Nhà báo - Chiến sĩ Lê Bá Dương: Chuyện nhiều người chưa biết!

Lời thề quyết tử bằng máu, viết sau ảnh Bác

Năm 1968, cũng như nhiều chàng trai xứ Nghệ khác, chàng trai quê thị trấn Thái Hòa, huyện Nghĩa Đàn (Nghệ An) Lê Bá Dương dù mới 15 tuổi, đã được vào bộ đội sau nhiều lần viết đơn bằng máu. 8 năm xông pha chiến trận, dọc ngang mảnh đất đường 9 Quảng Trị, anh sớm trở thành người nổi tiếng trong toàn quân. Vừa tròn 15 tuổi 49 ngày, trong trận đánh đầu tiên tại thôn Tây Trì, thị trấn Đông Hà, anh đã lập công xuất sắc, trở thành dũng sĩ diệt Mỹ cấp II. Dương tham gia hàng trăm trận đánh với vai trò chiến sỹ đến cấp chỉ huy đại đội. Tên dũng sĩ Lê Bá Dương thời kỳ này xuất hiện khá nhiều trên các tờ báo lớn như Nhân dân, Quân đội Nhân dân, Tiền Phong, Báo ảnh Việt Nam, Tiền tuyến (của mặt trận B5 Trị Thiên), Dương kể lại, một trong những trận đánh để đời là trận anh cùng Ngân Quốc Phòng và Trần Minh Gương chốt giữ cao điểm 161 thuộc huyện Cam Lộ (Quảng Trị). Cả ba đã chiến đấu ngoan cường, chiến thắng hai đại đội tăng cường kỵ binh bay Mỹ, tiêu diệt hơn 100 tên địch và 1 máy bay trực thăng.

3.jpg
Thả hoa viếng đồng đội tại bến sông Thạch Hãn dịp 30/4.

Trận đánh ngày 7/2/1971 được coi là có ý nghĩa mở đầu cho phong trào diệt xe cơ giới địch trên đường số 9, được ghi vào “Lịch sử Trung đoàn 27 – Triệu Hải”. Trận này, Lê Bá Dương cùng 21 tay súng của đại đội kiên quyết bám đường số 9, chặn đánh hơn 200 xe tăng, xe chở dầu và binh lính Mỹ chi viện cho mặt trận Nam Lào. Quân ta đã diệt gọn 19 xe tăng, xe chở dầu và 90 lính Mỹ. Riêng anh, diệt 1 xe bọc thép cùng 20 tên lính bộ binh Mỹ đi cùng.

Ác liệt nhất là trận tháng 6/1971 vây ép cao điểm 544 (còn gọi là căn cứ Phu Lơ) nơi tập trung hệ thống ra đa quan sát, định vị, được coi là “con mắt thần” quan trọng bậc nhất của hàng rào điện tử Mắc Namara của Mỹ tại Quảng Trị. Với nhiệm vụ chốt giữ mỏm đồi đối diện sát hệ thống phòng thủ địch 544 để hôm sau đơn vị tập kết tấn công cao điểm, Dương cùng 3 chiến sỹ là Trần Hồng Quán, Vi Sinh Thòong, Phùng Hòe dầm mình cả ngày dưới làn bom và đạn pháo của Mỹ. Ba anh đã đẩy lùi hàng chục cuộc tấn công của 2 đại đội thuộc Trung đoàn 2 ngụy. Do quân số hỏa lực quá chênh lệch, Dương và các đồng đội đều bị thương nhiều lần. Đạn hết, 2 người hy sinh. Thấy đối phương chống đỡ yếu ớt, địch huy động khoảng 400 quân lính, tấn công từ nhiều phía, quyết dập tắt điểm chốt nguy hiểm này. Nghĩ mình bị nhiều vết thương nặng, đạn hết, sức kiệt, chắc khó sống sót, Dương lấy máu từ vết thương viết vào phía sau tấm ảnh Bác Hồ lời thề quyết tử và cùng người bạn chiến đấu còn lại hôn lên ảnh Người với ý chí sắt đá không để sa vào tay địch. Tiếp đó, anh cho nổ hết số mìn ĐH10 về hướng địch và phát tín hiệu gọi pháo binh ta phía sau bắn cấp tập phá hủy trận địa, chấp nhận sự hy sinh. Nhờ quyết định cảm tử đó, trận địa được giữ vững đến tối, kịp cho đơn vị tập kết quân, tấn công giành lại cao điểm 544 của địch. Tổ chốt Lê Bá Dương thoát chết một trận thần kỳ và trở thành tấm gương xuất sắc, lan truyền cổ vũ khí thế chiến đấu và chiến thắng khắp mặt trận đường 9 Quảng Trị. Tấm ảnh Bác có lời thề quyết tử bằng máu của Lê Bá Dương ghi phía sau, nay còn được lưu lại trong bộ sử truyền thống của Trung đoàn 27 - Triệu Hải.

2(3).jpg

Với thành tích chiến đấu đặc biệt dũng cảm, xuất sắc, lòng trung thành với lý tưởng cách mạng, sống thủy chung hết lòng với đồng đội, Lê Bá Dương được Đảng, Nhà nước, quân đội tặng nhiều phần thưởng cao quý: Huân chương Giải phóng hạng Nhì, 2 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba, 8 danh hiệu Dũng sỹ diệt Mỹ, dũng sỹ diệt máy bay, Dũng sỹ diệt cơ giới địch từ cấp 3 đến cấp ưu tú, Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng…

50 năm vẹn nguyên tình đồng đội

Những ngày đang tại ngũ cho đến sau này về làm phóng viên thường trú của báo Văn hóa tại Nha Trang, rồi nghỉ hưu, lúc nào trong tâm thức của Lê Bá Dương cũng đau đáu nghĩ về đồng đội. Đó không chỉ là một nỗi nhớ đơn thuần với những người bạn cùng vào sinh ra tử, mà theo anh, nó còn là “một món nợ không vay nhưng nguyện trả trọn đời”. Ngay từ đợt nghỉ phép đầu tiên, năm 1976, anh quyết định trở lại chiến trường Quảng Trị và nhiều vùng quê để tìm đồng đội với suy nghĩ “ai sống thì thăm, ai chết thì viếng”. Và cũng vì thế mà anh là người đầu tiên nghĩ ra việc thả hoa trên sông Thạch Hãn vào những dịp tri ân đồng đội, nhất là những người bạn đã cùng anh chiến đấu, hy sinh anh dũng trong chiến dịch 81 ngày đêm ở Thành Cổ Quảng Trị.

Lê Bá Dương kể, trong một lần về lại nơi đây, tôi ngồi trầm ngâm bên bờ sông, nhớ lại những trận chiến ác liệt, những đồng đội đã mãi mãi không thể trở về, thậm chí không thể tìm thấy hồn cốt giữa mênh mông, thẳm sâu sông nước. Anh đốt điếu thuốc, cắm lên đầu gió để thay nhang tỏa hương đến với những mộ phần của đồng đội. Sau đó, anh lội xuống khe suối, bờ sông bẻ cây lau, cây sậy khô kết thành bè, hái hoa dại cắm lên và thả trôi theo dòng nước. Từ suy nghĩ, việc làm này của anh về sau đã trở thành một truyền thống tâm linh tốt đẹp hàng năm của nhiều đơn vị, địa phương thả bè hoa và hương nến trôi trên sông Thạch Hãn, Ô Lâu, sông Hiếu nhằm tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ đã hy sinh trên chiến trường Quảng Trị. Cho đến nay, đã tròn 50 năm, cứ vào dịp 27/7, 30/4 là thương binh, cựu chiến binh, nhà báo Lê Bá Dương lại âm thầm lặng lẽ, gói ghém tư trang, khoác ba lô lên vai về với các đồng đội thân yêu đã vĩnh viễn nằm lại trên mảnh đất “máu và hoa” Quảng Trị.

1(3).jpg
Lê Bá Dương cùng tổ chốt chiến đấu tại cao điểm 544 tháng 6/1971.

Cũng theo anh kể lại, một buổi chiều tháng 7/1987, sau khi một mình thả hoa viếng đồng đội trên sông, Dương đắm sâu trong nỗi buồn, nhớ mênh mông, bất chợt thấy một con thuyền ngược dòng, nhìn mái chèo khua nước, bọt tung trắng xóa, đột nhiên hình ảnh của bao đồng đội nằm lại dưới đáy sống hiện về. Anh lẩm nhẩm thốt lên một ý thơ:

“Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm

Tan chợ chiều xuôi đò có vội

Xin… xin đừng khuấy đục dòng trong!”

Sau này theo anh, để bớt, bỏ những từ “xin” ủy mị, anh sửa lại thành bài thơ hoàn chỉnh với tên gọi là: Lời người bên sông:

“Đò lên Thạch Hãn ơi… chèo nhẹ

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm

Có tuổi hai mươi thành sóng nước

Vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm…”

Bài thơ tứ tuyệt nổi tiếng của anh hiện được khắc lên đá quý, đặt trang trọng trong nghĩa trang Thành Cổ.

Đầu xuân này, tôi rất vui khi biết anh vẫn khỏe, viết đều, mặc cho hơn chục vết thương hành hạ, Dương vẫn dành nhiều thời gian đi đến nhiều miền quê và chiến trường xưa, thắp hương viếng đồng đội và trao quà động viên thân nhân liệt sỹ cùng đơn vị. Anh còn gửi tặng tôi tập thơ mới toanh do nhà xuất bạn Hội Nhà văn ấn hành. Tập thơ “Lời người bên sông” này của anh vẫn dành hầu hết cho sự trăn trở, đầy nỗi niềm nhớ thương, trân quý với các đồng đội đã ra đi mãi mãi.

Xem thêm

Độc giả ngày càng tin nhà báo hơn thương hiệu báo chí

Độc giả ngày càng tin nhà báo hơn thương hiệu báo chí

(CLO) Các số liệu và thảo luận tại nhiều sáng kiến của Hiệp hội Tin tức và Truyền thông Quốc tế (INMA) cho thấy mối quan hệ giữa độc giả với từng nhà báo, người sáng tạo nội dung đang ngày càng có giá trị, trong khi sức mạnh của thương hiệu báo chí truyền thống không còn đủ để giữ chân công chúng.

Luật Báo chí 2025: Cơ hội mới, động lực mới cho báo chí địa phương

Luật Báo chí 2025: Cơ hội mới, động lực mới cho báo chí địa phương

(CLO) Với các cơ quan báo chí địa phương, tác động của Luật Báo chí 2025 không chỉ nằm ở những quy định mới về quản lý hoạt động báo chí. Điều đáng chú ý hơn là một tư duy mới đang được đặt ra: từ “thuần quản lý hành chính” sang “đồng hành và kiến tạo phát triển” trong môi trường truyền thông số.

Tương lai ngành truyền thông: AI làm tin thường nhật, nhà báo tập trung tạo nội dung khác biệt

Tương lai ngành truyền thông: AI làm tin thường nhật, nhà báo tập trung tạo nội dung khác biệt

(CLO) Sau một tuần tham dự Hội nghị bàn tròn CEO của INMA tại Vail (Mỹ), với sự góp mặt của khoảng 40 lãnh đạo các tổ chức báo chí, nhiều quan điểm về tương lai ngành truyền thông đã được đưa ra, trong đó nổi bật là việc tự động hóa các công việc thường nhật và tăng đầu tư vào những nội dung tạo khác biệt.

Khi AI ngày càng mạnh, tòa soạn phải mạnh lên từ bên trong

Khi AI ngày càng mạnh, tòa soạn phải mạnh lên từ bên trong

(CLO) Rời xa giai đoạn thí điểm rời rạc, báo chí đang bước vào kỷ nguyên ứng dụng AI sâu vào quy trình và hạ tầng. Cuộc đua công nghệ giờ đây không thuộc về ai sở hữu nhiều công cụ hơn, mà được định đoạt bởi năng lực biến dữ liệu và tri thức tòa soạn thành sức mạnh nội tại.

Luật Báo chí 2025: Cơ quan báo chí được liên kết sản xuất nội dung, bổ sung nguồn thu mới

Luật Báo chí 2025: Cơ quan báo chí được liên kết sản xuất nội dung, bổ sung nguồn thu mới

(CLO) Luật Báo chí 2025 cho phép cơ quan báo chí liên kết với cơ quan báo chí khác, tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước để cùng sản xuất nội dung. Luật cũng bổ sung các nguồn thu từ bán quyền đọc, nghe, xem, cấp phép khai thác, sử dụng tác phẩm báo chí; đồng thời quy định cụ thể hơn về xuất nhập khẩu sản phẩm báo chí.

Bản quyền báo chí giữa 'cơn lốc' sao chép và khai thác dữ liệu

Bản quyền báo chí giữa 'cơn lốc' sao chép và khai thác dữ liệu

(CLO) Một bài báo có thể mất nhiều ngày tác nghiệp, xác minh, biên tập nhưng chỉ cần vài phút để bị sao chép. Video bị cắt ghép, livestream lại; dữ liệu bị tự động "cào" cho các hệ thống công nghệ. Công nghệ giúp báo chí lan xa hơn, nhưng cũng khiến tài sản trí tuệ của tòa soạn dễ bị khai thác hơn bao giờ hết.

Tòa soạn của tương lai sẽ được điều hành bằng dữ liệu

Tòa soạn của tương lai sẽ được điều hành bằng dữ liệu

(NB&CL) Cuộc cạnh tranh của báo chí đang thay đổi. Trong kỷ nguyên AI, khoảng cách giữa các tòa soạn sẽ không còn được tạo ra bởi việc ứng dụng thêm một công nghệ mới, mà bởi năng lực quản trị, khả năng tổ chức dữ liệu và những lựa chọn chiến lược được thực hiện từ hôm nay. Khi công nghệ dần trở thành điều kiện phổ biến, dữ liệu sẽ là yếu tố quyết định năng lực cạnh tranh và vị thế của mỗi cơ quan báo chí.

Chuyên gia Lê Quốc Vinh: 'Đổi mới sáng tạo lớn nhất của báo chí là thực hiện tốt hơn vai trò hạ tầng niềm tin'

Chuyên gia Lê Quốc Vinh: 'Đổi mới sáng tạo lớn nhất của báo chí là thực hiện tốt hơn vai trò hạ tầng niềm tin'

(CLO) “Trong một thế giới mà thông tin ngày càng dư thừa nhưng niềm tin ngày càng khan hiếm, đổi mới sáng tạo lớn nhất của báo chí có lẽ không nằm ở việc sản xuất thêm nội dung, mà ở việc thực hiện tốt hơn vai trò hạ tầng niềm tin cho phát triển” - ông Lê Quốc Vinh, Chủ tịch Le Group of Companies, nhấn mạnh khi đề xuất cách tiếp cận 'Báo chí Hạ tầng Niềm tin'.

VnExpress: Làm chủ dữ liệu để hiểu độc giả và tối ưu sản phẩm

VnExpress: Làm chủ dữ liệu để hiểu độc giả và tối ưu sản phẩm

(NB&CL) Với VnExpress, xây dựng năng lực dữ liệu bắt đầu từ nhu cầu trả lời những câu hỏi rất cụ thể về độc giả và sản phẩm: Vì sao pageview tăng hoặc giảm? Độc giả là ai? Họ đến và đi vì điều gì? Làm thế nào để kéo họ quay lại và tương tác? Sau nhiều năm xây dựng hệ thống riêng, dữ liệu trở thành một phần trong cách tòa soạn phân tích nội dung, hiểu độc giả và vận hành sản phẩm.

AI mạnh đến đâu, phụ thuộc dữ liệu đến đó

AI mạnh đến đâu, phụ thuộc dữ liệu đến đó

(NB&CL) AI đang đi rất nhanh từ một công nghệ được báo chí thử nghiệm sang một năng lực được tích hợp vào hoạt động tác nghiệp. Nhưng phía sau những mô hình ngôn ngữ ngày càng mạnh vẫn tồn tại một điều kiện nền tảng: AI chỉ thực sự tạo ra giá trị khi nó được cung cấp dữ liệu đủ tốt, đủ ngữ cảnh và có thể sử dụng một cách đáng tin cậy.

Tòa soạn không thiếu dữ liệu, mà thiếu năng lực khai thác

Tòa soạn không thiếu dữ liệu, mà thiếu năng lực khai thác

(NB&CL) Một tòa soạn có thể tích lũy hàng triệu bài viết, hình ảnh, video sau nhiều năm hoạt động nhưng chưa chắc đã sở hữu một kho dữ liệu có giá trị. Khi thông tin còn phân tán, thiếu cấu trúc và khó kết nối, dữ liệu dù nhiều vẫn chưa thể trở thành nguồn lực tạo ra những giá trị mới.

Cỡ chữ bài viết: