Không thể vận hành bộ máy bằng sự im lặng an toàn

(CLO) Có một hiện tượng khá phổ biến nhưng ít khi được phân tích thấu đáo: trong không ít cơ quan, người biết thì không nói, ngại nói; càng nói nhiều thì càng bị giao việc nhiều, còn người không làm lại ít rủi ro hơn người làm. Nghe qua tưởng là chuyện tâm lý. Nhưng thực ra, đó là chuyện của cơ chế. Và nếu không xử lý đúng chỗ này, thì càng yêu cầu “quyết liệt”, “chủ động”, bộ máy lại càng co lại.

Điều này càng thấy rõ trong bối cảnh hiện nay. Áp lực về tiến độ đang rất lớn: giải ngân đầu tư công còn chậm, thu ngân sách chưa đạt kỳ vọng, tăng trưởng chưa như mong muốn, nhiều vướng mắc trong sản xuất kinh doanh chưa được tháo gỡ kịp thời, môi trường đầu tư vẫn cần cải thiện mạnh mẽ hơn.

Ở đâu cũng nhấn mạnh phải nhanh hơn, quyết liệt hơn. Nhưng càng thúc, ở một số nơi lại xuất hiện biểu hiện chững lại, thận trọng quá mức, thậm chí co lại. Không phải không làm, mà là làm chậm, làm trong vùng an toàn. Đây là điểm nghẽn cần tháo gỡ.

Chủ tịch UBND tỉnh Lê Hải Hòa phát biểu tại phiên họp thường kỳ tháng 3 đánh giá tình hình kinh tế - xã hội qúy I và triển khai nhiệm vụ trọng tâm qúy II/2026.
Chủ tịch UBND tỉnh Cao Bằng Lê Hải Hòa phát biểu tại phiên họp thường kỳ tháng 3, đánh giá tình hình kinh tế - xã hội qúy I và triển khai nhiệm vụ trọng tâm qúy II/2026.

Khi im lặng trở thành lựa chọn hợp lý

Trong nhiều cuộc họp, có một điều dễ nhận ra: mỗi người nói phần việc của mình, hết là thôi. Những vấn đề nằm giữa các đơn vị - nơi hay phát sinh vướng mắc nhất - thì lại ít ai lên tiếng.

Không phải vì không ai thấy. Mà vì người ta ngại nói. Ngại vì đó không phải phần việc của mình, nói ra dễ bị coi là “lấn sân”. Ngại vì nếu nói cụ thể, rất có thể sẽ bị giao luôn việc đó. Ngại vì nói chưa đủ chắc, chưa đủ thông tin, thì dễ bị nhận xét là chưa kỹ, chưa chuẩn.

Và còn một lý do khác: nhiều người sợ nói ra nhưng… không được lắng nghe. Nói xong rồi trôi đi, không ai phản hồi, không ai cùng phân tích, không thay đổi gì. Lâu dần, người ta chọn cách không nói nữa.

Trong khi đó, nếu không nói thì không ai hỏi, không ai giao, cũng không phát sinh trách nhiệm. Song song với đó là một nghịch lý khác. Người làm nhiều, xử lý việc khó, va chạm nhiều thì rủi ro cao hơn. Còn người làm vừa phải, tránh việc khó, không va chạm, tập trung làm báo cáo, tổng hợp… thì lại đi được một đường khá “êm”. Không nổi bật, nhưng cũng không sai.

Khi cách đánh giá chưa phân biệt rõ những khác biệt này, thì việc “giữ an toàn” trở thành lựa chọn dễ hiểu. Tất cả những yếu tố đó cộng lại, hình thành một trạng thái chung: biết nhưng không nói, thấy nhưng để đó.

Vấn đề không chỉ nằm ở con người

Nói rằng cán bộ ngại va chạm, thiếu tinh thần cống hiến là chưa đủ. Nhưng nếu chỉ nói do cơ chế mà bỏ qua yếu tố con người thì cũng chưa đúng. Cốt lõi là hai yếu tố này đang gắn chặt với nhau.

Một mặt, cách vận hành hiện nay có xu hướng khiến việc lên tiếng trở nên rủi ro, còn im lặng thì an toàn. Điều đó khiến những người có năng lực cũng trở nên dè dặt. Nhưng mặt khác, trong bất kỳ bộ máy nào cũng tồn tại một bộ phận trình độ hạn chế, tinh thần trách nhiệm chưa cao, có xu hướng né việc, ngại việc. Nếu không có cơ chế sàng lọc, thì chính nhóm này lại dễ “sống được” trong môi trường an toàn, còn người làm thật lại chịu áp lực lớn hơn.

Vì vậy, vấn đề không thể giải quyết theo một chiều. Phải có cơ chế để tinh giản, thay thế những người yếu kém về năng lực hoặc thiếu tinh thần trách nhiệm. Bộ máy không thể vận hành hiệu quả nếu những vị trí quan trọng không có người đủ khả năng và không dám làm.

Đồng thời, cũng phải có cơ chế để nhận diện và khuyến khích những người năng nổ, dấn thân. Không chỉ ghi nhận trên giấy, mà phải tạo điều kiện để họ được làm, được thể hiện, được giao việc khó và có cơ hội chứng minh năng lực.

Nếu không tạo được môi trường để người làm tốt bộc lộ, thì rất khó phân biệt ai thực sự đóng góp, ai chỉ làm tròn vai.

Giao việc kiểu “việc ai người nấy làm

Một nguyên nhân rất cụ thể nằm ở cách giao việc. Cách quen thuộc là “đơn vị A chủ trì, các đơn vị phối hợp”. Nghe thì rõ ràng, nhưng trong thực tế lại tạo ra một ranh giới khá cứng: việc của ai thì người đó làm, người khác không nên nói sâu và không có động lực để phân tích sâu.

Thế là mỗi người giữ một phần việc của mình. Những chỗ giao nhau – nơi dễ phát sinh vấn đề nhất – lại không được trao đổi đến nơi đến chốn. Không ai sai, nhưng cũng không ai nhìn ra hết vấn đề.

Không chỉ hỏi “bao giờ xong”, mà phải hỏi “mắc ở đâu”

..........
Cán bộ Trung tâm Hành chính công phường Tân Giảng giải thích các chế độ chính sách cho người dân. Ảnh: V.T

Một điểm rất quan trọng trong cách điều hành là cách đặt câu hỏi. Nếu chỉ hỏi “bao giờ xong”, “phải xong”, “chậm quá” thì áp lực sẽ dồn xuống dưới nhưng không đến được gốc vấn đề. Nếu không làm rõ được chỗ đang vướng, thì dù có thúc bao nhiêu, việc vẫn không chuyển.

Câu hỏi cần thiết hơn là: đang mắc ở đâu, vướng ở khâu nào, ai có thể cùng tháo gỡ. Khi vấn đề được nói ra và được cùng nhau xử lý, tiến độ mới có thể cải thiện thực chất.

Ngược lại, nếu chỉ giao theo kiểu “phải xong bằng được đến ngày này, không cần biết lý do” nhưng không lắng nghe, không cùng tháo gỡ, thì công việc rất khó đi đến kết quả cuối cùng.

Thực tế rất rõ: nếu ở dưới tắc, thì ở trên cũng không thể thông. Cơ sở không làm được, thì cấp trên cũng không thể hoàn thành.

Muốn có thông tin thật, phải khuyến khích nói thật

Muốn đẩy nhanh tiến độ, muốn tháo gỡ vướng mắc, thì trước hết phải nhìn đúng vấn đề. Mà muốn nhìn đúng, thì phải có thông tin thật từ bên trong. Muốn có thông tin thật, phải để cán bộ nói ra những gì họ thấy. Nhưng muốn nói, phải thấy an toàn. Nói ra không đồng nghĩa với nhận việc. Nói chưa đủ cũng không bị đánh giá vội vàng.

Quan trọng hơn, nói ra phải được lắng nghe, được phản hồi, được tiếp tục làm rõ. Khi làm được điều đó, những điểm đang tắc, đang chậm mới có cơ hội được nhìn rõ từ sớm.

Lãnh đạo phải biết nghe

...............
Trung tâm hành chính công tỉnh Cao Bằng tiếp nhận, hướng dẫn, giải quyết, chuyển hồ sơ, trả kết quả thủ tục hành chính cho người dân.

Cuối cùng, nhưng quan trọng nhất, là cách lắng nghe. Không thể chỉ quán triệt, chỉ giao việc, càng không thể coi việc ra kết luận là xong. Điều hành không dừng ở một cuộc họp hay một văn bản.

Phải nghe. Nghe trong phòng họp, không chỉ nghe báo cáo đã chuẩn bị, mà cả những ý kiến còn chưa tròn. Nghe khi đi cơ sở, từ những việc rất cụ thể, rất nhỏ – nơi mà nhiều vướng mắc thật sự đang nằm. Và nghe mà không vội phán xét. Nghe để hiểu vấn đề, không phải để phản biện ngay.

Khi cán bộ thấy nói ra được lắng nghe, không bị gắn trách nhiệm ngay, không bị đánh giá vội vàng, thì họ sẽ nói. Khi họ nói, những điểm nghẽn mới lộ ra.

Kiên quyết thúc đẩy, nhưng phải đi cùng tháo gỡ

Trong bối cảnh hiện nay, không thể chấp nhận tình trạng né tránh, đùn đẩy, thiếu trách nhiệm. Với những trường hợp rõ ràng không làm tròn nhiệm vụ, thì phải xử lý, thậm chí thay thế. Nhưng nếu chỉ dừng ở việc siết kỷ luật, thay người mà không tạo được cơ chế vận hành phù hợp, thì rất khó tạo chuyển biến bền vững.

Điều cần làm là vừa kiên quyết thúc đẩy, vừa đồng hành tháo gỡ. Thúc đẩy là cần, nhưng không thể chỉ dừng ở việc giao chỉ tiêu, yêu cầu tiến độ. Phải đi cùng với việc lắng nghe, cùng làm rõ chỗ vướng, cùng tìm cách xử lý.

Đồng thời, phải tạo điều kiện để những người dám làm, dám nhận việc có không gian để thể hiện, có cơ hội để phát huy. Khi đó, không chỉ một vài cá nhân, mà cả hệ thống mới có thể vận hành theo hướng chủ động và có trách nhiệm hơn.

Không thể thay đổi nếu cơ chế vẫn giữ nguyên

Câu chuyện “biết nhưng không nói” không phải chuyện nhỏ. Nó cho thấy cách vận hành đang nghiêng về an toàn hơn là hiệu quả. Trong khi yêu cầu hiện nay là phải nhanh hơn, mạnh hơn, rõ kết quả hơn, thì một bộ máy vận hành theo hướng co lại sẽ không đáp ứng được.

Nếu cách giao việc, cách đánh giá và cách lắng nghe không thay đổi, thì tình trạng này sẽ còn kéo dài. Ngược lại, khi làm rõ được rằng nói ra không bị thiệt, làm nhiều không bị rủi ro bất hợp lý, dám làm không bị bỏ rơi, thì bộ máy sẽ tự chuyển động.

Từ chỗ mỗi người giữ phần việc của mình, sang chỗ cùng nhìn một vấn đề, cùng nói thật và cùng tìm cách tháo gỡ. Và khi đó, sự sốt ruột về tiến độ mới có thể chuyển thành kết quả cụ thể, chứ không chỉ dừng ở quyết tâm trên giấy.

Xem thêm

Thủ tướng yêu cầu tinh giản cán bộ yếu kém, nâng cao chất lượng công chức cấp xã

Thủ tướng yêu cầu tinh giản cán bộ yếu kém, nâng cao chất lượng công chức cấp xã

(CLO) Thủ tướng Chính phủ yêu cầu các địa phương khẩn trương rà soát, đánh giá toàn diện chất lượng đội ngũ cán bộ, công chức cấp xã; kiên quyết tinh giản biên chế đối với những trường hợp năng lực yếu kém, thiếu tinh thần trách nhiệm, không đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ. Đồng thời, ưu tiên bố trí, đào tạo đội ngũ cán bộ có năng lực, bản lĩnh, đáp ứng yêu cầu nâng cao hiệu lực, hiệu quả hoạt động của chính quyền địa phương cấp xã trong giai đoạn mới.

Thủ tướng Lê Minh Hưng kết thúc tốt đẹp chuyến công tác dự Hội nghị Cấp cao ASEAN lần thứ 48

Thủ tướng Lê Minh Hưng kết thúc tốt đẹp chuyến công tác dự Hội nghị Cấp cao ASEAN lần thứ 48

(CLO) Tối 8/5 (giờ địa phương), Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng và đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam đã rời Cebu (Philippines), kết thúc tốt đẹp chuyến công tác tham dự Hội nghị Cấp cao ASEAN lần thứ 48 từ ngày 7-8/5 theo lời mời của Tổng thống nước Cộng hòa Philippines Ferdinand Romualdez Marcos Jr, Chủ tịch ASEAN năm 2026.

Thủ tướng Lê Minh Hưng nêu 3 đề xuất trọng tâm cho ASEAN trong bối cảnh mới

Thủ tướng Lê Minh Hưng nêu 3 đề xuất trọng tâm cho ASEAN trong bối cảnh mới

(CLO) Thủ tướng Lê Minh Hưng nhấn mạnh trong môi trường chiến lược ngày càng bất an, bất định, ASEAN không thể chỉ thích ứng với thay đổi mà phải đi trước, dẫn dắt, và định hình thay đổi. Theo đó, ASEAN cần đi tiên phong giữ vững luật lệ, củng cố niềm tin trong quan hệ quốc tế; đón đầu thay đổi bằng cách chủ động phòng ngừa và quản lý khủng hoảng; nâng cao tự chủ chiến lược và phát huy vai trò trung tâm.

Việt Nam mong muốn hợp tác chặt chẽ với Ban thư ký ASEAN trong kỷ nguyên mới

Việt Nam mong muốn hợp tác chặt chẽ với Ban thư ký ASEAN trong kỷ nguyên mới

(CLO) Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng cho biết Việt Nam đang bước sang kỷ nguyên phát triển mới, với mục tiêu duy trì tốc độ tăng trưởng cao, bền vững trên cơ sở huy động hiệu quả các nguồn lực xã hội, xây dựng môi trường thể chế minh bạch, thông thoáng, tăng cường chuyển đổi số….; Đồng thời, khẳng định Việt Nam mong muốn tiếp tục hợp tác, phối hợp chặt chẽ với các nước thành viên, Ban thư ký ASEAN trong quá trình này.

Thủ tướng Lê Minh Hưng gặp lãnh đạo 5 nước ASEAN bên lề Hội nghị Cấp cao ASEAN lần thứ 48

Thủ tướng Lê Minh Hưng gặp lãnh đạo 5 nước ASEAN bên lề Hội nghị Cấp cao ASEAN lần thứ 48

(CLO) Ngày 8/5, tại Cebu, Philippines, nhân dịp tham dự Hội nghị Cấp cao ASEAN lần thứ 48, Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng đã gặp Thủ tướng Lào Sonexay Siphandone, Thủ tướng Malaysia Anwar Ibrahim, Tổng thống Indonesia Prabowo Subianto, Thủ tướng Thái Lan Anutin Charnvirakun, Thủ tướng Singapore Lawrence Wong.

TP HCM gửi gắm kỳ vọng vào Đoàn đại biểu dự Đại hội MTTQ Việt Nam toàn quốc lần thứ XI

TP HCM gửi gắm kỳ vọng vào Đoàn đại biểu dự Đại hội MTTQ Việt Nam toàn quốc lần thứ XI

(CLO) Trước thềm Đại hội đại biểu toàn quốc MTTQ Việt Nam lần thứ XI, lãnh đạo TP HCM đã có buổi gặp gỡ, giao nhiệm vụ cho 90 đại biểu tiêu biểu của Thành phố. Nhiều kỳ vọng được đặt ra về vai trò của Mặt trận trong củng cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc, phát huy sức mạnh trí thức, doanh nghiệp, tôn giáo và kiều bào trong giai đoạn phát triển mới.

Phấn đấu xuất khẩu nông, lâm, thủy sản đạt trên 74,2 tỷ USD năm 2026

Phấn đấu xuất khẩu nông, lâm, thủy sản đạt trên 74,2 tỷ USD năm 2026

(CLO) Phó Thủ tướng Hồ Quốc Dũng nhấn mạnh mục tiêu năm 2026, ngành nông nghiệp cần phấn đấu đạt kim ngạch xuất khẩu nông, lâm, thủy sản trên 74,2 tỷ USD. Đây là mục tiêu có ý nghĩa đặc biệt quan trọng nhằm giải quyết đầu ra cho sản phẩm nông nghiệp, ổn định sản xuất, thu nhập và đời sống cho người dân.

Cỡ chữ bài viết: