Cây viết trẻ Tống Phước Bảo và tình yêu với Sài Gòn

(NB&CL) Sài Gòn trẻ và năng động. Sâu trong sự sôi động của đô thị lớn nhất đất nước, có một mạch ngầm văn chương của những người viết trẻ. Họ trẻ và nhiệt huyết, yêu văn chương bằng một sự hồn nhiên.

Có thể kể đến những cây viết trẻ như: Tịnh Bảo, Bích Trâm, Tiểu Quyên, Như Hạ, Huỳnh Xuân Tùng, Phát Dương, Phương Huyền, La Thị Ánh Hường, Tống Phước Bảo, v.v...

Trong số những tay viết phương Nam hiện nay, tôi đặc biệt chú ý tới Tống Phước Bảo (Trúc Thiên). Bảo là một nhân viên văn phòng. Như bạn tự nhận, “em mới tập trung viết một cách nghiêm túc khoảng ba năm nay”. Mới ba năm, nhưng Tống Phước Bảo đã dằn túi một tài sản kha khá gồm ba đầu sách in riêng và tham gia in chung khoảng chục đầu sách khác.

Nhiều người đọc biết đến Tống Phước Bảo qua việc anh gặt hái nhiều thành công qua các cuộc thi viết. Truyện ngắn của anh thường xuyên xuất hiện trên các tờ báo lớn như: Thanh Niên, Tuổi trẻ, Người lao động...

Tống Phước Bảo (trái) đoạt giải nhất cuộc thi viết Thành phố tôi yêu của Báo Thanh Niên.

Tống Phước Bảo (trái) đoạt giải nhất cuộc thi viết Thành phố tôi yêu của Báo Thanh Niên.

Truyện của Tống Phước Bảo thường sử dụng phương ngữ rặt Nam Bộ. Nói về điều này, Tống Phước Bảo lý giải: “Em có may mắn là những người có tuổi trong gia đình còn sống khỏe mạnh, khi họ kể chuyện thì hay có những từ ngữ xưa cũ. Lạ quá, thế là em hỏi, rồi mình tìm hiểu thêm, từ đó đưa vào viết lách. Nhiều người nói lối viết của em sử dụng từ cũ ở miền Tây nhiều, giống nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Do vậy, em đâu dám đọc Nguyễn Ngọc Tư nữa đâu. Em sợ bả... ám em”.

Phước Bảo viết nhởn nhơ về đời sống bằng lối viết trẻ và cuốn hút mà vẫn tình cảm, sâu lắng. Từ những con chữ, thân phận của con người trong đời sống hiện đại hiện lên dung dị, thật thà, chất phác như chính tính cách của người phương Nam. Cũng có khi, nó là câu chuyện giả tưởng ở thì tương lai, nhưng đọc xong lại hiện lên ngồn ngộn những bức bối của đời sống đương thời. Để từ đó, mỗi người phải nhìn lại bản thân.

Tống Phước Bảo nói: “Tôi viết về xóm nhỏ mà tôi đang ở, về những bạn bè, về những người thân trong gia đình. Tôi chỉ mong được đem một câu chuyện rất thật chia sẻ cùng mọi người, để mọi người thêm thương mảnh đất vốn dĩ nhiều sự xa hoa phồn thịnh nhưng trù phú sự thiện lương này. Nhiều người chưa đến Sài Gòn nhưng nghe nhiều về mảnh đất cạnh tranh bôn ba, mảnh đất bụi đường mù trời, hay các câu chuyện về tình người ráo hoảnh ở Sài Gòn. Qua bài viết của tôi, tôi đem đến một câu chuyện thật của một người đã hơn 30 năm sống trên mảnh đất này.

Ở Sài Gòn, còn có nhiều lát cắt, nhiều khía cạnh, và nhiều câu chuyện mà mọi người còn chưa biết đến. Như người ta có thể uống trà đá miễn phí khi gặp cơn khát giữa đường bởi những thùng nước trà mát lạnh người dân để ngay ngoài đường. Hay người ta có thể với tay lấy một ổ bánh mì trong thùng bánh mì miễn phí đặt ngay ở những con đường sầm uất. Người Sài Gòn cũng rất thiện lành trong các đợt hoạt động cứu trợ bão lụt, hay các đợt giải cứu nông sản cho nông dân. Ở Sài Gòn ngày càng có nhiều nhóm từ thiện do các bạn trẻ thành lập, và hoạt động rất bài bản sâu rộng. Vậy nên, với Sài Gòn, đừng vội ghét khi chưa kịp thương”.

