Họa sĩ Khánh Châm - nguyên Phó Chủ tịch Hội Nhà báo thành phố Hà Nội: Viết là nghề, vẽ là nghiệp

(NB&CL) Dù đã bước vào tuổi “xưa nay hiếm” nhưng dường như tay nghề hội họa của họa sĩ Khánh Châm vẫn đang ở độ sung mãn và ông vẫn luôn quan tâm đến đời sống báo chí hằng ngày.

Nhân ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, PV Báo Nhà báo & Công luận đã có cuộc trò chuyện cùng nhà báo, họa sĩ Khánh Châm - người đã gần như gắn bó suốt đời với nghề thiết kế, trình bày báo - về hai mảng “sở trường” nhất của ông.

Công nghệ - hãy chỉ là công cụ

+ Là người có nhiều năm làm thiết kế, trình bày báo, ông có nhận xét gì về công việc này thời kỳ ông còn làm nghề ở báo Hà Tây và công việc thiết kế, trình bày báo hiện nay?

- Tôi về Báo Hà Tây từ năm 1984 và gần như suốt cuộc đời làm báo đảm nhận vai trò là họa sĩ chính của báo. Cách đây vài chục năm, báo in bằng công nghệ cũ nên công việc thiết kế, trình bày cũng khá thủ công, đơn giản. Họa sĩ sử dụng tờ maket in sẵn, lên trang các bài báo và ảnh do TKTS chuyển đến trên cơ sở “đếm chữ” thủ công. Sau khi được duyệt, trang báo mới chuyển sang cho công nhân nhà in xếp chữ.

Sau năm 1990, khi có máy tính, máy in chuyển sang công nghệ in offset, việc thiết kế của họa sĩ đã dễ dàng hơn nhiều, đặc biệt là hình ảnh minh họa đã không phải qua khâu khắc gỗ của nhà in mà họa sĩ vẽ trực tiếp trên giấy can, ảnh và các vignette đều xử lý bằng làm phim… Cùng với việc xử lý giãn dòng, chọn mẫu chữ, cỡ chữ đều trên máy tính nên công việc nhanh chóng hơn nhiều. Tuy nhiên, tờ maket giấy ghi ý đồ của họa sĩ vẫn còn được sử dụng trong một thời gian sau đó nữa.

hoa si khanh cham nguyen pho chu tich hoi nha bao thanh pho ha noi viet la nghe ve la nghiep hinh 1

Nhà báo, họa sĩ Khánh Châm.

Còn hiện nay, việc thiết kế, trình bày thường do những họa sĩ trẻ thực hiện trực tiếp trên máy tính nên sự tiện lợi, nhanh chóng phải nói là tuyệt vời. Cũng nhờ đó, họa sĩ có thêm đất để thể hiện khả năng của mình.

Cần nói thêm rằng, hồi chúng tôi làm họa sĩ trình bày phải tự mày mò vì không có đâu đào tạo bài bản cả. Sau, Hội Nhà báo có tổ chức một số lớp học bồi dưỡng, đó là những hoạt động rất thiết thực, hữu ích đối với lớp họa sĩ thiết kế, trình bày thế hệ cũ như chúng tôi.

+ Thiết kế, trình bày báo là công việc thường có tính khuôn mẫu, ít nhất là mỗi tờ báo lại có một “gu” riêng. Như vậy đâu sẽ là đất sáng tạo của người họa sĩ?

- Giữa tính khuôn mẫu và sự sáng tạo tưởng chừng mâu thuẫn nhưng lại rất hài hòa, thống nhất. Cái tài của họa sĩ là thể hiện được hai yêu cầu này. Tôi cho rằng, mỗi tờ báo hay mỗi họa sĩ đều có một phong cách riêng và người họa sĩ phải làm sao để vừa giữ được sự ổn định của phong cách tờ báo vừa biết gia giảm, thay đổi. Họa sĩ trình bày báo cũng giống như một đầu bếp lên thực đơn món ăn bữa sáng, bữa trưa, bữa chiều khác nhau nhưng vẫn thống nhất ở cách sử dụng nguyên liệu, gia vị, vào lửa…

Đối với họa sĩ thiết kế, trình bày, tùy mỗi số báo, bài báo có thể thay đổi cách xử lý ảnh từ việc cắt cúp vuông tròn, đa giác; xử lý chữ chèn vào ảnh, bố trí ảnh to nhỏ, tỏ mờ; cấu trúc tít, kiểu chữ khác nhau, phối hợp màu sắc… Đó là những khoảng đất không hề hẹp để mỗi họa sĩ có nơi dụng võ.

Tuy nhiên, tôi vẫn cho rằng, đây là công việc khó, đòi hỏi người họa sĩ ngoài có tay nghề, kỹ năng còn cần kinh nghiệm và sự hiểu biết nhất định về báo chí mới làm tốt được.

+ Rõ ràng công việc thiết kế, trình bày ngày càng được các cơ quan báo chí coi trọng. Vậy hiện nay ông có ấn tượng với cách thiết kế, trình bày của những tờ báo/ấn phẩm nào?

- Tuy không còn làm nghề đã nhiều năm nhưng tôi vẫn giữ thói quen mỗi khi cầm tờ báo, ngoài đọc nội dung còn rất để ý đến cách trình bày. Nhìn chung, các báo hiện nay đều có thiết kế đẹp, bắt mắt, hiện đại. Tuy nhiên, vẫn có tình trạng lạm dụng công nghệ, nên trang báo bị rối, thiếu trọng tâm, gây phân tán sự chú ý của người đọc.

Gần đây, nhiều người hay sử dụng câu nói “Content is King”, tôi nghĩ câu này cũng đúng với công việc thiết kế, trình bày báo. Công nghệ hãy chỉ là công cụ, hay nói chính xác hơn là công nghệ phải phục vụ nội dung, phục vụ cho việc thể hiện ý đồ của người họa sĩ. Trong thiết kế, trình bày báo hay trong đời sống cũng vậy, cầu kỳ đôi khi cũng cần nhưng cái đẹp thường là sự đơn giản.

Viết là nghề, vẽ là nghiệp

+ Được biết ông có tranh treo trong Bảo tàng Mỹ thuật từ năm 1982, điều mà không nhiều họa sĩ đương đại làm được. Nhưng vẫn có tình trạng nghệ thuật hàn lâm, bác học thì thường không được đón nhận rộng rãi, trong khi những loại hình nghệ thuật “bình dân” lại có lượng công chúng lớn. Tình trạng này có thường xảy ra đối với hội họa?

- Là một môn nghệ thuật nên hội họa không thể đứng ngoài thực trạng này. Hội họa là cái đẹp mà xã hội thì có nhiều quan niệm về cái đẹp và trình độ thẩm mỹ của mỗi người cũng khác nhau, mỗi thời cũng khác nhau. Người Việt thường thích những gì gần gũi với mình, thích những thứ dễ hiểu. Vì thế nên đối với số đông, họ thích tranh phong cảnh, thích cảnh thiên nhiên, con người chứ chưa thích những trường phái như lập thể trừu tượng chẳng hạn.

hoa si khanh cham nguyen pho chu tich hoi nha bao thanh pho ha noi viet la nghe ve la nghiep hinh 2

Ở tuổi ngoài 70, họa sĩ Khánh Châm vẫn dành nhiều thời gian, tâm sức cho hội họa.

+ Là người “sống được” bằng nghề vẽ, ít nhất là từ khi nghỉ hưu đến nay, trong khi số đông họa sĩ coi vẽ tranh chỉ là nghề tay trái, vẽ chỉ là cuộc chơi cho thỏa đam mê. Để bán được tranh, ông có “bí quyết” gì không?

- Khi còn công tác, tôi ít có thời gian để vẽ tranh, về nghỉ có thời gian hơn nên vẽ được nhiều hơn. Tôi vẽ tranh để làm đẹp thêm cho cuộc sống, để thư giãn chứ không phải vì kinh tế nên không có áp lực nào mà hoàn toàn vẽ theo cảm xúc. Tranh tôi vẽ cũng bán được nhưng giá không cao, chỉ vài trăm đến nghìn đô tại các triển lãm, hoặc cũng có người đến nhà hỏi mua.

Cá nhân tôi không có bí quyết gì, chỉ đơn giản vẽ những gì mình thích, không ép mình theo trường phái, phong cách nào, cũng không cố vẽ cho vừa lòng công chúng. Tuy nhiên, tôi nghiệm ra rằng, tranh nào mình thích thì cũng thường là tranh bán được, còn tranh nào mình vẽ mà khiên cưỡng thường khó bán.

Đến bây giờ nhìn lại, tôi thấy rằng gần cả cuộc đời làm báo, trưởng thành từ nghề báo thì viết là nghề, còn vẽ là nghiệp. Nghiệp vẽ đã ăn sâu vào máu của mình, bây giờ đáng lẽ được nghỉ ngơi nhưng tôi vẫn dành nhiều thời gian, tâm sức cho hội họa.

+ Cảm ơn họa sĩ Khánh Châm vì cuộc chia sẻ thú vị này!

Thế Vũ (Thực hiện)

Xem thêm

Tháp cổ hơn nghìn năm, nơi phát hiện bảo vật quốc gia độc bản

Tháp cổ hơn nghìn năm, nơi phát hiện bảo vật quốc gia độc bản

(CLO) Ẩn mình bên dòng sông Lam, dấu tích Nhạn Tháp hơn 1.000 năm tuổi không chỉ là công trình Phật giáo cổ độc đáo, mà còn là nơi phát hiện hộp đựng xá lị bằng vàng duy nhất tại Việt Nam. Hộp xá lị có một không hai này đã được công nhận là bảo vật quốc gia.

Nhã Nam giới thiệu tiểu thuyết Nga đương đại 'Phi công' đến độc giả Việt Nam

Nhã Nam giới thiệu tiểu thuyết Nga đương đại 'Phi công' đến độc giả Việt Nam

(CLO) Nhã Nam vừa giới thiệu bản tiếng Việt của tiểu thuyết "Phi công" (Aviator) của nhà văn Nga đương đại Evgeny Vodolazkin. Tác phẩm được xem là một trong những cuốn sách nổi bật của văn học Nga thập niên 2010, gợi mở nhiều suy ngẫm về ký ức, lòng nhân ái và những giá trị bền vững của con người.

Nguyễn Khắc Phê và “Quảng Trị, vùng đất hội tụ”

Nguyễn Khắc Phê và “Quảng Trị, vùng đất hội tụ”

(NB&CL) Giữa tháng 5 năm 2026, tôi tìm trên giá sách riêng, tập hợp được hơn chục tác phẩm của nhà văn, nhà báo Nguyễn Khắc Phê. Cuốn sách xuất bản gần đây nhất in 1500 bản của ông ra mắt đầu năm 2026 có tựa đề “Quảng Trị - Vùng đất hội tụ” (Nhà Xuất bản Hội Nhà văn).

Cần những “bà đỡ” từ dòng vốn doanh nghiệp

Cần những “bà đỡ” từ dòng vốn doanh nghiệp

(NB&CL) Để bảo tàng tư nhân “sống sót” và hoạt động chuyên nghiệp là câu chuyện hoàn toàn không đơn giản. Thực tế tại Việt Nam, không hiếm chuyện chủ nhân bảo tàng rơi vào cảnh “vừa làm chủ, vừa làm nhân viên” vì nguồn lực tài chính hạn hẹp. Theo PGS.TS. Nguyễn Văn Huy (nguyên Giám đốc Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam, người sáng lập Bảo tàng Nguyễn Văn Huyên), Nhà nước cần có chính sách để thu hút các nguồn lực tài trợ cho hoạt động bảo tàng, từ đó tạo điểm tựa vững chắc cho các bảo tàng tư nhân phát triển bền vững.

Bảo tàng tư nhân góp phần đa dạng văn hóa theo tiêu chí UNESCO

Bảo tàng tư nhân góp phần đa dạng văn hóa theo tiêu chí UNESCO

(NB&CL) Với việc trưng bày các hiện vật đến từ nhiều nền văn hóa, nhiều bảo tàng tư nhân đang thực hiện tiêu chí và thông điệp cốt lõi của UNESCO là góp phần thúc đẩy sự hiểu biết lẫn nhau và gắn kết giữa các dân tộc, xóa bỏ sự ngăn cách và tệ nạn phân biệt đối xử về văn hóa, tôn vinh các giá trị nhân văn, nhân đạo giữa các dân tộc.

Khôi phục thể thức hai vòng đấu tại Lễ hội chọi trâu truyền thống Đồ Sơn năm 2026

Khôi phục thể thức hai vòng đấu tại Lễ hội chọi trâu truyền thống Đồ Sơn năm 2026

(CLO)- Ban tổ chức Lễ hội chọi trâu truyền thống Đồ Sơn năm 2026 vừa chính thức ban hành quy chế sửa đổi với hàng loạt điều chỉnh quan trọng. Việc khôi phục trọn vẹn thể thức hai vòng đấu sau nhiều năm gián đoạn cùng những thay đổi bước ngoặt trong luật phân định thắng thua là những điểm mới cốt lõi nhằm nâng cao tính minh bạch và chất lượng chuyên môn cho di sản văn hóa phi vật thể quốc gia này.

Vì sao thanh niên Khmer phải vào chùa tu trước khi trưởng thành?

Vì sao thanh niên Khmer phải vào chùa tu trước khi trưởng thành?

(CLO) Với người Khmer Nam Bộ, việc vào chùa tu học không đơn thuần là thực hành tín ngưỡng mà còn là cách báo hiếu cha mẹ, rèn luyện đạo đức và đánh dấu bước trưởng thành của một người đàn ông trước khi bước vào cuộc sống gia đình, xã hội.

Cỡ chữ bài viết: