Nguyễn Uyển - Số thành một đời miệt mài cày cuốc báo & văn

(NB&CL) Bộ sách ba tập dày tổng cộng hơn 1.830 trang khổ lớn có thể được coi như cái mốc đánh dấu một quãng đời hơn 50 năm cầm bút của nhà báo, nhà văn Nguyễn Uyển trong lĩnh vực báo chí truyền thông.

Tập I “Lẽ sống I” chọn 63 bút ký chân dung những người ông quen biết, Tập II “Lẽ sống II” cũng gồm đúng 63 bài bút ký viết về những miền quê, và Tập III “Nghề Khắt khe Nghiệt ngã” tập hợp 77 bài về nghề nghiệp của mình, gồm ba phần: “Rèn đức”, “Luyện nghề” và “Cố kết với điểm tựa”. Đây giống như các sản phẩm thu hoạch vào năm được mùa, khi người dân quê ta thu gom, sàng lọc và ngắm nghía kết quả lao động của mình trong niềm vui gặt hái sau nhiều ngày tháng cày cuốc miệt mài, vui không phải để yên tâm dừng lại mà càng sẵn sàng và hăng hái hơn bước vào mùa làm ăn tới.

Nguyễn Uyển - Số thành một đời miệt mài cày cuốc báo & văn.

Nguyễn Uyển - Số thành một đời miệt mài cày cuốc báo & văn.

ôi quen nhà văn Nguyễn Uyển khá sớm, cách đây gần 50 năm khi ông vừa bước vào nghề báo chưa lâu, đang làm việc tại một tờ báo tỉnh. Ông sống trong một căn nhà giản dị, và như lời ông kể, ngoài công việc ở cơ quan nhà báo ra còn có cái thú là chiều chiều sau giờ làm việc, xắn quần lôi bộ đồ nghề lần ra sông hoặc xuống các ao hồ đánh bắt con cá tươi về cải thiện bữa ăn gia đình. Chao! Những con cá mười lăm phút trước còn giãy đành đạch, mươi lăm phút sau đã bày ra mâm, cùng bạn hữu cụng ly thưởng thức sản phẩm tươi sạch đánh bắt từ dòng sông Thao hay các ao đầm nước luôn trong veo thuộc vùng Trung du nước ta khi môi trường chưa ô nhiễm như ngày nay.

Một thời gian sau Nguyễn Uyển trở thành một ông quan báo chịu trách nhiệm quản lý tờ báo cơ quan của Đảng bộ địa phương. Những bài xã luận, chuyên luận của ông thời đó không bao giờ xa các chủ trương, quyết định của lãnh đạo tỉnh; thi thoảng ông viết một số bài bút ký đăng báo nhà hoặc báo bạn và báo chí ở Trung ương, các bài ký của các tờ báo ở địa phương do khuôn khổ hẹp thường bị hạn chế về số lượng từ nhưng không ít tác phẩm ngắn gọn của Nguyển Uyển hồi ấy, nói thật lòng, đọc vẫn thấy lai rai.

Do nhu cầu công tác, lãnh đạo Hội Nhà báo Việt Nam được sự đồng tình của lãnh đạo tỉnh, mời ông về Hà Nội làm việc tại Cơ quan Trung ương Hội, cùng vài anh em nữa lo phần công tác Hội. Cuộc sống hằng ngày thời ấy cho dù còn lắm khó khăn, nhất là trong thời gian đầu ông mới về ngụ tại Thủ đô, Nguyễn Uyển vẫn hăng hái nhập cuộc. Ông đi nhiều, viết khỏe, hội nghị nào cũng có mặt, các địa phương xa trắc trở đò giang đến mấy ông cũng cố bươn tới nơi; nhà báo lại có tài chuyện trò dí dỏm, dễ dàng kết thân với nhiều bạn hữu gần xa. Ông đã cùng tôi đi công tác tại nhiều nơi trên đất nước, vào bên bờ sông Thạch Hãn và sông Nhùng thắp nén hương lên Đài Liệt sĩ trong Thành cổ Quảng Trị, thăm di tích kháng chiến ngay bên trong Thánh địa La Vang; có năm cùng nhau lên tận chiến trường xưa Điện Biên Phủ vái hương hồn các liệt sĩ rồi về bản Mường Phăng thăm căn hầm làm việc của Đại tướng Võ Nguyên Giáp những ngày ông chỉ đạo chiến dịch Điện Biên. Đến đâu ông cũng để mặc cho “xếp” lo việc giao du trò chuyện, Nguyễn Uyển chỉ lặng yên quan sát, thỉnh thoảng đưa chiếc máy ảnh lên ghi một vài tấm hình kỷ niệm. Thế nhưng không ít câu chuyện cũng như những người và cảnh ông nghe, quan sát từ những chuyến đi ấy rồi sẽ được thể hiện thành những bài viết hoàn chỉnh hoặc xuất hiện tại các bài sẽ đăng báo, in sách ít lâu sau.

Có thể coi việc chuyển dịch công tác ấy, từ Vĩnh Phú về Hà Nội là một cái mốc đánh dấu sự đổi đời của nhà báo, nhà văn Nguyễn Uyển. Nhờ có thêm nhiều dịp đi nhiều, lại đang sức viết khoẻ, có đôi mắt quan sát tinh tường, chịu khó học hỏi kinh nghiệm của các bậc đàn anh, dần dà Nguyễn Uyển trở thành cây bút được nhiều độc giả biết tên. Từ báo chí ông lần sang lĩnh vực văn chương, viết nhiều truyện, ký đăng trên các báo ở Trung ương và một số địa phương, cho xuất bản không ít tác phẩm văn học, và mau chóng trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Cách đây mười ba năm ông đã trình làng văn bộ “Nguyễn Uyển tuyển truyện (2006)”.

Đọc toàn bộ bản thảo bộ sách ba tập đồ sộ Nguyễn Uyển cho xuất bản lần này, trong đó có nhiều bài tôi đã xem, tôi càng cảm nhận: nhà báo, nhà văn Nguyễn Uyển đến được ngày hôm nay rõ ràng là kết tinh của một quá trình nhiều tháng năm đi nhiều viết khoẻ, viết không ngưng tay, lại chịu khó đọc và học, sẵn sàng lắng nghe để học hỏi. Vẫn biết “văn hay chẳng cần phải dài”, trong văn học nghệ thuật lại càng phải tâm niệm phương châm “quý hồ tinh”, tuy nhiên từ đây đặt ra một vấn đề khác: Mối quan hệ biện chứng giữa số lượng và chất lượng tác phẩm trong một đời người cầm bút. Lượng biến thành chất, chất thể hiện qua nhiều mặt, trong đó có mặt số lượng. Nghề báo vốn là một nghề cao quý và gian nan, có khi “bạc bẽo” nữa - nói như lời Chế Lan Viên - nhà thơ lỗi lạc và cũng là nhà báo xuất sắc, “cho tôi tỏ lòng biết ơn cái nghề bạc bẽo mà chúng tôi rất trung thành, cái nghề hèn mọn mà lại cao cả đó”. Cao cả bởi báo chí có sứ mệnh phục vụ nhu cầu thông tin của mọi người, vì quyền và lợi ích chính đáng của người dân; phụng sự mục tiêu tối cao của Tổ quốc; giữ gìn, giao lưu, truyền bá những giá trị tinh thần đượm tính nhân văn của đất nước mình và của toàn nhân loại, vì hòa bình và tình hữu nghị giữa các dân tộc. Sứ mệnh ấy, trách nhiệm ấy buộc người làm báo phải lao động hết mình, lao động suốt đời, không nhất thiết chỉ cần đứng ngoài thời cuộc nóng hổi, để lăm lăm chờ dịp mỗi năm tung ra vài ba bài viết “động trời”, gây “chấn động dư luận” là đủ.

Ông cha ta xưa nói: “Dao có mài mới sắc, rìu năng chặt mới bền”. Chúng ta cần lao động không ngưng nghỉ mới mong tay nghề của mình dần dà khá hơn lên. Lẽ đương nhiên con dao muốn sắc chất thép phải cao, cái cán rìu làm bằng gỗ tốt thì cây rìu mới bền; nói cách khác bất cứ nghề gì người hành nghề cũng cần phải có ít nhiều năng khiếu làm cái vốn nho nhỏ ban đầu. Dù vậy, tôi vẫn ghi lòng tạc dạ câu nói của một văn hào phương Tây: “Tài năng của người cầm bút là hằng ngày ngồi vào bàn viết đúng giờ”.

Từ những cảm nhận miên man khi đọc bộ sách đồ sộ của Nguyễn Uyển cho xuất bản lần này, tôi rút ra nhiều bài học trước hết cho chính mình, từ đó trân trọng giới thiệu với bạn đọc bộ ba “Lẽ sống I”, “Lẽ sống II” và “Nghề Khắt khe Nghiệt ngã” của nhà báo, nhà văn Nguyễn Uyển.

Hà Nội, ngày 19/8/2019

Phan Quang

Xem thêm

Chuyên gia Lê Quốc Vinh: 'Đổi mới sáng tạo lớn nhất của báo chí là thực hiện tốt hơn vai trò hạ tầng niềm tin'

Chuyên gia Lê Quốc Vinh: 'Đổi mới sáng tạo lớn nhất của báo chí là thực hiện tốt hơn vai trò hạ tầng niềm tin'

(CLO) “Trong một thế giới mà thông tin ngày càng dư thừa nhưng niềm tin ngày càng khan hiếm, đổi mới sáng tạo lớn nhất của báo chí có lẽ không nằm ở việc sản xuất thêm nội dung, mà ở việc thực hiện tốt hơn vai trò hạ tầng niềm tin cho phát triển” - ông Lê Quốc Vinh, Chủ tịch Le Group of Companies, nhấn mạnh khi đề xuất cách tiếp cận 'Báo chí Hạ tầng Niềm tin'.

VnExpress: Làm chủ dữ liệu để hiểu độc giả và tối ưu sản phẩm

VnExpress: Làm chủ dữ liệu để hiểu độc giả và tối ưu sản phẩm

(NB&CL) Với VnExpress, xây dựng năng lực dữ liệu bắt đầu từ nhu cầu trả lời những câu hỏi rất cụ thể về độc giả và sản phẩm: Vì sao pageview tăng hoặc giảm? Độc giả là ai? Họ đến và đi vì điều gì? Làm thế nào để kéo họ quay lại và tương tác? Sau nhiều năm xây dựng hệ thống riêng, dữ liệu trở thành một phần trong cách tòa soạn phân tích nội dung, hiểu độc giả và vận hành sản phẩm.

AI mạnh đến đâu, phụ thuộc dữ liệu đến đó

AI mạnh đến đâu, phụ thuộc dữ liệu đến đó

(NB&CL) AI đang đi rất nhanh từ một công nghệ được báo chí thử nghiệm sang một năng lực được tích hợp vào hoạt động tác nghiệp. Nhưng phía sau những mô hình ngôn ngữ ngày càng mạnh vẫn tồn tại một điều kiện nền tảng: AI chỉ thực sự tạo ra giá trị khi nó được cung cấp dữ liệu đủ tốt, đủ ngữ cảnh và có thể sử dụng một cách đáng tin cậy.

Tòa soạn không thiếu dữ liệu, mà thiếu năng lực khai thác

Tòa soạn không thiếu dữ liệu, mà thiếu năng lực khai thác

(NB&CL) Một tòa soạn có thể tích lũy hàng triệu bài viết, hình ảnh, video sau nhiều năm hoạt động nhưng chưa chắc đã sở hữu một kho dữ liệu có giá trị. Khi thông tin còn phân tán, thiếu cấu trúc và khó kết nối, dữ liệu dù nhiều vẫn chưa thể trở thành nguồn lực tạo ra những giá trị mới.

Vì sao dữ liệu đang trở thành “nguồn lực chiến lược” của báo chí?

Vì sao dữ liệu đang trở thành “nguồn lực chiến lược” của báo chí?

(NB&CL) Trong kỷ nguyên số và AI, một cơ quan báo chí không chỉ cần sản xuất nội dung nhanh, hay mà còn phải biết tổ chức, chuẩn hóa, kết nối và khai thác tài sản dữ liệu của mình. Từ kho nội dung đã xuất bản, dữ liệu độc giả, hình ảnh, video, âm thanh đến dữ liệu phục vụ sản xuất nội dung, tất cả cần được nhìn nhận như một hạ tầng chiến lược. Tòa soạn nào làm chủ được dữ liệu sẽ có nền tảng để làm chủ công nghệ, đổi mới sản phẩm và nâng cao năng lực cạnh tranh. Đó cũng chính là vấn đề được đặt ra tại chuyên đề này.

Bảo vệ bản quyền trên môi trường số: Tạo điều kiện để các sản phẩm sáng tạo trở thành nguồn lực phát triển

Bảo vệ bản quyền trên môi trường số: Tạo điều kiện để các sản phẩm sáng tạo trở thành nguồn lực phát triển

(CLO) Sự phát triển của trí tuệ nhân tạo, nền tảng số và dữ liệu lớn đang khiến tài sản trí tuệ văn hóa được tạo ra, lan truyền và khai thác với tốc độ chưa từng có, đồng thời làm gia tăng nguy cơ sao chép, phát tán và xâm phạm bản quyền. Định danh, truy vết, bảo vệ quyền và biến tài sản trí tuệ thành nguồn lực kinh tế đang trở thành yêu cầu cấp thiết của quá trình phát triển văn hóa số.

Tòa soạn cần làm gì khi nhà sáng tạo nội dung ngày càng mạnh?

Tòa soạn cần làm gì khi nhà sáng tạo nội dung ngày càng mạnh?

(CLO) Sự phát triển của các nhà sáng tạo nội dung đang buộc các tòa soạn và thương hiệu truyền thông truyền thống phải nhìn lại vai trò của mình. Khi một cá nhân có thể tự sản xuất, phân phối và xây dựng cộng đồng riêng trên YouTube, Instagram hay TikTok, lợi thế của tòa soạn không còn đơn giản nằm ở khả năng đưa nội dung đến công chúng.

Khi thông tin trở nên dư thừa, báo chí còn lại gì?

Khi thông tin trở nên dư thừa, báo chí còn lại gì?

(CLO) Khi mạng xã hội phá vỡ độc quyền thông tin, còn AI khiến nội dung có thể được tạo ra với tốc độ và quy mô chưa từng có, vấn đề vì thế không còn nằm ở việc báo chí có thể đưa ra bao nhiêu thông tin, mà ở câu hỏi khó hơn: giữa một thế giới đã dư thừa thông tin, báo chí còn tạo ra giá trị gì?

Cỡ chữ bài viết: