảy thi ca vẫn bất tận. Ảnh: TL

Đón nhận tập bản thảo thơ tình của một người bạn đúng ngày thơ Việt Nam, tôi như muốn “cắn” vào xuân hồng hây hẩy giêng hai, xênh xênh nõn nà trong từng câu lục bát.

Bao nhiêu năm đi làm báo, chữ nghĩa chạy theo thông tấn, cảm xúc cá nhân đành lên “đoạn đầu đài” dành chỗ cho lý trí khách quan. Những tưởng tôi không còn chút hứng thú nào với thơ. Ấy vậy mà, tháng Giêng, mùa xuân, những giọt mùa lẳng lơ của hóa công như níu tôi lại lạc vào thế giới thi ca.

Những câu lục bát tình nhân phả vào hồn tôi như một lọn gió mới gọi những mùa yêu xa. Câu sáu, câu tám dan díu vào nhau, cồn cào yêu và da diết nhớ, gợi nên những khát khao ái ân giữa mùa xuân sinh sôi nảy nở rồi lại chùng xuống như một nốt trầm xao xuyến buổi chia ly.

Thi ca, với quyền năng đặc biệt đã cho tôi cùng một lúc được sống trong nhiều chiều góc cảm xúc khác nhau.

Bất chợt tôi nảy ra ý định làm thơ nhưng vợ tôi gạt phắt đi, rằng anh làm gì thì làm, làm ơn xin đừng làm thơ. Cảm xúc vừa đâm chồi, đã bị búa rìu đâm trụi, tôi không hiểu vì sao nàng từng học chuyên văn, từng một thời mộng mơ con chữ mà giờ đây “tàn bạo” với thi ca đến vậy?

Có phải thi ca đã lên “đoạn đầu đài” hay lòng người đã khép chặt với thi ca?

Tôi tự hỏi rồi tự đi tìm câu trả lời cho chính mình.

Bạn tôi, hơn 40 mùa xuân cuộc đời thì mất hơn 20 năm bị nàng thơ bỏ bùa. Gia tài 4 tập thơ, trong đó có 2 tập đạt giải nhưng tập nào in ra cũng lỗ nặng. Gã bảo, làm thơ, nếu không có tình yêu lớn hơn tình yêu bình thường, đam mê lớn hơn đam mê bình thường thì chỉ là những mối tình thoảng qua như một cơn gió nhẹ.

Gã thăng hoa trong đêm cảm xúc hôn phối với ngôn ngữ để chắt ra từ đáy chữ những câu thơ – điệu hồn rung lên trong cõi người. Có những câu thơ, bài thơ, ý thơ, gã làm như để giải phóng con người cô đơn, như độc thoại với chính mình. Tìm được người tri kỷ để thả chiếc thuyền thơ khó như mò kim đáy bể.

In thơ không bán được, đến tặng thơ cũng bị bỉ bai: “Gặp nhau tay bắt mặt mừng/ Tặng gì thì tặng, xin đừng tặng thơ”, gã bèn quăng thơ lên Facebook những mong “Có ai nghe thấy một tiếng vọng/ Thì thả con thuyền sang với tôi” (thơ Trần Lê Văn). Nhưng bạn bè trên Facebook của gã chỉ thả tim, nhấn like mà không hề đọc. Người ta còn bận hóng tin giật gân, nghe ngóng đất đai, chứng khoán, rảnh thì xem phim bom tấn, hơi sức đâu mà đọc thơ. Thi thoảng có người đọc thì cũng chỉ comment những câu xã giao như kiểu chúc mừng… năm mới.

Cứ thế, gã và lâu đài thi ca của mình trở thành ốc đảo ở ngay trên cái cõi phẳng tưởng chừng như vô biên - mạng xã hội.

Cháu tôi, chàng trai mười tám mộng mơ, thư sinh như “học trò trường huyện” thời cụ Nguyễn Bính từng ôm mộng thành tài tử văn nhân. Cậu không bắt trend, đu trend trên mạng xã hội, đứng ngoài K-pop, nói không với Hip-hop, chỉ có thơ là niềm đam mê bất tận. Cậu tìm thấy niềm tin lấp lánh từ ngôn ngữ thi ca nhưng cuộc sống thực tại lại không nhìn thấy cậu. Vần điệu, thi pháp không bằng... đạo hàm, tích phân. Tài năng thi ca vừa hé nụ đã bị lụi tàn bởi áp lực cuộc sống mới. Thi ca thời 4.0 không phải và không thể là bệ phóng để phấp phới tương lai. Giấc mộng văn nhân bỗng chốc tan thành mây khói. Áo cơm thời thế giới phẳng cũng chẳng đùa với khách thơ là vậy!

Bác tôi, cả một đời lắt léo quan trường, chẳng mảy may chữ nghĩa. Ấy vậy mà mới nghỉ hưu được nửa năm, đã chễm chệ vào hội thơ của xã. Bác bảo, từ ngày được các cụ cao niên rủ rê làm thơ, sức khỏe tốt hẳn lên. Kết hợp với tập dưỡng sinh và chăm cây cảnh, làm thơ khiến bác cảm thấy sống vui, sống khỏe, sống có ích hơn. Té ra, thơ ca, chừng mực nào đó, vẫn còn có giá trị như những liều thuốc tinh thần.

Chỉ có điều, không hiểu vì sao, thánh đường thơ lại mở rộng cửa đến thế với những người như bác tôi. Thơ ca là nghệ thuật ngôn từ. Nhà thơ là người đánh vật trên cánh đồng chữ. Vậy mà những câu chữ ngô nghê vần điệu vẫn có thể được xem là thơ.

Dẫn ra đây những câu chuyện như thế để tôi tự lý giải cho thắc mắc của chính mình, rằng vì sao thi ca hôm nay lại… rớt giá đến vậy!

Ngày thơ Việt Nam Rằm Tháng Giêng Tân Sửu bị hoãn vì Covid-19. Các nhà thơ sẽ không còn cảnh chen lấn đọc thơ trên lễ đài tôn vinh cứ như ngày mai đã là tận thế. Ban tổ chức ngày thơ Việt Nam sẽ không còn phải đau đầu lựa chọn câu thơ nào, bài thơ nào để thả thơ lên trời xanh. Nhưng chắc chắn, dòng chảy thi ca sẽ không bị… hoãn vì bất cứ lý do gì. Không có biên giới cảm xúc, không có quyền lực cản bước thi ca. Chỉ có con người thờ ơ với thơ, tự mình làm rớt giá thi ca. Còn giá trị đích thực của thi ca vẫn vậy. Nói như nhà thơ Nguyễn Quang Thiều thì: “Mất một mùa chữ, mất chín mùa người”.

Quang Duy

Xem thêm

Vì sao người dùng dễ bị cuốn vào những video ngắn liên tục?

Vì sao người dùng dễ bị cuốn vào những video ngắn liên tục?

(CLO) Sức hút của video ngắn không chỉ đến từ nội dung mà còn từ cách các nền tảng được thiết kế để giữ chân người dùng. Nếu thiếu khả năng tự chủ, người dùng, đặc biệt là trẻ em và thanh thiếu niên, có thể đối mặt với những hệ lụy về khả năng tập trung, thói quen tiếp nhận thông tin và đời sống tinh thần.

Hà Nội kể câu chuyện văn hóa bằng ngôn ngữ âm nhạc

Hà Nội kể câu chuyện văn hóa bằng ngôn ngữ âm nhạc

(CLO) Từ những giai điệu quen thuộc về Hà Nội đến các tác phẩm jazz kinh điển của thế giới, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 16/8 tại Nhà Bát giác, Vườn hoa Lý Thái Tổ đã mang đến một không gian nghệ thuật giàu bản sắc, góp phần đưa âm nhạc đến gần hơn với đời sống công chúng.

Hà Nội mở rộng không gian nghệ thuật phục vụ nhân dân dịp 19/8 và 2/9

Hà Nội mở rộng không gian nghệ thuật phục vụ nhân dân dịp 19/8 và 2/9

(CLO) Hướng tới kỷ niệm 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công (19/8/1945-19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945-2/9/2026), Hà Nội triển khai chuỗi chương trình nghệ thuật phục vụ nhân dân tại các không gian công cộng, địa bàn ngoại thành, vùng xa và khu vực có đông đồng bào dân tộc.

 Hòa nhạc ‘Những miền âm thanh’ diễn ra tại TP Hải Phòng

Hòa nhạc ‘Những miền âm thanh’ diễn ra tại TP Hải Phòng

(CLO) Tối 29/8 tới, tại TP Hải Phòng, Hội Nhạc cổ điển Việt Nam tổ chức hòa nhạc “Những miền âm thanh - Realms of Sound”, quy tụ 5 nghệ sĩ Việt Nam được đào tạo chuyên nghiệp và có nhiều thành tích tại các sân khấu trong nước, quốc tế.

Chúng tôi mong muốn người nông dân Đắk Lắk không chỉ bán một trái sầu riêng, mà bán chất lượng, an toàn, câu chuyện của vùng đất và uy tín của thương hiệu Đắk Lắk, Chủ tịch UBND tỉnh Đỗ Hữu Huy chia sẻ

Đắk Lắk đưa sầu riêng từ vùng trồng đến không gian lễ hội

(CLO) Từ một ngành hàng nông sản chủ lực, sầu riêng Đắk Lắk đang được định hướng phát triển theo chuỗi giá trị, gắn sản xuất với thương mại, du lịch, công nghệ và xây dựng thương hiệu. Lễ hội Sầu riêng Đắk Lắk năm 2026 được kỳ vọng trở thành không gian kết nối các mắt xích này, thay vì chỉ dừng ở hoạt động quảng bá sản phẩm.

Tuổi trẻ VTV chung tay vì biển, đảo quê hương tại Sầm Sơn

Tuổi trẻ VTV chung tay vì biển, đảo quê hương tại Sầm Sơn

(CLO) Sáng 16/8, tại phường Sầm Sơn (Thanh Hóa), gần 300 đại biểu, đoàn viên, thanh niên và người dân địa phương tham gia chương trình “Hành trình tuổi trẻ với biển, đảo quê hương”, với nhiều hoạt động thiết thực bảo vệ môi trường và đồng hành cùng ngư dân.

Siết quản lý, nâng cao hiệu quả bảo vệ quyền tác giả, quyền liên quan

Siết quản lý, nâng cao hiệu quả bảo vệ quyền tác giả, quyền liên quan

(CLO) Việc triển khai, thi hành Nghị định số 134/2026/NĐ-CP nhằm bảo đảm các quy định mới được thực hiện thống nhất, đồng bộ, hiệu quả, tạo thuận lợi cho người dân, doanh nghiệp trong thực hiện thủ tục hành chính, sáng tạo, khai thác, sử dụng và bảo vệ quyền tác giả, quyền liên quan.

Luật Phát triển Công nghiệp văn hóa: Đáp ứng yêu cầu phát triển trong giai đoạn mới

Luật Phát triển Công nghiệp văn hóa: Đáp ứng yêu cầu phát triển trong giai đoạn mới

(CLO) Việc xây dựng Luật Phát triển Công nghiệp văn hóa là bước đi cần thiết và kịp thời, nhằm thể chế hóa đầy đủ chủ trương của Đảng về phát triển công nghiệp văn hóa. Đây cũng là dự thảo luật có ý nghĩa quan trọng, góp phần hoàn thiện hệ thống pháp luật về văn hóa, tạo hành lang pháp lý thúc đẩy lĩnh vực này phát triển trong giai đoạn mới.

Đề xuất tổ hợp xiếc thực cảnh mang thương hiệu Việt

Đề xuất tổ hợp xiếc thực cảnh mang thương hiệu Việt

(CLO) Để trở thành một sản phẩm của công nghiệp văn hóa, xiếc Việt không thể chỉ dừng ở những chương trình biểu diễn đơn lẻ. Điều cần thiết là cơ chế đặt hàng đủ tầm, nguồn lực đầu tư dài hạn và sự tham gia của doanh nghiệp để hình thành những tác phẩm có thương hiệu, thị trường và vòng đời lâu dài.

Cỡ chữ bài viết: