Đi tìm “phẩm giá” của thơ ca trong thời đại AI

(NB&CL) Khi một AI có thể làm thơ “rất giống người”, thì phẩm giá của nhà thơ nằm ở chỗ viết được những câu thơ mà AI không dám viết - vì chúng quá thật, quá đau; quá phi logic; hoặc quá tự do.

Thực tế bất an

Mới đây, tại tọa đàm “Phẩm giá của thơ ca” trong khuôn khổ Ngày thơ Việt Nam lần thứ 24, Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam Nguyễn Bình Phương nêu ra một thực trạng: Trong thời đại ngày nay, trí tuệ nhân tạo (AI) đã tiến một bước sâu hơn vào công đoạn sáng tạo. Thơ ca bây giờ không chỉ sản sinh bởi cảm xúc “thuần người”, bởi vì bây giờ các nhà thơ đang có một “người” nữa ở bên cạnh, đó là công nghệ thông tin và trực tiếp là trí tuệ nhân tạo. Đáng nói hơn, AI đang dẫn xã hội có nguy cơ đồng hóa cảm xúc, nhận thức theo phương thức của những thuật toán vô hồn.

“Nếu chấp nhận sự can dự của AI vào sáng tạo thơ ca, chúng ta sẽ được gì và sẽ tổn thất gì? Cũng như nếu như chúng ta quyết liệt khước từ sự can dự của AI vào sáng tạo thơ ca thì chúng ta có bỏ lỡ sự hỗ trợ gì không?”, ông Phương trăn trở.

Nêu quan điểm về vấn đề này, PGS.TS. Trần Văn Toàn cho rằng, ở thời điểm hiện nay, sự tham dự của AI vào hoạt động sáng tác đang thật sự chất vấn phẩm giá của thơ. Dù rằng nhiều ý kiến đều thống nhất, AI không thể là chủ thể sáng tạo, AI không sáng tác thơ từ những trải nghiệm cá nhân, từ nỗi buồn, niềm vui, tình yêu, hay nỗi đau vì thế thiếu đi chiều sâu cảm xúc thật sự, thì vẫn có ý kiến cho rằng, AI làm thơ không hay bằng các nhà thơ tài năng nhưng vẫn khá hơn so với những nhà thơ trung bình. Và do đó, nếu các nhà thơ sử dụng AI một cách hợp lý, sáng tạo chắc chắn sẽ tạo ra những tác phẩm thú vị, đặc sắc.

Đứng ở góc nhìn của một người vừa làm thơ vừa viết phê bình, TS. Đinh Thanh Huyền cho biết, chỉ cách đây ít lâu, thấy có người cho AI làm thơ và công bố thơ do AI làm, bà đã nổi giận và xem đó là một hành vi đáng xấu hổ. Nhưng đến lúc này, bà buộc phải nhìn vào những gì đang diễn ra để tìm kiếm một nhận thức mới.

1(4).jpg
Nhà phê bình Đinh Thanh Huyền tham luận tại tọa đàm. Ảnh: TH

Bà Huyền cho biết, mình không ảo tưởng về việc thơ sẽ miễn nhiễm với AI vì sức mạnh của AI rất khủng khiếp, phiên bản hiện tại của nó chưa hoàn hảo mà đã đủ sức đảo lộn đời sống, đảo lộn nghệ thuật, đảo lộn thơ. Nhưng điều đáng sợ nhất là con người thỏa hiệp dần với AI bởi những tiện lợi đến quá nhanh, quá dễ. Và điều kỳ quái nhất là khả năng con người xúc động trước thơ do AI làm ra. Khi AI đe dọa biểu tượng nhà thơ như một chủ thể độc nhất, khiến biểu tượng này thật sự lung lay, bà cảm thấy quá nhiều bất an.

Thơ là trải nghiệm, là cuộc sống

Dù thừa nhận sức mạnh của AI là không thể chối cãi, các diễn giả đều cho rằng AI không thể thay thế được con người. Theo TS. Đinh Thanh Huyền, nhà thơ luôn đứng trước hai nhu cầu: Nhu cầu tự biểu đạt và nhu cầu được đồng cảm, được công nhận. Nhà thơ có nhu cầu được viết như cần được ăn, được thở; thôi thúc nội tâm buộc nhà thơ phải viết như một cách tự hiểu mình.

Khi AI xuất hiện, nhu cầu thứ hai được “thổi bùng lên”. Nhưng bà Huyền cho rằng, dù sao trí tuệ nhân tạo cũng chỉ là một hệ thống ký hiệu khổng lồ, nó vận hành trong trật tự của tính toán, của xác suất. AI có thể học được định dạng cấu trúc, có thể tạo ra những bài thơ đúng thể loại, tạo ra những câu thơ trôi chảy, đúng vần, đúng nhịp, đúng cả biểu hiện cảm xúc. Còn thơ ca là nơi con người khám phá những sự thật bất chợt, là một cấu trúc bất toàn, là “mệnh đề không thể chứng minh” của đời sống, là phần chân lý không thể hoàn toàn quy hồi về thuật toán.

Bài thơ chứa “những phần dư thừa khỏi cấu trúc” - điều mà AI không làm được. Do đó, theo TS. Đinh Thanh Huyền, phẩm giá của thơ nằm ở khả năng vượt khỏi sự đóng kín của hệ thống, ở phần không thể chứng minh nhưng vẫn được con người nhận ra như một sự thật. “Đó là những sự thật đến từ lịch sử cá nhân, một lịch sử không thể đo bằng chiều dài thời gian mà bằng vô lượng trải nghiệm lắng đọng lại trong tiềm thức. Chính lịch sử ấy xui khiến nhà thơ viết nên những vần thơ hay nhất”, bà Huyền phân tích.

2(4).jpg
Thơ ca được cất lên từ những trải nghiệm cá nhân, từ nỗi buồn, niềm vui, tình yêu, hay nỗi đau - điều mà AI không thể có được.

Còn theo nhà thơ Nguyễn Tiến Thanh, giữa thế giới chạy bằng thuật toán, thơ vẫn đi bằng trái tim. Giữa thời đại của công nghệ, thơ - giống như hơi thở - không có nhiệm vụ trở nên hợp thời, mà chỉ cần trung thực với nhịp sống của con người. Thơ không chỉ là cách ta diễn đạt thế giới, mà còn là cách thế giới tự hé lộ qua một con người đang run lên trước nó. Đó là khoảnh khắc lý trí cúi đầu trước một cảm xúc chưa gọi được tên. Người viết không đi tìm chân lý, chỉ tìm một rung động chưa kịp thành lời.

“Nhiều khi tôi tự hỏi: vì sao con người vẫn còn cần đến thơ, giữa vô số phương tiện biểu đạt khác - ảnh, video, podcast, mạng xã hội...? Có lẽ vì thơ vẫn giữ được sự bí ẩn. Mỗi câu thơ là một khoảng trống, và trong khoảng trống ấy, người đọc có thể tự nghe chính mình. Thơ không cố nói hết, vì nó biết: những gì không nói được mới là thứ ở lại lâu nhất”, nhà thơ Nguyễn Tiến Thanh tự sự.

Trong tham luận khá công phu của mình, PGS.TS. Trần Văn Toàn đưa ra cuộc hội thoại tương tác của mình với AI Gemini. Ở đó, Gemini tự xác định mình là “kẻ bắt chước vĩ đại”, “kẻ lai ghép xuyên không gian”, nó tồn tại nhờ vào hàng tỷ câu chữ mà nhân loại đã viết ra.

Bản thân Gemini cũng cho rằng, có ba điều làm nên phẩm giá của thơ mà một cỗ máy không bao giờ có thể chiếm hữu. Thứ nhất, đó là sự trả giá của thân xác. AI có thể viết về nỗi đau ung thư hay sự cô độc bằng những từ ngữ hoàn hảo nhất, nhưng nó không có hệ thần kinh để run rẩy, không có trái tim để thắt lại. Thơ có phẩm giá vì nó được viết bằng “mực” của sự sống thực, bằng những vết sẹo có thật.

Thứ hai: Thuật toán của AI luôn hướng tới sự tối ưu, nhưng thơ ca thường nảy mầm từ những “lỗi hệ thống” của tâm hồn - những khoảnh khắc phi logic, những sự nóng nảy điên rồ, hay những nỗi buồn không thể giải mã. Phẩm giá của thơ nằm ở quyền được sai, quyền được yếu đuối, quyền được vô lý trước một thế giới đang ngày càng bị “đúng hóa” bởi dữ liệu.

Thứ ba: Khát vọng thoát ly khuôn mẫu. Dù rằng, cả người và máy đều đang sống trong những khuôn mẫu là những diễn ngôn, định kiến, thuật toán… nhưng con người có một thứ “hormone” kỳ lạ mang tên “sự phản kháng”. Phẩm giá của thơ chính là nỗ lực của con người nhằm bẻ gãy những “song sắt ngôn từ” để chạm vào cái vô biên. Vì vậy, khi một AI có thể làm thơ “rất giống người”, thì phẩm giá của nhà thơ nằm ở chỗ viết được những câu thơ mà AI không dám viết - vì chúng quá thật, quá đau; quá phi logic; hoặc quá tự do.

Kết lại, PGS.TS. Trần Văn Toàn chỉ ra rằng, chúng ta đang đứng trước 2 sự nhập nhằng giữa người và AI. Sự nhập nhằng thứ nhất khi một văn bản nghệ thuật được AI tạo dựng bằng thuật toán nhưng người đọc lại tiếp nhận nó bằng phi thuật toán, bằng những trải nghiệm nghệ thuật, bằng sức tưởng tượng của con người. Điều này đặt ra cho chúng ta một câu hỏi hóc búa: Chấp nhận một văn bản nghệ thuật theo tiêu chí tiếp nhận của người đọc hay theo cách tạo ra nó? Và sự nhập nhằng thứ hai, nếu người sáng tác sử dụng những thông tin, gợi ý, hay những phác thảo từ AI thì sáng tác đó sẽ là của anh ta hay là tác giả hỗn hợp mà ở đó sự tham dự của AI cần được ghi nhận?

Những câu hỏi này, theo PGS.TS. Trần Văn Toàn, cuối cùng, lại đặt chúng ta trước một câu hỏi khác còn hóc búa hơn: Phải chăng chúng ta đang bị khóa trong cặp nhị phân người/AI. Và đã đến lúc cặp nhị phân này cần được hóa giải? Đó đương nhiên là một chất vấn về sáng tạo và cao hơn về nhân tính. Và, có lẽ đây sẽ là vấn đề mở, cần tiếp tục thảo luận, lắng nghe và chia sẻ các góc nhìn.

Xem thêm

‘Như chưa hề có cuộc chia ly’ nối lại cuộc đoàn tụ sau 69 năm thất lạc

‘Như chưa hề có cuộc chia ly’ nối lại cuộc đoàn tụ sau 69 năm thất lạc

(CLO) Sau gần bảy thập kỷ lưu lạc vì bị bắt cóc khi mới 4 tuổi, bà Phạm Thị Vân (tên thật Phạm Thị Vinh) cuối cùng đã tìm lại được gia đình ruột trong tập 203 chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly”. Cuộc đoàn tụ xúc động đã khép lại hành trình tìm kiếm tưởng như vô vọng kéo dài suốt 69 năm.

Kỷ niệm 300 năm Ngày sinh nhà bác học Lê Quý Đôn, lan tỏa giá trị tri thức Việt

Kỷ niệm 300 năm Ngày sinh nhà bác học Lê Quý Đôn, lan tỏa giá trị tri thức Việt

(CLO) Tối 31/7, tại Khu lưu niệm Danh nhân văn hóa Lê Quý Đôn (xã Lê Quý Đôn, tỉnh Hưng Yên), Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Quốc hội, Chủ tịch nước, Chính phủ, Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam phối hợp với tỉnh Hưng Yên tổ chức Lễ kỷ niệm cấp quốc gia 300 năm Ngày sinh Danh nhân văn hóa Lê Quý Đôn (1726-2026).

Lần đầu tiên Hội An tổ chức lễ hội đèn lồng

Lần đầu tiên Hội An tổ chức lễ hội đèn lồng

(CLO) UBND TP. Đà Nẵng vừa ban hành kế hoạch tổ chức Lễ hội đèn lồng quốc tế Hội An 2026 với chủ đề "Hội An - Sắc màu di sản", đánh dấu lần đầu tiên Hội An có một lễ hội đèn lồng mang tầm quốc tế nhằm quảng bá giá trị văn hóa, nghề thủ công truyền thống và tăng sức hút du lịch.

Làng Văn hóa tổ chức chuỗi hoạt động tôn vinh văn hóa Khmer

Làng Văn hóa tổ chức chuỗi hoạt động tôn vinh văn hóa Khmer

(CLO) Trong tháng 8/2026, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam sẽ tổ chức chuỗi hoạt động với chủ đề "Về miền Tây qua nét văn hóa của đồng bào Khmer", mang đến không gian trải nghiệm đậm bản sắc văn hóa Nam Bộ cùng nhiều chương trình nghệ thuật, tái hiện lễ hội và hoạt động giao lưu hấp dẫn.

‘Rạng rỡ Văn hiến Việt Nam’ tái hiện cuộc đời Danh nhân văn hóa Lê Quý Đôn

‘Rạng rỡ Văn hiến Việt Nam’ tái hiện cuộc đời Danh nhân văn hóa Lê Quý Đôn

(CLO) Lễ kỷ niệm 300 năm Ngày sinh Danh nhân văn hóa, nhà bác học kiệt xuất Lê Quý Đôn sẽ diễn ra tối 31/7 tại Hưng Yên. Điểm nhấn của sự kiện là lễ trao Nghị quyết của UNESCO vinh danh Lê Quý Đôn và chương trình nghệ thuật đặc biệt "Rạng rỡ Văn hiến Việt Nam", truyền hình trực tiếp trên VTV1.

Chương trình nghệ thuật đặc biệt được dàn dựng công phu dự kiến diễn ra trong tháng 8 hoặc tháng 9/2026.

Quảng Ninh sẵn sàng bùng nổ với tuần lễ du lịch và đại nhạc hội

(CLO) Tâm điểm rực rỡ nhất trong toàn bộ chuỗi hoạt động hướng tới dấu mốc lịch sử của vùng đất mỏ trong tháng 8 và tháng 9 tới đây chính là đại nhạc hội đặc biệt và tuần lễ vàng kích cầu du lịch, hứa hẹn biến toàn bộ không gian Quảng Ninh thành một chuỗi ngày hội văn hóa đa sắc màu.

Người trẻ có thể trở thành ‘đại sứ văn hóa’ trên không gian số

Người trẻ có thể trở thành ‘đại sứ văn hóa’ trên không gian số

(CLO) Mạng xã hội đang mở ra cơ hội chưa từng có để văn hóa truyền thống đến gần hơn với công chúng, đặc biệt là giới trẻ. Tuy nhiên, theo Nghệ nhân Ưu tú Nguyễn Tấn Phát (nghệ nhân sơn mài, làng cổ Đường Lâm, Sơn Tây, Hà Nội), bên cạnh sự sáng tạo, người làm nội dung cần đặt tính chân thực và sự tôn trọng di sản lên hàng đầu, bởi chỉ khi hiểu đúng thì mới có thể lan tỏa đúng.

Từ “sơn mài trắng” đến “sơn mài tổng hợp”: Hành trình “làm mới” chất liệu của họa sĩ Lê Văn Thìn

Từ “sơn mài trắng” đến “sơn mài tổng hợp”: Hành trình “làm mới” chất liệu của họa sĩ Lê Văn Thìn

(NB&CL) Gần nửa thế kỷ sáng tạo, họa sĩ Lê Văn Thìn đưa đến những thử nghiệm nghệ thuật táo bạo từ “sơn mài trắng” đến triết lý “vẽ bằng búa”. Đó là hành trình không ngừng tìm kiếm ngôn ngữ tạo hình mới, đồng thời mở rộng giới hạn biểu đạt của chất liệu sơn mài Việt Nam.

Sắp công diễn vở kịch thơ huyền ảo về Nguyễn Du và Hồ Xuân Hương

Sắp công diễn vở kịch thơ huyền ảo về Nguyễn Du và Hồ Xuân Hương

(CLO) Lấy cảm hứng từ những giai thoại văn học xoay quanh hai danh nhân Nguyễn Du và Hồ Xuân Hương, vở kịch thơ huyền ảo "Nguyễn Du - Hồ Xuân Hương ngoại truyện" sẽ chính thức ra mắt công chúng từ ngày 7/8, mở ra góc nhìn mới về hai biểu tượng thi ca của dân tộc thông qua ngôn ngữ sân khấu giàu chất thơ và màu sắc huyền ảo.

Triển lãm gốm tâm linh quy mô lớn nhất Việt Nam sẽ được tổ chức trên núi Bà Đen trong tháng 8

Triển lãm gốm tâm linh quy mô lớn nhất Việt Nam sẽ được tổ chức trên núi Bà Đen trong tháng 8

Triển lãm “Kinh gốm – thanh âm thế gian” là lần đầu tiên tại Việt Nam một triển lãm gốm quy mô lớn được tổ chức trên đỉnh núi. Diễn ra từ ngày 8/8-6/9/2026, triển lãm trưng bày hơn 400 tác phẩm gốm mang cảm hứng Phật giáo được tạo tác bởi nghệ sĩ Nguyễn Tuấn và các nghệ nhân làng nghề Phù Lãng.

Cỡ chữ bài viết: