Sau 3 buổi làm việc với nhà trường và phụ huynh liên quan, gia đình nam sinh lớp 9 Trường THCS Chuyên Ngoại (phường Duy Tiên, Ninh Bình) bị đánh hội đồng cho biết không chấp nhận mức bồi thường 16 triệu đồng do phía các gia đình học sinh đề xuất.
Theo chị K.T.M.T – mẹ nạn nhân, các phụ huynh đã đến thăm hỏi, đề nghị chi trả toàn bộ viện phí, thuốc men và hỗ trợ thêm từ mỗi gia đình 2 triệu đồng. Tuy nhiên, gia đình chị yêu cầu mức bồi thường 90 triệu đồng kèm lời xin lỗi chính thức và cam kết không tái diễn hành vi bắt nạt.
Do không đạt được thống nhất, gia đình nạn nhân cho biết sẽ để cơ quan chức năng xử lý theo quy định.
Cần thương lượng lại trên cơ sở chứng cứ, có bên thứ ba làm trung gian
Trao đổi với phóng viên Báo Nhà báo và Công luận, luật sư Trần Văn Tuấn (Đoàn Luật sư TP HCM) cho biết, trong các vụ bạo lực học đường, việc bồi thường thiệt hại được xác định theo quy định tại các Điều 584, 585 và 590 Bộ luật Dân sự 2015.
Theo đó, các khoản bồi thường bao gồm chi phí hợp lý cho việc cứu chữa, điều trị; chi phí cho người chăm sóc trong thời gian nạn nhân hồi phục sức khỏe; cùng khoản bù đắp tổn thất tinh thần. Nguyên tắc chung là bồi thường toàn bộ, kịp thời, dựa trên thiệt hại thực tế có chứng cứ và mức độ lỗi của các bên liên quan.
Liên quan đến chênh lệch giữa mức đề nghị 16 triệu đồng và yêu cầu 90 triệu đồng, luật sư cho rằng các bên cần tiếp cận lại vấn đề trên cơ sở pháp lý.
“Để tìm điểm cân bằng, hai bên nên căn cứ vào nguyên tắc bồi thường toàn bộ, kịp thời và thiệt hại thực tế, đồng thời đối chiếu với hóa đơn, chứng từ và mức độ tổn hại tinh thần để thương lượng lại”, ông Tuấn nói.
Luật sư Tuấn cũng khuyến nghị nên có bên thứ ba như nhà trường hoặc chính quyền địa phương tham gia làm trung gian nhằm định lượng khách quan, tránh cảm tính, qua đó thu hẹp khoảng cách giữa các mức đề nghị và hạn chế mâu thuẫn kéo dài.
Tổn thương tâm lý được pháp luật công nhận, có thể bồi thường tới 50 lần lương cơ sở
Theo luật sư Tuấn, tổn thương tâm lý lâu dài của học sinh là một dạng thiệt hại được pháp luật công nhận.
Cụ thể, khoản bù đắp tổn thất tinh thần do các bên thỏa thuận; nếu không đạt được thỏa thuận, mức bồi thường tối đa cho một người có sức khỏe bị xâm phạm không quá 50 lần mức lương cơ sở. Việc xác định mức cụ thể sẽ căn cứ vào mức độ tổn thương tâm lý, thời gian điều trị, ảnh hưởng đến học tập, ý kiến chuyên môn của bác sĩ và hoàn cảnh thực tế.
Trong các vụ việc người chưa thành niên gây thiệt hại, cha mẹ hoặc người giám hộ là chủ thể chịu trách nhiệm bồi thường chính theo quy định tại Điều 586 Bộ luật Dân sự.
Tuy nhiên, luật sư Tuấn lưu ý, nếu hành vi gây thiệt hại xảy ra trong thời gian nhà trường trực tiếp quản lý và có lỗi trong việc giám sát, giáo dục, thì nhà trường có thể phải liên đới trách nhiệm bồi thường. Việc phân chia trách nhiệm sẽ dựa trên mức độ lỗi và nghĩa vụ quản lý thực tế của từng bên.
Luật sư Tuấn cho rằng, bên cạnh bồi thường vật chất, cần áp dụng các biện pháp giáo dục kỷ luật để biến vụ việc thành bài học ứng xử cho học sinh.
Ông khuyến nghị các bên ưu tiên giải quyết bằng hòa giải, kết hợp giữa bồi thường thực tế với cam kết xin lỗi công khai và các hoạt động hỗ trợ tâm lý trong nhà trường. Đồng thời, cần tăng cường trách nhiệm quản lý, xây dựng quy trình phòng ngừa và xử lý phù hợp nhằm bảo đảm môi trường giáo dục an toàn, hạn chế tái diễn các vụ việc tương tự.