Cụ Lý cười hóm bày binh pháp viết phóng sự

(CLO) Người ta bảo, ở đời, có những người ta chỉ gặp thoáng qua, nhưng họ ảnh hưởng đến ta nhiều gấp nghìn lần ta tưởng. Với tôi, nhà báo Trần Đức Chính là một người thầy “kính nhi viễn chi” mà lại chi phối con đường của tôi quá nhiều như thế.

Tôi từng kể nhiều lần trong các bài trả lời phỏng vấn, là hồi sinh viên tôi viết báo trước hết vì “ăn báo chí, ngủ báo chí và nằm mơ cũng báo chí”; vì nữa là… tiền ăn cơm bụi. Mà bấy giờ tôi làm phóng sự đều đều cho hai tờ: là Lao động và Văn nghệ Trẻ. Vô tình hay hữu ý, phóng sự rất “văn” của hai tờ báo bấy giờ đang hoàng kim đều có giá bằng đúng 1 chỉ vàng. Chao ôi, tỉnh mỉnh cả cái đời sinh viên nghèo đi thuê nhà trọ xung quanh toàn cave với con nghiện (thời ấy nó thế) mà lĩnh nhuận bút một chỉ vàng mỗi lần. Thế rồi, sau này, tôi may mắn được Giải Nhất, Giải Nhì và cả mấy cái Giải ba, giải khuyến khích các cuộc thi phóng sự của Lao Động.

cu ly cuoi hom bay binh phap viet phong su hinh 1

Có tí giải, thì tôi mới hơi tự tin một tí, để “tấn công” vào gặp Ban biên tậpLao Động. Mục đích là để nhòm thấy các đại nhà báo lừng danh mà mình ngày nào cũng đọc trên báo, “văn kỳ thanh bất kiến kỳ hình”. Hẳn rồi, ông Lý Sinh Sự (Hà Văn, Trần Đức Chính, Trần Chinh Đức) là người tôi tò mò nhất.

Nếu tính từ năm 1994, đến nay đã cả 3 thập kỉ “vèo trông lá rụng đầy sân” rồi chứ còn gì nữa. Nên, quả thật tôi không nhớ mình đã gặp ông Lý Sinh Sự - Trần Đức Chính lần đầu ra sao. Chỉ nhớ mãi cái lần chú đã quý “thằng bé con” Đỗ Doãn Hoàng lắm rồi, lúc nào tôi lỏn lẻn bước vào phòng “Phó Tổng Biên tập”, ông cũng nheo nheo mắt, cười rất tươi và hóm. Kính lão gọng hơi to và mắt hơi tròn, viền kính chắc là bằng nhựa sẫm màu - cái gì ở chú cũng toát lên cái sự gội đi của “nước thời gian” - rất là cổ kính. Mỗi lúc chuyện hăng, hay xúc động, hay mải suy tư, chú hay lôi kính ra lau. Rồi lại hóm hỉnh, cái cười “tinh quái và thơ ngây”, chú toàn gọi tôi là thằng này, thằng bé này, chú bảo mày thế này nhé.

“Cháu viết về thân phận con cháu các vị mõ làng chú ạ. Tít là “Mõ làng liệt truyện” luôn, cho nó giống Đông chu liệt quốc (cười). Quê cháu, tính từ năm 1953 đi, trước giải phóng Điện Biên là vẫn có mõ, con cháu họ sinh ra giờ vài người vẫn sống ở làng. Họ bị kì thị kinh khủng, hầu hết bỏ xứ mà đi, mõ và hủi ngày xưa bị “sợ” nhất, giờ hủi chữa tốt, mỗi cái kì thị “con nhà mõ” trong não người ta là nó cay nghiệt quá, chưa chữa được…”. Tôi thống thiết trình bày. Chú Lý Sinh Sự nghe, cười tủm tỉm, hỏi thêm vài chi tiết. Thấy hay hay rồi. Mới lau kính, “mày phải viết thế này, phải hiểu là: hồi ấy, mõ họ có vai trò quan trọng lắm, loa loa loa loa, chiềng làng chiềng chạ, thượng hạ tây đông, con gái phú ông...Họ gõ, họ rao, họ đưa tin sốt rẻo bằng cái giọng hay ho và nhiều thứ hay ho đấy chứ. Họ là manh nha của nghề báo chúng ta từ thời đó đấy chứ - họ đưa tin cả nội dung hay và hình thức cũng đẹp và bắt mắt”. Tôi cười phá, đúng rồi chú ạ. Con nhà mõ bao giờ cũng xinh đẹp, và luôn là chỗ của quan lại nơi thôn ổ “đi lại, lòng thòng dây điện”, dù miệng vẫn chửi con mõ nọ kia, y như trong các vở chèo tuồng cổ ta vẫn hay xem. Đẹp nội dung và đẹp hình thức chú ạ.

cu ly cuoi hom bay binh phap viet phong su hinh 2

Nhà báo Lưu Quang Định và nhà báo Đỗ Doãn Hoàng cùng cô Mai - vợ nhà báo Trần Đức Chính bàn thảo, trao đổi về việc thực hiện cuốn sách "Nói hay đừng", dự kiến sẽ ra mắt vào ngày 18.6.2024 tới đây. Cuốn sách là sự tri ân, trân trọng của những đồng nghiệp dành cho nhà báo Trần Đức Chính.

Lần khác, tôi đi viết về xóm Cây Chay, một khu vực phải vượt qua sông Tích (của tỉnh Hà Tây cũ) mới tới được, lúc đó, vẫn không điện đường trường trạm, ông Chính bảo, Cây Chay đó, cứ vậy thì bao giờ mới đơm trái được nhỉ? Tôi viết phóng sự luôn: “Cây Chay bao giờ đơm trái?”; và da diết kiến nghị, lấp đầy những lỗ hổng để làm sao giới trẻ ở đó vươn lên.

Lần khác, tôi đi bộ cả tuần, rồi đi xe lai (xe ôm) dọc các huyện Quỳ Châu, Quỳ Hợp, Quế Phong của tỉnh Nghệ An, sang tít Nậm Nhoóng, Tri Lễ, rồi tới nước bạn Lào. Đi với công an (lúc đó tôi làm báo ngành công an). Xe lai có cáng để khiêng xe qua suối lũ cuồn cuộn, xe nhảy trên đá, ngập lút cả hai bánh trong bùn, bò qua mép vực, người ngồi căng ra, gồng lên như khỉ đu cây, còn người lái thì gồng nhiều đến mức hai bàn tay chai thành cục to như quả trứng. Nhiều bản làng thành ổ mại dâm cho các trùm buôn ma tuý, công an ập vào các hang núi lớn, thấy các bao tải dấp dính nhựa đen, toàn thuốc phiện vận chuyển từ Lào sang. Giữa điểm nóng ma tuý này; các anh xe lai thi thoảng lại ngồi trước ngọn đèn dầu ở bản vắng, cắt từng lát cái cục u vướng víu ở hai bàn tay ra đốt…thơm lừng, khét lẹt. Tôi báo cáo đề tài với cụ Lý. Cụ động viên và tôi viết “Binh pháp xe lai”. Gần 20 năm rồi, tôi với các gã xe lai đó vẫn chơi với nhau, phóng sự đó sau này được giải của Lao Động.

Rồi cho đến khi đọc các bài lý luận của nhà báo Trần Đức Chính (lúc ông là Phó Tổng Biên tập Báo Lao động và thêm vài chức vụ trong Hội Nhà báo Việt Nam) tôi mới hiểu, ông Chính từng đạp xe đạp vào chiến trường ác liệt Quảng Bình, Quảng Trị, chứng kiến chết chóc kinh hoàng của chiến tranh. Ông cũng là giảng viên báo chí, là người viết lý luận về báo chí trác tuyệt. Cách ông nói chuyện hài hước và gợi mở, cách ông cật vấn đề tài của cậu bé như tôi khi ấy, cũng là cách phản biện của ban biên tập tới tác giả (cộng tác viên) để lùa câu chuyện (phóng sự) của họ đi trúng vấn đề nhất.

Năm 2004, tôi từ Báo An ninh Thế giới về Báo Lao Động, được giao ngay mảng Phóng sự, biên tập từng chữ, đêm lại hì hụi xem bông, xem bản can các thứ cho đến khi ngửi báo thơm mùi mực mới ra lò. Nhiều phần việc chưa làm bao giờ. Lại bị các “bề trên” mắng, tôi chẳng sợ mà cũng chẳng chán, làm cái gì mình thích thì vất vả cũng thấy vui. Lụi cụi làm đêm hôm, bỗng thấy Phó Tổng Lý Sinh Sự tới, ông bảo Tổng Biên tập: “Ối trời ơi, cái thằng thổ phỉ này, chỗ của nó là ở trên rừng, ở ngoài muôn dặm xa kia kìa. Ông nhốt hổ vào chuồng thế này thì nó chịu thế nào được. Mà nó không làm được cái này đâu. Ông làm thế này mất toi một cây viết hơi bị tốt mà lại có thêm một ông biên tập tồi”. Thế là tôi thoát “quản lý phóng sự”, tung hoành ra Bắc vào Nam, đi hết trong nước, đi tứ phương trên thế giới. Riêng vụ này tôi tri ân cụ Lý suốt đời.

Dường như chuyện gì vào “tay” ông Lý cũng Sinh ra Sự. Cụ lớn tuổi, lại là sếp, nên cụ giữ mục mà nhân viên nữ phụ trách chưa thấy cụ nộp là không dám đòi. Cứ nói ý nhị, cụ bảo: mục của tớ là mục “Nứng hay Đòi” (Nói hay Đừng, nói lái nó thành thế). Ngày nào họ cũng đòi, vì mỗi ngày một bài thì mệt quá. Tôi nghĩ đơn giản, ngày đau ốm, ngày đi ăn cỗ, ngày say rượu hoặc ngày ngủ quên rồi tụt cảm hứng… thì làm thế nào. Nghe đồn, cụ đi nước ngoài, vẫn tính được mấy ngày tới thì làng dư luận có gì HOT, cụ đón đầu viết “Nói hay Đừng” trước, vẫn hay, vẫn hóm và vô cùng trúng phoóc thời sự.

Tôi gọi ông là thầy, giờ làm việc cùng Ban ở Toà soạn với con gái ông, thi thoảng vẫn của ít lòng nhiều dúi mấy đồng bảo đem về biếu bố Chính ăn quà nhé, nhé! Dù chưa được học ông ngày nào trên bục giảng. Ông cũng chỉ vỗ vai tôi vài lần, chứ cũng chưa dám trà dư tửu hậu cùng chú lần nào cho ra trò, vì tuổi tác chênh lệch, vì sếp trong toà soạn bận trăm công nghìn việc. Thôi thì cứ kính nhi viễn chi. Nhưng, quả thật, hễ ông biên tập và hướng dẫn tôi phóng sự nào, là mọi thứ nó mở ra cho bài cụ thể ấy; rồi nó còn giữ vai trò “kim chỉ nam” trong vô số phóng sự sau đó nữa. Tôi in sách, hai lần được ông viết lời tựa đầu sách, sướng! Sướng nhất là những bài đăng trên mục Phóng sự Báo Lao động hồi đó mà có vài chữ “bình luận” đăng kèm như một cái lời dẫn, cái box trước khi vào bài. Cụ Lý viết cao tay, viết như người ta vẽ tranh thuỷ mặc, như võ sư điểm huyệt - tác giả phóng sự bị “bắt bài” và độc giả bị dẫn dụ một cách rất lý thú.

Đến lúc tôi và anh Huỳnh Dũng Nhân in chung một cuốn sách tên là: “Từ hầm lò Mông Dương tới nóc nhà thế giới Tây Tạng”, tôi tung ra các câu chuyện đi tứ xứ khắp nhân gian, nhìn từ nóc nhà Tây Tạng xa xôi nhìn xuống, anh Nhân thì vẫn là cây phóng sự danh tiếng của cả Việt Nam trong suốt thời gian dài. Thời sinh viên, tôi gối đầu sách của anh Huỳnh Dũng Nhân. Giờ cụ Lý Trần Đức Chính viết lời giới thiệu cho cuốn sách, đọc mà thấy ông chú bận như thế, vẫn theo sát từng bước chân của thằng cháu Hoàng. Cái tình của người cầm bút như vậy thật quý vô cùng. Tôi có quen thân với hai con sói phóng sự của Việt Nam, là Huỳnh Dũng Nhân và Đỗ Doãn Hoàng; hai gã đều tầm thước (thâm thấp) như nhau và đều có đam mê xê dịch, có máu lãng tử rồi yêu văn chương (và thích đủ thứ) như nhau. Giọng ông cứ tưng tửng nhưng ấm áp vô cùng.

Xin trích: “Huỳnh Dũng Nhân đi trước với hai lần xuyên Việt nát một con xe máy (đi mượn), chưa kể rẽ ngang rẽ dọc trăm miền. Đỗ Doãn Hoàng cũng kinh, 10 năm đi hết sạch nước Việt Nam. Hai ông đi nhiều viết lắm, sách in hằng gang tay trong tủ sách của tôi, các khoa báo chí có môn giảng phóng sự của hai ông; và cả hai ông từ nhiều năm nay đều lên bục giảng cho các sinh viên, nhà báo trẻ, già về phóng sự (…). Lần này rủ in chung cuốn sách ấy, đúng là trận thư hùng “song kiếm hợp bích”. “Đọc xong (cuốn sách) có thể nhiều bạn đọc sẽ buồn, căm giận cũng có; nhưng hơn cả là ta đã củng cố được niềm tin vào cuộc đời, vào con người, dù thế nào đi chăng nữa…Và biết đâu (đọc xong), nhiều nhà báo trẻ sẽ bỗng dưng, muốn đi và viết!”. (Lời tựa của nhà báo Trần Đức Chính cho cuốn sách đã dẫn).

Người ta bảo, ở đời, có những người ta chỉ gặp thoáng qua, nhưng họ ảnh hưởng đến ta nhiều gấp nghìn lần ta tưởng. Với tôi, nhà báo Trần Đức Chính là một người thầy “kính nhi viễn chi” mà lại chi phối con đường của tôi quá nhiều như thế. Ông ngồi cười hóm, nói hóm, xưng chú mày, chú em, thằng cháu, thằng thổ phỉ, rồi cao tay ấn điểm huyệt cho những cây bút đàn em, đàn cháu dần tiến bộ. Mỗi lần gặp, chỉ một câu nói, một cái vỗ vai, tôi hiểu, từ lần gặp trước đến lần gặp này, và bao năm qua, ông vẫn ưu ái đến tôi, một cậu bé quê mùa vác ba lô đến xin diện kiến và trình bày các đề tài phóng sự. Tôi biết, có lúc, mình đã quá thơ ngây và hoang tưởng, nhưng ông Lý vẫn cười hóm, bao dung và tiếp tục điểm huyệt truyền võ công.

Tôi tin, với nhiều người, chú Chính cũng đối xử hóm hỉnh và thắm tình như vậy.

Xem thêm

Hội báo toàn quốc 2026: Nhiều gian trưng bày hoàn tất trước thềm khai mạc

Hội báo toàn quốc 2026: Nhiều gian trưng bày hoàn tất trước thềm khai mạc

(CLO) Chiều 18/6, không khí chuẩn bị cho Hội báo toàn quốc 2026 tại Trung tâm Hội nghị - Biểu diễn TP Hải Phòng diễn ra khẩn trương. Nhiều gian trưng bày của các cơ quan báo chí trên cả nước đã hoàn tất những công đoạn cuối cùng, sẵn sàng cho lễ khai mạc và đón khách tham quan từ ngày 19/6.

Báo Nhà báo và Công luận đoạt giải C Giải Báo chí Nguyễn Văn Linh lần thứ VIII năm 2026

Báo Nhà báo và Công luận đoạt giải C Giải Báo chí Nguyễn Văn Linh lần thứ VIII năm 2026

(CLO) Sáng 18/6/2026, Hội Nhà báo tỉnh Hưng Yên tổ chức lễ trao Giải Báo chí Nguyễn Văn Linh lần thứ VIII năm 2026. Loạt 4 bài “Hưng Yên: Dấu ấn thành công toàn diện từ kỳ bầu cử đến bước chuyển mình của bộ máy chính quyền mới” của phóng viên Trần Văn Quốc – Báo Nhà báo và Công luận đã vinh dự được trao giải C.

Từ ngòi bút quảng bá đến chiến sĩ thầm lặng bảo vệ Vịnh Hạ Long

Từ ngòi bút quảng bá đến chiến sĩ thầm lặng bảo vệ Vịnh Hạ Long

(NB&CL) Đối với mỗi nhà báo, được tác nghiệp tại Di sản Thiên nhiên Thế giới Vịnh Hạ Long vừa là một đặc ân, vừa là thách thức lớn cả về bản lĩnh lẫn trách nhiệm xã hội. Giữa một bên là áp lực phát triển kinh tế, đô thị hóa và một bên là yêu cầu bảo tồn nghiêm ngặt kỳ quan, ngòi bút của người làm báo không chỉ dừng lại ở việc ngợi ca vẻ đẹp non nước, mà còn là những “chiến sĩ” thầm lặng, gìn giữ màu xanh cho Vịnh bừng sáng qua các kỷ nguyên.

Báo chí cần làm gì để vượt qua cuộc khủng hoảng “Zero-Click”?

Báo chí cần làm gì để vượt qua cuộc khủng hoảng “Zero-Click”?

(NB&CL) Tháng 5/2024, báo chí thế giới đã hứng chịu một cú sốc khi Google chính thức kích hoạt tính năng AI Overviews. Cơn địa chấn mang tên “Zero-Click” (Tìm kiếm không nhấp chuột) bùng phát, báo chí dần rơi vào kỷ nguyên “trắng truy cập”, khi nội dung được các công cụ tìm kiếm sử dụng AI để tóm tắt câu trả lời mà độc giả không cần truy cập nội dung gốc.

Nghề của niềm tin

Nghề của niềm tin

(NB&CL) Có những buổi sáng, khi thành phố còn chưa kịp thức hẳn, ánh đèn trong nhiều toà soạn đã sáng. Những con chữ đầu tiên của một ngày mới bắt đầu hình thành trong sự lặng lẽ gần như vô danh. Nghề báo vẫn vậy, từ lâu rồi, không ồn ào ở phía trước ánh đèn sân khấu, nhưng luôn hiện diện ở trung tâm của đời sống như một mạch dẫn bền bỉ, âm thầm đưa thông tin, tri thức và cả những rung động xã hội đến với công chúng.

Một niềm tin và một tình yêu sâu nặng với Tổ quốc, với nhân dân

Một niềm tin và một tình yêu sâu nặng với Tổ quốc, với nhân dân

(CLO) Trên tay tôi là bản thảo tập bút ký, chính luận “Trên cây cầu bắc qua nửa vòng trái đất” của nhà báo Nguyễn Văn Minh, Tổng Biên tập Báo Công Thương. Đọc xong cuốn sách, tôi thực sự mừng. Làng báo cách mạng hôm nay có thêm một cây bút vừa giàu chất lính, vừa nặng lòng với vận nước.

Báo chí đổi mới cách truyền tải để đưa Văn kiện Đại hội XIV đến gần hơn với công chúng

Báo chí đổi mới cách truyền tải để đưa Văn kiện Đại hội XIV đến gần hơn với công chúng

(CLO) Chiều 17/6, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương, Tạp chí Cộng sản tổ chức Hội thảo khoa học quốc gia “Báo chí cách mạng với nhiệm vụ tuyên truyền Văn kiện Đại hội XIV của Đảng”, nhân kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2026).

Báo chí đồng hành cùng công tác dân tộc, tôn giáo Thủ đô

Báo chí đồng hành cùng công tác dân tộc, tôn giáo Thủ đô

(CLO) Nhân kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2026), ngày 17/6, Sở Dân tộc và Tôn giáo TP Hà Nội tổ chức gặp mặt các cơ quan thông tấn, báo chí nhằm tri ân những đóng góp của đội ngũ người làm báo trong công tác tuyên truyền, đồng hành cùng ngành dân tộc và tôn giáo của Thủ đô.

Cuộc thi “Phóng viên tập sự - Nhà báo tương lai”: Cầu nối giữa giảng đường và thực tiễn nghề báo

Cuộc thi “Phóng viên tập sự - Nhà báo tương lai”: Cầu nối giữa giảng đường và thực tiễn nghề báo

Ngày 16/6, Khoa Viết văn, Báo chí, Trường Đại học Văn hóa Hà Nội tổ chức lễ tổng kết và trao giải Cuộc thi “Phóng viên tập sự - Nhà báo tương lai” mùa thứ 4. Không chỉ là sân chơi học thuật dành cho sinh viên, cuộc thi còn góp phần kết nối hoạt động đào tạo với thực tiễn nghề nghiệp, tạo cơ hội để những người trẻ trải nghiệm quy trình tác nghiệp báo chí ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường.

Cỡ chữ bài viết: