Trong lĩnh vực tin tức, phỏng vấn trực tiếp kiểu hỏi-đáp từ lâu được xem là chuẩn mực. Nhưng trên thực tế, hình thức này không phải lúc nào cũng giúp khách mời nói chuyện tự nhiên, thậm chí còn dễ khiến người xem mất kiên nhẫn.
Trong bối cảnh cạnh tranh sự chú ý ngày càng khốc liệt, nhiều nhà sáng tạo nội dung và đơn vị truyền thông đã tìm ra những cách phỏng vấn mới mẻ, linh hoạt hơn, đặc biệt phổ biến trên YouTube.
Thay vì chỉ “hỏi-đáp” đơn thuần, các cuộc phỏng vấn thường được lồng ghép vào những tuyến đề tài dài, gắn với bối cảnh, trò chơi hoặc thử thách cụ thể. Mô hình này xuất hiện nhiều trong các lĩnh vực giải trí như thể thao, âm nhạc hay thời trang, và lượng người xem cho thấy khán giả phản hồi rất tích cực với sự sáng tạo đó.
Một ví dụ điển hình là “SubwayTakes”, chương trình do Kareem Rahma thực hiện trên tàu điện ngầm New York. Với micro gắn vào thẻ MetroCard, Rahma đặt ra những câu hỏi về “quan điểm” và buộc khách mời phải chọn ngay “hoàn toàn đồng ý” hoặc “hoàn toàn không đồng ý”, không có chỗ cho sự lưỡng lự.
Cách tiếp cận này tạo ra những cuộc trò chuyện ngắn, nhanh, vui nhộn và đôi khi còn thu hút cả những người xung quanh cùng tham gia. Chương trình đã được mở rộng sang các hệ thống tàu điện ngầm khác, trong đó có London, và được phát hành cả dưới dạng video dọc ngắn lẫn phiên bản dài hơn.
Một hướng tiếp cận khác là để khách mời trực tiếp đối thoại với thông tin về chính mình. Chuyên mục “Sự thật hay hư cấu” của Loudwire mời các nhạc sĩ phản hồi những chi tiết trên Wikipedia cá nhân của họ, xác nhận hoặc bác bỏ các thông tin gây tranh cãi, kèm theo những câu chuyện hậu trường ít người biết. Định dạng này khai thác sự tò mò tự nhiên của khán giả đối với “sự thật đằng sau hồ sơ công khai”.
Định dạng dựa trên vật dụng cá nhân cũng cho thấy sức hút bền bỉ. Loạt “10 vật dụng thiết yếu” của British GQ để người nổi tiếng giới thiệu những món đồ quan trọng nhất với họ, qua đó hé lộ những ưu tiên và ký ức cá nhân.
LADbible lại khai thác yếu tố đối thoại giữa các trải nghiệm khác thế hệ. Chương trình “The Gap” ghép đôi hai người ở hai độ tuổi khác nhau nhưng có chung một trải nghiệm sống, từ vô gia cư đến sức khỏe tâm thần. Cách tiếp cận này tạo ra những cuộc trò chuyện giàu cảm xúc và mở rộng góc nhìn.
Với bóng đá, ký ức được khơi gợi qua trang phục. “What I Wore” của BT Sport đưa các cầu thủ trở lại với những chiếc áo đấu gắn với các cột mốc sự nghiệp, từ trận ra mắt đến những cuộc đối đầu đáng nhớ. Các câu chuyện xoay quanh từng chiếc áo biến cuộc phỏng vấn thành một hành trình hồi tưởng.
Một trong những định dạng mang tính giáo dục cao là “5 Levels” của Wired. Chương trình mời một chuyên gia giải thích cùng một vấn đề cho 5 đối tượng khác nhau, từ trẻ em đến chuyên gia cùng lĩnh vực. Đây là ví dụ điển hình cho việc biến nguyên tắc “giải thích đơn giản” của báo chí thành nội dung trực quan, dễ tiếp cận.
Ngoài ra, các chương trình dạng phản ứng như “Expert Reacts” của IGN hay loạt Vanity Fair mời người nổi tiếng xem lại chính các sản phẩm cũ của mình cũng mở ra một hướng tiếp cận khác, kết hợp phân tích chuyên môn với yếu tố hoài niệm.
Điểm chung của các định dạng này là yếu tố bất ngờ. Những cuộc phỏng vấn hiệu quả nhất không chỉ mang lại thông tin mà còn tạo ra trải nghiệm mới cho cả khách mời lẫn khán giả, điều ngày càng quan trọng trong môi trường truyền thông cạnh tranh hiện nay.