Nhọc nhằn nhà báo vùng cao

(NB&CL) Họ là một trong cả nghìn con người đang ngày đêm đánh đu với chốn thâm sơn cùng cốc để đeo đuổi thông tin cho cơ quan chủ quản của mình. Vất vả, truân chuyên, mỗi câu chữ, mỗi đồng tiền nhuận bút có thể khó đủ sức để lý giải cho việc lựa chọn, bám trụ và ở lại của họ.

Phải chăng nghề và nghiệp, sự đam mê, nhu cầu được đi, cùng sự bám đuổi thông tin mới là cái để lý giải cho cái sự chấp thuận, gật đầu, lên đường và ở lại với vùng cao của họ - những nhà báo luôn được anh em làm nghề gọi với cái tên đầy thân mật: “Nhà báo vùng cao”.

Hiện nay, đối với các tỉnh miền núi, ngoài lực lượng phóng viên báo, đài nơi sở tại khai thác thông tin, để nắm bắt và chiếm lĩnh “thị phần”, bạn đọc, nhiều đầu báo Trung ương (Gọi như vậy vì cơ quan chủ quản được đặt dưới Hà Nội) cũng cử nhiều phóng viên nhà báo lên đây cắm vùng. Tùy từng đặc thù, khả năng tài chính mà việc chi trả (nhuận bút, lương, thù lao vùng miền) có khác nhau nhưng tựu trung lại, đa số “Nhà báo vùng cao” mà tôi đã gặp – những người sống thực chất bằng nghề, bằng thông tin, bằng thu nhập của chính các cơ quan chi trả tôi thấy họ vẫn phần lớn đều là những người truân chuyên cả.

Những khoảnh khắc hết sức quen thuộc của nhà báo Nguyễn Thanh Thủy khi đi tác nghiệp vùng cao (người thứ 3 từ phải sang).

Những khoảnh khắc hết sức quen thuộc của nhà báo Nguyễn Thanh Thủy khi đi tác nghiệp vùng cao (người thứ 3 từ phải sang).

Nhiều anh em “Nhà báo vùng cao” tôi đã gặp, với những câu chuyện tấc lòng, khi mà sự so sánh được đưa ra, không ít người chạnh lòng. Có những người đã bảo với tôi: “Nói thật, nếu so sánh với giáo viên hay cánh lính biên phòng ở huyện biên giới hay có cái cụm từ “30A” (xã, huyện miền núi nghèo) mà cắm vào thì thu nhập của họ hơn đứt cánh ta và công việc đôi khi nhàn hơn rất nhiều. Lên đây, nghề này, vốn được dân bản và cán bộ sở tại mệnh danh “Cơm đường, cháo chợ, ở... lung tung” nhưng xem ra cứ xa thông tin, rời máy tính là đói no có ngày ngay”.

Mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng nhiều người thuộc hạng “Nhà báo vùng cao” cho biết, bước chân vào nghề này thì rời xa nó cũng không phải dễ. Ngay như anh bạn tôi, một người gạo cội, có thâm niên làm “Nhà báo vùng cao” cũng đã có lần định bẻ lối giữa đường để sang làm một công việc khác, cũng là công chức, nhàn nhã và có thu nhập cao hơn nhiều. Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian, lại thấy anh “lối cũ ta về” và tiếp tục với sứ mệnh “Nhà báo vùng cao” trước đây đã lựa chọn. Hỏi, anh bảo, trước kêu khó, muốn rẽ lối là vậy, nhưng “về với đời thường”, lại thấy nó bứt rứt. Và suy tính, cuối cùng lại quay lại nghề trước sự ta thán của bao người, trong đó có cả những người gần gũi nhất như cha mẹ, vợ con.

Làm “Nhà báo vùng cao” – Những người sống thuần mộc nhất với nghề chả cần kể, nhìn cũng không ai bảo họ sướng, kể cả với đồng nghiệp dễ tính nhất. Đơn cử như Lê Hoàn của Tạp chí Văn Hiến. Học xong, ra trường, qua một số nơi, thấy Tạp chí Văn Hiến hợp mình, hợp nghề, Hoàn ở lại. Trước nhu cầu thông tin cho trang điện tử, sau khi nghe lãnh đạo gợi ý, không nề hà, Hoàn đã xung phong lên Hà Giang – mảnh đất nơi mệnh danh là “Tột Bắc” để cắm chốt. Trông Hoàn, từ cái xe, đến bộ đồ dùng...,  tất cả đều toát lên sự lam lũ.

Hoàn bảo, lên đây, ngoài thu nhập đủ sống thì tiền để rải đường, rải sá đối với “Nhà báo vùng cao” là cả những cái khó có thể thống kê. Cũng theo Hoàn, ở cái tỉnh miền núi này, ngoài Thành phố Hà Giang và 2 huyện miền dưới thì 7 huyện còn lại cứ ra khỏi nhà là... thấy dốc, thấy vực. Nhiều huyện muốn vào lấy thông tin, nổ máy là xe phải phọt khói xanh khói đỏ mới đi được. Cũng vì núi, dốc và đá nên thông thường nếu các tỉnh, huyện miền xuôi, đôi lốp chiếc xe máy có thể dùng đến 2 hoặc 3 năm thì trên này chỉ 6 đến 7 tháng sẽ bị đường và đá “gặm” mất, phải thay. Cũng chiếc xe ấy, nếu vùng dưới, có thể 10 năm vẫn chạy tốt nhưng trên này nếu chăm tốt thì 5 -7 năm cũng đã “quạt chả” (sắp hỏng máy) và phải thay. Phương tiện như vậy, con người “khấu hao” với nghề cũng không phải là chuyện nhỏ.

Hiện tại, với Hà Giang – một tỉnh ngút ngàn đá nhưng Tạp chí Văn Hiến chỉ có mỗi Hoàn làm “chủ sị”. Hoàn bảo với 3 huyện miền thấp của Hà Giang thì không sao chứ với 7 huyện vùng cao như Quản Bạ, Yên Minh, Đồng Văn, Mèo Vạc, Xín Mần, Hoàng Su Phì thì mỗi lần đi và lấy thông tin là cả một tá những sự cơ cực. Đơn cử như từ Thành phố Hà Giang lên đến Đồng Văn, có độ dài đúng 150km và là tuyến đường thử sức với kẻ yếu tim. Nếu không có sự đam mê về ngành và nghề, đam mê về câu chữ và chức danh được mệnh danh là người đưa tin cho xã hội thì khó có người theo và đeo bám được một thời gian dài.

Tuy nhiên, cũng niềm đam mê nghề và nghiệp, được tiếp cận và đưa thông tin, được chiêm nghiệm các vùng miền mà Hoàn đã bám trụ ở đây. Từ đam mê, dấn thân và đôi khi cả sự mạo hiểm, nay Hoàn đã coi Hà Giang là quê hương thứ 2 của mình, ấy là khi Hoàn đã lên duyên cùng với một cô phóng viên báo tỉnh. Dưới chân núi Mỏ Neo buông mình bên bờ sông Lô đầu nguồn đang duềnh nước vào những đợt mưa đầu Hạ, Hoàn bộc bạch: Mình sẽ bám nghề, bám mảnh đất Tột Bắc này để đưa tin viết bài nếu như không có biến cố lớn được đưa đến với cuộc đời.

Tác nghiệp nơi bìa rừng, đến với dân bằng sự đam mê vượt khó của nghề là một trong những phẩm chất của “Nhà báo vùng cao” (nhà báo Xuân Tuấn – Một trong những người được mệnh danh “Nhà báo vùng cao” đang tác nghiệp với người Ma Coong tại miền Tây Quảng Bình).

Tác nghiệp nơi bìa rừng, đến với dân bằng sự đam mê vượt khó của nghề là một trong những phẩm chất của “Nhà báo vùng cao” (nhà báo Xuân Tuấn – Một trong những người được mệnh danh “Nhà báo vùng cao” đang tác nghiệp với người Ma Coong tại miền Tây Quảng Bình).

Trong hàng ngàn “Nhà báo vùng cao” thì Kiều Thiện – Trưởng đại diện của danviet.vn (Báo điện tử Báo Nông thôn Ngày nay) tại khu vực Tây Bắc bao gồm các tỉnh như Sơn La, Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Yên Bái với cánh báo chí thường trú, hay cánh phóng viên, nhà báo hay đi công tác qua miền này hẳn chả còn gì phải lạ. Trước không phải dân đào tạo chính quy, nhưng do đam mê, trong bước đường mưu sinh, anh thanh niên sinh năm 1967 này đã “lưu lạc” lên miền Tây Bắc rồi lấy báo chí làm thú đam mê. Sau anh được Báo Sơn La tuyển lựa, từ phóng viên phụ trách huyện, bằng sự ham đi và ghi điểm về thông tin, anh trở thành Trưởng phòng phóng viên.

Về sau, để “địa hạt” thông tin được mở rộng hơn, bằng sự cộng tác và mời mọc, anh đã về Báo Nông thôn Ngày nay và đảm trách Trưởng đại diện khu vực Tây Bắc với ngút ngàn đá cùng con sông Đà hùng vĩ. Vẫn điếu cày, ba lô, xe máy là chính, Kiều Thiện ruổi rong với các cung đường. Anh bảo, làm cái thiên chức anh “Nhà báo vùng cao” này cũng có cái khổ và có cái sướng. Khổ về đi lại, tác nghiệp nhưng bù lại là sự tín nhiệm của người dân. Ở đâu người dân khó, người dân khổ là anh “phi” đến. Ghi nhận, gửi bài về cho cơ quan, rỗi bẵng đi, tạm quên, rồi một ngày trở lại, miền đất anh đã đặt chân đến, sau thông tin, đồng bào nghèo được cởi trói bằng các chính sách, các vùng đất lắm tệ nạn đã được quan tâm và thuyên giảm... Chả cần phải liên hệ đặt việc, chả phải giấy giới thiệu và rút thẻ làm nghề để trình, cứ thấy anh là nhiều người lại mang cái tên cúng cơm ra gọi, rất trân trọng và nâng niu. Với anh như thế là quá đủ để tiếp tục thêm sự đam mê cho mình và dấn bước đi lên.

Nói về cánh “Nhà báo vùng cao” ở khu vực Tây Bắc thì Nguyễn Thanh Thủy đang công tác ở VOV Tây Bắc cũng không là trường hợp ngoại lệ. Gặp Thủy ở đời thường, không ai nghĩ tiềm ẩn trong cái cơ thể nữ nhi thường tình ấy lại là một “bản năng” đi lại và xông xáo. Khắp một dải biên viễn xa tít tắp của các tỉnh kéo dài từ Sơn La, qua Lai Châu rồi tới Lào Cai, bước chân của người mẹ của một gia đình với 2 đứa con đang tuổi ăn, tuổi học ấy vẫn đi suốt. Tâm sự, Thủy bảo, nghề báo đã được mệnh danh là cơ cực nhưng có lẽ “Nhà báo vùng cao” thì nỗi cơ cực ấy còn nhân lên gấp nhiều. Mỗi con đường tác nghiệp, cất bước ra đi là cả một sự suy tính từ đồng tiền tiêu pha, sự nguy hiểm, thậm chí còn là cả tính mạng của mình.

Nhưng vượt lên tất cả, bằng tài thao lược, thu xếp công việc gia đình nên Thủy vẫn đi, vẫn làm nghề với những tin bài trong đó mạnh nhất là vấn đề cảnh báo, điều tra trong mỗi dòng tin tức của mình!

Đức Tuyền

Xem thêm

Bảo vệ bản quyền trên môi trường số: Tạo điều kiện để các sản phẩm sáng tạo trở thành nguồn lực phát triển

Bảo vệ bản quyền trên môi trường số: Tạo điều kiện để các sản phẩm sáng tạo trở thành nguồn lực phát triển

(CLO) Sự phát triển của trí tuệ nhân tạo, nền tảng số và dữ liệu lớn đang khiến tài sản trí tuệ văn hóa được tạo ra, lan truyền và khai thác với tốc độ chưa từng có, đồng thời làm gia tăng nguy cơ sao chép, phát tán và xâm phạm bản quyền. Định danh, truy vết, bảo vệ quyền và biến tài sản trí tuệ thành nguồn lực kinh tế đang trở thành yêu cầu cấp thiết của quá trình phát triển văn hóa số.

Tòa soạn cần làm gì khi nhà sáng tạo nội dung ngày càng mạnh?

Tòa soạn cần làm gì khi nhà sáng tạo nội dung ngày càng mạnh?

(CLO) Sự phát triển của các nhà sáng tạo nội dung đang buộc các tòa soạn và thương hiệu truyền thông truyền thống phải nhìn lại vai trò của mình. Khi một cá nhân có thể tự sản xuất, phân phối và xây dựng cộng đồng riêng trên YouTube, Instagram hay TikTok, lợi thế của tòa soạn không còn đơn giản nằm ở khả năng đưa nội dung đến công chúng.

Khi thông tin trở nên dư thừa, báo chí còn lại gì?

Khi thông tin trở nên dư thừa, báo chí còn lại gì?

(CLO) Khi mạng xã hội phá vỡ độc quyền thông tin, còn AI khiến nội dung có thể được tạo ra với tốc độ và quy mô chưa từng có, vấn đề vì thế không còn nằm ở việc báo chí có thể đưa ra bao nhiêu thông tin, mà ở câu hỏi khó hơn: giữa một thế giới đã dư thừa thông tin, báo chí còn tạo ra giá trị gì?

SCMP dùng AI để giành lại độc giả giữa cuộc dịch chuyển khỏi website báo chí

SCMP dùng AI để giành lại độc giả giữa cuộc dịch chuyển khỏi website báo chí

(CLO) Trí tuệ nhân tạo (AI) đang đặt các tòa soạn trước hai lựa chọn quan trọng, hoặc chỉ dùng công nghệ để tăng tốc những quy trình hiện có, hoặc tận dụng AI để thay đổi căn bản cách báo chí tiếp cận độc giả. Theo ông Jun Zhang, Giám đốc Công nghệ của báo South China Morning Post (SCMP), các tòa soạn nên chọn hướng thứ hai.

Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình Hà Nội ký kết hợp tác truyền thông với Công ty Xổ số điện toán Việt Nam

Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình Hà Nội ký kết hợp tác truyền thông với Công ty Xổ số điện toán Việt Nam

Chiều 20-8, Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình Hà Nội và Công ty TNHH MTV Xổ số điện toán Việt Nam (Vietlott) ký thỏa thuận hợp tác truyền thông giai đoạn 2026-2030, hướng tới phát huy thế mạnh đa nền tảng, lan tỏa thông tin chính thống và các hoạt động trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp.

Đưa văn hóa giữ nước và hình tượng Bộ đội Cụ Hồ tỏa sáng trong kỷ nguyên số

Đưa văn hóa giữ nước và hình tượng Bộ đội Cụ Hồ tỏa sáng trong kỷ nguyên số

(NB&CL) Thực hiện Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, Trung tâm Phát thanh - Truyền hình Quân đội đang thể hiện một cách tiếp cận mới: dùng sức mạnh của truyền thông đa phương tiện để gìn giữ bản sắc và tạo dựng “sức mạnh mềm” từ hình tượng Bộ đội Cụ Hồ. Từ những câu chuyện về người lính trong đời sống hôm nay đến các sản phẩm số về lịch sử, di sản và văn hóa giữ nước, những giá trị ấy đang được kể lại bằng ngôn ngữ của kỷ nguyên số.

AI cần nội dung báo chí, nhưng đang kéo độc giả khỏi các tòa soạn

AI cần nội dung báo chí, nhưng đang kéo độc giả khỏi các tòa soạn

(CLO) AI đang ngày càng phụ thuộc vào những nội dung báo chí mới, đáng tin cậy và được kiểm chứng để tạo ra câu trả lời cho người dùng. Nhưng nghịch lý là, khi AI trở thành một giao diện mới để tiếp cận thông tin, độc giả có thể không còn trực tiếp tìm đến tòa soạn như trước.

Ba việc tòa soạn có thể làm ngay để sớm chinh phục độc giả trẻ

Ba việc tòa soạn có thể làm ngay để sớm chinh phục độc giả trẻ

(CLO) Tháng 8 sắp kết thúc, đồng nghĩa với việc năm 2026 chỉ còn vài tháng. Với các tòa soạn, đây không nhất thiết là thời điểm để chạy đua với những bảng kế hoạch hay mục tiêu năng suất, mà có thể nhìn lại những điều vẫn muốn làm nhưng chưa kịp bắt đầu.

Cỡ chữ bài viết: