Gìn giữ giá trị văn hóa địa phương trong vận hành mô hình chính quyền 2 cấp

(NB&CL) Văn hoá địa phương vốn bám rễ sâu trong cộng đồng làng xã là một lợi thế rất lớn khi vận hành mô hình chính quyền 2 cấp. Một vấn đề đặt ra với chính quyền địa phương hai cấp là làm thế nào để gìn giữ, bảo vệ, phát huy các giá trị văn hoá địa phương khi đơn vị hành chính thay đổi. Câu chuyện giao quyền cho cấp xã, đào tạo cán bộ chuyên trách về vấn đề này… là yêu cầu cấp thiết.

Từ “đơn vị phối hợp” cấp xã trở thành “chủ thể thực thi”…

Sau sáp nhập, cả nước từ 63 tỉnh, thành phố còn 34 tỉnh, thành phố; số xã từ 10.035 giảm xuống còn 3.321… TS. Nguyễn Văn Đáp - Phó Giám đốc Sở VHTTDL Bắc Ninh cho rằng, việc vận hành chính quyền 2 cấp không chỉ là thay đổi cơ cấu, mà còn là một sự tái định vị vai trò của cấp xã.

Ông Đáp đưa ra sự phân vai rõ nét của cấp xã là từ “đơn vị phối hợp” sẽ trở thành “chủ thể thực thi”, điều đó đòi hỏi cấp xã không chỉ về mặt hành chính, mà còn phải nâng lên một tầm cao mới là quản lý văn hóa một cách chuyên nghiệp, bài bản và gắn chặt với cộng đồng. Thậm chí, tầm quan trọng của cấp xã còn được định hình bởi nhiều năm qua, việc duy trì và phát huy giá trị các di sản văn hoá có sự đóng góp quan trọng của chính quyền cấp huyện – nơi từng là “cầu nối” giữa tỉnh và cơ sở, đồng thời trực tiếp tổ chức nhiều hoạt động văn hóa, truyền dạy, liên hoan... Chính quyền cấp huyện không còn nữa, thì trọng trách chuyển về cấp xã, cấp gần dân nhất, nơi di sản thực sự đang sống…

Trọng trách này đi kèm với nhiều áp lực là không tránh khỏi khi trên thực tế hiện nay nhiều xã chưa đủ năng lực tổ chức các hoạt động văn hóa độc lập, thiếu cán bộ chuyên trách có trình độ, ngân sách phân tán hoặc chưa được phân quyền rõ ràng, cơ sở vật chất cho sinh hoạt văn hóa cộng đồng còn hạn chế, đặc biệt là thiếu hẳn đội ngũ hỗ trợ chuyên môn trong bảo tồn di sản phi vật thể. Và đáng nói là, tình trạng này sẽ dẫn đến việc nhiều giá trị văn hóa phi vật thể dù đang được cộng đồng gìn giữ, vẫn rơi vào thế “tự phát”, thiếu định hướng lâu dài, hoặc bị mai một dần vì không có ai dẫn dắt, tổ chức.

Các di sản văn hóa- Ca trù, Đờn ca tài tử Nam Bộ, Không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên, Quan họ Bắc Ninh
Các di sản văn hóa - Ca trù, Đờn ca tài tử Nam Bộ, Không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên, Quan họ Bắc Ninh

Chính vì vậy, hiện đang rất cần một cái nhìn tổng thể mang tính chiến lược của các nhà quản lý, để việc thay đổi địa giới thật sự mở ra những cánh cửa rộng lớn, tạo điều kiện cho văn hóa từng vùng đất cất cánh, không chỉ nâng cao đời sống tinh thần cho người dân mà còn tạo sinh kế làm giàu đời sống vật chất cho cộng đồng… Nhưng tất nhiên, để thực hiện được điều này, cần nhiều giải pháp mang tính căn cơ, đồng bộ của chính quyền hai cấp.

Lưu giữ ký ức và kiến tạo tương lai văn hóa

Câu chuyện “trao quyền cho cấp xã” mà ông Nguyễn Văn Đáp đưa ra là một trong những giải pháp bởi đã đến lúc cấp xã không thể chỉ làm “văn hóa phong trào” như trước, mà cần chuyển sang vai trò “quản trị di sản” một cách chuyên nghiệp hơn khi không còn cấp huyện nữa.

“Trong bối cảnh vận hành chính quyền hai cấp đã trở thành thực tế, yêu cầu đặt ra không phải là “liệu xã có đủ năng lực?”, mà là “chúng ta sẽ làm gì để giúp xã đủ năng lực? Chính quyền xã, nếu được chuyên nghiệp hóa, trao quyền thực chất và đồng hành đúng lúc thì hoàn toàn có thể trở thành hạt nhân bền vững trong sự nghiệp gìn giữ, bảo tồn và phát huy di sản văn hóa phi vật thể ở địa phương” - ông Đáp nhấn mạnh.

Trong quản lý di sản, càng gần dân thì càng hiệu quả, miễn là xã được trao đủ quyền và được trang bị đầy đủ kỹ năng. Ở góc độ thể chế, ông Đáp cũng đặt ra rằng một xã có di sản đã được ghi danh thì cần ít nhất một người hiểu rõ loại hình đó, biết cách lập kế hoạch hoạt động, đề xuất ngân sách và huy động được nguồn lực xã hội hóa để tổ chức thực hiện. Song song đó, tỉnh cần ban hành cơ chế, chính sách rõ ràng về phân quyền cho xã trong quản lý văn hóa.

Đặc biệt, cần thúc đẩy các mô hình xã hội hóa và cộng đồng tự quản trong bảo tồn di sản, như các câu lạc bộ Quan họ, nhóm Ca trù, đội trò chơi dân gian, nghệ nhân dân gian… Chính quyền xã đóng vai trò là người kiến tạo môi trường, khuyến khích phong trào, hỗ trợ hành chính, không làm thay mà “trao quyền” cho chính người dân.

Những cộng đồng này không chỉ giúp giữ gìn kỹ năng, tri thức dân gian, mà còn tạo nên sinh khí văn hóa từ chính đời sống thường nhật, không lệ thuộc vào các sự kiện lớn mới có dịp biểu diễn. Nếu được khuyến khích và kết nối tốt, các nhóm này còn có thể trở thành đối tác của các trường học, đơn vị du lịch, hoặc thậm chí tạo ra sinh kế từ chính di sản mình gìn giữ. Không thể có bảo tồn di sản bền vững nếu thiếu đi chủ thể cộng đồng và thiếu sự dẫn dắt đúng đắn từ chính quyền cơ sở.

Lễ hội Đu Tiên ở TP. Huế. Nguồn- ITN
Lễ hội Đu Tiên ở TP. Huế. Nguồn: ITN.

Tất nhiên, không thể thực hiện hiệu quả nếu cán bộ văn hóa xã vẫn chỉ là kiêm nhiệm, thiếu nghiệp vụ chuyên môn, hoặc không được tiếp cận các công cụ quản lý hiện đại. Do vậy, vị Phó Giám đốc Sở VHTTDL Bắc Ninh cũng đặt ra yêu cầu đào tạo kĩ năng, nâng cao trách nhiệm của cấp chính quyền. Bài toán con người là bài toán then chốt nên bước đi cấp thiết hiện nay là chuyên nghiệp hóa đội ngũ cán bộ văn hóa cấp xã. Cần có chính sách tuyển dụng hoặc đào tạo lại cán bộ văn hóa chuyên trách theo hướng gắn với thực tiễn di sản địa phương.

Đồng quan điểm này, PGS. TS. Bùi Hoài Sơn cũng cho rằng cần phát triển đội ngũ cán bộ văn hóa cấp xã có năng lực chuyên môn, có tinh thần trách nhiệm và quan trọng hơn hết là tâm huyết với cộng đồng. Đội ngũ này chính là “người gác cửa” của văn hóa địa phương – họ không chỉ quản lý, mà phải là người khơi gợi, kết nối, tổ chức và truyền cảm hứng để người dân tham gia, sáng tạo, gìn giữ giá trị văn hóa.

Ông Sơn phân tích, việc đào tạo, bồi dưỡng và có chế độ đãi ngộ phù hợp cho lực lượng này là việc không thể chậm trễ. Song hành với đó là việc khơi dậy sức mạnh cộng đồng.

PGS.TS. Bùi Hoài Sơn cũng đưa ra giải pháp thêm là, cần mạnh dạn thí điểm các mô hình quản trị văn hóa mới ở cấp xã: kết hợp giữa Nhà nước – tư nhân – cộng đồng – tổ chức xã hội. Mỗi bên có thế mạnh riêng: Nhà nước tạo cơ chế, tư nhân đầu tư, cộng đồng gìn giữ, nghệ sĩ sáng tạo.

Sự phối hợp linh hoạt này sẽ tạo ra một hệ sinh thái văn hóa đa dạng, tự chủ và bền vững – đúng với tinh thần đổi mới thể chế mà Đảng và Nhà nước đang thúc đẩy. Cấp xã đang đứng trước một bước ngoặt lịch sử. Đầu tư đúng, đầu tư đủ và đầu tư thông minh, cấp xã sẽ không chỉ là nơi lưu giữ ký ức – mà còn là nơi kiến tạo tương lai văn hóa cho cả dân tộc.

“Văn hóa chỉ thực sự sống khi có sự tham gia của chính người dân – những nghệ nhân thầm lặng, những người giữ hồn dân ca, điệu múa, món ăn, trò chơi dân gian; những văn nghệ sĩ sáng tạo gắn bó với quê hương; những tổ chức xã hội sẵn sàng đồng hành. Mỗi người dân là một hạt giống, mỗi cộng đồng là một mảnh đất – nếu có bàn tay chăm sóc đúng cách, sẽ nảy mầm thành vườn hoa văn hóa đầy sức sống…” – PGS. TS. Bùi Hoài Sơn nhận định.

Xem thêm

Chiêm ngưỡng vẻ đẹp huyền thoại của Tháp Đôi – di sản Champa nghìn năm ở phố biển Gia Lai

Chiêm ngưỡng vẻ đẹp huyền thoại của Tháp Đôi – di sản Champa nghìn năm ở phố biển Gia Lai

(CLO) Tháp Đôi (Gia Lai) là công trình kiến trúc cổ đặc sắc của người Chăm xưa, cụm tháp cổ có niên đại gần cả nghìn năm tuổi. Không chỉ mang kiến ​​trúc độc đáo, Tháp Đôi hôm nay còn “sống dậy” trong ánh sáng, âm thanh và những trải nghiệm nghệ thuật đêm đầy mê hoặc, trở thành điểm hẹn văn hóa – du lịch đặc sắc giữa lòng phố biển.

Điện ảnh Việt trước 'cơn sóng dữ' của thời đại số

Điện ảnh Việt trước 'cơn sóng dữ' của thời đại số

(CLO) Sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ số đang tạo ra những thay đổi sâu sắc đối với ngành công nghiệp điện ảnh. Nếu trước đây, rạp chiếu phim gần như là lựa chọn giải trí phổ biến mỗi dịp cuối tuần hay lễ Tết, thì nay khán giả có vô số lựa chọn khác chỉ với một chiếc điện thoại thông minh trên tay.

chùa dừa Vĩnh Long

“Chùa Dừa” giữa miệt vườn Vĩnh Long: Khi thân dừa hóa thành hồn chốn thiền môn

(CLO) Nép mình bên dòng Hàm Luông hiền hòa, Chùa Long Quang hay còn được người dân gọi bằng cái tên mộc mạc “Chùa Dừa”, đang trở thành điểm đến độc đáo của miền Tây bởi lối kiến trúc đậm hơi thở bản địa. Từ những thân dừa lão quen thuộc của xứ miệt vườn, ngôi cổ tự hơn 100 năm tuổi đã khoác lên mình diện mạo khác biệt, dung hòa giữa không gian tâm linh và văn hóa vùng sông nước.

Những ca từ, giai điệu hào hùng đã đưa khán giả trở về với không khí lịch sử của Chiến thắng Điện Biên Phủ năm xưa. Ảnh: VH

Điện Biên - vang mãi bản hùng ca chiến thắng

(CLO) Chương trình nghệ thuật “Điện Biên - Bản hùng ca chiến thắng” được dàn dựng công phu, giàu cảm xúc, tái hiện khí thế hào hùng của Chiến dịch Điện Biên Phủ năm xưa.

Người viết trẻ tìm lối đi mới cho văn học thiếu nhi

Người viết trẻ tìm lối đi mới cho văn học thiếu nhi

(CLO) Ngày 7/5, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Kim Đồng phối hợp cùng Khoa Văn học (Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia Hà Nội) tổ chức tọa đàm “Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ”, mở ra diễn đàn trao đổi về diện mạo văn học thiếu nhi hiện nay và kỳ vọng dành cho thế hệ tác giả mới.

Tham khảo hay đạo nhái? Ranh giới mỏng manh trong sáng tạo nghệ thuật

Tham khảo hay đạo nhái? Ranh giới mỏng manh trong sáng tạo nghệ thuật

(CLO) Trong những năm gần đây, cùng với sự phát triển mạnh mẽ của công nghiệp văn hóa, các chương trình nghệ thuật, sự kiện quy mô lớn tại Việt Nam nở rộ với tốc độ chưa từng có. Sân khấu hoành tráng hơn, kỹ thuật trình diễn hiện đại hơn, ngôn ngữ hình ảnh phong phú hơn. Nhưng song hành với sự phát triển ấy là một câu hỏi ngày càng trở nên nhức nhối: đâu là sáng tạo thật sự, và đâu là sự sao chép được khoác lên lớp vỏ “tham khảo”?

Cỡ chữ bài viết: