Nhà báo, nhà thơ Lữ Mai: Đi qua đời sống bằng một trái tim lắng nghe và thấu cảm

Với nhà báo – nhà thơ Lữ Mai, Ban Văn hóa - xã hội, Báo Nhân dân, nhiều trang viết của chị bắt đầu từ những khoảnh khắc như thế.

Chị kể rằng mình không có thói quen “để dành” cảm xúc. Mỗi chuyến đi tác nghiệp, chiếc máy ảnh và cuốn sổ nhỏ luôn theo chị. Tin bài có thể được viết ngay trên xe, khi vừa rời điểm tác nghiệp, hoặc tranh thủ lúc ngồi ở sân một đồn biên phòng.

“Tôi không có thói quen để dành. Nếu để đến lúc về nhà mới viết, có khi cảm xúc đã vơi đi mất rồi”, chị nói. “Khi mình đang ở trên đường, đang ở giữa không gian của câu chuyện, tinh thần và cảm xúc của nhà báo lúc đó rất khác”.

Những dòng chữ viết vội trên đường, với chị, không chỉ là một cách làm nghề, mà còn là cách giữ lại nhịp đập nguyên vẹn của đời sống.

f1ecb7c1a0322e6c7723.jpg
Nhà báo, nhà thơ Lữ Mai.

Cánh cửa báo chí bắt đầu từ những điều giản dị

Con đường báo chí của Lữ Mai bắt đầu từ một lối rẽ khá bất ngờ.

Chị vốn không được đào tạo báo chí một cách chuyên nghiệp. Thời sinh viên, chị học ngành sáng tác, lý luận và phê bình văn học. Khi ấy, chị chỉ hình dung mình sẽ trở thành một người viết văn, nhiều nhất là đi sâu vào nghiên cứu văn học.

Nhưng chính những người thầy ở giảng đường đã mở ra cho chị một cánh cửa khác. Họ vừa là nhà văn, vừa là những nhà báo nhiều kinh nghiệm. Từ họ, chị bắt đầu hiểu rằng báo chí không chỉ là nghề viết, mà còn là hành trình đi vào đời sống.

Các thầy cho chúng tôi thấy cái hay của nghề báo – sự dịch chuyển, sự tiếp xúc trực tiếp với đời sống. Nếu người viết văn xa rời thực tế, văn chương rất dễ trở nên xa lạ với con người”, chị nói.

Những bước chân đầu tiên của chị vào nghề báo cũng giản dị đến bất ngờ.

Khi còn là sinh viên năm thứ nhất, chị thường đến các tòa soạn xin báo về đọc. Thỉnh thoảng, chị giúp các anh chị nhà báo mang báo đến cho những cộng tác viên, những cựu chiến binh quen biết quanh tòa soạn.

Ở đó, chị được nghe những câu chuyện chiến tranh từ những người lính đã trở về đời thường. Những ký ức, những số phận, những lát cắt của cuộc sống hiện lên chân thực hơn bất kỳ trang sách nào.

“Chính những cuộc gặp gỡ như vậy cho tôi rất nhiều nguyên mẫu sống động”, Lữ Mai chia sẻ. “Đó không chỉ là câu chuyện của chiến tranh, mà là câu chuyện của những con người đã đi qua chiến tranh rồi trở về với đời thường. Ở họ có ký ức, có mất mát, có cả những niềm vui rất giản dị của cuộc sống sau này. Khi được nghe trực tiếp những điều ấy, tôi cảm nhận rõ hơn nhịp đập của đời sống. Và chính những câu chuyện rất thật ấy đã bồi đắp cho tôi nhiều chất liệu quý giá”.

lm.jpg
Nhà báo, nhà thơ Lữ Mai luôn dành nhiều tâm huyết cho những chuyến đi và những câu chuyện đời sống.

Từ sự say mê ấy, các anh chị trong tòa soạn bắt đầu hướng dẫn chị viết những mẩu tin nhỏ nhất.

Và thế là con đường báo chí của Lữ Mai lặng lẽ bắt đầu.

Một chi tiết nhỏ, một rung động lớn

Làm báo nhiều năm, Lữ Mai nhận ra rằng đề tài không phải là điều quyết định nhất. Có những vấn đề mà cả làng báo cùng theo đuổi. Nhiều phóng viên cùng lên đường, cùng viết về một câu chuyện.

“Nếu không cẩn thận, khi trở về chúng ta rất dễ có những bài báo giống nhau”. chị nói.

Điều quan trọng, theo chị, là góc nhìn. “Tôi luôn quan tâm đến góc nhìn. Nhiều khi đó không phải là điều gì quá lớn lao, mà có thể chỉ là một chi tiết rất nhỏ nhưng đủ để tạo nên sự rung động cho người đọc”.

Bạn đọc của báo chí, chị nói, không chỉ là những người có học thức cao. Có những người đọc báo qua loa phát thanh của xã, của thôn. Có những người thậm chí không biết chữ nhưng vẫn lắng nghe từng bản tin.

“Nếu một bài báo chạm được vào trái tim của họ, để họ thấy trong đó có một phần cuộc sống của mình, thì đó là điều rất đáng quý”.

Có lẽ vì thế, chị luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho những vùng đất xa xôi, những nơi còn nhiều khó khăn. Ở đó, mỗi câu chuyện đều mang theo những nhịp đập rất thật của đời sống.

Làm báo vốn là một nghề nhiều áp lực và dịch chuyển. Với phụ nữ, những thử thách đôi khi còn nhiều hơn.

Theo Lữ Mai, khó khăn lớn nhất không hẳn là những chuyến đi dài ngày hay những hành trình gian nan, mà là việc thu xếp thời gian giữa công việc và gia đình.

“Có những việc trong gia đình nếu phụ nữ không làm thì gần như không ai làm thay được”, chị chia sẻ.

Bên cạnh đó còn là sức khỏe, những giới hạn về thể lực khi phải băng rừng, ra hải đảo hay đi công tác dài ngày. Có những tình huống tác nghiệp mà phụ nữ cũng phải dè dặt hơn nam giới.

“Ví dụ như đi rừng khuya, hay ở những nơi rất xa xôi. Là phụ nữ, mình cũng có những cảm giác lo lắng nhất định”, chị bày tỏ.

d48b9c78e78b69d5309a.jpg
Sự nhạy cảm và tinh tế của một nhà báo nữ giúp Lữ Mai luôn lắng nghe được những rung động nhỏ bé của đời sống.

Nhưng chính sự nhạy cảm ấy đôi khi lại trở thành một lợi thế.

Trong nhiều cuộc phỏng vấn, chị nhận ra rằng giọng nói và cách tiếp cận mềm mại của phụ nữ khiến nhân vật dễ mở lòng hơn. Có lần chị gọi điện xin phỏng vấn một nhân vật rất bận. Trước đó, người này đã từ chối nhiều phóng viên khác. Nhưng khi nghe chị nói chuyện, ông lại đồng ý.

“Bác bảo: thôi vì cô là phụ nữ, cứ đến đây, bác sẽ dành thời gian trao đổi”, chị kể, cười.

Những câu chuyện phía sau người lính đảo xa

Trong hành trình làm nghề, có những khoảnh khắc nhỏ nhưng ở lại rất lâu trong ký ức. Một trong những ký ức như thế đến từ chuyến đi Trường Sa của chị.

Con tàu lớn khi ấy chậm rãi cập đảo Song Tử Tây. Từ xa, những người lính đã đứng trên cầu cảng vẫy tay chào. Khoảng cách vẫn còn khá xa, chưa ai kịp nói với ai câu nào. Nhưng những cánh tay vẫy chào ấy lại khiến chị bất giác xúc động.

“Lúc đó tôi bỗng nghĩ đến mẹ của họ, đến người yêu của họ ở đất liền”, chị nhớ lại.

Nếu với những vị khách phương xa mà họ đã chào đón nồng nhiệt như thế, thì khi gặp lại mẹ hay người thân, cảm xúc sẽ thế nào?

Chính suy nghĩ ấy khiến chị bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến câu chuyện phía sau người lính.

Những người mẹ.

Những người vợ.

Những đứa trẻ lớn lên khi cha vẫn ở nơi đảo xa.

6987e4649f9711c94886(1).jpg
Từ những chuyến đi thực tế, nhiều câu chuyện sống động, chân thực của đời sống đã đi vào sáng tác của Lữ Mai.

Sau chuyến đi Trường Sa, chị đã đến nhiều địa phương, đến các trường học gặp gỡ con em của các chiến sĩ đang làm nhiệm vụ nơi biển đảo. Có những dịp Trung thu, chị cùng đồng nghiệp tổ chức tặng quà cho các em.

Ở đó, chị nghe những câu chuyện khiến mình lặng đi. Có người vợ hai lần sinh con mà chồng đều đang ở ngoài đảo. Có những đứa trẻ đã hai, ba tuổi vẫn chưa từng gặp cha.

Những câu chuyện ấy đã đi vào thơ của chị

Em nhớ gửi cho anh thêm chút rét

Ở nơi này xa cách những mùa đông

Người lính bần thần đầu tàu gió lộng

Sóng Trường Sa xao động mắt ai nhìn

Giữa trùng khơi nắng gió, người lính bỗng nhớ đến cái rét quen thuộc của miền Bắc. Một nỗi nhớ rất giản dị. Nhưng cũng rất sâu.

Giữ rung động trước đời sống và sự bền bỉ với nghề

Sau nhiều năm làm báo và viết văn, điều giúp Lữ Mai giữ được sự bền bỉ với nghề không phải là những điều lớn lao.

Đó là những thói quen rất nhỏ. Chị thường bắt đầu ngày mới bằng việc viết vài dòng nhật ký.

Không phải bài báo. Chỉ là một điều mình quan sát được, một suy nghĩ thoáng qua, hay một câu chuyện nhỏ trong đời sống. “Tôi nghĩ ngọn lửa nghề không phải tự nhiên mà có. Nó phải được rèn luyện mỗi ngày”, chị nói.

Những dòng ghi chép nhỏ bé ấy dần tích lũy lại, giúp người viết giữ được niềm vui và sự chờ đợi.

Trong con ngõ trên phố Lý Nam Đế – nơi chị đang sống – có nhiều nhà báo, nhà văn. Những câu chuyện nghề ở đó đôi khi trở thành những bài học giản dị. Rằng làm báo cũng giống như một cách sống. Một cách nhìn thế giới.

Và với Lữ Mai, hành trình ấy vẫn đang tiếp tục – trên những con đường, những chuyến đi, và trong những trang viết vẫn còn thơm mùi gió biển, mùi đất rừng, mùi của đời sống.

Bởi suy cho cùng, như chị nói:

Yếu tố quyết định nhất của nghề báo vẫn là rèn chính mình – rèn nội tâm, rèn nghề, rèn lối sống và cách nhìn vào đời sống”.

Xem thêm

Độc giả ngày càng tin nhà báo hơn thương hiệu báo chí

Độc giả ngày càng tin nhà báo hơn thương hiệu báo chí

(CLO) Các số liệu và thảo luận tại nhiều sáng kiến của Hiệp hội Tin tức và Truyền thông Quốc tế (INMA) cho thấy mối quan hệ giữa độc giả với từng nhà báo, người sáng tạo nội dung đang ngày càng có giá trị, trong khi sức mạnh của thương hiệu báo chí truyền thống không còn đủ để giữ chân công chúng.

Luật Báo chí 2025: Cơ hội mới, động lực mới cho báo chí địa phương

Luật Báo chí 2025: Cơ hội mới, động lực mới cho báo chí địa phương

(CLO) Với các cơ quan báo chí địa phương, tác động của Luật Báo chí 2025 không chỉ nằm ở những quy định mới về quản lý hoạt động báo chí. Điều đáng chú ý hơn là một tư duy mới đang được đặt ra: từ “thuần quản lý hành chính” sang “đồng hành và kiến tạo phát triển” trong môi trường truyền thông số.

Tương lai ngành truyền thông: AI làm tin thường nhật, nhà báo tập trung tạo nội dung khác biệt

Tương lai ngành truyền thông: AI làm tin thường nhật, nhà báo tập trung tạo nội dung khác biệt

(CLO) Sau một tuần tham dự Hội nghị bàn tròn CEO của INMA tại Vail (Mỹ), với sự góp mặt của khoảng 40 lãnh đạo các tổ chức báo chí, nhiều quan điểm về tương lai ngành truyền thông đã được đưa ra, trong đó nổi bật là việc tự động hóa các công việc thường nhật và tăng đầu tư vào những nội dung tạo khác biệt.

Khi AI ngày càng mạnh, tòa soạn phải mạnh lên từ bên trong

Khi AI ngày càng mạnh, tòa soạn phải mạnh lên từ bên trong

(CLO) Rời xa giai đoạn thí điểm rời rạc, báo chí đang bước vào kỷ nguyên ứng dụng AI sâu vào quy trình và hạ tầng. Cuộc đua công nghệ giờ đây không thuộc về ai sở hữu nhiều công cụ hơn, mà được định đoạt bởi năng lực biến dữ liệu và tri thức tòa soạn thành sức mạnh nội tại.

Luật Báo chí 2025: Cơ quan báo chí được liên kết sản xuất nội dung, bổ sung nguồn thu mới

Luật Báo chí 2025: Cơ quan báo chí được liên kết sản xuất nội dung, bổ sung nguồn thu mới

(CLO) Luật Báo chí 2025 cho phép cơ quan báo chí liên kết với cơ quan báo chí khác, tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước để cùng sản xuất nội dung. Luật cũng bổ sung các nguồn thu từ bán quyền đọc, nghe, xem, cấp phép khai thác, sử dụng tác phẩm báo chí; đồng thời quy định cụ thể hơn về xuất nhập khẩu sản phẩm báo chí.

Bản quyền báo chí giữa 'cơn lốc' sao chép và khai thác dữ liệu

Bản quyền báo chí giữa 'cơn lốc' sao chép và khai thác dữ liệu

(CLO) Một bài báo có thể mất nhiều ngày tác nghiệp, xác minh, biên tập nhưng chỉ cần vài phút để bị sao chép. Video bị cắt ghép, livestream lại; dữ liệu bị tự động "cào" cho các hệ thống công nghệ. Công nghệ giúp báo chí lan xa hơn, nhưng cũng khiến tài sản trí tuệ của tòa soạn dễ bị khai thác hơn bao giờ hết.

Tòa soạn của tương lai sẽ được điều hành bằng dữ liệu

Tòa soạn của tương lai sẽ được điều hành bằng dữ liệu

(NB&CL) Cuộc cạnh tranh của báo chí đang thay đổi. Trong kỷ nguyên AI, khoảng cách giữa các tòa soạn sẽ không còn được tạo ra bởi việc ứng dụng thêm một công nghệ mới, mà bởi năng lực quản trị, khả năng tổ chức dữ liệu và những lựa chọn chiến lược được thực hiện từ hôm nay. Khi công nghệ dần trở thành điều kiện phổ biến, dữ liệu sẽ là yếu tố quyết định năng lực cạnh tranh và vị thế của mỗi cơ quan báo chí.

Chuyên gia Lê Quốc Vinh: 'Đổi mới sáng tạo lớn nhất của báo chí là thực hiện tốt hơn vai trò hạ tầng niềm tin'

Chuyên gia Lê Quốc Vinh: 'Đổi mới sáng tạo lớn nhất của báo chí là thực hiện tốt hơn vai trò hạ tầng niềm tin'

(CLO) “Trong một thế giới mà thông tin ngày càng dư thừa nhưng niềm tin ngày càng khan hiếm, đổi mới sáng tạo lớn nhất của báo chí có lẽ không nằm ở việc sản xuất thêm nội dung, mà ở việc thực hiện tốt hơn vai trò hạ tầng niềm tin cho phát triển” - ông Lê Quốc Vinh, Chủ tịch Le Group of Companies, nhấn mạnh khi đề xuất cách tiếp cận 'Báo chí Hạ tầng Niềm tin'.

VnExpress: Làm chủ dữ liệu để hiểu độc giả và tối ưu sản phẩm

VnExpress: Làm chủ dữ liệu để hiểu độc giả và tối ưu sản phẩm

(NB&CL) Với VnExpress, xây dựng năng lực dữ liệu bắt đầu từ nhu cầu trả lời những câu hỏi rất cụ thể về độc giả và sản phẩm: Vì sao pageview tăng hoặc giảm? Độc giả là ai? Họ đến và đi vì điều gì? Làm thế nào để kéo họ quay lại và tương tác? Sau nhiều năm xây dựng hệ thống riêng, dữ liệu trở thành một phần trong cách tòa soạn phân tích nội dung, hiểu độc giả và vận hành sản phẩm.

AI mạnh đến đâu, phụ thuộc dữ liệu đến đó

AI mạnh đến đâu, phụ thuộc dữ liệu đến đó

(NB&CL) AI đang đi rất nhanh từ một công nghệ được báo chí thử nghiệm sang một năng lực được tích hợp vào hoạt động tác nghiệp. Nhưng phía sau những mô hình ngôn ngữ ngày càng mạnh vẫn tồn tại một điều kiện nền tảng: AI chỉ thực sự tạo ra giá trị khi nó được cung cấp dữ liệu đủ tốt, đủ ngữ cảnh và có thể sử dụng một cách đáng tin cậy.

Tòa soạn không thiếu dữ liệu, mà thiếu năng lực khai thác

Tòa soạn không thiếu dữ liệu, mà thiếu năng lực khai thác

(NB&CL) Một tòa soạn có thể tích lũy hàng triệu bài viết, hình ảnh, video sau nhiều năm hoạt động nhưng chưa chắc đã sở hữu một kho dữ liệu có giá trị. Khi thông tin còn phân tán, thiếu cấu trúc và khó kết nối, dữ liệu dù nhiều vẫn chưa thể trở thành nguồn lực tạo ra những giá trị mới.

Cỡ chữ bài viết: