Vương quốc Anh, Úc và Canada công nhận Palestine: Bước ngoặt ngoại giao hay thông điệp chính trị?

(CLO) Ngày 21/9, Vương quốc Anh, Úc và Canada đã chính thức công bố quyết định công nhận Nhà nước Palestine. Đây là bước đi ngoại giao quan trọng, được cả ba Thủ tướng công bố đồng loạt, phản ánh sự dịch chuyển đáng chú ý trong chính sách của một số quốc gia phương Tây đối với cuộc xung đột Israel - Palestine.

Nội dung các tuyên bố công nhận

Trong bài phát biểu của mình, Thủ tướng Canada Mark Carney nhấn mạnh rằng việc công nhận này không phải “liều thuốc chữa bách bệnh”, nhưng phù hợp với nguyên tắc tự quyết và các quyền cơ bản của con người được ghi nhận trong Hiến chương Liên hợp quốc. Ông đồng thời kêu gọi xây dựng một tương lai hòa bình cho cả Palestine và Israel, đồng thời chỉ trích các hành động quân sự của Israel tại Dải Gaza đã gây ra thương vong dân sự lớn và khủng hoảng nhân đạo nghiêm trọng.

Tại Úc, Thủ tướng Anthony Albanese cùng Ngoại trưởng Penny Wong khẳng định quyết định này thể hiện sự ủng hộ đối với “khát vọng chính đáng và lâu dài” của người Palestine về một nhà nước độc lập. Tuyên bố cũng nêu rõ Hamas “không nên đóng vai trò nào” trong tiến trình này, đồng thời cho biết các bước tiếp theo, như thiết lập quan hệ ngoại giao hay mở đại sứ quán, sẽ phụ thuộc vào tiến độ cải cách của Chính quyền Palestine.

Ở Vương quốc Anh, Thủ tướng Keir Starmer tuyên bố: “Để khơi dậy hy vọng hòa bình cho cả người Palestine và Israel, cũng như thúc đẩy giải pháp hai nhà nước, Vương quốc Anh chính thức công nhận Nhà nước Palestine”.

Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu và Thủ tướng Anh Keir Starmer. Anh đã triệu tập đại sứ Israel và tạm dừng các cuộc đàm phán thương mại với nước này.
Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu và Thủ tướng Anh Keir Starmer.

Theo giới phân tích, quyết định của Anh, Úc và Canada xuất phát từ hai động lực chính: Thứ nhất, áp lực từ dư luận. Hình ảnh thương vong dân sự và khủng hoảng nhân đạo tại Gaza đã tạo nên làn sóng phản đối mạnh mẽ trong xã hội các nước này. Trong bối cảnh đó, các chính phủ trung tả (Công đảng tại Anh, Tự do tại Canada và Lao động tại Úc) đã lựa chọn công nhận Palestine như một cách phản ánh cam kết nhân đạo và sự đồng thuận của cử tri.

Thứ hai, yếu tố chính trị và chiến lược. Một số phân tích cho rằng động thái này còn nhằm gửi thông điệp tới chính quyền Mỹ dưới thời Tổng thống Donald Trump. Anh và Canada bày tỏ sự không hài lòng trước chính sách kinh tế đối ngoại mang tính bảo hộ của Washington, trong khi Úc lo ngại về khả năng Mỹ xem xét lại sáng kiến AUKUS, vốn được xem là trụ cột an ninh - công nghiệp - quân sự của Canberra.

Biểu tượng nhiều hơn là thực tiễn?

Trên thực tế, xu hướng công nhận Nhà nước Palestine đã được thúc đẩy mạnh mẽ hơn trong năm 2025. Tính đến nay, khoảng 150 quốc gia trên thế giới đã công nhận Palestine. Pháp cùng một số nước châu Âu khác cũng đã tuyên bố sẽ có động thái tương tự trong thời gian tới. Đặc biệt, ngày 12/9, Đại hội đồng Liên hợp quốc đã thông qua một nghị quyết với đa số áp đảo, ủng hộ các bước đi cần thiết để thực hiện giải pháp hai nhà nước.

Thành phố Gaza chỉ còn là đống đổ nát. Ảnh: TOG
Cuộc khủng hoảng nhân đạo nghiêm trọng tại Dải Gaza. Ảnh: GI

Từ góc độ chiến lược, quyết định của Anh, Úc và Canada mang tính biểu tượng nhiều hơn là thực tiễn, bởi việc thành lập một Nhà nước Palestine độc lập vẫn gặp phải trở ngại lớn từ phía Israel, đặc biệt là chính phủ hiện tại vốn kiên quyết phản đối. Hơn nữa, chia rẽ chính trị nội bộ của Palestine, sự tồn tại của Hamas, cũng như sự thiếu thống nhất trong cộng đồng quốc tế, khiến tiến trình giải pháp hai nhà nước khó có thể đạt được bước tiến ngay lập tức.

Việc 3 đồng minh thân cận của Mỹ đồng loạt công nhận Palestine có thể được xem như một “bước ngoặt tâm lý” trong chính sách phương Tây. Từ lâu, nhiều quốc gia châu Âu và Bắc Mỹ vẫn giữ lập trường ủng hộ giải pháp hai nhà nước, nhưng ngần ngại trong việc công nhận chính thức do lo ngại tác động đến quan hệ với Israel và Mỹ. Nay, với áp lực dư luận và sự bế tắc kéo dài trên thực địa, một số chính phủ đã quyết định thay đổi chiến lược.

Tuy nhiên, sự công nhận này khó tạo ra đột phá nếu không đi kèm với các cơ chế cụ thể về an ninh, quản trị và tái thiết. Một mặt, nó mang lại tính chính danh lớn hơn cho Chính quyền Palestine trên trường quốc tế; mặt khác, có nguy cơ làm gia tăng đối đầu giữa các nước công nhận và Israel, đồng thời có thể bị Mỹ coi là sự thách thức đối với chính sách Trung Đông của Washington.

Ở chiều rộng hơn, động thái này cho thấy hệ thống quốc tế đang ngày càng phân cực trong cách tiếp cận đối với cuộc xung đột Israel - Palestine. Trong khi nhiều quốc gia Phương Nam và các nước Hồi giáo đã công nhận Palestine từ lâu, nay đến lượt một số đồng minh thân cận của Mỹ cũng đi theo hướng đó. Điều này có thể mở đường cho sự hình thành một “khối ủng hộ Palestine” rộng lớn hơn trong các tổ chức quốc tế, đặc biệt là tại Liên hợp quốc.

Công nhận Nhà nước Palestine của Anh, Úc và Canada là một bước đi mang tính biểu tượng mạnh mẽ, phản ánh sự thay đổi trong bối cảnh dư luận và chính trị quốc tế. Tuy nhiên, ý nghĩa thực tiễn của nó còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố: thái độ của Israel, phản ứng của Mỹ, mức độ đoàn kết nội bộ của Palestine và sự đồng thuận rộng rãi trong cộng đồng quốc tế.

Đây có thể được xem là tín hiệu gia tăng áp lực ngoại giao, nhưng chưa đủ để chuyển hóa thành tiến trình hòa bình cụ thể nếu không có sự phối hợp và nhượng bộ từ các bên liên quan.

Xem thêm

Trung Đông sau cơn sóng dữ

Trung Đông sau cơn sóng dữ

(CLO) Sau giai đoạn căng thẳng cao liên quan đến Iran, tình hình Trung Đông tạm thời hạ nhiệt nhưng vẫn tiềm ẩn nhiều yếu tố khó lường.
Iran, nơi chiến tranh bước vào “kỷ nguyên thuật toán”

Iran, nơi chiến tranh bước vào “kỷ nguyên thuật toán”

(NB&CL) Cuộc khủng hoảng Iran đánh dấu một bước ngoặt, khi trí tuệ nhân tạo (AI) dần trở thành một công cụ cốt lõi trong chiến tranh hiện đại. Từ việc xác định mục tiêu cho tới hỗ trợ các chiến dịch ám sát, AI đang rút ngắn thời gian ra quyết định - nhưng đồng thời cũng làm dày thêm câu hỏi về trách nhiệm, đạo đức và luật pháp quốc tế.
Mối nguy Houthi phong tỏa eo biển Bab al-Mandeb liệu có thể xảy ra?

Mối nguy Houthi phong tỏa eo biển Bab al-Mandeb liệu có thể xảy ra?

(CLO) Những đợt tập kích tên lửa mới đây từ Yemen hướng về phía Israel làm dấy lên nỗi lo sợ về một kịch bản cực đoan hơn, đó là lực lượng Houthi có thể phong tỏa eo biển Bab al-Mandeb. Nhưng việc bóp chặt “yết hầu” vận tải toàn cầu, trong bối cảnh Hormuz đang tắc nghẽn, có phải ý tưởng sáng suốt với Houthi?
Đàm phán Mỹ - Iran trong bóng mờ kịch bản quân sự

Đàm phán Mỹ - Iran trong bóng mờ kịch bản quân sự

(CLO) Những tuyên bố của Tổng thống Mỹ Donald Trump về triển vọng đàm phán với Iran đang tạo ra mâu thuẫn: trong khi ngôn từ ngoại giao được nhấn mạnh, các dấu hiệu chuẩn bị quân sự lại gia tăng.
Khủng hoảng năng lượng toàn cầu: “Thời điểm thức tỉnh” cho chuyển đổi xanh

Khủng hoảng năng lượng toàn cầu: “Thời điểm thức tỉnh” cho chuyển đổi xanh

(NB&CL) Khi các chỉ số khí hậu toàn cầu đồng loạt “nhấp nháy đỏ”, cú sốc năng lượng tại eo biển Hormuz lại bồi thêm một đòn mạnh vào nền kinh tế thế giới. Nhưng từ đó, một câu hỏi sống còn lại hiện ra: Liệu nhân loại sẽ tiếp tục vay mượn tương lai bằng nhiên liệu hóa thạch, hay sẽ dùng chính cuộc khủng hoảng này làm bệ phóng cho chuyển đổi xanh?
Mỹ đang lùi bước trước 'lằn ranh' năng lượng?

Mỹ đang lùi bước trước 'lằn ranh' năng lượng?

(CLO) Những diễn biến liên tiếp xung quanh tối hậu thư của Tổng thống Mỹ Donald Trump đối với Iran trong vài ngày qua cho thấy một thực tế quen thuộc nhưng đáng chú ý trong chính sách đối ngoại của Washington hiện nay: sự dao động giữa răn đe cứng rắn và điều chỉnh chiến thuật nhằm tránh vượt qua “lằn ranh đỏ” của một cuộc leo thang ngoài tầm kiểm soát.
Cuộc khủng hoảng năng lượng liệu sẽ còn kéo dài?

Cuộc khủng hoảng năng lượng liệu sẽ còn kéo dài?

(CLO) Cuộc xung đột quân sự tại Trung Đông, với tâm điểm là khu vực Vịnh Ba Tư, đang tạo ra những cú sốc sâu rộng đối với thị trường năng lượng toàn cầu. Liệu cuộc khủng hoảng này sẽ còn kéo dài?
Hormuz, phép thử cho chiến tranh bất đối xứng trên biển

Hormuz, phép thử cho chiến tranh bất đối xứng trên biển

(CLO) Bất chấp sức mạnh quân sự của Mỹ, với hai tàu sân bay đang triển khai, Iran vẫn đủ sức chặn đường hàng hải qua eo biển Hormuz bằng máy bay không người lái và thủy lôi. Eo biển này vì thế có thể xem như thước đo mới nhất về hiệu quả của chiến lược tiếp cận bất đối xứng trong xung đột trên biển.
Mỹ mở rộng mặt trận thương mại toàn cầu

Mỹ mở rộng mặt trận thương mại toàn cầu

(CLO) Các động thái thương mại gần đây của Mỹ cho thấy một xu hướng đáng chú ý: mở rộng phạm vi đối đầu từ cạnh tranh song phương sang tiếp cận đa phương mang tính áp đặt.
Ngày Nước thế giới 2026: Khi hơn 2 tỷ người vẫn thiếu nước sạch…

Ngày Nước thế giới 2026: Khi hơn 2 tỷ người vẫn thiếu nước sạch…

(NB&CL) Cho đến tận bây giờ, khi tưởng chừng thế giới đã có những bước tiến rất nhanh, thậm chí thần kỳ về nhiều mặt thì nhức nhối thay, vẫn tồn tại những thực tế rất cũ, một nghịch lý vẫn chưa có giải pháp hiệu quả, trong đó có câu chuyện thiếu thốn nước sạch. Không chỉ là con số hơn 2 tỷ người đang không có nước sạch để sử dụng.
Trung Đông sau vòng giao tranh đầu tiên: Thế cân bằng mong manh

Trung Đông sau vòng giao tranh đầu tiên: Thế cân bằng mong manh

(CLO) Chiến dịch quân sự của Mỹ và Israel nhằm vào Iran có thể nói đã bước qua vòng giao tranh đầu tiên. Đòn đánh "phủ đầu" của liên quân Mỹ - Israel dù rất mạnh, nhưng lại không hạ gục được Iran, khiến cuộc chiến đang phải bước sang giai đoạn hai phức tạp và khó lường hơn tới dây.
Cỡ chữ bài viết: