Điều chỉnh kích thước chữ
Tiếp bài: "Ghế nóng tại Bệnh viện ĐH Y Dược Huế có thực sự thiếu người đủ tiêu chuẩn”?

Ông Cao Ngọc Thành thôi chức Giám đốc Bệnh viện Đại học Y Dược Huế

(CLO) Ngày 4/3/2019 Báo Nhà báo và Công luận có đăng bài "Ghế nóng tại Bệnh viện ĐH Y Dược Huế có thực sự thiếu người đủ tiêu chuẩn”?, phản ánh về việc GS.TS Cao Ngọc Thành đã đến tuổi nghỉ hưu nhưng hiện tại ông vẫn đương chức Bí thư đảng ủy, Giám đốc Bệnh viện Đại học Y Dược Huế.

Báo nói Công luận
Bệnh viện ĐH Y Dược Huế (Ảnh: Cái Văn Long).

Bệnh viện ĐH Y Dược Huế (Ảnh: Cái Văn Long).

Như đã đưa tin, ông Thành (SN 1958), được Giám đốc Đại học Huế bổ nhiệm chức vụ Hiệu trưởng Trường Đại học Y Dược Huế, kiêm Bí thư Đảng ủy, Giám đốc Bệnh viện Đại học Y Dược Huế từ tháng  9 năm 2009  đến năm 2018 (ngày 01/06/2018 là phải nghỉ hưu theo chế độ, gần 10 năm làm lãnh đạo).

Tuy nhiên, đến nay ông Thành mới chỉ bàn giao, thôi giữ chức Hiệu trưởng Trường Đại học Y Dược Huế, nhưng vẫn còn đương chức Bí thư đảng ủy, Giám đốc Bệnh viện Đại học Y Dược Huế.

Sau khi báo đăng, ngày 6/3/2019 PGS.TS. Nguyễn Quang Linh, Giám đốc Đại học Huế ký Quyết định thôi giữ chức vụ Giám đốc Bệnh viện Trường ĐH Y Dược Huế đối với ông Cao Ngọc Thành.

Ông Thành được hưởng lương, các chính sách, chế độ khác theo quy định hiện hành của Nhà nước và có trách nhiệm bàn giao công việc, hồ sơ, tài liệu, tài sản được giao quản lý, sử dụng trong thời gian làm Giám đốc.

Quyết định thôi giữ chức vụ Giám đốc Bệnh viện Trường ĐH Y Dược Huế (Ảnh: Cái Văn Long).

Quyết định thôi giữ chức vụ Giám đốc Bệnh viện Trường ĐH Y Dược Huế (Ảnh: Cái Văn Long).

Đồng thời ngày 8/3/2019 Giám đốc Đại học Huế đã ký Quyết định giao Quyền Giám đốc Bệnh viện Trường ĐH Y Dược Huế đối với PGS.TS Nguyễn Khoa Hùng, Phó Hiệu trưởng Trường ĐH Y Dược Huế thay thế ông Thành.

TS. Trương Quý Tùng, Phó Giám đốc Đại học Huế chia sẻ: “Tôi đánh giá cao bài viết phản ánh đăng trên Báo Nhà báo & Công luận và đây cũng là bài học mà Đại học Huế cần rút kinh nghiệm không để những trường hợp tương tự xảy ra trong thời gian đến”.

Cái Văn Long