Tống Phước Bảo cũng thừa nhận, văn chương của anh nghiêm túc nhưng luôn ở trạng thái nhởn nhơ, có khi hai tháng chưa xong một truyện ngắn “đặt hàng”, nhưng có khi, chỉ trong một đêm ngồi gõ đủ năm nghìn từ. Sự nghiền ngẫm tốn thời gian, còn đã đặt bút là viết một mạch không dừng.

Nhắc về Tống Phước Bảo, nhiều người biết chuyện anh từng từ chối vào Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh. Nói về điều này, Phước Bảo cho biết, anh đã hai lần được “rủ” vào Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh. Với số lượng tác phẩm và giải thưởng văn chương anh đang có thì có lẽ không khó khăn gì để lấy được tấm thẻ hội viên. Nhưng anh không vào. Thẳng thắn nói về điều này, Tống Phước Bảo chia sẻ: “Không phải ai vào Hội cũng đều viết được, tôi biết họ xoay xở vào để lấy cái danh để hân hoan, để làm những việc khoe mẽ, không thực chất. Nên tôi dị ứng lắm”.

Empty

Tôi từng hỏi thẳng người ta, vào Hội thì có gì vui? Nếu không có gì vui thì tại sao phải vào? Tôi có những người bạn viết, nếu thích thì tự tổ chức đi xa đâu đó vài ngày, vừa giao lưu, vừa lấy chất liệu để viết. Lần nào chúng tôi đi, khi ra về cũng đều có tác phẩm, chúng tôi sửa cho nhau. Tác phẩm ra đời có người đọc, chúng tôi không cần phải chờ đợi một đơn vị nào tổ chức, tài trợ để chúng tôi đi sáng tác”, Tống Phước Bảo nói, “Tôi thích chơi với những người trẻ, nhất là những người cùng hoạt động nghệ thuật ở các lĩnh vực khác ngoài văn chương như báo chí, thiết kế... Những người trẻ thường thẳng thắn và góp ý với nhau bằng sự chân tình”.

Bắt đầu từ một sự dạo chơi, Tống Phước Bảo đang đi dần vào con đường viết lách chuyên nghiệp. Quan niệm về văn chương của Bảo khá rõ ràng: “Văn chương bây giờ phải đi vào thực tiễn cuộc sống. Làm sao còn có chuyện hái chiếc lá rồi buồn nguyên một ngày. Trời ơi, buồn nguyên một ngày là đói rồi. Dù ai nói gì nhưng viết ra vẫn có người đọc, vẫn chạm vào trái tim người đọc, vậy là thành công”.

Có một điều thú vị về Tống Phước Bảo là nhuận bút từ việc in sách, viết truyện trên báo anh để dành riêng vào việc dành tặng những hoàn cảnh khó khăn. “Tôi có hai tài khoản, một là thu nhập từ công việc văn phòng thường xuyên, một là nhuận bút từ viết lách. Hầu hết số tiền nhuận bút này tôi dành từ thiện. Có đơn vị, khi không đủ tiền thì tôi tặng sách để họ bán, cũng là cách làm của mình”, Tống Phước Bảo chia sẻ.

Nhìn lại hành trình của Tống Phước Bảo qua những tác phẩm và nhìn đội ngũ những tay viết trẻ đang đồng hành cùng anh, để thấy văn chương trong đời sống này vẫn sống, vẫn sinh sôi nảy nở như một mạch ngầm không dứt, để thêm hiểu, thêm yêu Sài Gòn đô hội.

Tử Hưng

Xem thêm

Nguyễn Khắc Phê và “Quảng Trị, vùng đất hội tụ”

Nguyễn Khắc Phê và “Quảng Trị, vùng đất hội tụ”

(NB&CL) Giữa tháng 5 năm 2026, tôi tìm trên giá sách riêng, tập hợp được hơn chục tác phẩm của nhà văn, nhà báo Nguyễn Khắc Phê. Cuốn sách xuất bản gần đây nhất in 1500 bản của ông ra mắt đầu năm 2026 có tựa đề “Quảng Trị - Vùng đất hội tụ” (Nhà Xuất bản Hội Nhà văn).

Cần những “bà đỡ” từ dòng vốn doanh nghiệp

Cần những “bà đỡ” từ dòng vốn doanh nghiệp

(NB&CL) Để bảo tàng tư nhân “sống sót” và hoạt động chuyên nghiệp là câu chuyện hoàn toàn không đơn giản. Thực tế tại Việt Nam, không hiếm chuyện chủ nhân bảo tàng rơi vào cảnh “vừa làm chủ, vừa làm nhân viên” vì nguồn lực tài chính hạn hẹp. Theo PGS.TS. Nguyễn Văn Huy (nguyên Giám đốc Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam, người sáng lập Bảo tàng Nguyễn Văn Huyên), Nhà nước cần có chính sách để thu hút các nguồn lực tài trợ cho hoạt động bảo tàng, từ đó tạo điểm tựa vững chắc cho các bảo tàng tư nhân phát triển bền vững.

Bảo tàng tư nhân góp phần đa dạng văn hóa theo tiêu chí UNESCO

Bảo tàng tư nhân góp phần đa dạng văn hóa theo tiêu chí UNESCO

(NB&CL) Với việc trưng bày các hiện vật đến từ nhiều nền văn hóa, nhiều bảo tàng tư nhân đang thực hiện tiêu chí và thông điệp cốt lõi của UNESCO là góp phần thúc đẩy sự hiểu biết lẫn nhau và gắn kết giữa các dân tộc, xóa bỏ sự ngăn cách và tệ nạn phân biệt đối xử về văn hóa, tôn vinh các giá trị nhân văn, nhân đạo giữa các dân tộc.

Khôi phục thể thức hai vòng đấu tại Lễ hội chọi trâu truyền thống Đồ Sơn năm 2026

Khôi phục thể thức hai vòng đấu tại Lễ hội chọi trâu truyền thống Đồ Sơn năm 2026

(CLO)- Ban tổ chức Lễ hội chọi trâu truyền thống Đồ Sơn năm 2026 vừa chính thức ban hành quy chế sửa đổi với hàng loạt điều chỉnh quan trọng. Việc khôi phục trọn vẹn thể thức hai vòng đấu sau nhiều năm gián đoạn cùng những thay đổi bước ngoặt trong luật phân định thắng thua là những điểm mới cốt lõi nhằm nâng cao tính minh bạch và chất lượng chuyên môn cho di sản văn hóa phi vật thể quốc gia này.

Vì sao thanh niên Khmer phải vào chùa tu trước khi trưởng thành?

Vì sao thanh niên Khmer phải vào chùa tu trước khi trưởng thành?

(CLO) Với người Khmer Nam Bộ, việc vào chùa tu học không đơn thuần là thực hành tín ngưỡng mà còn là cách báo hiếu cha mẹ, rèn luyện đạo đức và đánh dấu bước trưởng thành của một người đàn ông trước khi bước vào cuộc sống gia đình, xã hội.

Kết nối làng nghề và sáng tạo để đánh thức nguồn lực di sản

Kết nối làng nghề và sáng tạo để đánh thức nguồn lực di sản

(CLO) Chương trình Phát triển thủ công đương đại trên nền tảng Di sản làng nghề trong khuôn khổ Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026 được khởi động với mục tiêu xây dựng hệ sinh thái kết nối giữa nghệ nhân, nhà thiết kế, doanh nghiệp và các cơ sở đào tạo, góp phần đưa nguồn lực di sản trở thành động lực cho sáng tạo và phát triển bền vững.

VTV lần đầu thực hiện truyền hình trực tiếp về thiên nhiên hoang dã

VTV lần đầu thực hiện truyền hình trực tiếp về thiên nhiên hoang dã

(CLO) Lần đầu tiên, Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) triển khai dự án truyền hình trực tiếp về thiên nhiên hoang dã mang tên “Vietnam Wild Live - Kết nối thiên nhiên, lan tỏa nhận thức”, đưa những hình ảnh chân thực của hệ sinh thái tự nhiên đến với khán giả trong và ngoài nước.

Cỡ chữ bài viết: