Năm 1974, Mỹ áp dụng giới hạn tốc độ toàn quốc 55 dặm/giờ trong bối cảnh giá nhiên liệu tăng vọt sau lệnh cấm vận dầu mỏ của OPEC. Quy định này không chỉ phản ánh sức ép năng lượng thời điểm đó, mà còn để lại nhiều tranh luận về an toàn giao thông và quyền quyết định của từng bang.
Trước khi quy định liên bang được ban hành, các bang tại Mỹ tự đặt giới hạn tốc độ cho đường sá của mình, dao động từ 40 đến 80 dặm/giờ. Điều này thay đổi sau cuộc khủng hoảng dầu mỏ năm 1973, khi các nước Arab thuộc Tổ chức các nước xuất khẩu dầu mỏ áp đặt lệnh cấm vận dầu đối với Mỹ trong thời kỳ chiến tranh Arab và Israel.
Cú sốc nguồn cung khiến giá dầu và nhiên liệu tăng mạnh, tác động trực tiếp đến nền kinh tế Mỹ cũng như châu Âu. Trong ngành ô tô, giai đoạn xe cơ bắp công suất lớn dần khép lại, nhường chỗ cho các mẫu xe nhẹ hơn, tiết kiệm nhiên liệu hơn và phù hợp với tốc độ di chuyển thấp.
Trong bối cảnh đó, Tổng thống Richard Nixon chấp thuận áp dụng giới hạn tốc độ 55 dặm/giờ trên toàn quốc vào năm 1974. Quy định nằm trong Đạo luật Bảo tồn năng lượng đường cao tốc khẩn cấp, đánh dấu lần đầu tiên một giới hạn tốc độ được áp đặt ở cấp liên bang thay vì do từng bang tự quyết.
Theo phát biểu của Tổng thống Richard Nixon khi công bố biện pháp này, giới hạn 55 dặm/giờ được dự báo giúp tiết kiệm hơn 200.000 thùng nhiên liệu mỗi ngày. Đạo luật cũng cho phép sử dụng ngân sách đường cao tốc để hỗ trợ các dự án đi chung xe, trong khi Bộ Giao thông vận tải Mỹ được định hướng tối ưu hạ tầng nhằm giảm ùn tắc.
Quy định còn gắn với cơ chế tài chính khá chặt chẽ. Bộ Giao thông vận tải Mỹ không được phê duyệt dự án mới hoặc cấp vốn cho các dự án hiện có tại những bang không tuân thủ giới hạn tốc độ mới. Điều này khiến giới hạn 55 dặm/giờ trở thành chuẩn gần như bắt buộc trên toàn bộ hệ thống đường bộ Mỹ.
Đến tháng 4/1987, Quốc hội Mỹ thông qua Đạo luật Hỗ trợ vận tải mặt đất và tái định cư thống nhất, cho phép các bang nâng giới hạn lên 65 dặm/giờ trên đường cao tốc liên bang. Tuy vậy, quy định 55 dặm/giờ vẫn còn tồn tại trong luật cho đến ngày 28/11/1995, khi Đạo luật Chỉ định đường cao tốc quốc gia được thông qua và quyền quyết định tốc độ chính thức trở lại với từng bang.
Những người ủng hộ giới hạn 55 dặm/giờ thường viện dẫn yếu tố an toàn giao thông. Số người thiệt mạng trên đường bộ tại Mỹ giảm từ 54.052 người năm 1973 xuống 45.196 người năm 1974, một mức giảm đáng kể ngay sau khi giới hạn tốc độ toàn quốc được áp dụng.
Theo Viện Y tế Quốc gia Mỹ, trong giai đoạn từ khi quy định bị bãi bỏ năm 1995 đến năm 2005, việc nâng giới hạn tốc độ có liên quan đến mức tăng 3,2% số ca tử vong giao thông. Ước tính được viện dẫn cho rằng khoảng 12.545 ca tử vong và 36.583 ca bị thương trong thập kỷ đó có liên quan trực tiếp đến việc tốc độ tối đa tăng lên.
Dù công nghệ an toàn hiện đại như biển báo mới, mặt đường cải tiến, rào chắn hấp thụ lực, thùng nước giảm va chạm, camera vượt đèn đỏ và camera tốc độ đã giúp giảm rủi ro, yếu tố vật lý vẫn khó thay đổi. Va chạm ở tốc độ thấp tạo ra ít năng lượng hơn, vì vậy đề xuất hạ giới hạn tốc độ vẫn thỉnh thoảng được nhắc lại tại Mỹ, dù quyết định cuối cùng hiện thuộc thẩm quyền của từng bang.