Theo đề xuất, các doanh nghiệp cam kết đầu tư vào giảm phát thải sẽ tiếp tục được nhận hạn ngạch phát thải miễn phí đến năm 2038, thay vì kết thúc vào năm 2034 như kế hoạch trước đây. Từ năm 2036, các nhà sản xuất cũng được phép sử dụng tín chỉ carbon quốc tế thông qua việc tài trợ cho các dự án giảm phát thải ngoài EU để tính vào mục tiêu cắt giảm khí thải.
Cao ủy Khí hậu EU Wopke Hoekstra cho biết: "Chúng tôi đang áp dụng cách tiếp cận thân thiện hơn với doanh nghiệp và, tôi có thể nói, là khôn ngoan hơn", đồng thời khẳng định EU vẫn giữ nguyên các mục tiêu khí hậu tổng thể.
Hệ thống ETS được áp dụng từ năm 2005, yêu cầu các ngành phát thải lớn như điện, thép, xi măng và hóa chất phải mua hạn ngạch phát thải carbon. Kế hoạch cải tổ lần này là kết quả của nhiều tháng tranh luận giữa các nước thành viên, trong đó Ý, Ba Lan và Cộng hòa Séc muốn nới lỏng quy định, trong khi Tây Ban Nha và các nước Bắc Âu ủng hộ duy trì chính sách hiện tại.
Song song với việc giảm bớt gánh nặng cho doanh nghiệp, EU vẫn đặt mục tiêu đến năm 2040 nâng tỷ trọng năng lượng tái tạo lên 46% tổng mức tiêu thụ năng lượng cuối cùng của toàn khối, gấp đôi hiện nay.
Bên cạnh đó, Brussels cũng đề xuất đưa các chuyến bay bên ngoài Châu Âu vào hệ thống ETS nếu quãng đường bay ngắn hơn 5.000 km, như Frankfurt - Dubai hoặc Frankfurt - Istanbul, sẽ thuộc phạm vi áp dụng, trong khi các chuyến bay dài như Frankfurt - Tokyo sẽ không bị điều chỉnh. Đáng chú ý, kể từ bây giờ, toàn bộ máy bay phản lực tư nhân cũng sẽ phải tham gia hệ thống này.
Ngoài ra, Brussels muốn từng bước đưa lĩnh vực xử lý rác thải vào thị trường carbon, nhưng cho phép các nước thành viên được miễn đến năm 2035 nếu đạt mục tiêu tái chế hoặc đã áp dụng loại thuế quốc gia tương đương. Trong khi đó, kế hoạch mở rộng định giá carbon sang vận tải đường bộ và sưởi ấm tòa nhà (ETS 2), vốn đã được lùi từ năm 2027 sang năm 2028, nhiều khả năng sẽ tiếp tục bị trì hoãn.
Hệ thống giao dịch phát thải của Liên minh châu Âu là trụ cột quan trọng nhất trong chính sách khí hậu và năng lượng của EU, thực hiện nguyên tắc “định giá carbon, bên phát thải phải chịu chi phí tương ứng với lượng khí thải”.