Tháng 7 này - Bài thơ bình dị mà lắng sâu

(CLO) Hầu như người Việt Nam nào cũng nhớ tháng 7 - tháng có kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ; tháng lấy đi nước mắt của nhiều người vì lòng thương nhớ, biết ơn hàng triệu người đã hy sinh cho cây độc lập, tự do của nước nhà đơm hoa kết trái.

Tháng 7 năm Ất Tỵ này khác mọi năm vì bên cạnh nỗi đau nhớ người đã khuất, có niềm tin vào trang sử mới của dân tộc ta đang bước vào kỷ nguyên vươn mình để nước nhà cường thịnh, phồn vinh. Đây cũng là cuộc trường chinh đi tiếp chặng đường của các anh, các chị đã ngã xuống mang khát vọng thiêng liêng về sự tiến lên, sánh vai với các cường quốc năm châu của đất nước ta. Tòa soạn trân trọng giới thiệu lời bình của nhà báo Viết Dư (báo Ninh Bình) chung quanh bài thơ “Tháng 7 này” của nhà báo Nguyễn Hồng Vinh.

THÁNG 7 NÀY…

Nguyễn Hồng Vinh

Tháng 7 trời miền Trung hầu như đổ lửa

Chị vào Quảng Trị viếng mộ Cha

Rồi ngược lên Vị Xuyên

Trước mộ chồng, chị đứng lặng giữa khói nhang lan tỏa

Nhắc lại lời gan ruột của anh trước lúc lên đường:

“Ngày trở về, chúng mình sẽ thay nhà mái rạ bằng ngói màu son…”

93595249a6632f3d7672.jpg
Mái nhà tranh trước khi tiễn chồng ra trận (Ảnh minh hoạ)

Nửa thế kỷ trôi qua, nước mắt chị cạn dòng

Chống chọi với gian nan đủ loại

Ngày quần quật trên đồng, tối về một mình thui thủi

Cô đơn chồng chất cô đơn

Đã có lúc, chị muốn xuống cõi âm siêu thoát…

29b6afae5b84d2da8b95.jpg
Chồng đi, chị cùi cũi làm lũ suốt tháng năm (Ảnh minh hoạ)

Tháng 7 này khác tháng 7 mọi năm

Cả nước rùng rùng sắp xếp lại giang sơn

Để dân tộc vươn mình sang trang mới

Tổ quốc sẽ hùng cường, giàu đẹp, phồn vinh

Bao người trân trọng nhắc công lao các liệt sĩ anh hùng

Cây độc lập nở hoa trên máu xương các anh, các chị

Nay chúng tôi tiếp tục cuộc trường chinh

Biến ước mong của những người trước khi ngã xuống

Cùng khát vọng của nhân dân thành hiện thực!

Nâng vị thế Việt Nam sánh vai cường quốc năm châu…

3f7c6131951b1c45450a.jpg
Chị đang hòa vào cộng đồng làm giàu đẹp quê hương (Ảnh minh hoạ)

Nước mắt và niềm vui hòa quyện

Chị run run cắm bó hoa hồng trước ban thờ

Thầm hứa với cha, với chồng:

Còn sức lực ngày nào sẽ gắn kết cộng đồng

Xây độc lập, tự do bền chắc

Mang ấm no, hạnh phúc đến với từng nhà

Trong tình người thủy chung, nghĩa cả

Xứng đáng sự hy sinh của Cha, Anh và hàng triệu người dân!

d2a8b29d46b7cfe996a6.jpg
Đảng ủy, chính quyền và nhân dân đã chung tay làm một cái nhà xây, lợp ngói Hồng - như mong ước của chồng lúc tiễn anh ra trận. (Ảnh minh hoạ)

Kỷ niệm 78 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ

27/7/1947-27/7/2025)


LỜI BÌNH CỦA NHÀ BÁO VIẾT DƯ

Thơ Nguyễn Hồng Vinh thường không ồn ào, không bi lụy, mà thấm thía như mạch ngầm chảy dưới lớp đất đời. Với bài thơ “Tháng 7 này…”, ông lại một lần nữa thể hiện đặc trưng phong cách ấy: bình dị mà sâu lắng, viết về một con người mà soi chiếu cả vận mệnh đất nước. Đây không chỉ là một bài thơ kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, mà là một tuyên ngôn mềm của ký ức, của khát vọng tiếp bước cha anh bằng tất cả chiều sâu văn hóa, chính trị và nhân sinh.

Bài thơ mở ra bằng một hành trình vật lý nhưng cũng là hành trình tâm linh:Tháng 7 trời miền Trung hầu như đổ lửa/ Chị vào Quảng Trị viếng mộ cha/ Rồi ngược lên Vị Xuyên…”. Người phụ nữ trong bài thơ là hiện thân của bao người vợ, người con thời chiến. Chị mang trong mình hai nỗi đau: nỗi đau làm con và nỗi đau làm vợ. Viếng cha rồi viếng chồng, đó không chỉ là hành động tưởng nhớ, mà là một sự tiếp nối mạch máu của nghĩa tình, của tri ân và chịu đựng. Hành trình này nối hai ngôi mộ cũng là nối hai thời đại lịch sử và gắn với một đời người “chống chọi với gian nan đủ loại”. Nhà thơ Nguyễn Hồng Vinh không dùng những từ ngữ ướt át hay lên gân để mô tả sự hy sinh. Ông chỉ nhắc nhẹ: “Ngày trở về, chúng mình sẽ thay nhà mái rạ bằng ngói màu son...”. Lời hứa ấy không bao giờ thành hiện thực, nhưng nó không tan biến mà hóa thành sức chịu đựng của người ở lại, hóa thành cuộc sống “quần quật trên đồng”, “thui thủi một mình”, và cả khoảnh khắc tột cùng: “Đã có lúc, chị muốn xuống cõi âm siêu thoát...”. Không ít người viết về nỗi đau hậu chiến, nhưng cái tinh tế của Nguyễn Hồng Vinh là ông không để nó đóng khung trong bi kịch. Câu thơ trên có thể là đoạn lặng nhất, nơi cảm xúc như rơi xuống đáy vực, nhưng đó lại là điểm xoay của toàn bài, chuẩn bị cho một chuyển động lớn hơn, từ “chị” sang “chúng tôi”. “Tháng 7 này khác tháng 7 mọi năm”, câu thơ như đánh dấu sự chuyển mùa. Không còn là tưởng niệm khép kín, mà là một tháng 7 mở ra, dồn dập nhịp đập của thời cuộc: “Cả nước rùng rùng sắp xếp lại giang sơn/ Để dân tộc vươn mình sang trang mới…”. Cách dùng từ “rùng rùng” rất gợi hình, làm người đọc liên tưởng một cơn sóng lan ra khắp nơi, cho thấy tầm vóc của chuyển động không nhỏ lẻ, mà mang tính cấu trúc. Bài thơ viết giữa lúc đất nước đang bước vào giai đoạn cải tổ sâu sắc về hành chính, thể chế, nội lực, từ việc sáp nhập đơn vị hành chính đến khát vọng “Nâng vị thế Việt Nam sánh vai cường quốc năm châu”. Và trong dòng chảy đó, lời thơ không chỉ mang tính tri ân mà còn hàm chứa tư duy chính trị sắc sảo của một người trí thức từng trải. Bất giác, tác giả đưa độc giả đến với cao trào: “Chị run run cắm bó hoa hồng trước ban thờ/Thầm hứa với cha, với chồng…”. Hành động “cắm bó hoa hồng” mà tác giả nhắc đến ở đây đâu chỉ là nghi lễ đơn thuần, đó là tuyên ngôn của một thế hệ đang sống. Hoa hồng là biểu tượng của tình yêu và hy sinh; đặt trước bàn thờ như lời nguyện tiếp nối về mặt đạo lý, lý tưởng chính trị: “Còn sức lực ngày nào sẽ gắn kết cộng đồng/Xây độc lập, tự do bền chắc/Mang ấm no, hạnh phúc đến với từng nhà…”. Ở đây, ta thấy sự chuyển hóa từ người phụ nữ riêng tư thành hình tượng người công dân hiện đại, một người chủ động gánh vác phần việc của mình trong đại cuộc. Câu thơ vì vậy không đơn thuần là cảm xúc, mà là hành động, là trách nhiệm và là biểu hiện của bản lĩnh. Nếu ai đã từng theo dõi các tác phẩm của nhà thơ Nguyễn Hồng Vinh, cũng đều cảm thấy ở mỗi câu thơ, ý thơ đều đa tầng lớp nghĩa. “Tháng 7 này…” là một trong những bài thơ tiêu biểu cho phong cách thơ - báo - chính luận của Nguyễn Hồng Vinh, nơi ông vừa kể chuyện, vừa bình luận, vừa dẫn dắt người đọc đi từ cảm xúc cá nhân đến suy tư xã hội. Có lẽ, ở tầng đầu tiên, bài thơ là một khúc tưởng niệm dành cho những người đã nằm xuống, những mái nhà còn “mái rạ” dang dở ước mơ. Và tầng thứ hai, bài thơ là sự tri ân, không phải bằng nước mắt, mà bằng hành động tiếp nối: “gắn kết cộng đồng”, “xây độc lập, tự do bền chắc”. Ở tầng sâu nhất, bài thơ như lời tuyên ngôn nhân sinh và chính trị, ở đó, mỗi người có sự nhạy cảm đều thấy rõ mối liên hệ hữu cơ giữa lịch sử và hiện tại, giữa nỗi đau cá nhân và khát vọng dân tộc, giữa hy sinh và kiến tạo.

Bằng giọng thơ nhẹ nhàng mà hàm súc, PGS. TS. Nguyễn Hồng Vinh đã viết nên một khúc tưởng niệm đầy tính thời đại. “Tháng 7 này…” đã chạm vào ký ức, mở ra hành trình tương lai. Tác phẩm khiến người đọc vừa xúc động, vừa tỉnh thức, không chỉ nhớ người đã khuất, mà còn tự hỏi: “Mình đã làm gì cho những điều họ chưa kịp hoàn thành?”. Trong một tháng 7 nắng lửa, bài thơ chính là đóa hoa hồng lặng lẽ dâng lên những anh hùng đã kiên trung ngã xuống để Tổ quốc thiêng liêng vươn mình.

Xem thêm

Cần những “bà đỡ” từ dòng vốn doanh nghiệp

Cần những “bà đỡ” từ dòng vốn doanh nghiệp

(NB&CL) Để bảo tàng tư nhân “sống sót” và hoạt động chuyên nghiệp là câu chuyện hoàn toàn không đơn giản. Thực tế tại Việt Nam, không hiếm chuyện chủ nhân bảo tàng rơi vào cảnh “vừa làm chủ, vừa làm nhân viên” vì nguồn lực tài chính hạn hẹp. Theo PGS.TS. Nguyễn Văn Huy (nguyên Giám đốc Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam, người sáng lập Bảo tàng Nguyễn Văn Huyên), Nhà nước cần có chính sách để thu hút các nguồn lực tài trợ cho hoạt động bảo tàng, từ đó tạo điểm tựa vững chắc cho các bảo tàng tư nhân phát triển bền vững.

Bảo tàng tư nhân góp phần đa dạng văn hóa theo tiêu chí UNESCO

Bảo tàng tư nhân góp phần đa dạng văn hóa theo tiêu chí UNESCO

(NB&CL) Với việc trưng bày các hiện vật đến từ nhiều nền văn hóa, nhiều bảo tàng tư nhân đang thực hiện tiêu chí và thông điệp cốt lõi của UNESCO là góp phần thúc đẩy sự hiểu biết lẫn nhau và gắn kết giữa các dân tộc, xóa bỏ sự ngăn cách và tệ nạn phân biệt đối xử về văn hóa, tôn vinh các giá trị nhân văn, nhân đạo giữa các dân tộc.

Khôi phục thể thức hai vòng đấu tại Lễ hội chọi trâu truyền thống Đồ Sơn năm 2026

Khôi phục thể thức hai vòng đấu tại Lễ hội chọi trâu truyền thống Đồ Sơn năm 2026

(CLO)- Ban tổ chức Lễ hội chọi trâu truyền thống Đồ Sơn năm 2026 vừa chính thức ban hành quy chế sửa đổi với hàng loạt điều chỉnh quan trọng. Việc khôi phục trọn vẹn thể thức hai vòng đấu sau nhiều năm gián đoạn cùng những thay đổi bước ngoặt trong luật phân định thắng thua là những điểm mới cốt lõi nhằm nâng cao tính minh bạch và chất lượng chuyên môn cho di sản văn hóa phi vật thể quốc gia này.

Vì sao thanh niên Khmer phải vào chùa tu trước khi trưởng thành?

Vì sao thanh niên Khmer phải vào chùa tu trước khi trưởng thành?

(CLO) Với người Khmer Nam Bộ, việc vào chùa tu học không đơn thuần là thực hành tín ngưỡng mà còn là cách báo hiếu cha mẹ, rèn luyện đạo đức và đánh dấu bước trưởng thành của một người đàn ông trước khi bước vào cuộc sống gia đình, xã hội.

Kết nối làng nghề và sáng tạo để đánh thức nguồn lực di sản

Kết nối làng nghề và sáng tạo để đánh thức nguồn lực di sản

(CLO) Chương trình Phát triển thủ công đương đại trên nền tảng Di sản làng nghề trong khuôn khổ Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026 được khởi động với mục tiêu xây dựng hệ sinh thái kết nối giữa nghệ nhân, nhà thiết kế, doanh nghiệp và các cơ sở đào tạo, góp phần đưa nguồn lực di sản trở thành động lực cho sáng tạo và phát triển bền vững.

VTV lần đầu thực hiện truyền hình trực tiếp về thiên nhiên hoang dã

VTV lần đầu thực hiện truyền hình trực tiếp về thiên nhiên hoang dã

(CLO) Lần đầu tiên, Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) triển khai dự án truyền hình trực tiếp về thiên nhiên hoang dã mang tên “Vietnam Wild Live - Kết nối thiên nhiên, lan tỏa nhận thức”, đưa những hình ảnh chân thực của hệ sinh thái tự nhiên đến với khán giả trong và ngoài nước.

Cỡ chữ bài viết: