Cung điện Hoàng gia Na Uy cho biết Quốc vương Harald qua đời tại Bệnh viện Đại học Oslo lúc 6 giờ 35 ngày 28/8 (giờ địa phương) sau khi được điều trị nhiễm trùng do vi khuẩn trong máu. Ông được đưa vào bệnh viện từ ngày 17/8.
Sức khỏe của ông Harald suy giảm trong những năm gần đây. Năm 2024, ông từng phải nhập viện khi đang nghỉ dưỡng tại Malaysia vì nhiễm trùng và được cấy máy tạo nhịp tim tạm thời. Sau khi trở về Na Uy, ông tiếp tục được cấy máy tạo nhịp tim vĩnh viễn.
Ông Harald lên ngôi năm 1991, sau khi cha ông là Quốc vương Olav V qua đời. Trong hơn ba thập kỷ, ông được đánh giá là vị vua gần gũi và góp phần hiện đại hóa hình ảnh Hoàng gia Na Uy.
Sinh năm 1937, ông Harald là người thừa kế hoàng gia đầu tiên được sinh ra tại Na Uy trong gần 570 năm. Khi Đức Quốc xã xâm lược Na Uy năm 1940, ông cùng mẹ và hai chị gái phải rời đất nước, sau đó sống một thời gian tại Mỹ trước khi trở về Na Uy sau chiến tranh.
Ông Harald kết hôn với bà Sonja Haraldsen, một thường dân, vào năm 1968. Cuộc hôn nhân từng vấp phải sự phản đối của cha ông nhưng sau đó trở thành biểu tượng cho sự thay đổi của hoàng gia.
Sau khi ông qua đời, Thái tử Haakon chính thức trở thành vua Na Uy. Ông từng thừa nhận đã gặp khó khăn khi lớn lên dưới sự chú ý của công chúng và chọn học tại Đại học California ở Mỹ.
Ông Haakon kết hôn với bà Mette-Marit vào năm 2001. Hai người có hai con chung. Bà Mette-Marit cũng có một con trai riêng là Marius Borg Hoiby từ mối quan hệ trước.
Ông Haakon trở thành vị vua thứ tư của Na Uy kể từ khi nước này giành độc lập hoàn toàn khỏi Thụy Điển năm 1905. Ông có thể giữ tên Haakon và trở thành Vua Haakon VIII, tiếp nối tên hiệu mà cha ông và các vị vua trước từng sử dụng.