UAE rời OPEC: Lời chia tay gây sốc và bước ngoặt của thị trường dầu mỏ

(CLO) Việc Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) chính thức rời khỏi Tổ chức các nước xuất khẩu dầu mỏ (OPEC) vào ngày 01/05/2026 không chỉ kết thúc hơn 60 năm gắn bó của Abu Dhabi với khối mà còn mở ra một bước ngoặt cho thị trường năng lượng toàn cầu.

Sức ép từ “trần sản lượng” và nhu cầu tự chủ

Ngày 28/4 vừa qua, UAE chính thức thông báo rút khỏi Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ (OPEC) và liên minh OPEC+, với hiệu lực bắt đầu từ ngày 1/5. Quyết định này chấm dứt gần sáu thập kỷ thành viên - khởi đầu từ năm 1967 khi Tiểu vương quốc Abu Dhabi gia nhập tổ chức, trước khi UAE được thành lập như một quốc gia thống nhất vào năm 1971.

Anh 1a
UAE đã quyết định rời OPEC sau 6 thập kỷ gắn bó. Ảnh: SB Mintel

Đây là sự kiện gây chấn động dữ dội với OPEC, bởi UAE là thành viên sản xuất dầu lớn thứ ba trong tổ chức, chỉ sau Ả Rập Xê Út và Iraq, với công suất khai thác lên tới 4,8 triệu thùng/ngày. Nhưng đó không phải là một cú sốc đột ngột mà là kết quả của một quá trình tích tụ những mâu thuẫn lợi ích kéo dài nhiều năm qua.

Trong suốt một thập kỷ qua, Abu Dhabi đã âm thầm nhưng quyết liệt thực hiện chiến lược đầu tư khổng lồ vào hạ tầng khai thác. Thông qua Công ty Dầu khí Quốc gia Abu Dhabi (ADNOC), nước này đã đổ hơn 150 tỷ USD để hiện đại hóa các mỏ dầu và tăng công suất khai thác.

Mục tiêu của họ rất rõ ràng: đạt mức sản lượng 5 triệu thùng/ngày vào năm 2027. Tuy nhiên, khi còn ở trong khuôn khổ của OPEC, UAE liên tục phải đối mặt với các lệnh cắt giảm sản lượng nhằm duy trì giá dầu toàn cầu. Hạn ngạch mà OPEC áp đặt thường giữ sản lượng của UAE ở ngưỡng từ 2,9 đến 3,2 triệu thùng/ngày. Điều này đồng nghĩa với việc gần 2 triệu thùng năng lực sản xuất mà UAE đã dày công đầu tư phải nằm yên trong lòng đất.

Đối với một quốc gia đang trong giai đoạn chuyển đổi kinh tế mạnh mẽ, việc “đóng băng” một nguồn lực tài chính khổng lồ như vậy trở thành gánh nặng khó chấp nhận. Abu Dhabi nhận thấy rằng việc hy sinh lợi ích quốc gia để bảo vệ mức giá chung không còn phù hợp với tầm nhìn dài hạn, nhất là khi họ đang cần nguồn vốn dồi dào để thực hiện kế hoạch Net Zero 2050 và đa dạng hóa nền kinh tế phi dầu mỏ.

Bên cạnh đó, vị thế của UAE trên bản đồ logistics cũng đã thay đổi đáng kể. Trong bối cảnh an ninh tại eo biển Hormuz thường xuyên đối mặt với các thách thức địa chính trị, UAE đã chủ động phát triển cảng Fujairah bên bờ biển Ấn Độ Dương. Hệ thống đường ống dẫn dầu từ các mỏ phía Tây sang phía Đông giúp họ có thể xuất khẩu trực tiếp khoảng 1,5 triệu thùng dầu mỗi ngày mà không cần đi qua vùng biển nhạy cảm Hormuz.

Khả năng tự chủ về lộ trình vận tải này tạo ra lợi thế cạnh tranh rất lớn, khiến việc phải tuân thủ các quy tắc phân phối chung của khối OPEC trở nên gò bó và thiếu tính linh hoạt trong việc ký kết các hợp đồng cung ứng dài hạn với các đối tác chiến lược tại châu Á.

Tự do tăng cường xuất khẩu dầu cho các đối tác

Ngay sau khi thông báo rời khối của UAE có hiệu lực, tác động trực tiếp nhất được ghi nhận là sự thay đổi trong cơ chế định giá và dòng chảy cung ứng. Khi không còn bị ràng buộc bởi các thỏa thuận cắt giảm, UAE có quyền tự do điều chỉnh sản lượng theo nhu cầu thực tế của các khách hàng lớn, đặc biệt là Nhật Bản, Hàn Quốc và Ấn Độ - những quốc gia vốn nhập khẩu tới hơn 90% lượng dầu từ Trung Đông.

Sự tự do này cho phép UAE áp dụng các công cụ tài chính và chiết khấu linh hoạt hơn để giữ chân khách hàng trong một thị trường năng lượng đang ngày càng cạnh tranh gay gắt bởi sự trỗi dậy của năng lượng tái tạo.

Anh 2
Bộ trưởng Năng lượng UAE Suhail Mohamed al-Mazrouei. Ảnh: YouTube

Phản ứng từ phía thị trường quốc tế là sự thận trọng xen lẫn những kỳ vọng về một nguồn cung ổn định hơn. Tại các sàn giao dịch dầu mỏ lớn, giá dầu thô Brent và WTI đã có những đợt biến động ngắn hạn khi giới đầu tư tính toán lại mức dư cung tiềm tàng từ phía UAE.

Tuy nhiên, thay vì một cuộc bán tháo ồ ạt, thị trường dường như đang chứng kiến một sự tái cấu trúc lại các liên minh năng lượng. Việc một nhà sản xuất chiếm khoảng 10% sản lượng của OPEC rời đi làm suy yếu đáng kể khả năng “làm giá” của tổ chức này. OPEC hiện tại chỉ còn kiểm soát chưa đầy 30% sản lượng dầu thô toàn cầu, khiến sức nặng từ các tuyên bố cắt giảm của khối tại Vienna không còn mang tính định đoạt như trước.

Các quốc gia tiêu thụ dầu lớn tại châu Á đã nhanh chóng có những động thái tiếp cận mới. Các hợp đồng kỳ hạn với ADNOC nhiều khả năng sẽ được đàm phán lại với những điều khoản ưu đãi hơn về vận chuyển và lưu kho. Việc UAE nắm giữ vị trí chiến lược tại cảng Fujairah biến quốc gia này thành một “trạm xăng khổng lồ” an toàn trên Ấn Độ Dương.

Điều này không chỉ giúp giảm chi phí bảo hiểm vận tải biển vốn đang tăng cao do các bất ổn khu vực, mà còn đảm bảo an ninh năng lượng cho các nền kinh tế công nghiệp Đông Á. Có thể thấy, sự rời đi của UAE đã thúc đẩy một kịch bản thị trường nơi sự ổn định về nguồn cung và tính minh bạch trong giao dịch được ưu tiên hơn là việc duy trì giá ở mức cao nhân tạo thông qua các biện pháp hành chính của hiệp hội.

Chấm dứt kỷ nguyên điều tiết thị trường dầu mỏ?

Về lâu dài, quyết định của UAE tạo ra một tiền lệ đáng lưu tâm đối với cấu trúc quản trị năng lượng quốc tế. Nó cho thấy mô hình quản lý thị trường thông qua các cartel dầu mỏ truyền thống đang dần mất đi sức hút trước xu thế tối ưu hóa tài nguyên của từng quốc gia thành viên.

Sự phân rã này không nhất thiết dẫn đến một cuộc chiến giá dầu khốc liệt, nhưng nó báo hiệu sự kết thúc của kỷ nguyên độc quyền điều tiết giá. Thị trường dầu mỏ đang chuyển mình sang một trạng thái “bình thường mới”, nơi quy luật cung - cầu tự nhiên đóng vai trò chi phối mạnh mẽ hơn.

Anh 3
Việc UAE rời OPEC đặt ra nhiều bài toán mới và có thể mở ra những luật chơi mới cho thị trường năng lượng toàn cầu. Ảnh: Finance with JC

Đối với OPEC, sự rút lui của UAE không phải là hồi kết của tổ chức này, nhưng là một bước ngoặt quan trọng đánh dấu sự chuyển dịch từ mô hình kiểm soát tập thể sang một cấu trúc thị trường dầu mỏ phân tán và đa cực hơn. OPEC sẽ ít ảnh hưởng hơn, nhưng sẽ không biến mất. Đó là nhận định được nhiều chuyên gia độc lập chia sẻ với đài Al Jazeera.

Nhưng việc mất đi UAE - một thành viên có kỷ luật tài chính cao và năng lực khai thác hiện đại - lại là một tổn thất lớn về mặt uy tín và năng lực thực thi của OPEC. Khối này sẽ phải đối mặt với bài toán khó giải: làm sao để vừa giữ giá dầu ở mức có lợi cho ngân sách của các thành viên khác, vừa phải ngăn chặn làn sóng "ly khai" của những quốc gia cũng đang có nhu cầu tăng sản lượng như Iraq hay Kuwait.

Ranh giới giữa sự thống nhất tập thể và lợi ích quốc gia đang trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Sự rạn nứt này có thể dẫn tới một cơ cấu OPEC thu hẹp hơn, tập trung vào một số ít các nhà sản xuất có chung quan điểm thay vì một khối liên minh rộng lớn nhưng nhiều mâu thuẫn như trước.

Ở góc độ rộng hơn, sự kiện này phản ánh sự chuẩn bị của các quốc gia Vùng Vịnh cho một tương lai hậu dầu mỏ. UAE chọn cách khai thác tối đa nguồn “vàng đen” của mình ngay khi nhu cầu toàn cầu vẫn còn ở mức cao, nhằm tích lũy vốn cho công cuộc chuyển đổi sang năng lượng xanh và công nghệ cao.

Đây là một bước đi thực dụng, phản ánh tư duy kinh tế năng động và không còn bị bó hẹp trong những cam kết chính trị truyền thống. Khi dầu mỏ không còn là vũ khí địa chính trị duy nhất, các quốc gia sẽ ưu tiên lựa chọn con đường mang lại hiệu quả kinh tế cao nhất cho người dân và cho tương lai phát triển bền vững của họ.

Sự rút lui của UAE khỏi OPEC cũng là dấu hiệu hữu hình của một sự đứt gãy sâu sắc trong cấu trúc địa chính trị Vùng Vịnh. Đó không chỉ là đứt gãy giữa Abu Dhabi và Riyadh - quốc gia xuất khẩu dầu lớn nhất thế giới vẫn chi phối OPEC, mà còn nằm ở sự xuất hiện của một UAE tự tin hơn, độc lập hơn trong việc định nghĩa "lợi ích quốc gia" của mình.

Xem thêm

Trung Đông sau cơn sóng dữ

Trung Đông sau cơn sóng dữ

(CLO) Sau giai đoạn căng thẳng cao liên quan đến Iran, tình hình Trung Đông tạm thời hạ nhiệt nhưng vẫn tiềm ẩn nhiều yếu tố khó lường.
Iran, nơi chiến tranh bước vào “kỷ nguyên thuật toán”

Iran, nơi chiến tranh bước vào “kỷ nguyên thuật toán”

(NB&CL) Cuộc khủng hoảng Iran đánh dấu một bước ngoặt, khi trí tuệ nhân tạo (AI) dần trở thành một công cụ cốt lõi trong chiến tranh hiện đại. Từ việc xác định mục tiêu cho tới hỗ trợ các chiến dịch ám sát, AI đang rút ngắn thời gian ra quyết định - nhưng đồng thời cũng làm dày thêm câu hỏi về trách nhiệm, đạo đức và luật pháp quốc tế.
Mối nguy Houthi phong tỏa eo biển Bab al-Mandeb liệu có thể xảy ra?

Mối nguy Houthi phong tỏa eo biển Bab al-Mandeb liệu có thể xảy ra?

(CLO) Những đợt tập kích tên lửa mới đây từ Yemen hướng về phía Israel làm dấy lên nỗi lo sợ về một kịch bản cực đoan hơn, đó là lực lượng Houthi có thể phong tỏa eo biển Bab al-Mandeb. Nhưng việc bóp chặt “yết hầu” vận tải toàn cầu, trong bối cảnh Hormuz đang tắc nghẽn, có phải ý tưởng sáng suốt với Houthi?
Đàm phán Mỹ - Iran trong bóng mờ kịch bản quân sự

Đàm phán Mỹ - Iran trong bóng mờ kịch bản quân sự

(CLO) Những tuyên bố của Tổng thống Mỹ Donald Trump về triển vọng đàm phán với Iran đang tạo ra mâu thuẫn: trong khi ngôn từ ngoại giao được nhấn mạnh, các dấu hiệu chuẩn bị quân sự lại gia tăng.
Khủng hoảng năng lượng toàn cầu: “Thời điểm thức tỉnh” cho chuyển đổi xanh

Khủng hoảng năng lượng toàn cầu: “Thời điểm thức tỉnh” cho chuyển đổi xanh

(NB&CL) Khi các chỉ số khí hậu toàn cầu đồng loạt “nhấp nháy đỏ”, cú sốc năng lượng tại eo biển Hormuz lại bồi thêm một đòn mạnh vào nền kinh tế thế giới. Nhưng từ đó, một câu hỏi sống còn lại hiện ra: Liệu nhân loại sẽ tiếp tục vay mượn tương lai bằng nhiên liệu hóa thạch, hay sẽ dùng chính cuộc khủng hoảng này làm bệ phóng cho chuyển đổi xanh?
Mỹ đang lùi bước trước 'lằn ranh' năng lượng?

Mỹ đang lùi bước trước 'lằn ranh' năng lượng?

(CLO) Những diễn biến liên tiếp xung quanh tối hậu thư của Tổng thống Mỹ Donald Trump đối với Iran trong vài ngày qua cho thấy một thực tế quen thuộc nhưng đáng chú ý trong chính sách đối ngoại của Washington hiện nay: sự dao động giữa răn đe cứng rắn và điều chỉnh chiến thuật nhằm tránh vượt qua “lằn ranh đỏ” của một cuộc leo thang ngoài tầm kiểm soát.
Cuộc khủng hoảng năng lượng liệu sẽ còn kéo dài?

Cuộc khủng hoảng năng lượng liệu sẽ còn kéo dài?

(CLO) Cuộc xung đột quân sự tại Trung Đông, với tâm điểm là khu vực Vịnh Ba Tư, đang tạo ra những cú sốc sâu rộng đối với thị trường năng lượng toàn cầu. Liệu cuộc khủng hoảng này sẽ còn kéo dài?
Hormuz, phép thử cho chiến tranh bất đối xứng trên biển

Hormuz, phép thử cho chiến tranh bất đối xứng trên biển

(CLO) Bất chấp sức mạnh quân sự của Mỹ, với hai tàu sân bay đang triển khai, Iran vẫn đủ sức chặn đường hàng hải qua eo biển Hormuz bằng máy bay không người lái và thủy lôi. Eo biển này vì thế có thể xem như thước đo mới nhất về hiệu quả của chiến lược tiếp cận bất đối xứng trong xung đột trên biển.
Mỹ mở rộng mặt trận thương mại toàn cầu

Mỹ mở rộng mặt trận thương mại toàn cầu

(CLO) Các động thái thương mại gần đây của Mỹ cho thấy một xu hướng đáng chú ý: mở rộng phạm vi đối đầu từ cạnh tranh song phương sang tiếp cận đa phương mang tính áp đặt.
Ngày Nước thế giới 2026: Khi hơn 2 tỷ người vẫn thiếu nước sạch…

Ngày Nước thế giới 2026: Khi hơn 2 tỷ người vẫn thiếu nước sạch…

(NB&CL) Cho đến tận bây giờ, khi tưởng chừng thế giới đã có những bước tiến rất nhanh, thậm chí thần kỳ về nhiều mặt thì nhức nhối thay, vẫn tồn tại những thực tế rất cũ, một nghịch lý vẫn chưa có giải pháp hiệu quả, trong đó có câu chuyện thiếu thốn nước sạch. Không chỉ là con số hơn 2 tỷ người đang không có nước sạch để sử dụng.
Trung Đông sau vòng giao tranh đầu tiên: Thế cân bằng mong manh

Trung Đông sau vòng giao tranh đầu tiên: Thế cân bằng mong manh

(CLO) Chiến dịch quân sự của Mỹ và Israel nhằm vào Iran có thể nói đã bước qua vòng giao tranh đầu tiên. Đòn đánh "phủ đầu" của liên quân Mỹ - Israel dù rất mạnh, nhưng lại không hạ gục được Iran, khiến cuộc chiến đang phải bước sang giai đoạn hai phức tạp và khó lường hơn tới dây.
Các drone giá rẻ và những bài học giá trị trong xung đột Mỹ - Iran

Các drone giá rẻ và những bài học giá trị trong xung đột Mỹ - Iran

(CLO) Nhỏ hơn, rẻ hơn và thường chỉ được thiết kế để dùng một lần, các máy bay không người lái (UAV/drone) giá rẻ đang là những khí tài được cả Iran và Mỹ sử dụng trong cuộc xung đột. Bầu trời Trung Đông trở thành một phòng thí nghiệm chiến thuật hiếm có, nơi ưu thế về chi phí và hiệu quả làm thay đổi nhiều triết lý quân sự.
Cỡ chữ bài viết: