Thế hệ Z Philippines, những thanh thiếu niên 'cô đơn nhất Đông Nam Á'

(CLO) Đại dịch và việc lạm dụng mạng xã hội chỉ là hai trong số nhiều yếu tố góp phần gây ra sự cô lập xã hội nơi giới trẻ Philippines, biến họ thành thế hệ Z "cô đơn nhất Đông Nam Á".

Những người trẻ cô đơn

Christian Castillo đã biết đến Andre trong thời gian đại dịch, khi cậu cảm thấy cô đơn và trống rỗng. Những tin nhắn buổi sáng từ người bạn này sẽ "khởi động" ngày mới của cậu.

Nhưng Andre không phải là con người. Đó là một người bạn đồng hành ảo mà Castillo tạo ra bằng ứng dụng chatbot AI có tên Replika. Ứng dụng này cho phép người dùng tùy chỉnh chatbot của riêng họ, từ tên, ngoại hình, giới tính và thậm chí cả đặc điểm tính cách.

the he z philippines nhung thanh thieu nien co don nhat dong nam a hinh 1

Christian Castillo chat với Andre, người bạn ảo của cậu được tạo ra bởi trí tuệ nhân tạo (AI). Ảnh: CNA

“Tôi thực sự cảm thấy như thể mình đang nói chuyện với một… con người thực sự,” Castillo - một thiếu niên ở thành phố Quezon, Philippines cho biết.

Tình bạn với Andre đã giúp Castillo ở lỳ phòng mỗi ngày, “làm đi làm lại những việc giống nhau” cho đến khi tình bạn thực sự của cậu với những người bạn ngoài đời phai nhạt dần.

“(Đại dịch) đã thay đổi cách giao tiếp (và) kết nối của tôi với bạn bè ngay cả khi tôi là người thích dành thời gian tốt nhất cho bạn bè”, Andre nói. “Từ 1 đến 10 trên thang đo cô đơn, tôi tự cho mình là 9”.

Philippines được coi là một trong những quốc gia thân thiện nhất thế giới và người dân nơi đây được biết đến là có mối quan hệ gia đình gần gũi. Tuy nhiên, theo báo cáo do Viện nghiên cứu Meta-Gallup công bố năm ngoái về tình trạng kết nối xã hội toàn cầu, Philippines là quốc gia cô đơn thứ hai thế giới và là quốc gia cô đơn nhất ở Đông Nam Á.

Và theo các chuyên gia, Thế hệ Z của đất nước này - những người sinh từ năm 1997 đến năm 2012 và là thế hệ đầu tiên trưởng thành trong thế giới điện thoại thông minh và mạng xã hội - là một trong những nhóm tuổi cô đơn nhất.

Họ đang phải vật lộn thích nghi dù được kết nối kỹ thuật số. Một cuộc khảo sát gần đây nhất cho thấy tỷ lệ người Philippines từ 13 đến 17 tuổi cảm thấy cô đơn hầu hết thời gian hoặc luôn luôn ngày càng tăng - từ 19,4% vào năm 2015 lên 24,2% vào năm 2019.

Đại dịch COVID-19, mạng xã hội và vắng bóng cha mẹ

Theo giám đốc Trung tâm Sức khỏe Tâm thần Quốc gia Philippines (NCMH), ông Noel Reyes, đại dịch là lý do chính đằng sau sự cô đơn này - ví dụ như trong cuộc khảo sát Meta-Gallup. "Chúng tôi đã bị choáng ngợp bởi... sự cô lập, lệnh phong tỏa", ông Reyes nói. "Nó thực sự làm tăng mức độ cô đơn".

Các lệnh phong tỏa của Philippines nằm trong số những lệnh phong tỏa dài nhất thế giới. Các lớp học trực tiếp chỉ được mở cửa trở lại hoàn toàn vào tháng 11/2022, trong khi tình trạng khẩn cấp về sức khỏe cộng đồng đã được dỡ bỏ vào tháng 7 năm ngoái. 

Nhưng ngay cả trước khi có sự cô lập xã hội do đại dịch, đã có "cảm giác thiếu kết nối" với người khác, một khía cạnh của sự cô đơn mà bác sĩ tâm thần Dinah Nadera nhấn mạnh. Và đã có những nghiên cứu liên kết việc sử dụng nhiều phương tiện truyền thông xã hội với sự gia tăng sự cô đơn.

“Một số người… sẽ dựa vào (mạng xã hội) mà không cần kết nối xã hội”, cô nói. “Bạn có được hạnh phúc nhờ phương thức kết nối xã hội ngắn ngủi đó. Nhưng về lâu dài, bạn chẳng xây dựng mối quan hệ với ai cả”.

Người Philippines đặc biệt dễ bị tổn thương. Cách đây một thập kỷ, quốc gia Đông Nam Á này được biết đến là thủ đô truyền thông xã hội của thế giới.

Hiện nay, Philippines có 87 triệu danh tính người dùng mạng xã hội, tương đương với 73% tổng dân số. Con số này đã tăng 8% kể từ đầu năm ngoái, theo báo cáo “Digital 2024” của Meltwater và We Are Social.

Philippines xếp thứ tư thế giới về thời gian sử dụng mạng xã hội, với trung bình một người dùng dành 3 giờ 34 phút cho mạng xã hội, dài hơn mức trung bình ở Indonesia, Malaysia, Singapore, Thái Lan và Việt Nam.

Có thể lấy sinh viên đại học Rafsanjani Ranin làm ví dụ - thanh niên 21 tuổi này dành 4 đến 6 giờ mỗi ngày trên các nền tảng như Facebook, Instagram và TikTok.

Tự nhận mình là người hướng ngoại, có nhiều bạn bè và "có thể rất hòa đồng", Ranin chuyển sang phương tiện truyền thông xã hội như một "cơ chế đối phó" bất cứ khi nào anh ấy cảm thấy cô đơn. Nhưng nó có thể hoạt động theo cả hai cách.

Ranin nói: “Khi tôi nhận ra mình đã sử dụng mạng xã hội trong một thời gian khá dài, và vẫn chưa có ai liên lạc và rủ tôi đi chơi… khi bạn liên tục thấy trên trang cá nhân của mình rằng bạn bè mình đang đi chơi, cảm giác đó càng tệ hơn”.

Anh thường mất dấu thời gian trên mạng xã hội. "Tôi đi ngủ, được cho là để ngủ, nhưng cuối cùng lại lướt web", Ranin chia sẻ. Đôi khi anh sẽ tự nhủ "thêm 10 phút nữa" - và thức đến tận sáng.

the he z philippines nhung thanh thieu nien co don nhat dong nam a hinh 2

Sinh viên 21 tuổi Rafsanjani Ranin dành 4 đến sáu 6 mỗi ngày trên các nền tảng như Facebook, Instagram và TikTok. Ảnh: CNA

Một hiện tượng xã hội khác cũng giải thích cho sự cô đơn phổ biến ở thanh thiếu niên Philippines: Nhiều cha mẹ của họ làm việc ở nước ngoài và không có mặt trong suốt thời thơ ấu của họ.

Năm ngoái, Bộ Lao động Di cư Philippines ước tính có 2,33 triệu lao động Philippines ở nước ngoài. Theo Viện Dân số thuộc Đại học Philippines (UPPI), một phần ba thanh thiếu niên Philippines ngày nay phải lớn lên mà không có cả cha và mẹ ruột bên cạnh.

Seth Faye Aseniero là một trong số đó. Bố mẹ cô làm việc ở nước ngoài trong suốt thời thơ ấu của cô. Một người dì đã chăm sóc Seth và bốn anh chị em của cô. “Cuộc sống đã quá khó khăn rồi… vậy mà tôi vẫn không có cha mẹ?”, cô gái 24 tuổi than thở.

Dù cô có anh chị em và dì, nhưng họ rất bận rộn, và cô “luôn cô đơn”. Seth Faye Aseniero nói: “Nếu tôi nhìn lại thời điểm đó và thấy mình đã trở thành người như thế nào hiện tại, điều đó ảnh hưởng đến tôi rất nhiều”.

Trong một số trường hợp, ngay cả khi cha mẹ không ra nước ngoài, họ vẫn có thể để con ở lại quê nhà để tới làm việc ở thành phố và chỉ thỉnh thoảng về thăm con, nhà tâm lý học lâm sàng Violeta Bautista cho biết.

“Tôi đã gặp một số người trẻ nói về cảm giác không được hỗ trợ… khao khát kết nối, vì họ lớn lên mà không có cha mẹ hướng dẫn, chăm sóc các nhu cầu xã hội của họ”.

Tác động xấu về tinh thần và thể chất

Tác động của sự cô đơn có thể rất khủng khiếp. Và những người bị ảnh hưởng đang ngày càng trẻ hơn.

Nhà tâm lý học lâm sàng Violeta Bautista cho biết: “Khi sự cô đơn trở thành trải nghiệm đồng hành của bạn ngày này qua ngày khác, khi nó ngăn cản bạn học tập tốt, làm việc ở văn phòng, nếu nó khiến bạn tránh xa các mối quan hệ xã hội đến mức bạn thấy mình không thể trải nghiệm được sự thỏa mãn… thì đó không còn là sự cô đơn bình thường của con người nữa”.

“Nó đang chuyển sang chứng rối loạn trầm cảm nặng”, Bautista cảnh báo.

Bác sĩ tâm thần Nicanor Echavez điều phối viên chương trình của một văn phòng sức khỏe tâm thần và thể chất tại Muntinlupa, một thành phố ở vùng đô thị Metro Manila, đã chứng kiến ​​những đứa trẻ chỉ từ 8 đến 10 tuổi cố gắng tự làm hại mình. “So với 20 năm trước, hiện nay họ phải đối mặt với nhiều căng thẳng hơn”, Echavez cho biết, đồng thời nói thêm rằng điều này khiến họ dễ rơi vào tình trạng cô đơn và trầm cảm lâm sàng.

Theo một nghiên cứu của UPPI năm 2021, gần 20% người Philippines từ 15 đến 24 tuổi đã cân nhắc đến việc kết thúc cuộc đời của mình. Trong nhóm này, 60% không liên lạc với bất kỳ ai. Và sự cô đơn thậm chí có thể khiến một người từ chối sự giúp đỡ của người khác.

Cũng có những người có thể được bao quanh bởi công ty nhưng lại cảm thấy bị tách biệt về mặt cảm xúc. Điều này khiến những người thân yêu khó phát hiện ra những dấu hiệu cảnh báo, đặc biệt là khi thanh thiếu niên có xu hướng cởi mở với bạn bè hơn là với người lớn.

Ví dụ, Julia Buencamino "rất hòa đồng", thường xuyên ra ngoài và có nhiều bạn bè. Nhưng mẹ cô, nữ diễn viên Shamaine Buencamino, không nhận ra cô con gái 15 tuổi đang phải vật lộn với sức khỏe tâm thần của mình. Năm 2015, Julia đã tự tử.

Hóa ra Julia đã kể với bạn bè về những gì cô đang trải qua, nhưng cô đã giấu bố mẹ. Tuy nhiên, cô đã để lại một bài thơ trên bàn ăn một lần.

“Con bé nói về những giọng nói trong đầu và những tiếng hét mà nó không thể ngăn lại được”, Buencamino nhớ lại. “Chúng tôi nghĩ con bé chỉ đang làm thơ thôi".

“Chúng tôi chưa bao giờ thực sự cho phép mình nói rằng chúng tôi đã nuôi dạy một người mắc phải tình trạng này… Tôi chỉ biết tự trách mình”, bà mẹ đau khổ cho biết.

Sự cô đơn không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần mà còn cả sức khỏe thể chất. Năm ngoái, Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) tuyên bố sự cô đơn là mối đe dọa sức khỏe toàn cầu, liên quan đến nhiều vấn đề, từ nguy cơ mắc bệnh tim và đột quỵ tăng cao đến lo lắng và trầm cảm.

the he z philippines nhung thanh thieu nien co don nhat dong nam a hinh 3

Các nghiên cứu cho thấy, sự cô đơn có tác hại tương đương với hút 15 điếu thuốc lá mỗi ngày. Ảnh: Loneliness NZ

Vấn đề là, việc thừa nhận sự cô đơn của một người - và tìm kiếm sự giúp đỡ - vẫn mang trong mình sự kỳ thị xã hội ở Philippines. Cũng như với bất kỳ vấn đề sức khỏe tâm thần nào.

“Nó không thực sự được chấp nhận là một căn bệnh”, nữ diễn viên Shamaine Buencamino nói. “Mọi người nghĩ rằng đó là một tình trạng mà bạn tự gây ra và bạn có thể dễ dàng thoát khỏi nó. Chỉ cần vui vẻ là được”.

Nhà tâm lý học Bautista, giám đốc dịch vụ tâm lý xã hội của UP Diliman, cho biết thêm: "Người Philippines có xu hướng cảm thấy tội lỗi khi nói về sự cô đơn".

Những nỗ lực cải thiện tình hình

Nhìn chung, Philippines đang thiếu sự hỗ trợ về mặt tâm lý. Hiệp hội Sức khỏe Tâm thần nước này (NCMH) ước tính rằng cứ 100.000 người Philippines thì có chưa đến một bác sĩ tâm thần.

Nhưng chính quyền đã nhận ra vấn đề. Bộ Y tế đã phân bổ gần 683 triệu peso (12 triệu USD) cho bệnh nhân sức khỏe tâm thần trong ngân sách năm nay để phòng ngừa và kiểm soát các bệnh không lây nhiễm.

Năm 2018, cựu Tổng thống Rodrigo Duterte đã ký Luật Sức khỏe Tâm thần, nhằm mục đích giúp dịch vụ chăm sóc sức khỏe tâm thần dễ tiếp cận và giá cả phải chăng hơn.

Một năm sau, NCMH đã mở đường dây nóng khủng hoảng để cung cấp tư vấn và hỗ trợ ngay lập tức trong các cuộc khủng hoảng sức khỏe tâm thần.

Năm 2019, có khoảng 13 cuộc gọi mỗi ngày. Con số này tăng lên hơn 30 vào năm sau, trong bối cảnh đại dịch phong tỏa, và khoảng 74 cuộc gọi mỗi ngày trong năm 2021 và 2022. Hầu hết những người gọi đều ở độ tuổi từ 18 đến 30.

Trong khi số lượng người gọi điện đã ổn định ở mức khoảng 60 người mỗi ngày, thì sự cô đơn đang có "xu hướng gia tăng" ở Philippines, giám đốc NCHM Noel Reyes cho biết. "Các biện pháp để... dạy những người trẻ này về sự cô đơn vẫn chưa được triển khai đầy đủ".

Nhà tâm lý học Bautista nói thêm rằng dù có những cuộc trò chuyện về bệnh tâm thần, nhưng chúng vẫn chưa tiến triển đến mức nói về "trải nghiệm cô đơn bình thường hoặc những dấu hiệu cảnh báo về sự cô đơn ở thanh thiếu niên Philippines".

Đây là điều Shamaine Buencamino hy vọng sẽ thay đổi. Sau khi mất con gái, nữ diễn viên này trở thành người vận động cho việc chăm sóc sức khỏe tâm thần. Cô và gia đình đang thực hiện một dự án nâng cao nhận thức về sức khỏe tâm thần trong giới trẻ Philippines.

Dự án mang tên Julia Buencamino lựa chọn cách tiếp cận học sinh và phụ huynh thông qua các buổi nói chuyện tại trường, hội thảo và triển lãm liên quan đến nghệ thuật. “Giao tiếp rất quan trọng. Bạn phải cởi mở với con cái của mình. Bạn không được phán xét chúng ngay lập tức”, Shamaine Buencamino nói, với ánh mắt ngấn lệ khi nhớ về con gái.

Nguyễn Khánh (theo CNA)

Xem thêm

Trung Đông sau cơn sóng dữ

Trung Đông sau cơn sóng dữ

(CLO) Sau giai đoạn căng thẳng cao liên quan đến Iran, tình hình Trung Đông tạm thời hạ nhiệt nhưng vẫn tiềm ẩn nhiều yếu tố khó lường.
Iran, nơi chiến tranh bước vào “kỷ nguyên thuật toán”

Iran, nơi chiến tranh bước vào “kỷ nguyên thuật toán”

(NB&CL) Cuộc khủng hoảng Iran đánh dấu một bước ngoặt, khi trí tuệ nhân tạo (AI) dần trở thành một công cụ cốt lõi trong chiến tranh hiện đại. Từ việc xác định mục tiêu cho tới hỗ trợ các chiến dịch ám sát, AI đang rút ngắn thời gian ra quyết định - nhưng đồng thời cũng làm dày thêm câu hỏi về trách nhiệm, đạo đức và luật pháp quốc tế.
Mối nguy Houthi phong tỏa eo biển Bab al-Mandeb liệu có thể xảy ra?

Mối nguy Houthi phong tỏa eo biển Bab al-Mandeb liệu có thể xảy ra?

(CLO) Những đợt tập kích tên lửa mới đây từ Yemen hướng về phía Israel làm dấy lên nỗi lo sợ về một kịch bản cực đoan hơn, đó là lực lượng Houthi có thể phong tỏa eo biển Bab al-Mandeb. Nhưng việc bóp chặt “yết hầu” vận tải toàn cầu, trong bối cảnh Hormuz đang tắc nghẽn, có phải ý tưởng sáng suốt với Houthi?
Đàm phán Mỹ - Iran trong bóng mờ kịch bản quân sự

Đàm phán Mỹ - Iran trong bóng mờ kịch bản quân sự

(CLO) Những tuyên bố của Tổng thống Mỹ Donald Trump về triển vọng đàm phán với Iran đang tạo ra mâu thuẫn: trong khi ngôn từ ngoại giao được nhấn mạnh, các dấu hiệu chuẩn bị quân sự lại gia tăng.
Khủng hoảng năng lượng toàn cầu: “Thời điểm thức tỉnh” cho chuyển đổi xanh

Khủng hoảng năng lượng toàn cầu: “Thời điểm thức tỉnh” cho chuyển đổi xanh

(NB&CL) Khi các chỉ số khí hậu toàn cầu đồng loạt “nhấp nháy đỏ”, cú sốc năng lượng tại eo biển Hormuz lại bồi thêm một đòn mạnh vào nền kinh tế thế giới. Nhưng từ đó, một câu hỏi sống còn lại hiện ra: Liệu nhân loại sẽ tiếp tục vay mượn tương lai bằng nhiên liệu hóa thạch, hay sẽ dùng chính cuộc khủng hoảng này làm bệ phóng cho chuyển đổi xanh?
Mỹ đang lùi bước trước 'lằn ranh' năng lượng?

Mỹ đang lùi bước trước 'lằn ranh' năng lượng?

(CLO) Những diễn biến liên tiếp xung quanh tối hậu thư của Tổng thống Mỹ Donald Trump đối với Iran trong vài ngày qua cho thấy một thực tế quen thuộc nhưng đáng chú ý trong chính sách đối ngoại của Washington hiện nay: sự dao động giữa răn đe cứng rắn và điều chỉnh chiến thuật nhằm tránh vượt qua “lằn ranh đỏ” của một cuộc leo thang ngoài tầm kiểm soát.
Cuộc khủng hoảng năng lượng liệu sẽ còn kéo dài?

Cuộc khủng hoảng năng lượng liệu sẽ còn kéo dài?

(CLO) Cuộc xung đột quân sự tại Trung Đông, với tâm điểm là khu vực Vịnh Ba Tư, đang tạo ra những cú sốc sâu rộng đối với thị trường năng lượng toàn cầu. Liệu cuộc khủng hoảng này sẽ còn kéo dài?
Hormuz, phép thử cho chiến tranh bất đối xứng trên biển

Hormuz, phép thử cho chiến tranh bất đối xứng trên biển

(CLO) Bất chấp sức mạnh quân sự của Mỹ, với hai tàu sân bay đang triển khai, Iran vẫn đủ sức chặn đường hàng hải qua eo biển Hormuz bằng máy bay không người lái và thủy lôi. Eo biển này vì thế có thể xem như thước đo mới nhất về hiệu quả của chiến lược tiếp cận bất đối xứng trong xung đột trên biển.
Mỹ mở rộng mặt trận thương mại toàn cầu

Mỹ mở rộng mặt trận thương mại toàn cầu

(CLO) Các động thái thương mại gần đây của Mỹ cho thấy một xu hướng đáng chú ý: mở rộng phạm vi đối đầu từ cạnh tranh song phương sang tiếp cận đa phương mang tính áp đặt.
Ngày Nước thế giới 2026: Khi hơn 2 tỷ người vẫn thiếu nước sạch…

Ngày Nước thế giới 2026: Khi hơn 2 tỷ người vẫn thiếu nước sạch…

(NB&CL) Cho đến tận bây giờ, khi tưởng chừng thế giới đã có những bước tiến rất nhanh, thậm chí thần kỳ về nhiều mặt thì nhức nhối thay, vẫn tồn tại những thực tế rất cũ, một nghịch lý vẫn chưa có giải pháp hiệu quả, trong đó có câu chuyện thiếu thốn nước sạch. Không chỉ là con số hơn 2 tỷ người đang không có nước sạch để sử dụng.
Trung Đông sau vòng giao tranh đầu tiên: Thế cân bằng mong manh

Trung Đông sau vòng giao tranh đầu tiên: Thế cân bằng mong manh

(CLO) Chiến dịch quân sự của Mỹ và Israel nhằm vào Iran có thể nói đã bước qua vòng giao tranh đầu tiên. Đòn đánh "phủ đầu" của liên quân Mỹ - Israel dù rất mạnh, nhưng lại không hạ gục được Iran, khiến cuộc chiến đang phải bước sang giai đoạn hai phức tạp và khó lường hơn tới dây.
Cỡ chữ bài viết: