Khi AI ngày càng mạnh, tòa soạn phải mạnh lên từ bên trong

(CLO) Rời xa giai đoạn thí điểm rời rạc, báo chí đang bước vào kỷ nguyên ứng dụng AI sâu vào quy trình và hạ tầng. Cuộc đua công nghệ giờ đây không thuộc về ai sở hữu nhiều công cụ hơn, mà được định đoạt bởi năng lực biến dữ liệu và tri thức tòa soạn thành sức mạnh nội tại.

AI đang đi vào báo chí theo một cách khác với vài năm trước. Nếu giai đoạn đầu, câu chuyện chủ yếu xoay quanh việc nhà báo dùng AI để dịch, tóm tắt, tìm kiếm, xử lý dữ liệu hay gợi ý nội dung, thì hiện nay công nghệ đã bắt đầu chạm tới những tầng sâu hơn: tham gia vào quy trình, phân tích hành vi độc giả, tự động hóa những phần việc lặp lại, thậm chí nhận một mục tiêu và thực hiện một chuỗi nhiệm vụ.

Sự thay đổi đó khiến câu hỏi “tòa soạn đang dùng công cụ AI nào?” dần trở nên ít quan trọng hơn. Câu hỏi đáng quan tâm là: tòa soạn có đủ năng lực bên trong để AI làm việc hay không?

Từ góc nhìn của các lãnh đạo tòa soạn và chuyên gia tại Diễn đàn Trí tuệ nhân tạo (AI) quốc tế WAN-IFRA tại Hà Nội năm 2026, câu trả lời nằm ở những gì phía sau công nghệ: dữ liệu, kho tri thức, quy trình, con người và những giá trị mà tòa soạn theo đuổi.

Khi AI ngày càng phổ biến, lợi thế của báo chí vì thế không còn chủ yếu nằm ở việc ai tiếp cận công nghệ trước, mà ở khả năng biến những nguồn lực đó thành năng lực riêng của tòa soạn.

clo_br_anh-chup-man-hinh-2026-09-04-luc-102427.png
Ông Lê Quốc Minh và chuyên gia AI Ezra Eeman chia sẻ về yêu cầu ứng dụng AI thực chất và xây dựng năng lực dữ liệu cho tòa soạn. Ảnh: Sơn Hải

Không phải có AI là có lợi thế

Ông Lê Quốc Minh, Uỷ viên Trung ương Đảng, Tổng Biên tập Báo Nhân Dân, Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam cho rằng báo chí đã đi qua giai đoạn coi AI như một công cụ hỗ trợ đơn lẻ. AI đang chuyển sang một giai đoạn mới, khi được tích hợp trực tiếp vào hệ thống quản trị nội dung và quy trình vận hành của tòa soạn.

Chúng ta không còn ở giai đoạn thí điểm nữa. Đã đến lúc các cơ quan báo chí phải bước vào giai đoạn ứng dụng AI một cách thực chất”, ông nói.

“Thực chất” ở đây không thể được hiểu đơn giản là mỗi phóng viên có thêm một tài khoản AI hay mỗi phòng ban sở hữu thêm một công cụ. Bởi nếu chỉ cộng thêm công cụ mà không thay đổi cách làm việc, AI rất dễ trở thành một lớp công nghệ nằm bên cạnh quy trình cũ.

Đây cũng chính là vấn đề đã được đặt ra từ thực tiễn của các tòa soạn quốc tế: quá nhiều thử nghiệm nhưng thiếu đo lường, thiếu tích hợp có thể khiến một cơ quan báo chí trở nên rất “bận rộn với AI” mà chưa chắc đã tạo ra chuyển đổi thực sự. Trong khi đó, cách tiếp cận hiệu quả hơn là bắt đầu từ những điểm nghẽn cụ thể trong công việc của nhà báo, rồi mới tìm công nghệ phù hợp để giải quyết.

clo_br_anh-chup-man-hinh-2026-09-04-luc-110226.png
Bà E-von Yeung, Biên tập viên Chiến lược tòa soạn về AI và đổi mới tại The Straits Times. Ảnh: Sơn Hải.

Bà E-von Yeung, Biên tập viên Chiến lược tòa soạn về AI và đổi mới tại The Straits Times (Singapore), đưa ra một nguyên tắc rõ ràng: không triển khai AI chỉ để chứng minh rằng tòa soạn đang sử dụng AI.

Theo bà, mục tiêu cốt lõi của chiến lược AI là giúp đội ngũ phóng viên làm chủ công nghệ, đồng thời bảo đảm AI phục vụ cộng đồng và bảo vệ niềm tin của độc giả. Từ đó, The Straits Times không triển khai AI theo kiểu “có gì dùng nấy”, mà xác định rõ những trường hợp AI được phép tham gia và những công việc vẫn phải do con người đảm nhiệm.

Tòa soạn đã xác định 7 nhóm trường hợp được phép sử dụng AI. AI có thể hỗ trợ soạn thảo những tin nóng mang tính lặp lại, chẳng hạn thông cáo báo chí hoặc báo cáo tài chính. Nhưng với các bài điều tra, phóng sự chuyên sâu hay báo chí hình ảnh, AI không được phép tạo nội dung.

Cách phân định này cho thấy AI không nhất thiết phải phủ lên toàn bộ tòa soạn. Có những công việc càng tự động hóa càng mang lại hiệu quả, nhưng cũng có những công việc mà giá trị nằm chính ở quá trình con người đọc, xác minh, đặt câu hỏi, phát hiện bất thường và đưa ra phán đoán.

Những nguyên tắc ấy cũng được đưa vào chính quy trình làm báo thông qua các công cụ được thiết kế cho từng nhu cầu cụ thể. SEO Scorecard được tích hợp ngay trong hệ thống quản trị nội dung (CMS), giúp phóng viên tối ưu bài viết cho tìm kiếm thông qua các đánh giá và gợi ý trực quan. Beholder theo dõi các nguồn thông tin mục tiêu và gửi cảnh báo tới Slack khi phát hiện thay đổi đáng chú ý, thay vì buộc phóng viên phải liên tục mở và làm mới các trang theo dõi. Tòa soạn cũng gắn nhãn bài viết theo các nhóm nhu cầu của độc giả, kết hợp với dữ liệu tương tác để đánh giá nội dung đang đáp ứng công chúng đến đâu.

Điểm đáng chú ý ở đây không nằm ở số lượng công cụ, mà ở cách AI được đặt vào những điểm cụ thể của chuỗi làm báo: hỗ trợ trước khi bài được xuất bản, theo dõi thông tin trong quá trình tác nghiệp và đánh giá nội dung sau khi đến với độc giả.

Một tòa soạn khác có thể sử dụng cùng một mô hình AI, nhưng nếu không có CMS đủ khả năng tích hợp, không có dữ liệu tương tác để phân tích hay hệ thống nguồn tin để theo dõi, rất khó tạo ra cùng một giá trị.

Nói cách khác, công cụ chỉ là phần nhìn thấy được. Phần quyết định AI có thể trở thành năng lực riêng của tòa soạn hay không nằm sâu hơn trong hệ thống: ở dữ liệu, hạ tầng, quy trình và tri thức mà tòa soạn có thể cung cấp cho AI.

AI càng làm được nhiều, dữ liệu càng phải “lên tiếng”

Một bước chuyển quan trọng của AI hiện nay là sự xuất hiện ngày càng rõ của các AI Agent. Thay vì chờ nhà báo đặt từng câu hỏi, hệ thống có thể được giao một nhiệm vụ lớn hơn, tự thực hiện nhiều bước để hoàn thành nhiệm vụ đó.

Chuyên gia AI Ezra Eeman, Giám đốc Chiến lược và Đổi mới sáng tạo tại NPO (Hà Lan), chỉ ra rất rõ sự dịch chuyển này: “Chúng ta đang chuyển từ việc AI hỗ trợ chúng ta thực hiện các nhiệm vụ riêng lẻ sang việc AI đảm nhận các mục tiêu lớn hơn, quản lý một phần quy trình làm việc và thực hiện điều này một cách tự chủ hơn nhiều”.

Khi AI bắt đầu được “giao việc”, dữ liệu của tòa soạn lập tức thay đổi vai trò.

b8e07789-090f-4844-bd30-9d1a75b03a27.png
AI Agent có thể được tích hợp vào quy trình tòa soạn, từ khai thác kho dữ liệu, phân tích thông tin đến hỗ trợ sản xuất và phân phối nội dung, song giá trị của công nghệ vẫn phụ thuộc vào dữ liệu, quy trình và năng lực của chính tòa soạn. Ảnh: GI

Một AI Agent được giao theo dõi một lĩnh vực sẽ có giá trị rất khác nếu nó chỉ tìm kiếm thông tin chung trên Internet so với khi nó có thể tiếp cận kho nội dung của chính tòa soạn, biết những gì đã từng được viết, những nguồn nào đã được sử dụng, câu chuyện nào đang phát triển, độc giả quan tâm điều gì và dữ liệu nào đã được kiểm chứng.

Bởi vậy, ông Eeman nhấn mạnh các tác nhân AI chỉ thực sự có giá trị “nếu họ có thể khai thác được dữ liệu có cấu trúc tốt, nếu họ có thể khai thác được cơ sở hạ tầng”.

Đây là điểm giao quan trọng giữa hai câu chuyện tưởng như tách biệt: chuyển đổi AI và xây dựng hạ tầng dữ liệu.

Một tòa soạn có thể có hàng triệu bài báo, hình ảnh, video, tài liệu, dữ liệu độc giả và tư liệu tác nghiệp. Nhưng nếu những tài sản ấy nằm rời rạc, thiếu metadata, không xác định được nguồn gốc, chất lượng và quyền khai thác, thì rất khó để AI biến chúng thành tri thức phục vụ công việc.

Ngược lại, khi dữ liệu được chuẩn hóa và kết nối, AI có thể bắt đầu “hiểu” tòa soạn thay vì chỉ trả lời tòa soạn.

Đó cũng là lý do khái niệm “newsroom intelligence” mà ông Eeman đề cập đáng được nhìn rộng hơn một công nghệ mới. Nó gợi mở khả năng hình thành một hệ thống liên tục kết nối những gì tòa soạn biết về độc giả với những gì tòa soạn biết về các câu chuyện: hành vi công chúng, tín hiệu từ độc giả, nguồn tin, diễn biến nội dung, metadata và những chỉ dấu về độ tin cậy.

Khi ấy, kho dữ liệu không còn chỉ là nơi cất giữ những gì tòa soạn đã làm. Nó trở thành một phần của năng lực để tòa soạn làm những việc tiếp theo.

Xem thêm

Bảo vệ bản quyền trên môi trường số: Tạo điều kiện để các sản phẩm sáng tạo trở thành nguồn lực phát triển

Bảo vệ bản quyền trên môi trường số: Tạo điều kiện để các sản phẩm sáng tạo trở thành nguồn lực phát triển

(CLO) Sự phát triển của trí tuệ nhân tạo, nền tảng số và dữ liệu lớn đang khiến tài sản trí tuệ văn hóa được tạo ra, lan truyền và khai thác với tốc độ chưa từng có, đồng thời làm gia tăng nguy cơ sao chép, phát tán và xâm phạm bản quyền. Định danh, truy vết, bảo vệ quyền và biến tài sản trí tuệ thành nguồn lực kinh tế đang trở thành yêu cầu cấp thiết của quá trình phát triển văn hóa số.

Tòa soạn cần làm gì khi nhà sáng tạo nội dung ngày càng mạnh?

Tòa soạn cần làm gì khi nhà sáng tạo nội dung ngày càng mạnh?

(CLO) Sự phát triển của các nhà sáng tạo nội dung đang buộc các tòa soạn và thương hiệu truyền thông truyền thống phải nhìn lại vai trò của mình. Khi một cá nhân có thể tự sản xuất, phân phối và xây dựng cộng đồng riêng trên YouTube, Instagram hay TikTok, lợi thế của tòa soạn không còn đơn giản nằm ở khả năng đưa nội dung đến công chúng.

Khi thông tin trở nên dư thừa, báo chí còn lại gì?

Khi thông tin trở nên dư thừa, báo chí còn lại gì?

(CLO) Khi mạng xã hội phá vỡ độc quyền thông tin, còn AI khiến nội dung có thể được tạo ra với tốc độ và quy mô chưa từng có, vấn đề vì thế không còn nằm ở việc báo chí có thể đưa ra bao nhiêu thông tin, mà ở câu hỏi khó hơn: giữa một thế giới đã dư thừa thông tin, báo chí còn tạo ra giá trị gì?

SCMP dùng AI để giành lại độc giả giữa cuộc dịch chuyển khỏi website báo chí

SCMP dùng AI để giành lại độc giả giữa cuộc dịch chuyển khỏi website báo chí

(CLO) Trí tuệ nhân tạo (AI) đang đặt các tòa soạn trước hai lựa chọn quan trọng, hoặc chỉ dùng công nghệ để tăng tốc những quy trình hiện có, hoặc tận dụng AI để thay đổi căn bản cách báo chí tiếp cận độc giả. Theo ông Jun Zhang, Giám đốc Công nghệ của báo South China Morning Post (SCMP), các tòa soạn nên chọn hướng thứ hai.

Cỡ chữ bài viết: