Theo ADB, đại dịch COVID-19 đã kéo dài cuộc chiến chống nghèo khổ ở châu Á và Thái Bình Dương ít nhất thêm hai năm, và nhiều người dân trong khu vực có thể nhận thấy việc thoát nghèo khó khăn hơn.
ADB nhận định: Nếu đại dịch không xảy ra, mục tiêu giảm tỷ lệ người nghèo cùng cực, sống dưới 1,9 USD/ngày có thể đạt được vào năm 2020. Tuy nhiên, dịch bệnh đã làm gián đoạn quá trình này, bất chấp kinh tế thế giới đang phục hồi.
Kinh tế châu Á đang phục hồi, nhiều người vẫn cảm thấy khó thoát nghèo cùng cực. (Ảnh: Washington Post)
Cũng theo ADB, đại dịch đã tồi tệ thêm các loại hình nghèo khổ ngoài thu nhập, ví dụ như mất an ninh lương thực và tiếp cận các dịch vụ y tế và giáo dục không đầy đủ.
Chuyên gia Kinh tế trưởng của ADB, ông Albert Park chia sẻ: Người nghèo là người dễ tổn thương bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi COVID-19. Trong khi các nền kinh tế đang phục hồi, rất nhiều người có thể nhận thấy rằng việc thoát nghèo thậm chí còn khó khăn hơn trước kia.
“Do đó, các chính phủ trong khu vực cần tập trung vào khả năng chống chịu, đổi mới sáng tạo và tính bao trùm để cung cấp cơ hội kinh tế đồng đều hơn và sự dịch chuyển xã hội lớn hơn cho tất cả mọi người”, chuyên gia ADB nói.
Tới năm 2030, ADB dự báo tỷ lệ nghèo cùng cực trong khu vực được kỳ vọng giảm còn dưới 1%. Đồng thời, dự kiến khoảng 25% dân số sẽ vươn lên ít nhất là tầng lớp trung lưu, được định nghĩa là có thu nhập hoặc tiêu dùng trung bình theo ngày từ 15 USD trở lên, điều chỉnh theo sức mua tương đương.
Tuy nhiên, triển vọng này bị đe dọa bởi những khác biệt trong dịch chuyển xã hội, cũng như những yếu tố bất ổn khác, như lạm phát đình đốn, xung đột tiếp diễn liên quan tới những tác nhân chủ chốt toàn cầu, mất an ninh lương thực gia tăng và các cú sốc giá năng lượng.