Mỹ đang lùi bước trước 'lằn ranh' năng lượng?

(CLO) Những diễn biến liên tiếp xung quanh tối hậu thư của Tổng thống Mỹ Donald Trump đối với Iran trong vài ngày qua cho thấy một thực tế quen thuộc nhưng đáng chú ý trong chính sách đối ngoại của Washington hiện nay: sự dao động giữa răn đe cứng rắn và điều chỉnh chiến thuật nhằm tránh vượt qua “lằn ranh đỏ” của một cuộc leo thang ngoài tầm kiểm soát.

Việc nhanh chóng chuyển từ đe dọa tấn công cơ sở hạ tầng năng lượng sang đề xuất một “thỏa thuận ngừng bắn năng lượng kéo dài 5 ngày” phản ánh không chỉ sự linh hoạt, mà còn cả những ràng buộc cấu trúc mà Mỹ phải đối mặt trong môi trường an ninh Trung Đông đầy biến động.

Tính toán chiến thuật của Mỹ

Trước hết, cần nhìn nhận rằng tối hậu thư ban đầu của Washington không đơn thuần là một động thái quân sự, mà mang tính chất răn đe chiến lược. Eo biển Hormuz là huyết mạch năng lượng toàn cầu, nơi khoảng một phần ba lượng dầu vận chuyển bằng đường biển đi qua.

Bất kỳ gián đoạn nào tại đây đều có thể tạo ra cú sốc lan tỏa tới thị trường năng lượng và kinh tế thế giới. Do đó, yêu cầu “mở cửa eo biển” đi kèm đe dọa tấn công hạ tầng năng lượng Iran thực chất nhằm tạo áp lực tối đa lên Tehran, buộc nước này phải kiềm chế các hành động quân sự và bảo đảm lưu thông hàng hải.

814-202603251717221.jpg
Chỉ trong ít ngày, Tổng thống Donald Trump đưa ra nhiều thông điệp trái ngược về cuộc xung đột với Iran. Ảnh: Nhà Trắng

Tuy nhiên, phản ứng nhanh chóng của Iran đã cho thấy giới hạn của chiến lược này. Sau khi các cơ sở hạt nhân dân sự tại Natanz và gần Bushehr bị tấn công, Tehran lên án đây là hành vi vi phạm luật pháp quốc tế và đáp trả bằng các đòn tên lửa nhằm vào các khu vực gần cơ sở hạt nhân của Israel. Chuỗi hành động phản ứng này làm nổi bật một thực tế: bất kỳ cuộc tấn công nào vào hạ tầng chiến lược của Iran đều có nguy cơ kích hoạt một vòng xoáy leo thang đối xứng, thậm chí phi đối xứng, với hậu quả khó lường.

Trong bối cảnh đó, việc Washington nhanh chóng điều chỉnh lập trường có thể được lý giải từ nhiều góc độ. Trước hết là yếu tố rủi ro quân sự. Iran trong những năm gần đây đã đầu tư đáng kể vào năng lực răn đe, đặc biệt là hệ thống tên lửa tầm trung và tầm xa có khả năng bao phủ phần lớn khu vực Vịnh Ba Tư.

Một bản đồ lan truyền trên mạng xã hội cho thấy nhiều cơ sở năng lượng trọng yếu của các quốc gia Ả Rập tại Vùng Vịnh nằm trong tầm bắn tiềm tàng của Tehran. Điều này đồng nghĩa với việc bất kỳ đòn tấn công nào của Mỹ nhằm vào Iran đều có thể kéo theo phản ứng trả đũa trực tiếp vào các đồng minh của Washington.

Ở đây, cấu trúc năng lượng khu vực đóng vai trò then chốt. Hệ thống điện và dầu khí của Iran cũng như các quốc gia Vùng Vịnh có những đặc điểm tương đồng: phụ thuộc lớn vào nhiên liệu hóa thạch, liên kết chặt chẽ với các tổ hợp khử muối và chịu tác động mạnh của điều kiện khí hậu khắc nghiệt. Với công suất phát điện đạt gần 100 GW vào năm 2024 và mạng lưới truyền tải rộng hơn 120.000 km, Iran sở hữu một hệ thống năng lượng có quy mô đáng kể và phân tán, khiến việc vô hiệu hóa hoàn toàn trở nên khó khăn. Ngược lại, các quốc gia như Saudi Arabia, UAE hay Qatar lại có mức độ tập trung cao hơn ở một số cụm hạ tầng trọng điểm.

Đặc biệt, mối liên kết giữa sản xuất điện và khử muối khiến hệ thống năng lượng tại khu vực này trở thành “huyết mạch kép”: vừa bảo đảm hoạt động công nghiệp, vừa duy trì nguồn nước sinh hoạt. Tại UAE, các tổ hợp như Jebel Ali không chỉ cung cấp điện, mà còn đóng vai trò trung tâm trong hệ thống cấp nước. Tương tự, tại Qatar hay Kuwait, điện năng và nước ngọt gần như không thể tách rời. Do đó, một cuộc tấn công vào hạ tầng năng lượng không chỉ gây gián đoạn kinh tế mà còn có thể tạo ra khủng hoảng nhân đạo quy mô lớn.

Chính vì vậy, Washington khó có thể chấp nhận kịch bản trong đó các đồng minh chiến lược của mình phải hứng chịu thiệt hại nặng nề. Mặc dù Mỹ duy trì hiện diện quân sự đáng kể trong khu vực, khả năng bảo vệ toàn diện mọi cơ sở năng lượng trước một cuộc tấn công tên lửa quy mô lớn vẫn là dấu hỏi. Đây là một trong những yếu tố quan trọng giải thích vì sao Nhà Trắng lựa chọn “hạ nhiệt” trước khi tối hậu thư hết hiệu lực.

Yếu tố thứ hai là tác động kinh tế toàn cầu. Thị trường dầu mỏ phản ứng gần như tức thì trước các tín hiệu leo thang. Giá dầu Brent kỳ hạn đã tăng trở lại sau giai đoạn giảm trước đó, cho thấy tâm lý lo ngại của giới đầu tư về nguy cơ gián đoạn nguồn cung. Trong bối cảnh kinh tế thế giới vẫn đối mặt với nhiều bất ổn, một cú sốc năng lượng mới có thể gây ra hệ lụy lan rộng, từ lạm phát đến suy giảm tăng trưởng. Đối với Mỹ, điều này không chỉ là vấn đề đối ngoại mà còn liên quan trực tiếp tới ổn định kinh tế trong nước.

Yếu tố thứ ba mang tính chính trị nội bộ. Trong bối cảnh chuẩn bị cho các cuộc bầu cử quan trọng, chính quyền Mỹ khó có thể chấp nhận một kịch bản xung đột leo thang dẫn đến thương vong lớn hoặc khủng hoảng kinh tế. Việc duy trì hình ảnh kiểm soát tình hình, tránh sa lầy vào một cuộc chiến mới ở Trung Đông, là ưu tiên không thể xem nhẹ. Do đó, đề xuất “ngừng bắn năng lượng” có thể được hiểu như một nỗ lực tạo không gian cho ngoại giao, đồng thời giảm áp lực chính trị trong nước.

Nguy cơ còn đó

Tuy nhiên, sự điều chỉnh này không đồng nghĩa với việc căng thẳng đã được giải quyết. Trên thực tế, các cuộc tấn công lẻ tẻ vẫn tiếp diễn tại nhiều điểm nóng trong khu vực, cho thấy mức độ bất ổn vẫn ở ngưỡng cao. Quan trọng hơn, bản chất của xung đột Mỹ - Iran chưa có dấu hiệu thay đổi. Những bất đồng về chương trình hạt nhân, ảnh hưởng khu vực và cấu trúc an ninh Trung Đông vẫn tồn tại, khiến nguy cơ tái leo thang luôn hiện hữu.

814-202603251717222.jpg
Nguy cơ lan rộng từ điểm nóng Hormuz. Ảnh: GI

Trong bối cảnh đó, eo biển Hormuz tiếp tục là điểm nút chiến lược. Việc Mỹ được cho là tăng cường hiện diện quân sự, bao gồm khả năng triển khai lực lượng thủy quân lục chiến, làm dấy lên lo ngại về các kịch bản đối đầu trực tiếp. Đặc biệt, đảo Kharg - nơi trung chuyển khoảng 90% lượng dầu xuất khẩu của Iran - trở thành mục tiêu tiềm tàng trong trường hợp xung đột mở rộng. Một cuộc tấn công vào đây không chỉ ảnh hưởng đến Iran mà còn có thể kích hoạt phản ứng dây chuyền trên toàn bộ thị trường năng lượng.

Từ góc độ dài hạn, những diễn biến vừa qua cho thấy một thực tế quan trọng: hạ tầng năng lượng đã trở thành “mặt trận mềm” nhưng có sức công phá chiến lược trong các xung đột hiện đại. Khác với các mục tiêu quân sự truyền thống, tấn công vào năng lượng không chỉ làm suy yếu đối phương mà còn tạo ra tác động lan tỏa vượt ra ngoài biên giới quốc gia. Chính điều này khiến các bên, dù theo đuổi chiến lược răn đe cứng rắn, vẫn phải cân nhắc kỹ lưỡng trước khi vượt qua ngưỡng leo thang.

Tóm lại, việc Mỹ nhanh chóng điều chỉnh tối hậu thư đối với Iran phản ánh sự tương tác phức tạp giữa răn đe quân sự, rủi ro chiến lược và tính toán chính trị - kinh tế. Đây không phải là dấu hiệu của sự “xuống thang” dứt khoát, mà là một bước lùi chiến thuật nhằm tránh những hệ quả khó kiểm soát.

Trong một môi trường an ninh mà các yếu tố năng lượng, quân sự và địa chính trị đan xen chặt chẽ, bất kỳ quyết định nào cũng đều mang tính hai mặt. Và vì thế, Trung Đông nhiều khả năng vẫn sẽ là không gian của những “cân bằng mong manh”, nơi mỗi động thái đều có thể trở thành điểm khởi phát cho một vòng xoáy mới của căng thẳng.

Xem thêm

Eo biển Hormuz sắp mở trở lại, thế giới thở phào nhẹ nhõm

Eo biển Hormuz sắp mở trở lại, thế giới thở phào nhẹ nhõm

(CLO) Việc Mỹ và Iran dự kiến sẽ ký thỏa thuận chấm dứt xung đột tại Trung Đông vào ngày 19/6 tới sẽ mở đường giúp eo biển Hormuz thông suốt trở lại. Đây là một tín hiệu vui mừng với thế giới, khi tuyến đường thủy này có vai trò không thể thay thế đối với thị trường năng lượng toàn cầu.

Elon Musk vượt mốc 1000 tỷ USD, vậy ai là người đầu tiên sở hữu 1 tỷ USD?

Elon Musk vượt mốc 1000 tỷ USD, vậy ai là người đầu tiên sở hữu 1 tỷ USD?

(CLO) Ngày 12/6/2026, Elon Musk trở thành người đầu tiên trong lịch sử nhân loại sở hữu tài sản vượt mốc 1.000 tỷ USD, sau khi cổ phiếu SpaceX bùng nổ trong ngày mở cửa giao dịch. Cột mốc này gợi về một câu hỏi lịch sử: ai là tỷ phú đầu tiên của thế giới, và họ đã đến với danh hiệu đó như thế nào?

Căng thẳng Mỹ - Iran: Giữa đối đầu và thỏa hiệp

Căng thẳng Mỹ - Iran: Giữa đối đầu và thỏa hiệp

(CLO) Diễn biến mới nhất của cuộc đối đầu Mỹ - Iran cho thấy mức độ căng thẳng đang tiếp tục gia tăng khi cả hai bên đồng thời sử dụng các biện pháp quân sự nhằm tạo lợi thế trên bàn đàm phán.

World Cup 2026 và thử thách thể lực chưa từng có

World Cup 2026 và thử thách thể lực chưa từng có

(NB&CL) Khai mạc vào rạng sáng 12/6 (theo giờ Việt Nam), World Cup 2026 sẽ đặt ra những bài toán thể chất chưa từng có cho các đội tuyển tham dự: không phải riêng cái nóng, không phải riêng độ cao hay quãng đường di chuyển dài, mà là sự kết hợp của tất cả những yếu tố đó cùng một lúc.

OPEC+ nâng hạn ngạch, thị trường dầu mỏ sẽ sớm ổn định?

OPEC+ nâng hạn ngạch, thị trường dầu mỏ sẽ sớm ổn định?

(CLO) Bảy quốc gia thành viên chủ chốt của liên minh OPEC+ gồm Nga, Ả Rập Xê Út, Iraq, Kuwait, Kazakhstan, Algeria và Oman mới đây đã nhất trí nâng hạn ngạch sản lượng dầu thêm 188.000 thùng/ngày trong tháng 7/2026. Đây là bước đi tiếp theo trong lộ trình từng bước khôi phục lượng sản xuất đã được cắt giảm tự nguyện từ năm 2023 nhằm hỗ trợ giá dầu và cân bằng thị trường năng lượng toàn cầu.

Việt Nam – ASEAN: Hơn 3 thập kỷ đồng hành kiến tạo cộng đồng, cùng định hình tương lai chung

Việt Nam – ASEAN: Hơn 3 thập kỷ đồng hành kiến tạo cộng đồng, cùng định hình tương lai chung

(NB&CL) Tháng 7 năm 1995, sau rất nhiều nỗ lực, Việt Nam đã có mặt trong ngôi nhà chung ASEAN. Và chỉ 3 thập kỷ sau đó, Việt Nam đã ngày càng khẳng định vai trò trung tâm trong ASEAN, từ một thành viên “tích cực tham gia” sang một “nhân tố đồng kiến tạo,” góp phần định hình các ưu tiên chiến lược và cách tiếp cận phát triển của ASEAN.

Vì sao những lệnh ngừng bắn ở Trung Đông không hiệu quả?

Vì sao những lệnh ngừng bắn ở Trung Đông không hiệu quả?

(CLO) Ngay cả khi các bên liên tiếp tuyên bố đạt được thỏa thuận ngừng bắn, bom đạn vẫn tiếp tục rơi xuống Lebanon, Gaza và nhiều khu vực khác ở Trung Đông. Điều đó cho thấy khoảng cách rất lớn giữa những cam kết trên bàn đàm phán với khả năng thực thi trên thực địa, và xa hơn, là sự phức tạp của một khu vực hiếm khi yên bình.

Lá phiếu định hình hướng đi Armenia

Lá phiếu định hình hướng đi Armenia

(CLO) Sau cuộc bầu cử quốc hội ngày 7/6 tới, Armenia sẽ đứng trước một trong những lựa chọn chiến lược quan trọng nhất kể từ khi giành độc lập. Cuộc cạnh tranh chính trị không chỉ xoay quanh vấn đề thay đổi chính phủ hay tương quan lực lượng giữa các đảng phái, mà còn phản ánh cuộc tranh luận sâu sắc về định hướng phát triển quốc gia trong bối cảnh môi trường địa chính trị khu vực đang biến động mạnh.

Eo biển Hormuz: Từ cuộc chiến quân sự đến pháp lý

Eo biển Hormuz: Từ cuộc chiến quân sự đến pháp lý

(CLO) Eo biển Hormuz từ lâu được xem là một trong những huyết mạch hàng hải quan trọng nhất thế giới khi kết nối Vịnh Ba Tư với Ấn Độ Dương và là tuyến vận chuyển chủ yếu đối với dầu mỏ, khí tự nhiên hóa lỏng từ khu vực Trung Đông. Trong bối cảnh căng thẳng Mỹ - Iran tiếp tục leo thang, Hormuz không chỉ là điểm nóng quân sự, mà còn trở thành mặt trận mới của cuộc cạnh tranh pháp lý, tài chính và cấm vận giữa hai bên.

Nắng nóng hoành hành và lời cảnh báo về “siêu El Nino”

Nắng nóng hoành hành và lời cảnh báo về “siêu El Nino”

(NB&CL) Các nhà khoa học dự đoán thế giới đang đứng trước nguy cơ hứng chịu một đợt siêu El Nino. Trong bối cảnh đó, đợt nắng nóng đầu mùa đang hoành hành tại nhiều nơi trên thế giới càng khiến giới khoa học lo ngại hơn về khả năng các hình thái khí hậu cực đoan có thể chồng lấn trong thời gian tới.

Hạn chế ô tô vào trung tâm thành phố, phép thử với nhiều thủ đô châu Âu

Hạn chế ô tô vào trung tâm thành phố, phép thử với nhiều thủ đô châu Âu

(CLO) Tranh luận về việc có nên hạn chế ô tô vào trung tâm đô thị từng chỉ là câu chuyện quy hoạch và môi trường. Nhưng tại nhiều thủ đô châu Âu, đặc biệt là Berlin, nó đang dần trở thành phép thử chính trị mới: giữa nhu cầu đi lại, áp lực khí hậu và câu hỏi ai thực sự có quyền định hình tương lai của thành phố.

Liên minh châu Âu và Mỹ nhượng bộ để tránh đối đầu

Liên minh châu Âu và Mỹ nhượng bộ để tránh đối đầu

(CLO) Sau 5 giờ đàm phán căng thẳng, Liên minh châu Âu (EU) và Mỹ đã đạt được một thỏa hiệp thương mại quan trọng vào thứ Tư (20/5) vừa rồi, qua đó tạm thời tránh được nguy cơ bùng phát một cuộc chiến thương mại xuyên Đại Tây Dương.

Thượng đỉnh Trung - Nga và nỗ lực định hình trật tự quốc tế mới

Thượng đỉnh Trung - Nga và nỗ lực định hình trật tự quốc tế mới

(NB&CL) Chuyến thăm chính thức Trung Quốc của Tổng thống Nga Vladimir Putin (ngày 19-20/5) diễn ra trong bối cảnh môi trường quốc tế tiếp tục biến động mạnh bởi cạnh tranh chiến lược giữa các cường quốc, xung đột kéo dài tại Ukraine, căng thẳng Trung Đông và xu hướng phân cực ngày càng rõ trong quan hệ quốc tế.

Trung Đông sau những cuộc đối đầu

Trung Đông sau những cuộc đối đầu

(CLO) Những biến động kéo dài tại Trung Đông trong nhiều năm qua, đặc biệt sau vòng đối đầu quân sự Mỹ - Israel với Iran từ năm 2025, đang làm thay đổi sâu sắc tư duy an ninh của các quốc gia vùng Vịnh.

Khi không còn cường quốc nào đủ sức áp đặt luật chơi cho thế giới

Khi không còn cường quốc nào đủ sức áp đặt luật chơi cho thế giới

(CLO) Thế giới đang chuyển dịch từ một hệ thống quốc tế với những ranh giới đã được xác định sang một trật tự toàn cầu mới mà các quy tắc vẫn chưa được định hình rõ ràng. Và cuộc chiến Iran - dù không phải nguyên nhân - đang đẩy nhanh quá trình chuyển đổi này hơn bao giờ hết.

Thượng đỉnh Mỹ - Trung và tương lai trật tự kinh tế, công nghệ thế giới

Thượng đỉnh Mỹ - Trung và tương lai trật tự kinh tế, công nghệ thế giới

(NB&CL) Từ ngày 13-15/5, Tổng thống Mỹ Donald Trump có chuyến thăm cấp nhà nước tới Trung Quốc và hội đàm với Chủ tịch Tập Cận Bình. Hội nghị được xem là nỗ lực của hai bên nhằm kiểm soát bất đồng, duy trì ổn định quan hệ song phương và giảm thiểu nguy cơ đối đầu giữa hai trung tâm quyền lực lớn nhất thế giới.

Cỡ chữ bài viết: