“Chiến tranh ở Trung Đông đang khiến châu Âu phụ thuộc nhiều hơn vào hai nhà cung cấp LNG lớn nhất là Mỹ và Nga”, Ana Maria Jaller-Makarewicz, nhà phân tích năng lượng cấp cao tại Viện Kinh tế Năng lượng và Phân tích Tài chính Mỹ (IEEFA), nhận định.
Theo báo cáo, các nước EU đã chi khoảng 5,9 tỷ euro cho khí đốt đường ống của Nga và thêm 6,7 tỷ euro cho LNG Nga trong năm 2025. Nga hiện chiếm khoảng 13% tổng lượng khí đốt tự nhiên và LNG nhập khẩu của EU.
Trong khi đó, Mỹ được dự báo sẽ vượt Na Uy để trở thành nhà cung cấp khí đốt lớn nhất của EU ngay trong năm 2026. IEEFA cảnh báo EU có nguy cơ phụ thuộc ngày càng lớn vào LNG của Mỹ, nguồn cung vốn có giá cao hơn đáng kể đối với người mua châu Âu.
Theo viện nghiên cứu này, LNG Mỹ có thể chiếm tới 80% tổng lượng LNG nhập khẩu của EU vào năm 2028 nếu xu hướng hiện tại tiếp diễn.
Nhập khẩu khí đốt tự nhiên hóa lỏng (LNG) của Nga vào Liên minh châu Âu (EU) đã tăng mạnh trong quý I/2026, trong bối cảnh cuộc chiến giữa Mỹ, Israel và Iran tiếp tục gây gián đoạn thị trường năng lượng toàn cầu.
Theo báo cáo của IEEFA, lượng LNG Nga nhập vào EU trong giai đoạn tháng 1-3 đã tăng 16% so với cùng kỳ năm ngoái, đưa Nga tiếp tục giữ vị trí nhà cung cấp LNG lớn thứ hai của khối.
Pháp, Tây Ban Nha và Bỉ là ba nước nhập khẩu lớn nhất. Diễn biến này diễn ra dù EU trước đó đặt mục tiêu chấm dứt phụ thuộc vào nhiên liệu hóa thạch của Nga trước năm 2027.
IEEFA cho biết, sự gia tăng nhập khẩu phần nào phản ánh tác động từ cuộc xung đột tại Trung Đông. Việc lưu lượng vận tải qua eo biển Hormuz suy giảm đã ảnh hưởng đến xuất khẩu LNG của Qatar, khiến châu Âu phải tìm nhiều nguồn cung thay thế khác, trong đó có Nga và Mỹ.
Khủng hoảng năng lượng kéo dài cũng làm gia tăng tranh luận trong nội bộ châu Âu về chính sách năng lượng đối với Nga. Một số chính trị gia EU đã kêu gọi xem xét lại các lệnh trừng phạt nhằm giảm áp lực giá năng lượng và hỗ trợ ngành công nghiệp trong khu vực.
Tuy nhiên, Ủy viên Năng lượng EU Dan Jorgensen khẳng định khối này vẫn sẽ tiếp tục lộ trình cắt giảm LNG Nga, đồng thời mở rộng nhập khẩu từ các nhà cung cấp thay thế, bao gồm Mỹ.
Về phía Moscow, giới chức Nga cho rằng châu Âu cuối cùng sẽ phải nối lại quan hệ năng lượng với Nga do nhu cầu ổn định nguồn cung. Đặc phái viên Điện Kremlin Kirill Dmitriev nhận định các chính sách cứng rắn với Nga có nguy cơ làm suy yếu năng lực cạnh tranh công nghiệp của châu Âu.
Diễn biến mới cho thấy cuộc xung đột tại Trung Đông đang tiếp tục làm thay đổi bản đồ năng lượng toàn cầu, trong đó châu Âu ngày càng đứng trước bài toán khó giữa mục tiêu địa chính trị, an ninh năng lượng và chi phí kinh tế.