Triển lãm “Hồi cố vọng lai”: Phác họa một lộ trình mỹ thuật Việt Nam hiện đại

(NB&CL) Lấy hành trình sáng tạo của ba họa sĩ Lý Trực Sơn, Ca Lê Thắng và Đào Minh Tri làm tiền đề, triển lãm “Hồi cố vọng lai” soi chiếu và gợi mở một khung cảnh rộng hơn của mỹ thuật Việt Nam trong quá trình dịch chuyển, lai ghép và thích nghi.

Ba phong cách của một “thế hệ vàng”

Giữa những dòng chảy nghệ thuật hối hả, triển lãm “Hồi cố vọng lai” như một nhịp nghỉ, mời người xem chậm bước để nhìn lại một thời kỳ nghệ thuật gắn liền với sự thành hình của mỹ thuật đương đại Việt Nam qua thực hành nghệ thuật của ba hoạ sĩ Lý Trực Sơn, Ca Lê Thắng và Đào Minh Tri.

Theo giám tuyển Vũ Huy Thông, mục tiêu của triển lãm rất rõ ràng, đó là giới thiệu những gương mặt đại diện xuất sắc của thế hệ họa sĩ những năm 1960-1970. Ba họa sĩ cùng tốt nghiệp hệ Sơ trung 7 năm và Đại học 5 năm của Trường Cao đẳng Mỹ thuật Việt Nam - một “thế hệ vàng” của mỹ thuật hiện đại.

Nhà nghiên cứu Lý Đợi cho rằng, trong lịch sử mỹ thuật Việt Nam, sự xuất hiện của các “bộ tứ” luôn là dấu mốc đáng chú ý. Tại triển lãm này, nếu như không bị lỡ hẹn vì lý do cá nhân, mà có thêm sự góp mặt của họa sĩ Thành Chương như dự kiến ban đầu, thì có thể hình thành “bộ tứ” Sơn - Thắng - Tri - Chương, tạo nên thế hệ thứ 5 trong lịch sử các “bộ tứ” nổi bật của mỹ thuật Việt Nam.

1.jpg
Các diễn giả chia sẻ tại art talk trong khuôn khổ triển lãm “Hồi cố vọng lai”.

Sinh ra và lớn lên tại Bến Tre, Ca Lê Thắng lấy đồng bằng sông Cửu Long làm mạch nguồn sáng tạo. Dòng sông, mùa nước nổi và cảnh quan phù sa không chỉ là đề tài mà trở thành một cơ thể sống, nơi nghệ thuật ghi nhận mối quan hệ giữa con người, thiên nhiên và thời gian. Chuỗi tranh “Mùa nước nổi” của ông mở rộng không gian ký ức và hiện tại, vừa ghi lại nhịp điệu thiên nhiên, vừa thể hiện tính thi ca và chất thơ của miền sông nước.

Giám tuyển Vũ Huy Thông cho rằng, suốt từ năm 1980 đến nay, họa sĩ Ca Lê Thắng chỉ vẽ về mùa nước nổi nhưng không giống như cách nhìn của mỗi chúng ta. Ông đã tìm được một tiếng nói khác, tìm được dấu ấn cá nhân của mình trong hành trình của mùa nước nổi ấy.

Còn theo giám tuyển Đỗ Tường Linh, hình tượng cá là trung tâm sáng tạo của Đào Minh Tri, nó vừa trữ tình, vừa siêu thực, vừa phản ánh mối quan hệ con người - thiên nhiên - vũ trụ. Biểu tượng cá trong tranh Đào Minh Tri vừa phản ánh lịch sử, vừa mở ra một vũ trụ quan, nơi thời gian và sự sống được cảm nhận xuyên suốt, đồng thời minh chứng cho khả năng hội nhập biểu tượng dân gian vào ngôn ngữ hiện đại mà không mất đi tính bản địa.

Trong khi đó, Lý Trực Sơn phát triển một vũ trụ từ đất - chất liệu khởi nguyên, vừa trần tục vừa thiêng liêng. Trước khi đến với đất, ông đã có một hành trình sâu đậm với sơn mài. Nhưng Lý Trực Sơn không đi theo hướng mô tả hay trang trí quen thuộc trong sơn mài mà tìm kiếm một khả năng biểu đạt trừu tượng sâu sắc hơn. Các tác phẩm sơn mài trừu tượng của ông là nỗ lực tái định nghĩa chất liệu truyền thống trong mỹ học đương đại, nơi trừu tượng không chỉ là hình thức mà là một cấu trúc tâm linh, mang tính biểu tượng và chiêm nghiệm.

Kiến tạo ngôn ngữ nghệ thuật Việt Nam

Theo giám tuyển Vũ Huy Thông, triển lãm “Hồi cố vọng lai” phác họa một lộ trình cô đọng của mỹ thuật Việt Nam hiện đại. Lấy hành trình sáng tạo của ba họa sĩ làm tiền đề, triển lãm soi chiếu và gợi mở một khung cảnh rộng hơn của mỹ thuật Việt Nam. Ở thập niên 1960-1970, khi dòng chủ lưu là hiện thực xã hội chủ nghĩa, mang nhiều tính chất tuyên truyền, tuy nhiên, dấu ấn cá nhân của các họa sĩ lúc này đã bắt đầu định hình - điều đó mang tới những đóng góp cụ thể của các ông cho mỹ thuật thời kỳ đổi mới, được ghi nhận vào cuối những năm 1980, đầu những năm 1990.

2(1).jpg
Công chúng tham quan triển lãm.

“Ba họa sĩ bước vào nghề từ cuối thập niên 1970 và thực sự tỏa sáng sau đổi mới (1986), nhưng họ đều chịu ảnh hưởng hoặc có nghiên cứu về mỹ thuật phương Tây từ rất sớm. Đây là điều không tự đến mà bắt nguồn từ mong muốn có một ngôn ngữ cá nhân của chính người họa sĩ, họ mong muốn tìm tòi vượt ra khỏi khuôn khổ đào tạo của nhà trường”, giám tuyển Vũ Huy Thông nói.

Ông Vũ Huy Thông cho biết thêm, điểm đặc biệt của “bộ tứ” Sơn - Thắng - Tri - Chương là họ cùng sinh năm 1949, chơi với nhau từ nhỏ, sau đó học tập cùng nhau tại Trường Cao đẳng Mỹ thuật Việt Nam (nay là Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam). Tuy nhiên, dù có một quá trình rất dài được đào tạo bài bản từ trường đại học, nhưng không có ai trong số họ sáng tác theo một ngôn ngữ được rèn luyện rất kỹ càng tới hơn 10 năm. Đặc biệt, họa sĩ Thành Chương ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường đã có một tư duy “lạ”, đó là ông luôn có cách làm rất khác trong các bài tập.

Chia sẻ về điều này, họa sĩ Thành Chương cho biết, văn học nghệ thuật cần phong cách cá nhân, nhưng trong thời kỳ bao cấp, dấu ấn cá nhân đó không được đề cao. Tất cả mọi thứ như một dàn đồng ca: ăn mặc giống nhau, nói năng giống nhau, đi đứng giống nhau, làm nghệ thuật cũng giống nhau.

“Đất nước bây giờ đổi mới, mở cửa, các bạn trẻ trong mọi lĩnh vực, đặc biệt là lĩnh vực nghệ thuật, văn, thơ, nhạc, họa… đều được thoải mái, tự do, thích gì làm nấy. Nhưng trước đây, khi chưa đổi mới thì cuộc sống sáng tạo của anh em văn nghệ sĩ rất khó khăn. Mở cửa, đổi mới đã cho mỗi người được là chính mình”, họa sĩ Thành Chương cho biết.

Theo họa sĩ Thành Chương, trong những năm tháng đó, những người có cá tính như Đào Minh Tri, Lý Trực Sơn, Ca Lê Thắng rất vất vả. Nhưng họ đều là những người tài năng, đầy bản lĩnh và luôn tin tưởng những điều mình làm là đúng, không bao giờ từ bỏ, để đến bây giờ chúng ta có những tên tuổi đáng ghi danh vào lịch sử mỹ thuật.

Ở khía cạnh khác, giám tuyển Đỗ Tường Linh cho rằng, trong bối cảnh toàn cầu hóa, văn hóa và nghệ thuật vận hành trong các “mạng lưới liên tục”, nơi ký ức địa phương, vật liệu bản địa và kinh nghiệm toàn cầu không còn đối lập mà bổ sung lẫn nhau. 100 tác phẩm tại triển lãm cho thấy cách ba nghệ sĩ, mỗi người xuất phát từ một miền đất khác nhau, đã đồng thời tiếp nhận ảnh hưởng bên ngoài và khai thác ký ức, chất liệu, và biểu tượng bản địa.

Không chỉ có vậy, triển lãm “Hồi cố vọng lai” còn như một tấm “bản đồ” nghệ thuật, nơi những lớp địa phương, lịch sử và toàn cầu giao thoa, chồng lấn, từ đó hé lộ hành trình kiến tạo một ngôn ngữ nghệ thuật Việt Nam độc lập, vừa mang dấu ấn bản sắc, vừa đối thoại cùng thế giới. Không gian triển lãm, từ đó, đặt câu hỏi về di sản và sự tiếp nối, gợi những suy tưởng về bản sắc của mỹ thuật Việt Nam như thành quả của quá trình “dịch chuyển, lai ghép và thích nghi” - một bản sắc không ngừng vận động.

“Triển lãm “Hồi cố vọng lai” không chỉ ghi nhận hành trình sáng tạo của ba nghệ sĩ Lý Trực Sơn, Đào Minh Tri, Ca Lê Thắng mà còn mở ra một lăng kính để nhìn lại và định hình bản sắc nghệ thuật Việt Nam trong thời đại toàn cầu. Từ ký ức vùng miền, biểu tượng dân gian đến chất liệu và màu sắc trừu tượng, mỗi tác phẩm đều là minh chứng cho sự hội nhập, tiếp biến và tự khẳng định. Trong “không gian thứ ba” này, nghệ thuật Việt Nam không chỉ phản chiếu quá khứ mà còn định hình tương lai - nơi bản sắc bản địa và tư duy hiện đại gặp gỡ, va chạm và cùng nhau sinh sôi”, giám tuyển Đỗ Tường Linh chia sẻ.

Xem thêm

Tháp cổ hơn nghìn năm, nơi phát hiện bảo vật quốc gia độc bản

Tháp cổ hơn nghìn năm, nơi phát hiện bảo vật quốc gia độc bản

(CLO) Ẩn mình bên dòng sông Lam, dấu tích Nhạn Tháp hơn 1.000 năm tuổi không chỉ là công trình Phật giáo cổ độc đáo, mà còn là nơi phát hiện hộp đựng xá lị bằng vàng duy nhất tại Việt Nam. Hộp xá lị có một không hai này đã được công nhận là bảo vật quốc gia.

Nhã Nam giới thiệu tiểu thuyết Nga đương đại 'Phi công' đến độc giả Việt Nam

Nhã Nam giới thiệu tiểu thuyết Nga đương đại 'Phi công' đến độc giả Việt Nam

(CLO) Nhã Nam vừa giới thiệu bản tiếng Việt của tiểu thuyết "Phi công" (Aviator) của nhà văn Nga đương đại Evgeny Vodolazkin. Tác phẩm được xem là một trong những cuốn sách nổi bật của văn học Nga thập niên 2010, gợi mở nhiều suy ngẫm về ký ức, lòng nhân ái và những giá trị bền vững của con người.

Nguyễn Khắc Phê và “Quảng Trị, vùng đất hội tụ”

Nguyễn Khắc Phê và “Quảng Trị, vùng đất hội tụ”

(NB&CL) Giữa tháng 5 năm 2026, tôi tìm trên giá sách riêng, tập hợp được hơn chục tác phẩm của nhà văn, nhà báo Nguyễn Khắc Phê. Cuốn sách xuất bản gần đây nhất in 1500 bản của ông ra mắt đầu năm 2026 có tựa đề “Quảng Trị - Vùng đất hội tụ” (Nhà Xuất bản Hội Nhà văn).

Cần những “bà đỡ” từ dòng vốn doanh nghiệp

Cần những “bà đỡ” từ dòng vốn doanh nghiệp

(NB&CL) Để bảo tàng tư nhân “sống sót” và hoạt động chuyên nghiệp là câu chuyện hoàn toàn không đơn giản. Thực tế tại Việt Nam, không hiếm chuyện chủ nhân bảo tàng rơi vào cảnh “vừa làm chủ, vừa làm nhân viên” vì nguồn lực tài chính hạn hẹp. Theo PGS.TS. Nguyễn Văn Huy (nguyên Giám đốc Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam, người sáng lập Bảo tàng Nguyễn Văn Huyên), Nhà nước cần có chính sách để thu hút các nguồn lực tài trợ cho hoạt động bảo tàng, từ đó tạo điểm tựa vững chắc cho các bảo tàng tư nhân phát triển bền vững.

Bảo tàng tư nhân góp phần đa dạng văn hóa theo tiêu chí UNESCO

Bảo tàng tư nhân góp phần đa dạng văn hóa theo tiêu chí UNESCO

(NB&CL) Với việc trưng bày các hiện vật đến từ nhiều nền văn hóa, nhiều bảo tàng tư nhân đang thực hiện tiêu chí và thông điệp cốt lõi của UNESCO là góp phần thúc đẩy sự hiểu biết lẫn nhau và gắn kết giữa các dân tộc, xóa bỏ sự ngăn cách và tệ nạn phân biệt đối xử về văn hóa, tôn vinh các giá trị nhân văn, nhân đạo giữa các dân tộc.

Khôi phục thể thức hai vòng đấu tại Lễ hội chọi trâu truyền thống Đồ Sơn năm 2026

Khôi phục thể thức hai vòng đấu tại Lễ hội chọi trâu truyền thống Đồ Sơn năm 2026

(CLO)- Ban tổ chức Lễ hội chọi trâu truyền thống Đồ Sơn năm 2026 vừa chính thức ban hành quy chế sửa đổi với hàng loạt điều chỉnh quan trọng. Việc khôi phục trọn vẹn thể thức hai vòng đấu sau nhiều năm gián đoạn cùng những thay đổi bước ngoặt trong luật phân định thắng thua là những điểm mới cốt lõi nhằm nâng cao tính minh bạch và chất lượng chuyên môn cho di sản văn hóa phi vật thể quốc gia này.

Vì sao thanh niên Khmer phải vào chùa tu trước khi trưởng thành?

Vì sao thanh niên Khmer phải vào chùa tu trước khi trưởng thành?

(CLO) Với người Khmer Nam Bộ, việc vào chùa tu học không đơn thuần là thực hành tín ngưỡng mà còn là cách báo hiếu cha mẹ, rèn luyện đạo đức và đánh dấu bước trưởng thành của một người đàn ông trước khi bước vào cuộc sống gia đình, xã hội.

Cỡ chữ bài viết: