Thế giới 2025: Sự phân mảnh địa chính trị và yêu cầu tái kiến tạo tư duy xây dựng hòa bình
Hùng Lâm
(NB&CL) Trong bối cảnh thế giới đang trải qua sự phân mảnh sâu sắc về mặt địa chính trị, các nỗ lực xây dựng hòa bình truyền thống đang đối mặt với những thách thức chưa từng có.
(NB&CL) Trong bối cảnh thế giới đang trải qua sự phân mảnh sâu sắc về mặt địa chính trị, các nỗ lực xây dựng hòa bình truyền thống đang đối mặt với những thách thức chưa từng có.
Từ những năm 2000, số lượng xung đột vũ trang trên toàn cầu đã tăng gần ba phần tư, đồng thời mức độ phức tạp và thời gian kéo dài của các cuộc xung đột cũng gia tăng đáng kể. Năm 2024, ghi nhận 61 cuộc xung đột vũ trang toàn cầu, trong đó một phần ba đã tồn tại hơn một thập kỷ. Các nghiên cứu quốc tế, bao gồm báo cáo Liên hợp quốc, nhấn mạnh rằng xung đột hiện nay không chỉ gia tăng về số lượng mà còn “kéo dài hơn và ít phản ứng với các hình thức giải quyết truyền thống”.
“
Các mối quan hệ địa chính trị cứng nhắc kiểu Chiến tranh Lạnh đang dần tan rã, nhường chỗ cho một trật tự quyền lực đa cực, đa tầng, linh hoạt và thực dụng.
Nguyên nhân sâu xa của hiện tượng này không thể tách rời khỏi sự chuyển đổi trật tự quyền lực toàn cầu. Các mối quan hệ địa chính trị cứng nhắc kiểu Chiến tranh Lạnh đang dần tan rã, nhường chỗ cho một trật tự quyền lực đa cực, đa tầng, linh hoạt và thực dụng. Sự quốc tế hóa của xung đột, tức việc các cuộc chiến không còn giới hạn trong biên giới quốc gia mà bị chi phối bởi các mạng lưới xuyên quốc gia, là một đặc trưng nổi bật của thời đại mới. Ngay cả các cuộc nội chiến truyền thống cũng thường chịu ảnh hưởng bởi các quốc gia láng giềng, các nhóm vũ trang, các tác nhân phi nhà nước.
Thế giới đang đối mặt với sự phân mảnh lớn về địa chính trị. Ảnh: GI
Các mạng lưới này không chỉ cung cấp lợi ích kinh tế cho các bên tham chiến, mà còn duy trì xung đột lâu dài. Chúng hoạt động theo nguyên tắc phi tập trung, phi thứ bậc, linh hoạt và thích ứng nhanh với những thay đổi trong bối cảnh chính trị và kinh tế, khiến việc kiểm soát hoặc cô lập các tác nhân đơn lẻ trở nên gần như bất khả thi. Trong bối cảnh này, các can thiệp do quốc tế dẫn dắt thường gặp thất bại hoặc đạt hiệu quả hạn chế vì vẫn dựa trên giả định rằng Nhà nước là đơn vị cơ bản của quan hệ quốc tế.
Xuhướng gia tăng và phức tạp hóa xung đột
Hai xu hướng nổi bật hiện nay đang hình thành nền tảng cho sự thất bại của các mô hình xây dựng hòa bình truyền thống. Thứ nhất là gia tăng số lượng và mức độ phức tạp của xung đột. Các cuộc chiến hiện nay kéo dài hơn, liên quan nhiều hơn đến các tác nhân phi nhà nước, đồng thời có sự tham gia của nhiều quốc gia và các đối tác xuyên quốc gia với lợi ích khác nhau. Sự phụ thuộc lẫn nhau về kinh tế, các dòng tài chính và các chuỗi cung ứng xuyên biên giới làm cho xung đột trở nên khó kiểm soát hơn.
Sự phân mảnh địa chính trị khiến việc giải quyết xung đột ở Sudan trở nên khó khăn hơn. Ảnh: CC
Thứ hai là sự trỗi dậy của chính sách đối ngoại đa liên kết (multialignment). Các quốc gia và nhóm phi nhà nước ngày nay thường theo đuổi lợi ích thực dụng, hình thành các liên minh tạm thời thay vì gắn bó với một siêu cường hay liên minh cố định. Đây là thực tế phổ biến ở Trung Đông và châu Phi, nơi các quốc gia tầm trung tầm trung hay các nhóm tinh hoa địa phương đồng thời hợp tác và cạnh tranh tùy vào từng vấn đề. Giả định nhị nguyên “đồng minh - đối thủ” vốn chi phối các mô hình giải quyết xung đột truyền thống vì thế trở nên lỗi thời.
Những xu hướng này đồng thời làm nổi bật hạn chế cơ bản của các chiến lược xây dựng hòa bình hiện nay. Các chương trình ổn định quốc tế vẫn tập trung vào việc thiết lập các thỏa thuận chính trị, chuyển giao quyền lực hoặc cô lập các nhóm vũ trang. Tuy nhiên, các biện pháp này thường không tính đến tính phi tập trung và lợi ích kinh tế của các mạng lưới xuyên quốc gia, khiến nỗ lực của quốc tế không những không giải quyết xung đột, mà còn có nguy cơ làm trầm trọng thêm các động lực bạo lực.
Thế giới cần tái kiến tạo tư duy đối ngoại để giúp tránh khỏi những cuộc chiến tàn khốc và dai dẳng như ở Gaza. Ảnh: GI
Các nghiên cứu điển hình tại Sudan, Iran và Libya minh chứng rõ cách các mạng lưới kinh tế - chính trị xuyên biên giới duy trì bạo lực. Ở Sudan, hoạt động buôn vàng xuyên quốc gia tạo ra nguồn lợi nhuận khổng lồ nuôi sống các nhóm vũ trang và hình thành một hệ sinh thái kinh tế tự vận hành. Tại Iran, các chuỗi cung ứng dầu mỏ có khả năng lách trừng phạt quốc tế cho thấy lợi ích kinh tế có thể vượt qua áp lực chính trị và tạo không gian cho các liên minh linh hoạt.
Ở Libya, nạn buôn người qua các tuyến di cư Phi - Âu mang lại lợi nhuận cho cả các nhóm vũ trang, các bên môi giới và những tác nhân ở xa chiến trường. Cả ba trường hợp đều chỉ ra một điểm chung: Xung đột hiện đại không còn bị giới hạn bởi biên giới; chúng tồn tại nhờ những hệ sinh thái địa kinh tế phi tập trung, trong đó không một tác nhân nào kiểm soát toàn bộ, nên các biện pháp can thiệp dựa trên Nhà nước hoặc dựa vào trừng phạt đơn lẻ không thể giải quyết tận gốc.
2025 - Năm của nhiều phép thử
Năm 2025 chứng kiến nhiều biến động quốc tế lớn, với Mỹ dưới quyền lãnh đạo của Tổng thống Donald Trump quay lại Nhà Trắng, đồng thời tái áp dụng những chính sách mang tính gây đột phá về kinh tế và ngoại giao. Sự trở lại của Tổng thống Trump đã tạo ra một chương mới trong quan hệ quốc tế, khi ông vừa muốn khẳng định sức mạnh kinh tế Mỹ, vừa tuyên bố vai trò trung gian hòa giải tại các điểm nóng toàn cầu như Ukraine và Dải Gaza.
Tổng thể, năm 2025 trở thành năm bản lề của hệ thống quốc tế: Những bước đi cứng rắn của Mỹ đặt thế giới vào tình thế vừa kỳ vọng vào các sáng kiến hòa bình mới, vừa lo ngại về nguy cơ bất ổn gia tăng. Trong bức tranh ấy, sự nổi lên của các cơ chế hợp tác khu vực và liên khu vực cho thấy nhiều quốc gia đang chủ động thích ứng, tìm cách giữ ổn định trong một trật tự đầy biến động.
Tổng thống Donald Trump tuyên thệ nhậm chức ngày 20/1/2025. Ảnh: Nhà Trắng.
Nguyên tắc và chiến lược xây dựng hòa bìnhmới
Giới phân tích cho rằng, để ứng phó với các thách thức xung đột xuyên quốc gia, cần áp dụng cách tiếp cận thực dụng, chiến lược và xuyên quốc gia, tập trung vào những trụ cột cơ bản. Trước hết, điều chỉnh phân tích xung đột để nắm bắt các “điểm nóng” kinh tế, tài chính và xã hội xuyên biên giới, thay vì chỉ dựa vào Nhà nước như đơn vị cơ bản. Tiếp theo, phát huy vai trò của các công cụ kinh tế, nhắm vào những lĩnh vực rủi ro và đồng thời thúc đẩy các giải pháp phát triển hợp pháp, bền vững, góp phần giảm động lực xung đột và thúc đẩy hợp tác lâu dài.
Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc thông qua Nghị quyết 2803 đánh dấu bước chuyển quan trọng hướng tới Nhà nước Palestine. Ảnh: UN News.
Trong bối cảnh đa liên kết, cần xây dựng các kênh hợp tác linh hoạt với cả đồng minh lẫn đối thủ, tập trung vào những lĩnh vực có thể đạt được thỏa thuận thực tế. Đồng thời, phân tích xuyên quốc gia giúp các cơ quan chính phủ điều chỉnh chính sách, phối hợp giữa các bộ ngành và gắn kết các tác nhân bên ngoài, đặc biệt khi xung đột liên quan đến dòng tài chính bất hợp pháp.
Ngoài ra, việc thiết lập các nhóm chuyên trách hoặc lực lượng đặc nhiệm để thúc đẩy hợp tác xuyên quốc gia là cần thiết, với nguồn lực được phân bổ rõ ràng để đảm bảo ưu tiên chiến lược. Cuối cùng, các thỏa thuận hòa bình cần đi kèm cơ chế giám sát và giải trình độc lập, buộc các bên tham chiến chịu trách nhiệm, từ đó nâng cao tính bền vững của hòa bình.
Các nghiên cứu điển hình từ Sudan, Iran và Libya cho thấy rằng các mô hình xây dựng hòa bình truyền thống không chỉ lỗi thời, mà còn có nguy cơ phản tác dụng, nếu không tính đến sự tồn tại của các mạng lưới kinh tế - chính trị phi tập trung. Một trong những điểm quan trọng là xung đột hiện đại không thể giải quyết bằng cách cô lập các tác nhân hoặc áp đặt biện pháp trừng phạt đơn thuần. Trên thực địa, các tác nhân phi nhà nước và các mạng lưới kinh tế xuyên quốc gia thường thích nghi nhanh hơn các cơ chế quốc tế, đồng thời tìm kiếm các cơ hội hợp tác mới để duy trì lợi nhuận và quyền lực.
Điều này đặt ra yêu cầu cơ bản: Xây dựng hòa bình phải dựa trên sự hiểu biết toàn diện về các mạng lưới xuyên quốc gia và cơ chế kinh tế tạo động lực duy trì xung đột. Nếu bỏ qua yếu tố này, các nỗ lực can thiệp có thể tạo ra hiệu ứng ngược, kích thích sự cạnh tranh phi pháp, củng cố quyền lực của các nhóm vũ trang và làm trầm trọng thêm bạo lực.
“
Các cơ chế giám sát và giải trình đóng vai trò quyết định. Hòa bình không thể được duy trì nếu các bên không chịu trách nhiệm về hành vi của mình.
Bên cạnh đó, sự xuất hiện của chính sách đa liên kết làm thay đổi cách thức hợp tác và đối đầu. Một đồng minh có thể đồng ý với bạn trong một vấn đề nhưng phản đối ở vấn đề khác; một đối thủ có thể hợp tác trong lĩnh vực kinh tế nhưng vẫn là thách thức trong chính trị. Vì vậy, chiến lược xây dựng hòa bình cần linh hoạt, dựa trên phân tích lợi ích thực dụng thay vì các phân loại nhị nguyên cố định.
Cũng cần lưu ý rằng kinh tế là một trong những công cụ quan trọng nhất để thúc đẩy hòa bình bền vững. Không thể chỉ dựa vào trừng phạt, cần kết hợp giữa trừng phạt với hỗ trợ sinh kế và phát triển kinh tế bền vững, nhằm tạo ra động lực hợp tác lâu dài và giảm thiểu các hành vi bạo lực.
Đặc biệt, các cơ chế giám sát và giải trình đóng vai trò quyết định. Hòa bình không thể được duy trì nếu các bên không chịu trách nhiệm về hành vi của mình. Việc thiết lập các cơ chế giám sát độc lập giúp đảm bảo rằng các thỏa thuận hòa bình thực sự được thực thi, giảm thiểu nguy cơ tái xung đột và gia tăng niềm tin giữa các bên.
Cuộc xung đột Nga - Ukraine diễn biến phức tạp, khó lường trong năm 2025. Ảnh: Izvestia.
Cần linh hoạt trong tư duy xây dựng hòa bình
Thế giới hiện nay đang chứng kiến sự gia tăng chưa từng có về số lượng, thời gian kéo dài và mức độ phức tạp của xung đột. Các yếu tố xuyên quốc gia, từ lợi ích kinh tế thực dụng đến các mạng lưới liên minh linh hoạt, đang thay đổi bản chất xung đột và làm giảm hiệu quả của các biện pháp xây dựng hòa bình truyền thống.
Để xây dựng hòa bình hiệu quả trong thời đại mới, các nhà hoạch định chính sách cần áp dụng cách tiếp cận thực dụng, chiến lược và xuyên quốc gia. Điều này bao gồm phân tích xung đột xuyên biên giới, sử dụng công cụ kinh tế một cách chiến lược, tạo môi trường hợp tác linh hoạt với cả đồng minh lẫn đối thủ, phối hợp hành động giữa các cơ quan, ưu tiên nguồn lực cho các sáng kiến xuyên quốc gia và tăng cường cơ chế giám sát, giải trình.
“
Hòa bình bền vững đòi hỏi hiểu biết toàn diện về các hệ sinh thái xuyên quốc gia và kết hợp linh hoạt các công cụ kinh tế, ngoại giao và hành chính, vừa hạn chế bạo lực, vừa thúc đẩy hợp tác.
Các ví dụ từ Sudan, Iran và Libya cho thấy hòa bình không thể được thiết lập nếu bỏ qua các mạng lưới kinh tế - chính trị duy trì xung đột. Hòa bình bền vững đòi hỏi hiểu biết toàn diện về các hệ sinh thái xuyên quốc gia và kết hợp linh hoạt các công cụ kinh tế, ngoại giao và hành chính, vừa hạn chế bạo lực, vừa thúc đẩy hợp tác. Trong bối cảnh trật tự toàn cầu thay đổi nhanh chóng, khả năng thích ứng và nắm bắt thực tế xuyên quốc gia là điều kiện tiên quyết cho mọi nỗ lực xây dựng hòa bình.
(CLO) Hàng triệu người hâm mộ đang đổ về các thành phố Mỹ để dõi theo những pha tranh bóng trên sân cỏ. Nhưng song song với giải đấu lớn nhất hành tinh, một cuộc chiến khác đang diễn ra trong im lặng - giữa các cơ quan tình báo Mỹ và những mối đe dọa vô hình từ bên ngoài.
(CLO) Việc Mỹ và Iran dự kiến sẽ ký thỏa thuận chấm dứt xung đột tại Trung Đông vào ngày 19/6 tới sẽ mở đường giúp eo biển Hormuz thông suốt trở lại. Đây là một tín hiệu vui mừng với thế giới, khi tuyến đường thủy này có vai trò không thể thay thế đối với thị trường năng lượng toàn cầu.
(CLO) Ngày 12/6/2026, Elon Musk trở thành người đầu tiên trong lịch sử nhân loại sở hữu tài sản vượt mốc 1.000 tỷ USD, sau khi cổ phiếu SpaceX bùng nổ trong ngày mở cửa giao dịch. Cột mốc này gợi về một câu hỏi lịch sử: ai là tỷ phú đầu tiên của thế giới, và họ đã đến với danh hiệu đó như thế nào?
(CLO) Diễn biến mới nhất của cuộc đối đầu Mỹ - Iran cho thấy mức độ căng thẳng đang tiếp tục gia tăng khi cả hai bên đồng thời sử dụng các biện pháp quân sự nhằm tạo lợi thế trên bàn đàm phán.
(NB&CL) Khai mạc vào rạng sáng 12/6 (theo giờ Việt Nam), World Cup 2026 sẽ đặt ra những bài toán thể chất chưa từng có cho các đội tuyển tham dự: không phải riêng cái nóng, không phải riêng độ cao hay quãng đường di chuyển dài, mà là sự kết hợp của tất cả những yếu tố đó cùng một lúc.
(CLO) Diễn đàn Tương lai ASEAN (AFF) 2026 khai mạc tại Hà Nội ngày 9/6 đã thu hút sự quan tâm đặc biệt của giới chính khách và các nhà nghiên cứu hàng đầu thế giới.
(CLO) Bảy quốc gia thành viên chủ chốt của liên minh OPEC+ gồm Nga, Ả Rập Xê Út, Iraq, Kuwait, Kazakhstan, Algeria và Oman mới đây đã nhất trí nâng hạn ngạch sản lượng dầu thêm 188.000 thùng/ngày trong tháng 7/2026. Đây là bước đi tiếp theo trong lộ trình từng bước khôi phục lượng sản xuất đã được cắt giảm tự nguyện từ năm 2023 nhằm hỗ trợ giá dầu và cân bằng thị trường năng lượng toàn cầu.
(NB&CL) Tháng 7 năm 1995, sau rất nhiều nỗ lực, Việt Nam đã có mặt trong ngôi nhà chung ASEAN. Và chỉ 3 thập kỷ sau đó, Việt Nam đã ngày càng khẳng định vai trò trung tâm trong ASEAN, từ một thành viên “tích cực tham gia” sang một “nhân tố đồng kiến tạo,” góp phần định hình các ưu tiên chiến lược và cách tiếp cận phát triển của ASEAN.
(CLO) Diễn đàn Kinh tế Quốc tế St. Petersburg (SPIEF) năm 2026 với sự tham gia của hơn 24.500 đại biểu đến từ 142 quốc gia và vùng lãnh thổ tiếp tục khẳng định vị thế là một trong những diễn đàn kinh tế quan trọng nhất của Nga và khu vực Á - Âu.
(CLO) Ngay cả khi các bên liên tiếp tuyên bố đạt được thỏa thuận ngừng bắn, bom đạn vẫn tiếp tục rơi xuống Lebanon, Gaza và nhiều khu vực khác ở Trung Đông. Điều đó cho thấy khoảng cách rất lớn giữa những cam kết trên bàn đàm phán với khả năng thực thi trên thực địa, và xa hơn, là sự phức tạp của một khu vực hiếm khi yên bình.
(CLO) Sau cuộc bầu cử quốc hội ngày 7/6 tới, Armenia sẽ đứng trước một trong những lựa chọn chiến lược quan trọng nhất kể từ khi giành độc lập. Cuộc cạnh tranh chính trị không chỉ xoay quanh vấn đề thay đổi chính phủ hay tương quan lực lượng giữa các đảng phái, mà còn phản ánh cuộc tranh luận sâu sắc về định hướng phát triển quốc gia trong bối cảnh môi trường địa chính trị khu vực đang biến động mạnh.
(CLO) Eo biển Hormuz từ lâu được xem là một trong những huyết mạch hàng hải quan trọng nhất thế giới khi kết nối Vịnh Ba Tư với Ấn Độ Dương và là tuyến vận chuyển chủ yếu đối với dầu mỏ, khí tự nhiên hóa lỏng từ khu vực Trung Đông. Trong bối cảnh căng thẳng Mỹ - Iran tiếp tục leo thang, Hormuz không chỉ là điểm nóng quân sự, mà còn trở thành mặt trận mới của cuộc cạnh tranh pháp lý, tài chính và cấm vận giữa hai bên.
(NB&CL) Các nhà khoa học dự đoán thế giới đang đứng trước nguy cơ hứng chịu một đợt siêu El Nino. Trong bối cảnh đó, đợt nắng nóng đầu mùa đang hoành hành tại nhiều nơi trên thế giới càng khiến giới khoa học lo ngại hơn về khả năng các hình thái khí hậu cực đoan có thể chồng lấn trong thời gian tới.
(CLO) Ba tháng sau khi phát động chiến dịch quân sự nhằm vào Iran, chính quyền Tổng thống Mỹ Donald Trump đang đối diện với bài toán: thắng lợi chiến thuật chưa đồng nghĩa với thành công chiến lược.
(CLO) Trong khi thế giới vẫn đang tranh luận về chi phí và hiệu quả của hydro “xanh” sản xuất từ điện gió và điện mặt trời, một hướng tiếp cận hoàn toàn khác đang lặng lẽ thu hút hàng trăm triệu USD đầu tư: khai thác hydro trực tiếp từ lòng đất.
(CLO) Tranh luận về việc có nên hạn chế ô tô vào trung tâm đô thị từng chỉ là câu chuyện quy hoạch và môi trường. Nhưng tại nhiều thủ đô châu Âu, đặc biệt là Berlin, nó đang dần trở thành phép thử chính trị mới: giữa nhu cầu đi lại, áp lực khí hậu và câu hỏi ai thực sự có quyền định hình tương lai của thành phố.
(CLO) Sau 5 giờ đàm phán căng thẳng, Liên minh châu Âu (EU) và Mỹ đã đạt được một thỏa hiệp thương mại quan trọng vào thứ Tư (20/5) vừa rồi, qua đó tạm thời tránh được nguy cơ bùng phát một cuộc chiến thương mại xuyên Đại Tây Dương.
(NB&CL) Chuyến thăm chính thức Trung Quốc của Tổng thống Nga Vladimir Putin (ngày 19-20/5) diễn ra trong bối cảnh môi trường quốc tế tiếp tục biến động mạnh bởi cạnh tranh chiến lược giữa các cường quốc, xung đột kéo dài tại Ukraine, căng thẳng Trung Đông và xu hướng phân cực ngày càng rõ trong quan hệ quốc tế.
(CLO) Những biến động kéo dài tại Trung Đông trong nhiều năm qua, đặc biệt sau vòng đối đầu quân sự Mỹ - Israel với Iran từ năm 2025, đang làm thay đổi sâu sắc tư duy an ninh của các quốc gia vùng Vịnh.
(CLO) Thế giới đang chuyển dịch từ một hệ thống quốc tế với những ranh giới đã được xác định sang một trật tự toàn cầu mới mà các quy tắc vẫn chưa được định hình rõ ràng. Và cuộc chiến Iran - dù không phải nguyên nhân - đang đẩy nhanh quá trình chuyển đổi này hơn bao giờ hết.