Không ít hành khách cho biết họ dễ bị say khi ngồi sau Tesla hoặc các mẫu xe điện, dù hiếm khi gặp tình trạng tương tự trên xe dùng động cơ xăng. Hiện tượng này đáng chú ý hơn khi xe điện ngày càng phổ biến trong dịch vụ gọi xe, nơi trải nghiệm của hành khách phụ thuộc nhiều vào cách tài xế điều khiển chân ga và phanh.
Nguyên nhân không đến từ một yếu tố đơn lẻ, mà là sự kết hợp của nhiều đặc tính riêng trên xe điện. Chế độ lái một bàn đạp, phanh tái tạo, mô men xoắn lớn ở tốc độ thấp và việc gần như không có tiếng động cơ đều có thể khiến người ngồi sau cảm thấy khó chịu hơn.
Một trong những yếu tố quan trọng nhất là phanh tái tạo. Về cơ bản, xe điện vẫn có bàn đạp ga và bàn đạp phanh như xe xăng, nhưng nhiều mẫu xe cho phép điều chỉnh mức phanh tái tạo gắn với bàn đạp ga. Khi tài xế nhả chân ga, xe không chỉ trôi theo quán tính mà có thể lập tức giảm tốc để thu hồi năng lượng.
Ở chế độ phanh tái tạo mạnh, còn gọi là lái một bàn đạp, việc nhả ga đột ngột có thể tạo cảm giác xe chuyển ngay từ tăng tốc sang phanh gấp. Nếu tài xế chưa quen hoặc kiểm soát chân ga thiếu mượt, chuyển động của xe dễ trở nên giật cục, đặc biệt rõ với người ngồi ở hàng ghế sau.
Để vận hành êm trong chế độ này, chân phải của tài xế cần kiểm soát rất tinh tế. Nhiều người lái xe điện có thể thích nghi và điều khiển mượt mà theo thời gian, nhưng thói quen lái xe hai bàn đạp đã tồn tại quá lâu khiến việc chuyển sang kiểu vận hành mới không phải lúc nào cũng dễ dàng.
Xe điện cũng thường có mô men xoắn lớn hơn đáng kể so với xe xăng cùng phân khúc, nhất là ở dải tốc độ thấp. Động cơ điện có khả năng tạo lực kéo mạnh gần như ngay từ trạng thái đứng yên, vì vậy các pha tăng tốc có thể diễn ra đột ngột hơn nếu tài xế đạp ga mạnh.
Sự thiếu vắng âm thanh động cơ cũng được xem là một yếu tố góp phần gây say xe. Say xe về bản chất là phản ứng sinh lý khi não bộ nhận được các tín hiệu không khớp giữa kỳ vọng và thực tế chuyển động. Điều tương tự thường xảy ra trên tàu thuyền, các trò chơi mô phỏng hoặc khi sử dụng kính thực tế ảo.
Trong xe điện, cơ thể cảm nhận rõ xe đang di chuyển và tăng tốc, nhưng tai lại không nghe thấy tiếng động cơ tăng vòng tua hay cảm nhận rung động quen thuộc như trên xe xăng. Khoảng trống giữa cảm giác chuyển động và tín hiệu âm thanh có thể khiến một số người dễ buồn nôn hơn.
Về lâu dài, vấn đề này có thể được giảm bớt khi tài xế quen hơn với phanh tái tạo và các hãng xe tiếp tục tinh chỉnh phần mềm điều khiển để xe vận hành êm hơn. Tuy nhiên, với hành khách thường xuyên bị say khi đi xe điện dịch vụ, trải nghiệm hiện tại vẫn phụ thuộc rất lớn vào kỹ năng lái và mức độ mượt mà trong từng pha tăng giảm tốc.