“Báo chí chữa lành” – Xu hướng cần thiết với cả nhà báo lẫn độc giả

Khi nhà báo cũng cần “chữa lành”

Câu chuyện của Henrick Karoliszyn là minh chứng đau đớn cho những góc khuất này. Karoliszyn từng là một nhà báo đạt nhiều giải thưởng danh giá, một phóng viên chuyên trách mảng tội phạm cho các tờ báo lớn như The Wall Street Journal và New York Daily News.

Trong suốt hơn một thập kỷ, ông đã trực tiếp đưa tin về những vụ giết người và các thảm kịch kinh hoàng, trong đó có vụ xả súng hàng loạt tại trường tiểu học Sandy Hook của Mỹ năm 2007. Thế nhưng, cách đây 5 năm, chính Karoliszyn phải rời bỏ nghề vì những sang chấn tâm lý không thể chữa lành. Ông nhận ra mình trở thành “người phản ứng đầu tiên” trước bi kịch mà không có bất kỳ hỗ trợ cảm xúc nào.

Ảnh chính 1
“Báo chí chữa lành” đang nổi lên như một xu hướng cần thiết trong thế giới đầy bất ổn hiện tại. Ảnh minh hoạ: GI.

Hiện tượng mà Karoliszyn trải qua được gọi là căng thẳng sang chấn thứ cấp. Theo định nghĩa chuyên môn, “căng thẳng sang chấn thứ cấp là một phản ứng căng thẳng nhằm đáp lại việc nghe về hoặc chứng kiến trải nghiệm đau thương trực tiếp của người khác”. Đây là tình trạng thường gặp ở các chuyên gia tâm lý hay nhân viên xã hội, nhưng lại bị phớt lờ một cách đáng sợ trong báo chí.

Khi thực hiện dự án nghiên cứu mang tên The Freelancer Frontier, Karoliszyn đã bàng hoàng phát hiện ra quy mô thực sự của vấn đề khi tiếp xúc với các đồng nghiệp cũ. Ông chia sẻ rằng: “Tôi đã không mong đợi mức độ nhu cầu lớn đến thế. Tôi đã dự tính mọi người sẽ nói, “Tôi cũng cảm thấy thế, nhưng nó không tệ đến thế đâu”. Nhưng một khi họ bắt đầu nói chuyện, họ đã chia sẻ về việc cuộc sống của họ cảm thấy như đang tan vỡ và đang treo trên một sợi tóc. Điều đó thật gây sốc”.

Thực trạng càng tồi tệ hơn bởi áp lực tài chính đè nặng lên ngành. Từ năm 2006, doanh thu quảng cáo truyền thông tại Mỹ sụt hơn 80%. Chỉ riêng năm 2023, gần 2.700 biên tập viên bị sa thải, đẩy tỷ lệ nhà báo tự do lên hơn 34%. Những phóng viên này gánh chịu tổn thương nặng nề nhất khi thiếu hỗ trợ xã hội từ tòa soạn và phúc lợi y tế.

Những định kiến và sự thiếu hụt nguồn lực hỗ trợ

Một nghiên cứu mới đây từ Black Alder Labs đã phơi bày con số ám ảnh: 79,4% nhà báo gặp căng thẳng từ nhẹ đến trung bình, 74,1% trải qua lo âu. Đáng chú ý, 75,3% chưa bao giờ tìm kiếm hỗ trợ sức khỏe tâm thần chuyên nghiệp dù có nhu cầu. Rào cản lớn không chỉ ở tài chính hay khả năng tiếp cận, mà còn ở sự kỳ thị sâu trong tư duy nghề nghiệp. Karoliszyn giải thích: “Có định kiến rằng nếu bạn nói về nỗi đau, bạn trở nên kém mạnh mẽ và gần như mất tư cách làm nhà báo”.

Sự thiếu hụt hỗ trợ từ các tòa soạn làm cuộc khủng hoảng trầm trọng hơn. Chỉ 32,9% nhà báo cho biết tòa soạn họ cung cấp hỗ trợ tâm thần nào đó. Các con số về những biện pháp cụ thể thậm chí còn thấp hơn khi chỉ có 12,9% tòa soạn cung cấp đào tạo về sang chấn và khoảng 24,7% có các buổi họp rút kinh nghiệm sau các sự kiện gây sốc.

Với nhà báo da màu, gốc Latinh, bản địa hay châu Á, gánh nặng còn lớn hơn khi họ thường đưa tin về thảm kịch tác động trực tiếp đến cộng đồng mình. Takara Pierce, đồng sáng lập Black Alder Labs, cảnh báo: “Nó phơi bày tác hại mà nhiều hoạt động báo chí bình thường hóa gây ra cho cả người kể chuyện và cộng đồng được đưa tin”.

Báo chí chữa lành những vết thương

Trong bối cảnh đó, khái niệm “Báo chí nhạy cảm với chấn thương” (Báo chí chữa lành) đang trở thành một xu hướng mới, đặc biệt là sau đại dịch COVID-19 và tình trạng thù địch gia tăng đối với các nhà báo. Theo Elana Newman, giám đốc nghiên cứu tại Trung tâm Dart về Báo chí & Sang chấn, hiểu về sang chấn là điều cần thiết để các nhà báo có thể kể những câu chuyện tốt hơn.

Tamara Cherry, cựu phóng viên tội phạm với gần 15 năm kinh nghiệm, định nghĩa: “Báo chí chữa lành có nghĩa là hiểu về chấn thương, hiểu những gì một người sống sót đang trải qua trước khi bạn đến, và hiểu hành động của bạn với tư cách nhà báo sẽ tác động đến họ thế nào sau khi bạn rời đi”. Điều này đòi hỏi nhà báo phải gạt bỏ quy tắc phỏng vấn thông thường và nhận ra người trải qua sang chấn cần được đối xử hoàn toàn khác.

Cốt lõi của báo chí chữa lành là hiểu biết về khoa học não bộ. Khi trải qua sự kiện đau thương, não bộ rơi vào chế độ sinh tồn, ảnh hưởng đến trí nhớ và khả năng diễn đạt. Bà Cherry lưu ý ngay sau bi kịch, nhà báo thường ép nạn nhân kể lại khi họ không thể làm điều đó một cách mạch lạc.

Bà chia sẻ: “Chúng ta có thể nghĩ đang lấy được câu chuyện của họ, nhưng thực tế, chúng ta đang lấy bất kỳ phiên bản nào mà não bộ họ nghĩ ra vào thời điểm đó”. Việc quay lại phỏng vấn sau vài tháng, khi người sống sót đã hồi phục, sẽ mang lại câu chuyện chính xác và công bằng hơn.

Ảnh 2
Phóng viên Tamara Cherry (trái) hỗ trợ hai người sống sót sau vụ giết người trước một cuộc họp báo ở Toronto. Ảnh: Bolo Program.

Để thực hành báo chí chữa lành thực thụ, nhà báo cần thay đổi hoàn toàn quy trình làm việc. Bước quan trọng là thiết lập sự đồng thuận dựa trên hiểu biết thấu đáo. Nhà báo chuyên về mảng này Alice Wilder nhấn mạnh rằng việc đặt câu hỏi mang tính thấu cảm thay vì săn lùng cảm xúc nhất thời là yêu cầu bắt buộc.

Theo hướng dẫn từ Trung tâm Dart, câu hỏi kinh điển: “Bạn cảm thấy thế nào?” thực chất là câu hỏi gây tổn thương nhất. Lựa chọn tốt hơn: “Bây giờ bạn thế nào?”, “Bạn đã trải qua điều đó như thế nào?” hoặc “Bạn nghĩ gì về...?”. Thay vì ép kể lại theo trình tự thời gian, nhà báo nên dùng câu hỏi mở như “Bạn muốn bắt đầu từ đâu?” để nguồn tin cảm thấy làm chủ câu chuyện của mình.

Cuối cùng, không ai giúp được nhà báo nếu chính họ không học cách tự chăm sóc. Nghiên cứu cho thấy từ 4% đến 59% nhà báo có triệu chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD). Các dấu hiệu cảnh báo như mất tập trung, lo lắng, tê liệt cảm xúc, mất ngủ hay lạm dụng rượu đều là tín hiệu tâm hồn đang bị tổn thương.

Như Karoliszyn đã nói: “Nhà báo không tự hào về tiền lương hay nhà cửa. Điều họ thực sự quan tâm là công việc, và nếu điều đó bắt đầu bị ảnh hưởng, mọi thứ khác sẽ sụp đổ”, chúng ta cần ngăn chặn điều đó. Sứ mệnh báo chí là mang ánh sáng tới góc tối xã hội, nhưng người mang đuốc cũng cần được bảo vệ để không bị chính ngọn đuốc thiêu rụi.

Xem thêm

Báo chí Việt Nam trước không gian phát triển mới

Báo chí Việt Nam trước không gian phát triển mới

(NB&CL) Không gian phát triển mới của báo chí không còn là một khái niệm thuộc về tương lai. Nó đang hiện hữu trong từng thay đổi của công chúng, công nghệ, phương thức sản xuất và phân phối thông tin; trong sự xuất hiện của những nền tảng truyền thông mới, những mô hình sản phẩm mới và cả những thay đổi trong chính sách, pháp luật đối với hoạt động báo chí. Sự dịch chuyển ấy chính là cơ sở để Diễn đàn Tổng Biên tập lần thứ 8 – năm 2026 lựa chọn chủ đề “Báo chí Cách mạng Việt Nam - Cơ hội trong không gian phát triển mới”.

Độc giả ngày càng tin nhà báo hơn thương hiệu báo chí

Độc giả ngày càng tin nhà báo hơn thương hiệu báo chí

(CLO) Các số liệu và thảo luận tại nhiều sáng kiến của Hiệp hội Tin tức và Truyền thông Quốc tế (INMA) cho thấy mối quan hệ giữa độc giả với từng nhà báo, người sáng tạo nội dung đang ngày càng có giá trị, trong khi sức mạnh của thương hiệu báo chí truyền thống không còn đủ để giữ chân công chúng.

Luật Báo chí 2025: Cơ hội mới, động lực mới cho báo chí địa phương

Luật Báo chí 2025: Cơ hội mới, động lực mới cho báo chí địa phương

(CLO) Với các cơ quan báo chí địa phương, tác động của Luật Báo chí 2025 không chỉ nằm ở những quy định mới về quản lý hoạt động báo chí. Điều đáng chú ý hơn là một tư duy mới đang được đặt ra: từ “thuần quản lý hành chính” sang “đồng hành và kiến tạo phát triển” trong môi trường truyền thông số.

Tương lai ngành truyền thông: AI làm tin thường nhật, nhà báo tập trung tạo nội dung khác biệt

Tương lai ngành truyền thông: AI làm tin thường nhật, nhà báo tập trung tạo nội dung khác biệt

(CLO) Sau một tuần tham dự Hội nghị bàn tròn CEO của INMA tại Vail (Mỹ), với sự góp mặt của khoảng 40 lãnh đạo các tổ chức báo chí, nhiều quan điểm về tương lai ngành truyền thông đã được đưa ra, trong đó nổi bật là việc tự động hóa các công việc thường nhật và tăng đầu tư vào những nội dung tạo khác biệt.

Khi AI ngày càng mạnh, tòa soạn phải mạnh lên từ bên trong

Khi AI ngày càng mạnh, tòa soạn phải mạnh lên từ bên trong

(CLO) Rời xa giai đoạn thí điểm rời rạc, báo chí đang bước vào kỷ nguyên ứng dụng AI sâu vào quy trình và hạ tầng. Cuộc đua công nghệ giờ đây không thuộc về ai sở hữu nhiều công cụ hơn, mà được định đoạt bởi năng lực biến dữ liệu và tri thức tòa soạn thành sức mạnh nội tại.

Luật Báo chí 2025: Cơ quan báo chí được liên kết sản xuất nội dung, bổ sung nguồn thu mới

Luật Báo chí 2025: Cơ quan báo chí được liên kết sản xuất nội dung, bổ sung nguồn thu mới

(CLO) Luật Báo chí 2025 cho phép cơ quan báo chí liên kết với cơ quan báo chí khác, tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước để cùng sản xuất nội dung. Luật cũng bổ sung các nguồn thu từ bán quyền đọc, nghe, xem, cấp phép khai thác, sử dụng tác phẩm báo chí; đồng thời quy định cụ thể hơn về xuất nhập khẩu sản phẩm báo chí.

Bản quyền báo chí giữa 'cơn lốc' sao chép và khai thác dữ liệu

Bản quyền báo chí giữa 'cơn lốc' sao chép và khai thác dữ liệu

(CLO) Một bài báo có thể mất nhiều ngày tác nghiệp, xác minh, biên tập nhưng chỉ cần vài phút để bị sao chép. Video bị cắt ghép, livestream lại; dữ liệu bị tự động "cào" cho các hệ thống công nghệ. Công nghệ giúp báo chí lan xa hơn, nhưng cũng khiến tài sản trí tuệ của tòa soạn dễ bị khai thác hơn bao giờ hết.

Tòa soạn của tương lai sẽ được điều hành bằng dữ liệu

Tòa soạn của tương lai sẽ được điều hành bằng dữ liệu

(NB&CL) Cuộc cạnh tranh của báo chí đang thay đổi. Trong kỷ nguyên AI, khoảng cách giữa các tòa soạn sẽ không còn được tạo ra bởi việc ứng dụng thêm một công nghệ mới, mà bởi năng lực quản trị, khả năng tổ chức dữ liệu và những lựa chọn chiến lược được thực hiện từ hôm nay. Khi công nghệ dần trở thành điều kiện phổ biến, dữ liệu sẽ là yếu tố quyết định năng lực cạnh tranh và vị thế của mỗi cơ quan báo chí.

Chuyên gia Lê Quốc Vinh: 'Đổi mới sáng tạo lớn nhất của báo chí là thực hiện tốt hơn vai trò hạ tầng niềm tin'

Chuyên gia Lê Quốc Vinh: 'Đổi mới sáng tạo lớn nhất của báo chí là thực hiện tốt hơn vai trò hạ tầng niềm tin'

(CLO) “Trong một thế giới mà thông tin ngày càng dư thừa nhưng niềm tin ngày càng khan hiếm, đổi mới sáng tạo lớn nhất của báo chí có lẽ không nằm ở việc sản xuất thêm nội dung, mà ở việc thực hiện tốt hơn vai trò hạ tầng niềm tin cho phát triển” - ông Lê Quốc Vinh, Chủ tịch Le Group of Companies, nhấn mạnh khi đề xuất cách tiếp cận 'Báo chí Hạ tầng Niềm tin'.

VnExpress: Làm chủ dữ liệu để hiểu độc giả và tối ưu sản phẩm

VnExpress: Làm chủ dữ liệu để hiểu độc giả và tối ưu sản phẩm

(NB&CL) Với VnExpress, xây dựng năng lực dữ liệu bắt đầu từ nhu cầu trả lời những câu hỏi rất cụ thể về độc giả và sản phẩm: Vì sao pageview tăng hoặc giảm? Độc giả là ai? Họ đến và đi vì điều gì? Làm thế nào để kéo họ quay lại và tương tác? Sau nhiều năm xây dựng hệ thống riêng, dữ liệu trở thành một phần trong cách tòa soạn phân tích nội dung, hiểu độc giả và vận hành sản phẩm.

AI mạnh đến đâu, phụ thuộc dữ liệu đến đó

AI mạnh đến đâu, phụ thuộc dữ liệu đến đó

(NB&CL) AI đang đi rất nhanh từ một công nghệ được báo chí thử nghiệm sang một năng lực được tích hợp vào hoạt động tác nghiệp. Nhưng phía sau những mô hình ngôn ngữ ngày càng mạnh vẫn tồn tại một điều kiện nền tảng: AI chỉ thực sự tạo ra giá trị khi nó được cung cấp dữ liệu đủ tốt, đủ ngữ cảnh và có thể sử dụng một cách đáng tin cậy.

Cỡ chữ bài viết: