Điểm nhấn quan trọng nhất của sứ mệnh này không chỉ nằm ở việc đưa vệ tinh vào quỹ đạo thành công mà còn ở việc thu hồi tầng đẩy lõi của tên lửa bằng một hệ thống lưới khổng lồ trên biển.
Khoảng sáu phút sau khi tách khỏi tầng trên, tầng đẩy của tên lửa Trường Chinh 10B đã thực hiện quá trình hạ cánh thẳng đứng có kiểm soát và đáp xuống một tấm lưới căng sẵn trên tàu thu hồi mang tên Navigator, đang túc trực tại vùng biển cách vị trí phóng khoảng 430 km.
Điểm khác biệt lớn nhất của Trường Chinh 10B so với dòng tên lửa Falcon 9 của hãng SpaceX là việc loại bỏ hoàn toàn các chân hạ cánh thủy lực nặng nề. Thay vào đó, tên lửa được trang bị các thanh móc cơ khí ở phần thân để bám vào hệ thống lưới cáp khi hạ cánh.
Video thu hồi tầng đẩy lõi của tên lửa bằng một hệ thống lưới khổng lồ trên biển. Video: Youtube/SciNewsRo
Chuyên gia Jiang Zhou từ Tập đoàn Khoa học và Công nghệ Hàng không Vũ trụ Trung Quốc (CASC) nhận định rằng: "Tên lửa tái sử dụng là con đường quan trọng để tiếp cận không gian tự do, quy mô lớn trong tương lai, hỗ trợ xu hướng phóng vũ trụ với chi phí thấp hơn và tần suất cao hơn".
Hệ thống lưới này được lắp đặt trên một con tàu chuyên dụng dài 144 mét, rộng 50 mét với lượng giãn nước lên tới 25.000 tấn. Tàu được trang bị hệ thống định vị giúp duy trì vị trí chính xác trong phạm vi 0,5 mét ngay cả khi đối mặt với những con sóng cao tới 4 mét.
Việc thu hồi thành công tầng một, bộ phận đắt tiền nhất của tên lửa, mang lại lợi ích kinh lớn. Thông thường, việc chế tạo một tên lửa cỡ lớn mất nhiều tháng hoặc nhiều năm, và thiết kế sử dụng một lần đồng nghĩa với việc toàn bộ chi phí sản xuất sẽ bị mất trắng sau mỗi lần phóng. Bằng cách tái sử dụng tầng đẩy hàng chục lần, chi phí cho mỗi lần phóng sẽ được cắt giảm đáng kể, đồng thời cho phép đẩy nhanh nhịp độ thực hiện các nhiệm vụ vũ trụ.
Thành tựu này có ý nghĩa then chốt đối với chương trình đưa người lên Mặt Trăng của Trung Quốc trước năm 2030. Các công nghệ cốt lõi vừa được kiểm chứng trên Trường Chinh 10B sẽ là tài sản chung cho toàn bộ dòng tên lửa Trường Chinh 10, vốn được thiết kế riêng cho các nhiệm vụ thám hiểm Mặt Trăng.
Ngoài ra, khả năng phóng rẻ và nhanh cũng sẽ phục vụ đắc lực cho việc triển khai các mạng lưới vệ tinh internet khổng lồ của quốc gia này như Quốc Vương (Guowang) và Thiên Phàm (Qianfan) với quy mô hàng chục nghìn vệ tinh.
Sự thành công của Trường Chinh 10B đã chính thức đưa Trung Quốc vào vị thế đối trọng trực tiếp với Mỹ trong thị trường tên lửa tái sử dụng. Giới phân tích quốc tế đánh giá đây là lời thách thức nghiêm túc đối với sự thống trị của các công ty tư nhân Mỹ như SpaceX hay Blue Origin. Trong khi SpaceX đã tối ưu hóa phương pháp hạ cánh bằng chân, Trung Quốc lại chọn một lối đi riêng biệt và chứng minh được tính hiệu quả ngay trong lần thử nghiệm đầu tiên.
Không chỉ có các tập đoàn nhà nước, các công ty tư nhân của Trung Quốc như LandSpace, Space Pioneer hay Deep Blue Aerospace cũng đang ráo riết thực hiện các thử nghiệm tương tự. Với việc làm chủ công nghệ mới này, chu kỳ một tên lửa hạ cánh, được tân trang và phóng lại sẽ sớm trở thành một hoạt động thường nhật trong ngành vũ trụ Trung Quốc, mở ra một kỷ nguyên mới của việc chinh phục không gian với chi phí thấp.