Trong lịch sử ngành ô tô, lốp xe không phải lúc nào cũng mang màu đen như hiện nay. Vào nửa đầu thế kỷ 20, đặc biệt tại Mỹ, lốp viền trắng từng là chi tiết thiết kế nổi bật, gắn liền với những mẫu xe cỡ lớn, phong cách hào nhoáng và giàu tính trình diễn.
Hình ảnh những chiếc Oldsmobile hay Cadillac với bộ lốp viền trắng sáng bóng từng được xem là chuẩn mực của sự sang trọng. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài bắt mắt đó, loại lốp này hầu như không mang lại lợi ích nào về độ bền hay khả năng vận hành so với lốp đen thông thường.
Điều ít người biết là lốp viền trắng ban đầu không ra đời vì mục đích thẩm mỹ. Ở giai đoạn rất sớm của ngành ô tô, lốp xe vốn có màu trắng tự nhiên của cao su và tuổi thọ khá thấp.
Các nhà sản xuất sau đó phát hiện việc bổ sung carbon black vào cao su giúp tăng độ bền và khả năng chịu mài mòn, đặc biệt ở phần mặt lốp tiếp xúc trực tiếp với mặt đường.
Để tiết kiệm chi phí và công sức, carbon black chủ yếu được dùng cho mặt lốp, trong khi hông lốp vẫn giữ màu trắng. Vô tình, sự kết hợp này lại tạo nên một trào lưu thẩm mỹ kéo dài nhiều thập kỷ.
Tuy vậy, ngay từ đầu, lốp viền trắng đã là sản phẩm đắt đỏ. Tư liệu cho thấy vào năm 1922, một chiếc lốp viền trắng của BF Goodrich có giá lên tới 61,90 USD sau khi đã giảm 20%, con số rất lớn vào thời điểm đó.
Đến nay, các loại lốp viền trắng đúng nghĩa vẫn được sản xuất theo quy trình thủ công phức tạp, gần như không tự động hóa, khiến giá bán cao hơn đáng kể so với lốp đen phổ thông. Trong khi đó, lợi ích mà người dùng nhận được chủ yếu chỉ nằm ở yếu tố thẩm mỹ.
Sự thoái trào của lốp viền trắng trở nên rõ rệt khi ngành công nghiệp ô tô bước sang giai đoạn xe ngày càng mạnh hơn và chạy nhanh hơn.
Các hãng lốp bắt đầu chuyển từ kết cấu bias ply truyền thống sang radial ply, vốn mang lại khả năng bám đường tốt hơn, độ ổn định cao hơn và tuổi thọ dài hơn.
Đến khoảng năm 1975, phần lớn xe tại Mỹ đã không còn sử dụng lốp bias ply. Trong giai đoạn đầu, công nghệ radial ply gặp nhiều hạn chế khi tích hợp thiết kế viền trắng, khiến việc sản xuất trở nên phức tạp và kém hiệu quả.
Trước áp lực tối ưu chi phí, các nhà sản xuất ưu tiên xây dựng dây chuyền tự động cho lốp radial ply màu đen tiêu chuẩn, nhất là khi nhu cầu lốp viền trắng bắt đầu sụt giảm.
Cùng lúc, thị hiếu người tiêu dùng cũng thay đổi rõ rệt. Những thiết kế xe gọn gàng, hiện đại và hướng tới hiệu quả nhiên liệu dần thay thế các mẫu xe cỡ lớn phong cách phô trương trước đó.
Trong bối cảnh này, lốp viền trắng, vốn gắn liền với kết cấu bias ply có lực cản lăn cao hơn, trở nên kém phù hợp so với lốp radial ply tiết kiệm nhiên liệu.
Yếu tố tiện dụng cũng góp phần không nhỏ vào sự biến mất của lốp viền trắng. So với lốp đen, phần hông màu trắng dễ bám bẩn và đòi hỏi người dùng phải vệ sinh thường xuyên để giữ được vẻ ngoài.
Khi ô tô ngày càng được xem là phương tiện di chuyển thực dụng thay vì biểu tượng phô trương, người tiêu dùng có xu hướng chọn những giải pháp ít tốn công chăm sóc hơn.
Ngày nay, lốp viền trắng gần như chỉ còn xuất hiện trong những ứng dụng rất hẹp, chủ yếu phục vụ giới sưu tầm và phục chế xe cổ.
Dù không mang lại lợi thế kỹ thuật, loại lốp này vẫn có giá trị thẩm mỹ và lịch sử nhất định, giúp tái hiện đúng tinh thần của một giai đoạn đã qua trong ngành công nghiệp ô tô.
Tuy nhiên, với xu hướng công nghệ và thị trường hiện tại, sự trở lại rộng rãi của lốp viền trắng gần như không còn khả năng xảy ra.