Cùng Trương Anh Ngọc “Hẹn hò với Paris”

(NB&CL) Với nhà báo Trương Anh Ngọc, cuốn du ký "Hẹn hò với Paris" là hành trình những ngày rong ruổi trên đất Pháp tráng lệ, tới Bazill cùng các địa điểm lịch sử văn hóa của Châu Âu, với thông điệp: “Đi khi ta còn trẻ”.

Đọc cuốn du ký “Hẹn hò với Paris” tôi chợt nhớ đến câu nói của Che Guevara: “Người lữ hành đúng nghĩa là người đi chỉ vì được đi. Trái tim không hề vương vấn, như mây bay gió thổi, anh bước theo số phận của mình. Cớ gì phải có lý do, chỉ cần một tiếng hô thôi: “Lên đường đi nào”. Với nhà báo Trương Anh Ngọc cũng vậy.

+ Câu chuyện đến và “hẹn hò” với Paris của anh bắt đầu từ khi nào? Vì đâu mà anh có một cảm xúc đặc biệt và mong muốn đến nơi đó như vậy?

- Thực ra, tôi đã đến với nước Pháp từ khi còn nhỏ, đọc những cuốn sách, những cuốn hoạ báo mà mẹ mang từ nước ngoài về, và tôi tự học tiếng Pháp để dịch các tài liệu đó cho bản thân mình hiểu. Những tác phẩm văn học cổ điển do những tác gia Pháp vĩ đại như Alexandre Dumas cha, Victor Hugo hay Emile Zola đã ảnh hưởng rất lớn đến tôi trong những năm tuổi thơ. Tôi đọc một cách say sưa các tác phẩm ấy, nhiều đoạn thuộc lòng. Và rồi, như một lẽ rất tự nhiên, hình ảnh của nước Pháp cứ choán mãi trong đầu, và hình thành một ước mơ lớn, là một ngày nào đó sẽ có một hành trình trên đất Pháp. Tôi đã đến với nước Pháp từ những cuộc hẹn hò ấy, cách đây gần 30 năm như thế. 

Nhà báo Trương Anh Ngọc chụp ảnh khi tác nghiệp tại Pháp.

Nhà báo Trương Anh Ngọc chụp ảnh khi tác nghiệp tại Pháp.

Cảm hứng từ những cuốn sách đối với một đứa trẻ đang lớn lên, hình thành nhân cách, hình thành suy nghĩ và lối sống thật lớn lao. Nhiều năm sau này, khi đặt chân đến Paris, rồi thực hiện những hành trình lái xe dọc ngang nước Pháp hàng nghìn km, chợt nhận ra rằng, hoá ra, tôi đã đến Pháp trong tư tưởng chính từ những cuốn sách ấy, đến mức, trong nhiều lần rảo bộ trên các con phố Paris, cứ ngỡ là mình đã đến đó rồi, bởi mình nhớ như in những gì mô tả trong các tác phẩm, được trí tưởng tượng chắp cánh thêm nữa. Trong những năm qua, tôi gắn bó với nước Ý, nơi tôi đã sống và làm việc, đã có nhiều kỷ niệm, chuyến đi, thậm chí đã viết 2 cuốn sách về Italia, nhưng thực ra, tôi mê nước Pháp trước, như kiểu đó là người tình đầu tiên vậy. Tôi cảm thấy sẽ là một nỗi ân hận lớn, một sự bội bạc, nếu không ra một cuốn sách về nước Pháp.

“Hẹn hò với Paris” ra đời tháng 8/2018 với phần nội dung được viết chủ yếu trong hành trình xuôi ngược nước Pháp suốt mùa hè 2016 của tôi ở đó, khi tôi lái xe hơn 15 nghìn cây số qua nhiều vùng của đất nước này. Tôi không viết theo kiểu của một du khách, xem, nghe, kể lại, tư vấn hành trình, kiểu như đi đâu, ăn gì, shopping thế nào, giá cả ra sao, mà tôi kể lại những cảm xúc của bản thân trong những hành trình văn hoá, lịch sử và con người, lối sống, con người. Tôi đã luôn viết như vậy. Tôi là một người lữ hành, tôi không phải là một du khách.

Bìa cuốn sách “Hẹn hò với Paris” do nhãn sách “Bão” giới thiệu.

Bìa cuốn sách “Hẹn hò với Paris” do nhãn sách “Bão” giới thiệu.

+ Anh có thể kể lại một vài câu chuyện về những địa danh, văn hóa, con người đã để lại trong anh những xúc cảm đặc biệt?

- Có hai nơi tôi đã dành rất nhiều tình cảm của mình trong những trang sách của cuốn này. Đấy là Paris và vùng Provence. Tôi yêu Paris qua những con phố nhỏ, những quán cà phê vỉa hè, đồi Montmartre, không gian yên tĩnh và thanh bình trong nghĩa trang Pere-Lachaise, bên bờ sông Seine. Nhiều người đi Paris về ca cẩm nhiều về thủ đô Ánh sáng, quả quyết rằng nó bẩn, đầy móc túi và tệ nạn. Tôi cũng nhìn thấy những điều đó xảy ra trước mắt, nhưng với tôi, Paris vẫn rất đẹp, vẫn lãng mạn. Rốt cuộc, ta luôn tự xác định mình đến nơi đó là để làm gì, để có được cảm xúc nào, và ta không thể để những điều xảy ra xung quanh khiến mình cảm thấy mất niềm tin. Với tôi, Paris luôn là Paris của tôi, đẹp, nên thơ, lãng mạn. Vùng Provence miền Nam nước Pháp cũng thế, tôi đã qua đó nhiều lần trong các hành trình của mình, tới vùng đất của hoa oải hương, của thành phố nước hoa Grasse, đã qua những thành phố biển đẹp đẽ của nó, từ Antibes, Cannes đến Nice. Tôi có thể đến vùng đất này nhiều lần nữa mà không hề cảm thấy chán.

+ Tại Nhà hát Bataclan- nơi diễn ra vụ khủng bố ngày 13/11/2015- làm 129 người thiệt mạng, khi đến nơi đó, đứng tại nơi đó và hình dung những điều khủng khiếp đã xảy ra, anh có suy nghĩ như thế nào?

- Khi đứng trước cái chết, hoặc một nơi nào đó gợi lên cái chết của nhiều người, có lẽ, ý nghĩ đầu tiên ập đến với ta là cuộc sống. Tôi cũng đã nghĩ về cuộc sống bị cắt ngắn bởi cái chết của 130 người, nhiều trong số đó còn rất trẻ, mới chỉ ở tầm 20 tuổi, 30 tuổi. Và rồi, tôi nghĩ đến cuộc sống của bản thân mình. Tôi nhận ra là cuộc sống thật bất trắc, dù nó rất đẹp. Không ai biết điều gì sẽ đến ngày mai, nên phải trân trọng cuộc sống mình đang có.

Cảnh như thế này không hiếm gặp ở Pháp

Cảnh như thế này không hiếm gặp ở Pháp

+ Trong suốt thời gian tại đó, đã bao giờ anh cảm thấy lạc lõng hay có những suy nghĩ muộn phiền? Nước Pháp đẹp đến như vậy nhưng có nơi nào đó, với những con người khốn khổ nào đó mà cuộc mưu sinh của họ để anh phải trăn trở?

- Tôi chưa từng cảm thấy lạc lõng trong những hành trình nước Pháp của mình, trong nhiều năm đã qua. Đương nhiên, tôi có những trăn trở. Nước Pháp đẹp, nhưng cũng có rất nhiều vấn đề, góc khuất. Nước nào cũng thế. Nước Ý, nơi tôi đã sống và làm việc trong hơn 6 năm cũng thế. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều khi đến các “banlieu” (các khu ngoại ô ở Paris), đến Marseille, thành phố đa chủng tộc và có mật độ người nhập cư rất cao, đặc biệt là khi đến khu Castellane ở ngoại ô Marseille, nơi huyền thoại Zinedine Zidane đã sinh ra. Đó là một khu chủ yếu là dân nhập cư thế hệ thứ 2, thứ 3, đầy tệ nạn và từ lâu nổi tiếng là tụ điểm bán ma túy. Cuộc sống ở đấy cũng rất mong manh, vất vưởng và đầy bất trắc. Tôi không hiểu, những đứa trẻ lớn lên ở đấy sẽ ra sao?

+ Tên sách là “Hẹn hò với Paris” nhưng trong cuốn sách, ngoài nước Pháp anh còn ghi lại những câu chuyện, hình ảnh của anh tại một số đất nước khác như ở Brazil, một số nước Châu Âu...Vì sao lại như vậy?

- Thực ra, sau hàng nghìn cây số tự mình lái xe trên đất Pháp, và đã tới đó trong nhiều chuyến đi khác, tôi thừa sức viết được cả một cuốn sách về nước Pháp. Nhưng như thế, tôi sợ độc giả… chán, nên tôi đã đưa vào sách thêm hành trình của mình ở Brazil và một số hành trình Châu Âu khác. Ý tưởng của tôi cũng là đặt nước Pháp lãng mạn cạnh một nước Brazil cũng đẹp, nhưng đầy trăn trở,  bất trắc và bao câu chuyện về cuộc sống và cái chết. Tôi nhấn mạnh điều này trong những trang sách viết về các favela (khu ổ chuột) ở Rio de Janeiro mà tôi đã lui tới nhiều lần trong những ngày ở Brazil, thậm chí có lần đã suýt mất mạng.

Những con đường nước Pháp.

Những con đường nước Pháp.

+ Như anh đã nói cuốn sách, ngoài ghi lại những trải nghiệm đẹp anh còn mong muốn truyền cảm hứng đi, vươn mình ra thế giới tới các bạn trẻ. Vậy theo anh các bạn ấy cần chuẩn bị những gì để có “mối tình” đẹp như anh đã có?

- Thông điệp của tôi với các bạn trẻ là “Đi khi ta còn trẻ”. Đừng đợi đến khi mình giàu, mình đủ đầy vật chất thì mình mới đủ dũng cảm bước ra thế giới. Cũng đừng đợi đến khi mình có bạn đồng hành và đồng hành phải thật đông thì mới đi. Đặc biệt đừng nghĩ rằng, trẻ thì không đi được, ít tiền thì không đi được. Đi ra thế giới phải là một quá trình song hành với việc sống của mình. Càng đi càng mở mang đầu óc, càng tiếp cận được các nền văn hóa và con người khác nhau, ta càng lớn lên, trở nên vị tha hơn. Đi cho chúng ta nhiều hơn chúng ta tưởng đấy. Điều này thì tôi luôn viết trên Facebook của mình.

Những cánh đồng oải hương ở Provence

Những cánh đồng oải hương ở Provence

Hành trang của việc đi không chỉ đơn giản là tiền và cái valy, mà là tri thức, là khát khao tìm hiểu thế giới và tìm hiểu chính khả năng của bản thân mình trong các hành trình, là vốn sống và kiến thức sống- những thứ được bồi bổ trong những hành trình. Nên nhớ rằng, đi không phải là vấn đề của tiền bạc, mà là lòng dũng cảm, như nhà văn của tác phẩm “Nhà giả kim” Paulo Coelho đã nói. Tôi đã đi ra thế giới khi còn rất trẻ, và sau 20 năm kể từ ngày đó, tôi vẫn đi, và rồi tôi sẽ còn đi nhiều nữa, tại sao bạn lại không? Chúng ta sinh ra đâu chỉ để sống ở một nơi?

+ Xin cảm ơn anh!

Nguyệt Hồ(Thực hiện)

Xem thêm

Cạm bẫy từ các hợp đồng kỳ nghỉ: Vén màn những 'giấc mơ nghỉ dưỡng'

Cạm bẫy từ các hợp đồng kỳ nghỉ: Vén màn những 'giấc mơ nghỉ dưỡng'

(CLO) Những ngày qua, "Bẫy 2 - Cạm bẫy từ các hợp đồng kỳ nghỉ" trở thành tâm điểm chú ý trên nhiều diễn đàn và mạng xã hội. Bộ phim tài liệu điều tra của Đài Truyền hình Việt Nam không chỉ phản ánh những tranh chấp kéo dài liên quan đến mô hình sở hữu kỳ nghỉ, mà còn bóc tách cách nhiều khách hàng từng bị cuốn vào một "giấc mơ nghỉ dưỡng" được thiết kế rất bài bản.

Giữa cơn lốc công nghệ, nghề báo phải giữ lại điều gì

Giữa cơn lốc công nghệ, nghề báo phải giữ lại điều gì

(NB&CL) Chưa bao giờ báo chí nói nhiều về công nghệ như hôm nay. Hội thảo nào cũng nhắc đến trí tuệ nhân tạo, dữ liệu lớn, thuật toán, tòa soạn hội tụ, báo chí đa nền tảng, đa phương tiện. Các cơ quan báo chí chạy đua chuyển đổi số. Nhiều người tin rằng tương lai của báo chí nằm ở công nghệ.

Những tháng ngày băng rừng tìm sự thật

Những tháng ngày băng rừng tìm sự thật

(NB&CL) Có những đêm giữa rừng sâu Bình Gia, trong cái lạnh cắt da của miền núi phía Bắc, nhóm phóng viên phải nín thở quan sát những đoàn xe tải chở đầy gỗ lậu lặng lẽ rời rừng. Có những ngày băng qua những cánh rừng tự nhiên bị cưa hạ nham nhở, tận mắt chứng kiến những thân cây lớn nằm ngổn ngang giữa núi sâu. Và cũng có những tháng trời rong ruổi từ Lạng Sơn đến Thái Nguyên, Phú Thọ, Hà Nội để lần theo dấu vết của những tấm ván gỗ tưởng chừng vô tri nhưng lại ẩn chứa phía sau cả một đường dây khai thác, vận chuyển và hợp thức hóa lâm sản trái phép.

Đi tìm sự thật phía sau những luận điệu nhân danh tự do ngôn luận

Đi tìm sự thật phía sau những luận điệu nhân danh tự do ngôn luận

(NB&CL) Mỗi ngày, hàng triệu thông tin được tạo ra, chia sẻ và lan truyền trên không gian mạng. Giữa dòng chảy ấy, có những thông tin sai lệch không xuất hiện dưới dạng những lời công kích trực diện. Chúng được khoác lên những cái tên nghe có vẻ quen thuộc như “báo chí độc lập”, “tự do ngôn luận” hay “phản biện xã hội”.

Từ những vùng đất tan hoang đến niềm tin được dựng lại

Từ những vùng đất tan hoang đến niềm tin được dựng lại

(NB&CL) Từ những vùng đất còn ngổn ngang dấu tích bão lũ đến những mái nhà mới sáng đèn, bộ ảnh “Chiến dịch Quang Trung - Dấu ấn Bộ đội Cụ Hồ giữa vùng thiên tai” của Báo Quân đội nhân dân ghi lại một hành trình đặc biệt. Đó không chỉ là câu chuyện về tốc độ dựng nhà sau thiên tai, mà còn là câu chuyện về tình quân dân, về hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ được khắc họa qua những việc làm cụ thể giữa lúc người dân cần điểm tựa nhất.

AI Tác nhân: Cuộc cách mạng “tự động hóa” ngành truyền thông

AI Tác nhân: Cuộc cách mạng “tự động hóa” ngành truyền thông

(NB&CL) Khi ngành truyền thông - báo chí vẫn còn chưa hết ngỡ ngàng trước khả năng xử lý ngôn ngữ tự nhiên (NLP) của chatbot hay các công cụ trợ lý AI, thì một bước ngoặt mới đã lại xảy ra trong thế giới công nghệ: Sự xuất hiện của AI Tác nhân (Agentic AI) - khái niệm chỉ các tác nhân AI (AI agents) có thể tự động làm báo!

Giải Báo chí Quốc gia trong giai đoạn phát triển mới

Giải Báo chí Quốc gia trong giai đoạn phát triển mới

(NB&CL) Giải Báo chí Quốc gia (GBCQG) lần thứ 20 năm nay được tổ chức trong lúc cả nước tập trung cao độ thực hiện các quyết sách của Đảng đưa đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới, hiện thực hóa khát vọng phồn vinh, hùng cường của dân tộc thông qua cuộc cách mạng về thể chế, tinh gọn tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị, sắp xếp lại giang sơn. Báo chí của chúng ta cũng vào cuộc với khí thế đó, tinh gọn bộ máy, giảm số lượng cơ quan báo chí, nâng cao chất lượng để giữ vững và nâng cao phẩm chất của nền Báo chí Cách mạng trong giai đoạn mới.

Hành trình nhận diện những giá trị báo chí đích thực

Hành trình nhận diện những giá trị báo chí đích thực

(NB&CL) Trước khi được xướng tên tại lễ trao giải Báo chí Quốc gia, mỗi tác phẩm phải trải qua nhiều vòng tuyển chọn nghiêm ngặt, từ cơ sở đến sơ khảo, chung khảo. Đằng sau những tác phẩm được vinh danh là quá trình sàng lọc công phu, góp phần tạo nên uy tín của giải thưởng.

Nhà báo Nhật Hoa: Nội dung giáo dục vẫn có thể 'viral', nếu chạm đúng cộng đồng khán giả

Nhà báo Nhật Hoa: Nội dung giáo dục vẫn có thể 'viral', nếu chạm đúng cộng đồng khán giả

(CLO) Tại phiên thảo luận với chủ đề “Đổi mới, sáng tạo để tiếp cận bạn đọc, phát triển kinh tế báo chí” trong khuôn khổ Diễn đàn Báo chí toàn quốc 2026, diễn ra ngày 20/6 tại Trung tâm Hội nghị - Biểu diễn thành phố Hải Phòng, nhà báo Nhật Hoa - Phó Trưởng ban Chuyên đề - Khoa giáo, Đài Truyền hình Việt Nam đã chia sẻ nhiều kinh nghiệm thực tiễn về sản xuất nội dung giáo dục đa nền tảng.

Giải Báo chí Quốc gia – Nơi nuôi dưỡng niềm tin nghề nghiệp, khơi dậy khát vọng cống hiến

Giải Báo chí Quốc gia – Nơi nuôi dưỡng niềm tin nghề nghiệp, khơi dậy khát vọng cống hiến

(NB&CL) “Có thể nói, giá trị lớn nhất mà Giải Báo chí Quốc gia tạo dựng trong suốt hai thập kỷ qua không chỉ nằm ở những giải thưởng được trao, mà còn ở việc nuôi dưỡng niềm tin nghề nghiệp, khơi dậy khát vọng cống hiến và góp phần gìn giữ những giá trị cốt lõi của Báo chí cách mạng Việt Nam. Đó chính là nền tảng để giải thưởng tiếp tục đồng hành cùng các thế hệ người làm báo trong chặng đường phía trước. Chúng tôi luôn tin vào giá trị của sự thật, tin vào tiếng nói bảo vệ sự thật, tin vào những người làm báo dấn thân trên tuyến đầu và tin vào những "trái tim thắp lửa"..." – nhà báo Nguyễn Đức Lợi chia sẻ trước thềm Lễ trao Giải Báo chí Quốc gia lần thứ XX.

Những hạt giống đỏ của báo chí cách mạng buổi đầu

Những hạt giống đỏ của báo chí cách mạng buổi đầu

(CLO) Báo chí cách mạng đã góp phần tích cực chuẩn bị về mặt lý luận chính trị, tư tưởng và tổ chức cho sự thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam. Sự khai mở của Thanh Niên và sự ra đời của nhiều tờ báo sau đó là minh chứng sống động cho điều đó. Búa liềm, Lao động, Công hội đỏ, Báo Đỏ… đã là những hạt giống đỏ tiêu biểu của nền báo chí cách mạng buổi đầu.

Giữ vững giá trị cốt lõi, làm mới phương thức phụng sự nhân dân

Giữ vững giá trị cốt lõi, làm mới phương thức phụng sự nhân dân

(NB&CL) Trong môi trường số, khi thông tin lan truyền với tốc độ chưa từng có, Báo chí cách mạng càng phải khẳng định vai trò cốt lõi của mình: phụng sự nhân dân, đồng hành với sự nghiệp cách mạng, kiến tạo niềm tin xã hội và dẫn dắt khát vọng phát triển quốc gia.

Báo chí - Địa chỉ của niềm tin

Báo chí - Địa chỉ của niềm tin

(NB&CL) Có một nghịch lý của thời đại số, con người chưa bao giờ được bao quanh bởi nhiều thông tin như hôm nay, nhưng cũng chưa bao giờ lại phân vân, thậm chí hoang mang trước các thông tin vừa ập đến như thế. Sau phiên trực bận rộn, có vị tổng biên tập nói rằng cả ngày “không kịp ngẩng mặt”, thử nghĩ lại, đã có biết bao nhiêu “dòng trạng thái”, video clip ngắn, cùng những thông tin nửa hư nửa thực cuồn cuộn trôi qua màn hình điện thoại.

Các cơ quan báo chí phải có chiến lược để sản xuất ra nội dung mà AI không thể tạo được

Các cơ quan báo chí phải có chiến lược để sản xuất ra nội dung mà AI không thể tạo được

(NB&CL) “Báo chí chính thống vừa phải làm chủ công nghệ để không chậm nhịp, vừa phải giữ vững chuẩn mực nghề nghiệp để không bị cuốn vào nhiễu loạn của không gian mạng - chuyển đổi số không chỉ là số hóa quy trình mà là tái cấu trúc cách báo chí xác thực, phân tích và trình bày thông tin”- đó là nhấn mạnh của nhà báo Lê Quốc Minh, Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng Biên tập Báo Nhân Dân, Phó Trưởng Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương, Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam, trong cuộc trò chuyện cùng Báo Nhà báo và Công luận xung quanh vấn đề: “Báo chí ứng phó như thế nào trong kỷ nguyên AI?”.

Báo chí cách mạng Việt Nam: Từ bước tập dượt mang tên Le Paria

Báo chí cách mạng Việt Nam: Từ bước tập dượt mang tên Le Paria

(NB&CL) Những năm 1917 - 1918, đặt chân lên đất Pháp, cũng là những tháng ngày nhà cách mạng trẻ Nguyễn Ái Quốc lần đầu tiên thực sự có cơ hội tiếp cận với hoạt động báo chí. Rất nhanh chóng, Người hiểu rằng, báo chí sẽ là một trong những vũ khí hỗ trợ đắc lực cho mục tiêu tìm kiếm con đường cứu nước của mình. Từ quan điểm ấy, Nguyễn Ái Quốc đã nỗ lực cho sự ra đời của Le Paria - Người cùng khổ - với mong muốn mang “một luồng gió mới thổi đến nhân dân các nước bị áp bức”.

Cỡ chữ bài viết: