Nút thắt Hormuz và thế trận giằng co trong xung đột Mỹ - Iran

(CLO) Động lực đàm phán và hoạt động quân sự giữa Mỹ và Iran đang chậm lại đáng kể, cho thấy cuộc đối đầu đã chuyển từ giai đoạn sử dụng sức mạnh trực tiếp sang một trạng thái giằng co, trong đó mỗi bên tìm cách duy trì sức ép và chờ đối phương thay đổi tính toán.

Theo giới phân tích, Washington chủ yếu kỳ vọng sức ép kinh tế sẽ làm suy yếu khả năng chống chịu của Tehran, trong khi Iran đặt cược vào chi phí chính trị và kinh tế ngày càng tăng đối với chính quyền Tổng thống Donald Trump.

Không bên nào chịu nhượng bộ

Khi cuộc chiến bắt đầu ngày 28/2, các mục tiêu được đặt ra rộng hơn nhiều, bao gồm làm suy giảm chương trình hạt nhân Iran, hạn chế năng lực tên lửa đạn đạo, làm suy yếu mạng lưới đồng minh khu vực và từng có thời điểm xuất hiện mục tiêu thay đổi chính quyền tại Tehran.

Tuy nhiên, theo diễn biến sau đó, các mục tiêu này đã được điều chỉnh hoặc giảm mức độ ưu tiên. Đáng chú ý, các nguồn tin Mỹ được Wall Street Journal dẫn lại cho rằng, Tổng thống Trump có thể chấp nhận kết thúc xung đột mà không cần một thỏa thuận hạt nhân toàn diện, với điều kiện Iran bảo đảm mở hoàn toàn eo biển Hormuz.

Nếu được xác nhận, đây sẽ là sự thay đổi đáng kể trong cách Washington đánh giá kết quả chiến tranh. Từ mục tiêu tác động trực tiếp tới năng lực hạt nhân của Iran, trọng tâm có thể chuyển sang bảo đảm tự do hàng hải và giảm áp lực lên thị trường năng lượng.

Lợi thế tình báo và khả năng duy trì đe dọa quân sự của Mỹ được cho là khiến Washington tin rằng Iran khó có thể nhanh chóng khôi phục năng lực hạt nhân ngay cả khi không đạt được một thỏa thuận chính thức.

1786933973107.png
Thế giằng co trong cuộc xung đột Mỹ - Iran. Ảnh: GI

Ở chiều ngược lại, Tehran đang sử dụng eo biển Hormuz như một đòn bẩy để buộc Washington thực hiện các cam kết mà hai bên từng thảo luận từ tháng 6. Các yêu cầu của Iran bao gồm nới lỏng trừng phạt đối với dầu mỏ và sản phẩm hóa dầu, giải phóng tài sản bị phong tỏa, chấm dứt phong tỏa hải quân và rút lực lượng Mỹ khỏi một số khu vực giáp Iran; Tehran cũng yêu cầu bồi thường thiệt hại chiến tranh.

Vì vậy, vấn đề cốt lõi không chỉ là mở lại tuyến vận tải chiến lược, mà còn là trình tự thực hiện cam kết: Iran muốn nhận được các nhượng bộ trước khi mở Hormuz, trong khi Washington cần bảo đảm tuyến hàng hải được khôi phục trước khi thực hiện những bước nhượng bộ có ý nghĩa.

Đây là điểm khiến hai bên khó đạt được đột phá. Mỗi bên đều lo ngại rằng nếu nhượng bộ trước, đối phương sẽ không thực hiện đầy đủ phần cam kết còn lại. Bất đồng vì thế không đơn thuần nằm ở nội dung thỏa thuận, mà ở vấn đề niềm tin, trình tự và cơ chế kiểm chứng. Trong điều kiện thiếu một cơ chế bảo đảm đủ mạnh, việc một bên chủ động đi trước có thể bị nhìn nhận là dấu hiệu suy yếu thay vì thiện chí đàm phán.

Tính toán của Tehran cũng chịu ảnh hưởng bởi nhận thức về cách tiếp cận của chính quyền Tổng thống Trump. Những lần Washington đưa ra cảnh báo quân sự mạnh nhưng sau đó lựa chọn kiềm chế có thể khiến giới hoạch định chính sách Iran đánh giá rằng Mỹ không muốn hoặc không thể duy trì một chiến dịch quân sự kéo dài với chi phí cao. Nếu nhận định này trở nên phổ biến tại Tehran, khả năng Iran chấp nhận nhượng bộ dưới sức ép sẽ giảm, đồng thời nguy cơ hai bên liên tục thử giới hạn của nhau sẽ tăng.

Nút thắt tại eo biển Hormuz

Khả năng duy trì sức ép lâu dài đang trở thành yếu tố quyết định đối với cả Washington và Tehran. Mỹ có lợi thế vượt trội về tiềm lực kinh tế, quân sự và khả năng tiếp cận thị trường năng lượng toàn cầu, nhưng cũng chịu sức ép từ giá nhiên liệu và dư luận trong nước.

Kho dự trữ dầu chiến lược của Mỹ đã giảm mạnh sau khi chính quyền Tổng thống Trump giải phóng một lượng lớn dầu dự trữ hồi tháng 3, trong khi giá xăng duy trì ở mức cao. Những yếu tố này làm tăng chi phí chính trị của một cuộc đối đầu kéo dài, đặc biệt khi Đảng Cộng hòa phải bảo vệ thế đa số mong manh tại Quốc hội trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ.

Iran lại đối mặt với những hạn chế khác. Nền kinh tế vốn chịu tác động lâu dài của các biện pháp trừng phạt, khả năng tiếp cận nguồn vốn và thị trường quốc tế bị hạn chế, trong khi việc duy trì căng thẳng tại Hormuz có thể gây tổn thất đáng kể cho chính Iran và các nước trong khu vực. Do đó, Tehran có thể sử dụng Hormuz như một công cụ gây sức ép, nhưng càng kéo dài việc hạn chế lưu thông, chi phí kinh tế và nguy cơ phản ứng quân sự cũng càng tăng.

word-qf3fui-1.png
Eo biển Hormuz trở thành điểm nút của cuộc đối đầu. Ảnh: GI

Eo biển Hormuz trở thành điểm nút của cuộc đối đầu. Đây là một trong những tuyến vận chuyển năng lượng quan trọng nhất thế giới và bất kỳ sự gián đoạn kéo dài nào cũng có thể tác động tới giá dầu, lạm phát và chuỗi cung ứng toàn cầu. Đối với Washington, bảo đảm tự do hàng hải là điều kiện để giảm áp lực kinh tế trong nước; đối với Tehran, khả năng tác động tới tuyến vận tải này tạo ra một đòn bẩy mà Iran có thể sử dụng trong đàm phán. Chính sự phụ thuộc lẫn nhau đó khiến Hormuz vừa là công cụ gây sức ép, vừa là lĩnh vực mà cả hai bên đều có động cơ tránh leo thang mất kiểm soát.

Bối cảnh khu vực càng làm cho bài toán trở nên phức tạp. Mỹ không hoàn toàn có cùng quan điểm với các đồng minh Trung Đông về cách xử lý Iran. Một số quốc gia vùng Vịnh như Oman, Qatar và Ả Rập Xê Út được cho là ngày càng coi ổn định khu vực và kiểm soát leo thang là ưu tiên, thay vì tiếp tục gia tăng sức ép nhằm buộc Tehran phải nhượng bộ. Trong khi đó, UAE và Bahrain vẫn duy trì lập trường cứng rắn hơn, gần với Washington. Sự khác biệt này hạn chế khả năng hình thành một mặt trận thống nhất nhằm gây sức ép tối đa đối với Iran.

Kịch bản nào cho cuộc chiến?

Từ những yếu tố trên, có thể hình dung ba kịch bản chính. Thứ nhất, bế tắc kéo dài khi hai bên tiếp tục duy trì sức ép, tránh một cuộc chiến quy mô lớn nhưng cũng không đạt được thỏa thuận, khiến chi phí kinh tế và an ninh tích tụ theo thời gian. Đây có thể là kịch bản ít đột biến nhất nhưng lại tiềm ẩn nguy cơ các sự cố cục bộ bất ngờ làm thay đổi tình hình.

Thứ hai, đạt thỏa thuận hạn chế khi Hormuz được mở lại từng bước để đổi lấy việc nới lỏng trừng phạt theo lộ trình, giải phóng một phần tài sản và thực hiện các cam kết khác. Điểm quyết định sẽ là xây dựng được cơ chế kiểm chứng và trình tự thực hiện đủ rõ để cả hai bên có thể nhượng bộ mà không lo đối phương lợi dụng.

Thứ ba, đàm phán thất bại và xung đột tái leo thang. Nếu Washington kết luận rằng, sức ép kinh tế chưa đủ làm Tehran thay đổi lập trường, trong khi Iran tiếp tục sử dụng Hormuz như công cụ mặc cả, Mỹ có thể nối lại các hoạt động quân sự quy mô lớn. Khi đó, rủi ro không chỉ nằm ở quan hệ Mỹ - Iran, mà còn có thể lan sang an ninh năng lượng, hàng hải và ổn định của toàn bộ Trung Đông.

Điểm chung của cả ba kịch bản là thời gian đang trở thành một công cụ chiến lược. Washington kỳ vọng Iran sẽ chịu sức ép kinh tế và quân sự đủ lớn để phải nhượng bộ; Tehran lại kỳ vọng chi phí năng lượng, áp lực chính trị và nguy cơ bất ổn khu vực sẽ khiến Washington phải điều chỉnh lập trường. Tuy nhiên, chưa bên nào có cơ sở chắc chắn rằng mình có thể chịu đựng lâu hơn đối phương.

Xem thêm

Học giả quốc tế đánh giá cao chuyến thăm Australia và New Zealand của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm

Học giả quốc tế đánh giá cao chuyến thăm Australia và New Zealand của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm

(CLO) Nhận lời mời của Toàn quyền Australia Sam Mostyn và Toàn quyền New Zealand Cindy Kiro, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam Tô Lâm cùng Đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam thăm cấp Nhà nước tới Australia và New Zealand từ ngày 9 đến 14/8/2026.

Ba lỗ hổng khiến CHDC Congo trải qua đại dịch Ebola lớn thứ hai lịch sử

Ba lỗ hổng khiến CHDC Congo trải qua đại dịch Ebola lớn thứ hai lịch sử

(CLO) Dù thế giới từng dập tắt thành công nhiều đợt dịch Ebola trước đây, làn sóng bùng phát mới nhất tại CHDC Congo lại ghi nhận tốc độ lây lan nhanh chưa từng có. Sự kết hợp giữa chủng virus hiếm, sự chậm trễ trong phát hiện ban đầu và bối cảnh xung đột đang đẩy quốc gia này vào một cuộc khủng hoảng y tế nghiêm trọng.

Từ bài học Hiroshima đến những rủi ro hạt nhân trong thời đại AI

Từ bài học Hiroshima đến những rủi ro hạt nhân trong thời đại AI

(CLO) Tròn 81 năm sau hai vụ ném bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki, ký ức đau lòng ấy lại nhắc nhở nhân loại về những mối nguy của vũ khí hạt nhân. Nhưng trong kỷ nguyên trí tuệ nhân tạo (AI), lời nhắc này còn chỉ ra những rủi ro rất mới, rất đặc trưng của thời đại số.

Vì sao Ceuta trở thành điểm nóng di cư từ Bắc Phi sang châu Âu?

Vì sao Ceuta trở thành điểm nóng di cư từ Bắc Phi sang châu Âu?

(CLO) Hàng chục nghìn người vượt biển vào Ceuta chỉ trong ít ngày qua không đơn thuần là một cuộc khủng hoảng biên giới. Đằng sau những hình ảnh hỗn loạn ấy là câu chuyện kéo dài nhiều thế kỷ về những vùng đất đặc biệt của Tây Ban Nha, nơi lịch sử, địa lý và dòng người di cư gặp nhau trên ranh giới mong manh giữa châu Phi và châu Âu.

Tuyến đường thủy quan trọng bậc nhất châu Âu trước nguy cơ tắc nghẽn

Tuyến đường thủy quan trọng bậc nhất châu Âu trước nguy cơ tắc nghẽn

(CLO) Mực nước trên sông Rhine - tuyến vận tải thủy nội địa quan trọng bậc nhất của châu Âu - đang giảm xuống mức thấp hiếm thấy giữa mùa hè, đẩy hoạt động logistics vào tình trạng căng thẳng. Một lần nữa, biến đổi khí hậu cho thấy tác động của nó không chỉ dừng ở môi trường mà đã lan sâu vào chuỗi cung ứng và sản xuất công nghiệp.

Gian lận thi cử: Vấn nạn chưa có lời giải của Ấn Độ

Gian lận thi cử: Vấn nạn chưa có lời giải của Ấn Độ

(NB&CL) Tháng 5 vừa qua, Ấn Độ đã rung chuyển với cuộc khủng hoảng gian lận thi cử lớn nhất trong lịch sử nước này khi 2,3 triệu thí sinh phải thi lại, Bộ trưởng Giáo dục phải từ chức. Điều đáng nói đây không phải lần đầu ngành giáo dục Ấn Độ chao đảo vì gian lận thi cử. Nhưng quy mô, mức độ tinh vi và hậu quả chính trị của vụ việc lần này khiến nhiều người đặt câu hỏi: Vì sao một quốc gia từng trải qua hàng loạt bê bối thi cử suốt hơn một thập kỷ vẫn chưa thể tìm ra lời giải cho vấn nạn này?

Khi cạnh tranh quốc gia mở rộng sang cuộc đua tri thức

Khi cạnh tranh quốc gia mở rộng sang cuộc đua tri thức

(NB&CL) Trong nhiều thập niên, lợi thế cạnh tranh của các quốc gia chủ yếu được đo bằng quy mô nền kinh tế, năng lực sản xuất, thương mại, đầu tư hay sức mạnh quân sự. Tuy nhiên, sự phát triển nhanh của trí tuệ nhân tạo (AI), công nghệ bán dẫn, điện toán lượng tử, công nghệ sinh học và chuyển đổi số đang làm thay đổi những yếu tố tạo nên sức mạnh quốc gia. Trong bối cảnh đó, nguồn nhân lực chất lượng cao ngày càng trở thành nguồn lực chiến lược, kéo theo sự điều chỉnh trong tư duy phát triển và hoạt động đối ngoại của nhiều nước.

Châu Âu: Khi cháy rừng trở thành một tham số của nền kinh tế

Châu Âu: Khi cháy rừng trở thành một tham số của nền kinh tế

(CLO) Những đám cháy lớn liên tiếp tại Pháp và Tây Ban Nha một lần nữa phủ bóng mùa hè Tây Nam Âu. Điều đáng lo ngại không chỉ là quy mô ngày càng lớn của các vụ cháy, mà còn ở chỗ chúng đang trở thành một "tham số" mới của nền kinh tế, buộc các chính phủ và doanh nghiệp phải thay đổi cách ứng phó.

Tân Thủ tướng Anh và bài toán cân bằng giữa cải cách trong nước với quan hệ xuyên Đại Tây Dương

Tân Thủ tướng Anh và bài toán cân bằng giữa cải cách trong nước với quan hệ xuyên Đại Tây Dương

(CLO) Việc ông Andy Burnham trở thành Thủ tướng Anh đánh dấu một chương mới trong chính trường nước này sau gần 2 năm cầm quyền của Keir Starmer. Trong bối cảnh Vương quốc Anh vẫn đối mặt với nhiều sức ép từ tăng trưởng kinh tế chậm, chi phí sinh hoạt cao, bất ổn xã hội và môi trường quốc tế nhiều biến động, sự thay đổi người đứng đầu chính phủ được kỳ vọng sẽ tạo động lực mới cho cả chương trình cải cách trong nước lẫn định hướng đối ngoại.

Trí tuệ nhân tạo và sự chuyển dịch lựa chọn ngành nghề toàn cầu

Trí tuệ nhân tạo và sự chuyển dịch lựa chọn ngành nghề toàn cầu

(NB&CL) Sự phát triển nhanh chóng của trí tuệ nhân tạo (AI) đang làm thay đổi đáng kể xu hướng lựa chọn ngành học và định hướng nghề nghiệp của sinh viên trên thế giới. Nếu trước đây quyết định nghề nghiệp chủ yếu dựa trên sở thích, triển vọng việc làm hay nhu cầu nhân lực, thì hiện nay năng lực thích ứng với công nghệ, khai thác dữ liệu và làm việc cùng AI ngày càng trở thành tiêu chí quan trọng trong quá trình lựa chọn ngành nghề của thế hệ trẻ.

AI đang ‘bước ra’ khỏi màn hình, thế giới đã sẵn sàng đón nhận?

AI đang ‘bước ra’ khỏi màn hình, thế giới đã sẵn sàng đón nhận?

(CLO) Tại Trung tâm hội nghị quốc tế ở Geneva (Thụy Sĩ), một robot mang gương mặt của Mark Zuckerberg đang nháy mắt với đám đông. Chỉ vài giây sau, các khối cơ trên diện mạo của nó dịch chuyển và “biến hình” sang diện mạo của cựu Tổng thống Barack Obama. Hình ảnh mang tính biểu tượng này mở màn cho Hội nghị thượng đỉnh "AI for Good" (AI vì điều tốt đẹp), sự kiện thu hút hơn 12.000 người tham gia từ 170 quốc gia.

NATO trước bài toán hỗ trợ Ukraine

NATO trước bài toán hỗ trợ Ukraine

(CLO) Trọng tâm của Hội nghị thượng đỉnh NATO tổ chức tại Ankara, Thổ Nhĩ Kỳ (ngày 7 - 8/7/2026) không chỉ là việc tăng cường năng lực phòng thủ tập thể, mà còn là thảo luận về cơ chế duy trì hỗ trợ lâu dài cho Ukraine. Tuy nhiên, những diễn biến tại Ankara cho thấy bức tranh phức tạp hơn nhiều so với thông điệp về sự đoàn kết mà NATO muốn truyền tải.

Nắng nóng cực đoan và bài toán thích ứng của châu Âu

Nắng nóng cực đoan và bài toán thích ứng của châu Âu

(CLO) Những đợt nắng nóng cực đoan liên tiếp tại châu Âu trong những năm gần đây đang cho thấy một xu hướng đáng chú ý: các hiện tượng nhiệt độ cao không còn là những biến động khí hậu ngắn hạn, mà đang trở thành một phần của bối cảnh khí hậu mới. Nhiều quốc gia châu Âu đã ghi nhận mức nhiệt kỷ lục, gây sức ép lớn lên hệ thống y tế, năng lượng, giao thông, sản xuất nông nghiệp và đời sống xã hội.

Gió đổi chiều trong liên minh Mỹ - Israel

Gió đổi chiều trong liên minh Mỹ - Israel

(CLO) Quan hệ Mỹ - Israel, vốn được xem là một trong những liên minh bền chặt và có tính đặc thù nhất trong chính sách đối ngoại của Washington tại Trung Đông, đang bước vào giai đoạn điều chỉnh quan trọng.

Cỡ chữ bài viết: