3 dụng cụ ô tô “cổ lỗ sĩ” mà ngay cả dân chơi xe lâu năm cũng khó nhận ra

(CLO) 3 dụng cụ sửa ô tô từng phổ biến cách đây hơn 50 năm nay gần như biến mất, phản ánh bước chuyển công nghệ sâu sắc của ngành xe hơi.

Thế hệ trẻ ngày nay được hưởng nhiều tiện ích mà các thế hệ trước không có, từ internet, làm việc tại nhà cho đến các dịch vụ giao đồ ăn nhanh chóng. Tuy vậy, khi đặt trong bối cảnh ô tô, có một thực tế khó phủ nhận rằng việc sửa chữa và bảo dưỡng xe trong quá khứ khác xa hiện tại.

Dụng cụ sửa ô tô. Ảnh: Shutterstock
Dụng cụ sửa ô tô. Ảnh: Shutterstock

Nguyên nhân không chỉ nằm ở thiết kế phương tiện, mà còn ở chính những công cụ mà thợ máy thời đó buộc phải sử dụng.

Trên các mẫu xe đời cũ, số lượng chi tiết cần kiểm tra và tinh chỉnh thủ công nhiều hơn đáng kể so với ô tô hiện đại. Điều này kéo theo hàng loạt vấn đề kỹ thuật mà người dùng ngày nay hiếm khi gặp. Chính vì vậy, các xưởng sửa chữa từng phải dựa vào những dụng cụ chuyên biệt nhưng khá thô sơ, vốn gần như không còn xuất hiện trong các garage hiện đại.

Ngay cả các thiết bị được xem là tiên tiến cách đây vài thập kỷ cũng chỉ cung cấp lượng thông tin hạn chế, thua xa các công cụ chẩn đoán kỹ thuật số cầm tay mà người dùng có thể mua hoặc thuê vào năm 2026 với chi phí thấp hơn.

Sự thay đổi của dụng cụ sửa chữa gắn liền trực tiếp với sự tiến hóa của chính chiếc xe. Khi ngành công nghiệp ô tô liên tục cải tiến về thiết kế và công nghệ, các công cụ bảo dưỡng cũng buộc phải thay đổi theo. Hệ quả là nhiều dụng cụ dành riêng cho từng bộ phận bị đẩy vào quên lãng, nằm im trên những kệ phủ bụi.

Những ví dụ dưới đây cho thấy rõ quá trình đào thải tự nhiên đó. Thực tế, một số nơi vẫn còn sử dụng các công cụ này, nhưng phần lớn các xưởng sửa chữa hiện đại hoặc garage cá nhân ngày nay không còn trang bị, hoặc nếu có thì cũng rất ít khi dùng đến do thiết kế đã được cải tiến hoặc ứng dụng ban đầu không còn phù hợp với xe đời mới.

Một trong những dụng cụ tiêu biểu là thìa chỉnh phanh tang trống. Chỉ cần nhắc tới phanh tang trống đã đủ để thấy tính lỗi thời của hệ thống này. Trong cấu trúc phanh tang trống, thường có một bộ điều chỉnh nằm bên trong giúp thay đổi vị trí nghỉ của guốc phanh, tức các chi tiết ép ra ngoài để tạo ma sát với tang trống và làm chậm xe.

Một số hệ thống có khả năng tự điều chỉnh theo độ mòn, nhưng theo thời gian, vật liệu ma sát hao hụt khiến hiệu quả phanh và lực đạp bàn đạp thay đổi rõ rệt.

Để khắc phục, thợ máy cần điều chỉnh guốc phanh sát hơn với bề mặt trong của tang trống. Khi đó, thìa chỉnh phanh được dùng để móc vào bánh răng sao của bộ điều chỉnh và xoay theo hướng phù hợp nhằm thay đổi vị trí guốc phanh. Phần lớn ô tô hiện đại đã từ bỏ phanh tang trống do thiết kế kín dễ tích nhiệt, nguyên nhân chính gây phai phanh.

Phanh đĩa với khả năng tản nhiệt tốt hơn, hiệu suất cao và thích nghi đa điều kiện thời tiết đã trở thành tiêu chuẩn. Dù vậy, một số mẫu xe mới vẫn sử dụng phanh tang trống ở cầu sau vì chi phí thấp và phù hợp với đặc tính xe điện, điển hình như Audi Q4 e tron, khiến dụng cụ này chưa hoàn toàn biến mất.

Dụng cụ thứ hai là bộ giãn nhíp lá, gắn liền với giai đoạn mà hệ thống treo nhíp còn rất phổ biến. Trên nhiều mẫu xe du lịch của thập niên 1960, nhíp lá thường chỉ xuất hiện ở trục sau, trong khi xe tải nặng và xe địa hình có thể dùng cả phía trước. Nhíp lá gồm một hoặc nhiều lá thép cong xếp chồng, bố trí dọc thân xe và liên kết với trục cầu cùng khung gầm.

Khi cần tháo hoặc bảo dưỡng nhíp, bộ giãn nhíp đóng vai trò giải phóng lực căng. Công cụ này thường là một thanh ren cứng với cơ cấu đai ốc chịu lực lớn. Khi đặt giữa các điểm treo của nhíp và siết đai ốc, lực ép của nhíp lên các càng treo được giảm bớt, giúp việc tháo lắp an toàn và dễ dàng hơn.

Dù có ý kiến cho rằng có thể thao tác mà không cần dụng cụ chuyên dụng nếu kê kích trục sau đúng cách, việc sử dụng đúng công cụ vẫn được xem là giải pháp an toàn và chính xác hơn. Ngày nay, khi đa số ô tô con chuyển sang hệ thống treo độc lập với lò xo cuộn gọn nhẹ và dễ tinh chỉnh, bộ giãn nhíp chủ yếu chỉ còn xuất hiện trên xe tải hoặc trong những garage lâu năm.

Dụng cụ thứ ba là thìa tháo lốp, hay còn gọi là đòn nạy lốp. Trước khi các máy ra vào lốp tự động trở nên phổ biến, thợ máy phải tháo lốp hoàn toàn bằng tay. Công đoạn đầu tiên là phá mép lốp và tách cao su khỏi vành, một thao tác không hề đơn giản nếu muốn tránh làm trầy xước mâm.

Thìa tháo lốp có hình dạng như một thanh nạy với đầu bo tròn, cho phép thợ máy di chuyển dần quanh vành để tách lốp khỏi mâm ở cả hai mặt. Trong nhiều trường hợp, hai dụng cụ được dùng song song để mở rộng khoảng tách. Theo thời gian, sự xuất hiện của máy tháo lốp tự động đã khiến công cụ này mất dần vai trò trong các xưởng sửa chữa hiện đại.

Tuy vậy, cộng đồng xe mô tô vẫn sử dụng thìa tháo lốp trong một số trường hợp, và đây cũng là dụng cụ đa năng với vai trò như một thanh nạy chắc chắn, hữu ích khi làm việc với các dòng xe đời cũ.

Sự mai một của những dụng cụ kể trên phản ánh rõ nét quá trình tiến hóa của ngành ô tô. Khi xe ngày càng phức tạp và phụ thuộc nhiều vào điện tử, các công cụ cơ khí thuần túy từng là biểu tượng của nghề thợ máy cũng dần lùi vào dĩ vãng, trở thành dấu ấn của một thời kỳ kỹ thuật đã qua.

Xem thêm

Nên sửa hay thay xe cũ?

Nên sửa hay thay xe cũ?

(CLO) Hóa đơn sửa xe tăng vọt khiến nhiều chủ xe phân vân giữa tiếp tục sửa chữa hay đổi xe, đặc biệt khi chi phí tiệm cận giá trị còn lại.

Cỡ chữ bài viết: