Ngành công nghiệp quốc phòng sẽ giúp kinh tế châu Âu thoát khỏi trì trệ?

(CLO) Châu Âu đang đổ hàng nghìn tỷ euro vào quốc phòng với hy vọng công nghệ quân sự sẽ kéo nền kinh tế ra khỏi trì trệ. Nhưng liệu đạn dược có thật sự giúp kinh tế tăng trưởng?

Từ lò vi sóng, GPS đến máy bay không người lái và băng keo — các phát minh định hình cuộc sống hiện đại đều từng ra đời từ các phòng thí nghiệm quân sự. Giờ đây, khi châu Âu chuẩn bị bơm hàng nghìn tỷ euro vào lĩnh vực quốc phòng để bù đắp hàng thập kỷ cắt giảm chi tiêu, giới chức kỳ vọng phép màu quân sự sẽ một lần nữa thổi luồng sinh khí mới vào nền kinh tế èo uột.

Châu Âu đang theo đuổi những dự án tham vọng không kém Mỹ — từ hệ thống phòng thủ tên lửa tầm lục địa đến mạng vệ tinh quỹ đạo thấp thay thế Starlink vốn ngày càng bất ổn. Mục tiêu không chỉ là phòng thủ mà còn là đổi mới: công nghệ quân sự tiên tiến sẽ lan tỏa vào lĩnh vực dân sự, giúp tăng năng suất lao động và thúc đẩy tăng trưởng dài hạn.

Nhưng giấc mơ ấy có quá viển vông?

untitled(2).png
Một cuộc họp không chính thức của các bộ trưởng ngoại giao NATO trước thềm Hội nghị Thượng đỉnh NATO. Ảnh: X/SecGenNATO

Khi ngân sách quốc phòng thành chất xúc tác công nghệ

Tổng thư ký NATO Mark Rutte thừa nhận châu Âu đã lơ là quốc phòng quá lâu. Dù 2/3 các nước NATO đã đạt mục tiêu chi 2% GDP cho quân đội, ông nói vẫn là "chưa đủ".

Lời cảnh báo ấy nhanh chóng được đáp lại. Ủy ban châu Âu hiện mở hầu bao 800 tỷ euro cho lĩnh vực quân sự. Đức – nền kinh tế lớn nhất châu Âu – công bố kế hoạch chi 1.000 tỷ euro để tái thiết quân đội và cơ sở hạ tầng.

Và nơi nào có tiền, nơi đó có doanh nghiệp.

Loïc Mougeolle, cựu kỹ sư quốc phòng, thành lập Comand AI vào năm 2022 sau khi xung đột Nga - Ukraine xảy ra. Startup này phát triển nền tảng trí tuệ nhân tạo hỗ trợ sĩ quan điều hành chiến dịch nhanh gấp hàng chục lần so với con người. Theo Mougeolle, chỉ một sĩ quan sử dụng hệ thống của họ cũng đủ sức đảm đương công việc của 4 người.

Dù hiện chỉ phục vụ quốc phòng, Comand AI đang nghiên cứu mở rộng sang lĩnh vực dân sự như robot giao hàng hoặc ứng phó tấn công mạng. Mô hình “lưỡi kiếm thành lưỡi cày” có thể vận hành ngược: từ công nghệ chiến tranh đến đột phá dân dụng.

Đặt cược vào "cuộc đua không gian" kiểu mới

Giáo sư Chris Miller (Đại học Tufts) khẳng định Mỹ là ví dụ sống động cho tiềm năng từ chi tiêu quốc phòng. Chính Lầu Năm Góc từng tài trợ cho GPS, vi xử lý và các công nghệ nền tảng của thời đại số. Nghiên cứu của Viện Kiel công bố tháng 2 cũng cho thấy: mỗi 1% GDP đầu tư vào R&D quân sự có thể giúp năng suất dài hạn tăng 0,25%.

Theo nhà kinh tế Ethan Ilzetzki (Trường Kinh tế London), bối cảnh cạnh tranh sinh tử, như thời Chiến tranh Lạnh hay Cuộc đua Không gian, luôn thúc đẩy sáng tạo. Ông nói: “Chiến tranh không phải cách lý tưởng để đổi mới, nhưng nó khiến công nghệ tiến bộ không ngừng nghỉ”.

Nhưng không phải ai cũng hào hứng. Các chính trị gia cánh tả và nhà kinh tế cảnh báo: chi tiêu quốc phòng đang lấn át phúc lợi xã hội. Tại Anh, chính phủ Lao động cắt 4,8 tỷ bảng cho an sinh trong khi tăng ngân sách quốc phòng 2,2 tỷ bảng.

Bên ngoài tranh cãi chính trị, có một thực tế không thể chối bỏ: sản xuất súng ống và đạn dược có thể tăng GDP,nhưng không trực tiếp làm năng suất tốt lên. Và vì phần lớn kế hoạch tái vũ trang được tài trợ bằng nợ công, vốn đã ở mức cao, rủi ro dài hạn là rất thật.

Tự lực thay vì lệ thuộc Mỹ

Một cách để tháo gỡ bài toán quốc phòng là chi tiêu khôn ngoan hơn. Châu Âu cần tự phát triển những vũ khí mà họ đang lệ thuộc vào Mỹ. Hiện hơn 50% ngân sách mua sắm quốc phòng của khối vẫn đang chảy vào tay các tập đoàn Mỹ.

Tổng thống Pháp Emmanuel Macron kêu gọi thay thế tên lửa Patriot của Mỹ bằng SAMP/T, thay thế F-35 bằng máy bay Rafale “cây nhà lá vườn”. Berlaymont (Ủy ban châu Âu) cũng đang khuyến khích sản phẩm nội địa.

untitled(1).png
Module radar của hệ thống phòng không mặt đất SAMP/T. Ảnh: CC/Wiki

Song các nước ở “tiền tuyến” như Ba Lan, Phần Lan lại có ưu tiên khác: họ muốn vũ khí có ngay, thậm chí mua từ Hàn Quốc, Israel hay Mỹ cũng được. Một nhà ngoại giao châu Âu mô tả: “Các nước Baltic thấy lửa, Trung Âu thấy khói, còn phần còn lại thì chẳng thấy gì”.

Hiện tại, quá nhiều tiền quốc phòng châu Âu đang đổ vào các tập đoàn quốc gia cồng kềnh và lạc hậu. Trong khi đó, theo bài phân tích của Ilzetzki, Lầu Năm Góc đã thành công hơn nhờ thúc đẩy cạnh tranh qua mô hình "nguồn cung kép" — đặt hàng nhiều nhà sản xuất cùng lúc để tăng sức sáng tạo và giảm độc quyền.

Thay vì ràng buộc đấu thầu bằng tiêu chí kỹ thuật cứng nhắc vốn thiên vị các ông lớn lâu đời, Mỹ thường mở thầu theo hướng "giải bài toán", tạo cơ hội cho các công ty nhỏ, trẻ và công nghệ hơn tham gia.

Báo cáo từ Viện Kiel cho biết cách làm này đã dẫn tới số lượng sáng chế cao hơn và thúc đẩy các công nghệ lưỡng dụng – vừa phục vụ quốc phòng, vừa ứng dụng dân sự.

Mỹ chi tới 16% ngân sách quốc phòng cho nghiên cứu phát triển (R&D), trong khi con số này ở châu Âu chỉ là 4,5%. Khoảng cách đó giúp các công ty Mỹ luôn đi đầu về công nghệ, tạo lợi thế dài hạn cho cả lĩnh vực dân sự lẫn quân sự.

Vì thế, nếu châu Âu thực sự muốn tái vũ trang hiệu quả, họ phải mở cửa hơn với các doanh nghiệp mới nổi – những đơn vị nhanh nhẹn, dám bứt phá, và đang dẫn đầu làn sóng công nghệ, theo lời Dan Breznitz, chuyên gia về đổi mới công tại Đại học Toronto.

“Muốn thành công, bạn phải sẵn sàng phá vỡ hệ thống cũ”, ông nói. “Phải chấp nhận những người chơi mới. Và một số người trong số họ sẽ trở thành gã khổng lồ tương lai. Thành thật mà nói, tôi không chắc EU đã sẵn sàng cho điều đó”.

Xem thêm

Trung Đông sau cơn sóng dữ

Trung Đông sau cơn sóng dữ

(CLO) Sau giai đoạn căng thẳng cao liên quan đến Iran, tình hình Trung Đông tạm thời hạ nhiệt nhưng vẫn tiềm ẩn nhiều yếu tố khó lường.
Iran, nơi chiến tranh bước vào “kỷ nguyên thuật toán”

Iran, nơi chiến tranh bước vào “kỷ nguyên thuật toán”

(NB&CL) Cuộc khủng hoảng Iran đánh dấu một bước ngoặt, khi trí tuệ nhân tạo (AI) dần trở thành một công cụ cốt lõi trong chiến tranh hiện đại. Từ việc xác định mục tiêu cho tới hỗ trợ các chiến dịch ám sát, AI đang rút ngắn thời gian ra quyết định - nhưng đồng thời cũng làm dày thêm câu hỏi về trách nhiệm, đạo đức và luật pháp quốc tế.
Mối nguy Houthi phong tỏa eo biển Bab al-Mandeb liệu có thể xảy ra?

Mối nguy Houthi phong tỏa eo biển Bab al-Mandeb liệu có thể xảy ra?

(CLO) Những đợt tập kích tên lửa mới đây từ Yemen hướng về phía Israel làm dấy lên nỗi lo sợ về một kịch bản cực đoan hơn, đó là lực lượng Houthi có thể phong tỏa eo biển Bab al-Mandeb. Nhưng việc bóp chặt “yết hầu” vận tải toàn cầu, trong bối cảnh Hormuz đang tắc nghẽn, có phải ý tưởng sáng suốt với Houthi?
Đàm phán Mỹ - Iran trong bóng mờ kịch bản quân sự

Đàm phán Mỹ - Iran trong bóng mờ kịch bản quân sự

(CLO) Những tuyên bố của Tổng thống Mỹ Donald Trump về triển vọng đàm phán với Iran đang tạo ra mâu thuẫn: trong khi ngôn từ ngoại giao được nhấn mạnh, các dấu hiệu chuẩn bị quân sự lại gia tăng.
Khủng hoảng năng lượng toàn cầu: “Thời điểm thức tỉnh” cho chuyển đổi xanh

Khủng hoảng năng lượng toàn cầu: “Thời điểm thức tỉnh” cho chuyển đổi xanh

(NB&CL) Khi các chỉ số khí hậu toàn cầu đồng loạt “nhấp nháy đỏ”, cú sốc năng lượng tại eo biển Hormuz lại bồi thêm một đòn mạnh vào nền kinh tế thế giới. Nhưng từ đó, một câu hỏi sống còn lại hiện ra: Liệu nhân loại sẽ tiếp tục vay mượn tương lai bằng nhiên liệu hóa thạch, hay sẽ dùng chính cuộc khủng hoảng này làm bệ phóng cho chuyển đổi xanh?
Mỹ đang lùi bước trước 'lằn ranh' năng lượng?

Mỹ đang lùi bước trước 'lằn ranh' năng lượng?

(CLO) Những diễn biến liên tiếp xung quanh tối hậu thư của Tổng thống Mỹ Donald Trump đối với Iran trong vài ngày qua cho thấy một thực tế quen thuộc nhưng đáng chú ý trong chính sách đối ngoại của Washington hiện nay: sự dao động giữa răn đe cứng rắn và điều chỉnh chiến thuật nhằm tránh vượt qua “lằn ranh đỏ” của một cuộc leo thang ngoài tầm kiểm soát.
Cuộc khủng hoảng năng lượng liệu sẽ còn kéo dài?

Cuộc khủng hoảng năng lượng liệu sẽ còn kéo dài?

(CLO) Cuộc xung đột quân sự tại Trung Đông, với tâm điểm là khu vực Vịnh Ba Tư, đang tạo ra những cú sốc sâu rộng đối với thị trường năng lượng toàn cầu. Liệu cuộc khủng hoảng này sẽ còn kéo dài?
Hormuz, phép thử cho chiến tranh bất đối xứng trên biển

Hormuz, phép thử cho chiến tranh bất đối xứng trên biển

(CLO) Bất chấp sức mạnh quân sự của Mỹ, với hai tàu sân bay đang triển khai, Iran vẫn đủ sức chặn đường hàng hải qua eo biển Hormuz bằng máy bay không người lái và thủy lôi. Eo biển này vì thế có thể xem như thước đo mới nhất về hiệu quả của chiến lược tiếp cận bất đối xứng trong xung đột trên biển.
Mỹ mở rộng mặt trận thương mại toàn cầu

Mỹ mở rộng mặt trận thương mại toàn cầu

(CLO) Các động thái thương mại gần đây của Mỹ cho thấy một xu hướng đáng chú ý: mở rộng phạm vi đối đầu từ cạnh tranh song phương sang tiếp cận đa phương mang tính áp đặt.
Ngày Nước thế giới 2026: Khi hơn 2 tỷ người vẫn thiếu nước sạch…

Ngày Nước thế giới 2026: Khi hơn 2 tỷ người vẫn thiếu nước sạch…

(NB&CL) Cho đến tận bây giờ, khi tưởng chừng thế giới đã có những bước tiến rất nhanh, thậm chí thần kỳ về nhiều mặt thì nhức nhối thay, vẫn tồn tại những thực tế rất cũ, một nghịch lý vẫn chưa có giải pháp hiệu quả, trong đó có câu chuyện thiếu thốn nước sạch. Không chỉ là con số hơn 2 tỷ người đang không có nước sạch để sử dụng.
Trung Đông sau vòng giao tranh đầu tiên: Thế cân bằng mong manh

Trung Đông sau vòng giao tranh đầu tiên: Thế cân bằng mong manh

(CLO) Chiến dịch quân sự của Mỹ và Israel nhằm vào Iran có thể nói đã bước qua vòng giao tranh đầu tiên. Đòn đánh "phủ đầu" của liên quân Mỹ - Israel dù rất mạnh, nhưng lại không hạ gục được Iran, khiến cuộc chiến đang phải bước sang giai đoạn hai phức tạp và khó lường hơn tới dây.
Cỡ chữ bài viết: