Hoà bình không thể được quyết định bằng việc các cường quốc phân chia ảnh hưởng

(CLO) Trong bối cảnh xung đột vũ trang đang không ngừng diễn ra ở nhiều nơi trên thế giới - mới nhất là cuộc chiến Israel và Iran, thì câu hỏi về một trật tự nào để thế giới có được hòa bình lại trỗi dậy.

Kế hoạch “vùng ảnh hưởng” của Mỹ

Căng thẳng giữa Tổng thống Mỹ Donald Trump và Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky nhiều tháng qua, cùng với tuyên bố của Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio rằng Ukraine “không phải là cuộc chiến của chúng tôi”, đã làm dấy lên nghi vấn về việc liệu Mỹ có đang chuyển từ mô hình “đồng minh và đối tác” sang cách tiếp cận “các vùng ảnh hưởng” trong chiến lược toàn cầu của mình.

Theo lý thuyết vùng ảnh hưởng, việc các cường quốc phân chia khu vực rõ ràng và tôn trọng “sân sau” của nhau có thể giảm nguy cơ chiến tranh toàn cầu, đặc biệt trong bối cảnh vũ khí hạt nhân và công nghệ siêu thanh ngày càng nguy hiểm.

Tuy nhiên, thế giới hiện nay vẫn đang căng thẳng tại Ukraine, Sahel, các vùng biển Thái Bình Dương và đặc biệt tại Trung Đông. Việc chia vùng ảnh hưởng có thể giúp giảm khả năng xảy ra chiến tranh, nhưng việc Mỹ xác định “vùng ảnh hưởng” quá rộng sẽ vấp phải sự phản đối từ các cường quốc khác hoặc các quốc gia mới nổi, như Nga, Trung Quốc hay Ấn Độ.

In an Age of Global Influence, the US is the Most Unreliable Partner
Ảnh minh họa: Newindianexpress

Hơn nữa, thế giới hiện đại quá kết nối, khó có thể phân chia rạch ròi, và các nước đang phát triển ngày nay cũng đủ khả năng chống lại cấu trúc này để bảo vệ quyền lợi của mình.

Vùng ảnh hưởng là một hình thức tái tổ chức trật tự thế giới giữa các cường quốc, bằng cách phân chia lãnh thổ hoặc phạm vi ảnh hưởng kèm theo sự đồng thuận ngầm về cách duy trì ổn định.

Thuật ngữ này có từ thế kỷ 19, khi các cường quốc Anh, Pháp, Nga phân chia thế giới tại các Hội nghị như Vienna (1814–1815) hay Berlin (1884–1885), bỏ qua ý kiến của các dân tộc bị ảnh hưởng. Ngày nay, có lo ngại rằng Mỹ, Nga, Trung Quốc đang âm thầm theo đuổi một phiên bản hiện đại của mô hình này.

Trong bối cảnh địa chính trị hiện tại, một kịch bản phân chia ngầm quyền lực có thể hình dung như sau: Mỹ tiếp tục chi phối châu Mỹ, châu Âu, Nhật Bản, Úc và một phần Trung Đông. Nga củng cố ảnh hưởng tại các quốc gia từng thuộc Liên Xô (Đông Âu, Caucasus, Trung Á). Trung Quốc mở rộng ảnh hưởng tại phần lớn Đông Á và Đông Nam Á.

Tuy nhiên, Mỹ có thể không có chính sách vùng ảnh hưởng chính thức trong tương lai. Chính quyền cựu Tổng thống Joe Biden từng nỗ lực duy trì vị thế bá quyền của Mỹ, dù đôi khi cũng tán thành trật tự đa cực. Chính sách của họ vẫn là duy trì sự thống trị của Mỹ.

Chính quyền ông Trump không chỉ thừa nhận thế giới đang chuyển sang mô hình đa cực mà còn chủ động hành động theo hướng đó. Việc cắt giảm viện trợ nước ngoài, và chấp nhận để các quốc gia khác mở rộng ảnh hưởng trong khu vực, đều cho thấy một cách tiếp cận đối ngoại rất khác biệt của Mỹ.

"Thế giới gồ ghề" và xu hướng không chọn bên

Cuộc cạnh tranh siêu cường đã khiến thương mại và đầu tư toàn cầu bị “an ninh hóa”, đảo ngược luận thuyết “thế giới phẳng” của thập niên 1990. Thế giới không “phẳng” mà “gồ ghề,” nơi địa lý, chủ quyền và chủ nghĩa dân tộc chiếm vị trí trung tâm.

Dù vậy, việc tách rời các chuỗi cung ứng toàn cầu là rất khó và tốn kém, gây ra nguy cơ khan hiếm và lạm phát. Nhiều mắt xích trong chuỗi cung ứng đi qua các quốc gia Nam Bán cầu, những nước đã thay đổi đáng kể về năng lực và vai trò.

Dự án phân chia các vùng ảnh hưởng trong thế kỷ 19 được xây dựng mà không tính đến tiếng nói của Nam Bán cầu, vốn khi đó vẫn là thuộc địa. Nhưng trong thế giới ngày nay, bất kỳ nỗ lực nào của các cường quốc nhằm tái lập một “hệ thống hòa hợp quyền lực” để chia lại thế giới sẽ vấp phải phản ứng mạnh mẽ từ nhiều quốc gia đang phát triển, một số đã đủ năng lực để phản kháng.

Sau làn sóng phi thực dân hóa, nhiều cường quốc tầm trung ở Nam Bán cầu rất coi trọng quyền tự chủ và đã trở nên khôn ngoan hơn trong việc điều hướng các quan hệ quốc tế. Dù không đủ sức mạnh định hình trật tự thế giới, họ vẫn đủ khả năng làm phức tạp hóa các nỗ lực thiết lập lại các vùng ảnh hưởng.

Thế giới hiện nay đã chuẩn bị tốt hơn để đối phó với chủ nghĩa bảo hộ. Trật tự thương mại toàn cầu đang chuyển dịch sang hướng đa cực. Tỷ trọng xuất khẩu của ASEAN sang Mỹ đã giảm đáng kể, và Mỹ chỉ chiếm một phần nhỏ trong tổng kim ngạch thương mại của châu Phi.

Sự thay đổi của Mỹ đã thúc đẩy nhiều quốc gia Nam Bán cầu theo đuổi chiến lược đa dạng hóa quan hệ kinh tế và đối tác. Sức hút của các trung tâm kinh tế mới như ASEAN, Ấn Độ, Thổ Nhĩ Kỳ và các quốc gia vùng Vịnh đang gia tăng.

Các quốc gia Nam Bán cầu không mong muốn một cuộc Chiến tranh Lạnh kiểu mới hay việc thế giới bị chia cắt thành các vùng ảnh hưởng. Họ đã chọn cách tiếp cận linh hoạt, giữ thế cân bằng giữa các bên.

Xu hướng các các quốc gia nhỏ không chọn phe, mà thay vào đó tập trung tăng cường hợp tác với nhau, dẫn đến sự hình thành các cấu trúc khu vực mạnh mẽ hơn. Mỹ Latinh với Chile và Brazil, và châu Á với ASEAN là những ví dụ. ASEAN cùng Trung Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc đã cam kết tăng cường Sáng kiến Chiang Mai.

Philippines, dù vẫn xem Mỹ là đồng minh chủ chốt, cũng mở rộng quan hệ an ninh với các cường quốc châu Á khác. Hội nhập xuyên khu vực cũng có thể được đẩy mạnh, với BRICS đang mở rộng nhanh chóng và trở thành nền tảng tiềm năng cho hợp tác sâu rộng hơn.

Trong bối cảnh đó, trật tự thế giới dựa trên sự phân chia thành các vùng ảnh hưởng rất có thể chỉ là một ảo tưởng và khó đem lại nền hòa bình bền vững.

Xem thêm

Trung Đông sau cơn sóng dữ

Trung Đông sau cơn sóng dữ

(CLO) Sau giai đoạn căng thẳng cao liên quan đến Iran, tình hình Trung Đông tạm thời hạ nhiệt nhưng vẫn tiềm ẩn nhiều yếu tố khó lường.
Iran, nơi chiến tranh bước vào “kỷ nguyên thuật toán”

Iran, nơi chiến tranh bước vào “kỷ nguyên thuật toán”

(NB&CL) Cuộc khủng hoảng Iran đánh dấu một bước ngoặt, khi trí tuệ nhân tạo (AI) dần trở thành một công cụ cốt lõi trong chiến tranh hiện đại. Từ việc xác định mục tiêu cho tới hỗ trợ các chiến dịch ám sát, AI đang rút ngắn thời gian ra quyết định - nhưng đồng thời cũng làm dày thêm câu hỏi về trách nhiệm, đạo đức và luật pháp quốc tế.
Mối nguy Houthi phong tỏa eo biển Bab al-Mandeb liệu có thể xảy ra?

Mối nguy Houthi phong tỏa eo biển Bab al-Mandeb liệu có thể xảy ra?

(CLO) Những đợt tập kích tên lửa mới đây từ Yemen hướng về phía Israel làm dấy lên nỗi lo sợ về một kịch bản cực đoan hơn, đó là lực lượng Houthi có thể phong tỏa eo biển Bab al-Mandeb. Nhưng việc bóp chặt “yết hầu” vận tải toàn cầu, trong bối cảnh Hormuz đang tắc nghẽn, có phải ý tưởng sáng suốt với Houthi?
Đàm phán Mỹ - Iran trong bóng mờ kịch bản quân sự

Đàm phán Mỹ - Iran trong bóng mờ kịch bản quân sự

(CLO) Những tuyên bố của Tổng thống Mỹ Donald Trump về triển vọng đàm phán với Iran đang tạo ra mâu thuẫn: trong khi ngôn từ ngoại giao được nhấn mạnh, các dấu hiệu chuẩn bị quân sự lại gia tăng.
Khủng hoảng năng lượng toàn cầu: “Thời điểm thức tỉnh” cho chuyển đổi xanh

Khủng hoảng năng lượng toàn cầu: “Thời điểm thức tỉnh” cho chuyển đổi xanh

(NB&CL) Khi các chỉ số khí hậu toàn cầu đồng loạt “nhấp nháy đỏ”, cú sốc năng lượng tại eo biển Hormuz lại bồi thêm một đòn mạnh vào nền kinh tế thế giới. Nhưng từ đó, một câu hỏi sống còn lại hiện ra: Liệu nhân loại sẽ tiếp tục vay mượn tương lai bằng nhiên liệu hóa thạch, hay sẽ dùng chính cuộc khủng hoảng này làm bệ phóng cho chuyển đổi xanh?
Mỹ đang lùi bước trước 'lằn ranh' năng lượng?

Mỹ đang lùi bước trước 'lằn ranh' năng lượng?

(CLO) Những diễn biến liên tiếp xung quanh tối hậu thư của Tổng thống Mỹ Donald Trump đối với Iran trong vài ngày qua cho thấy một thực tế quen thuộc nhưng đáng chú ý trong chính sách đối ngoại của Washington hiện nay: sự dao động giữa răn đe cứng rắn và điều chỉnh chiến thuật nhằm tránh vượt qua “lằn ranh đỏ” của một cuộc leo thang ngoài tầm kiểm soát.
Cuộc khủng hoảng năng lượng liệu sẽ còn kéo dài?

Cuộc khủng hoảng năng lượng liệu sẽ còn kéo dài?

(CLO) Cuộc xung đột quân sự tại Trung Đông, với tâm điểm là khu vực Vịnh Ba Tư, đang tạo ra những cú sốc sâu rộng đối với thị trường năng lượng toàn cầu. Liệu cuộc khủng hoảng này sẽ còn kéo dài?
Hormuz, phép thử cho chiến tranh bất đối xứng trên biển

Hormuz, phép thử cho chiến tranh bất đối xứng trên biển

(CLO) Bất chấp sức mạnh quân sự của Mỹ, với hai tàu sân bay đang triển khai, Iran vẫn đủ sức chặn đường hàng hải qua eo biển Hormuz bằng máy bay không người lái và thủy lôi. Eo biển này vì thế có thể xem như thước đo mới nhất về hiệu quả của chiến lược tiếp cận bất đối xứng trong xung đột trên biển.
Mỹ mở rộng mặt trận thương mại toàn cầu

Mỹ mở rộng mặt trận thương mại toàn cầu

(CLO) Các động thái thương mại gần đây của Mỹ cho thấy một xu hướng đáng chú ý: mở rộng phạm vi đối đầu từ cạnh tranh song phương sang tiếp cận đa phương mang tính áp đặt.
Ngày Nước thế giới 2026: Khi hơn 2 tỷ người vẫn thiếu nước sạch…

Ngày Nước thế giới 2026: Khi hơn 2 tỷ người vẫn thiếu nước sạch…

(NB&CL) Cho đến tận bây giờ, khi tưởng chừng thế giới đã có những bước tiến rất nhanh, thậm chí thần kỳ về nhiều mặt thì nhức nhối thay, vẫn tồn tại những thực tế rất cũ, một nghịch lý vẫn chưa có giải pháp hiệu quả, trong đó có câu chuyện thiếu thốn nước sạch. Không chỉ là con số hơn 2 tỷ người đang không có nước sạch để sử dụng.
Trung Đông sau vòng giao tranh đầu tiên: Thế cân bằng mong manh

Trung Đông sau vòng giao tranh đầu tiên: Thế cân bằng mong manh

(CLO) Chiến dịch quân sự của Mỹ và Israel nhằm vào Iran có thể nói đã bước qua vòng giao tranh đầu tiên. Đòn đánh "phủ đầu" của liên quân Mỹ - Israel dù rất mạnh, nhưng lại không hạ gục được Iran, khiến cuộc chiến đang phải bước sang giai đoạn hai phức tạp và khó lường hơn tới dây.
Cỡ chữ bài viết: