Nhà báo Phạm Công Thắng: “Lãng du” cùng những kỷ vật của đồng nghiệp

Thiết bị tác nghiệp - những “gia tài” cần được trân quý

Với giới nhiếp ảnh, cái tên Phạm Công Thắng không còn xa lạ. Anh được nhiều người biết tiếng qua những bức ảnh đẹp bày trong các triển lãm cá nhân cũng như của Hội Nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam. Hơn 40 năm cầm máy, anh đã có 2 triển lãm ảnh cá nhân cùng với một “gia tài” ảnh đáng kể, đã gặt hái gần 30 giải thưởng về nhiếp ảnh trong nước và quốc tế.

Năm 2017, anh xuất bản sách ảnh mang tên “Lãng du cùng Phạm Công Thắng” được giới trong nghề đánh giá cao. Anh cũng từng có nhiều năm làm báo ở Thanh Hóa rồi sau đó chuyển ra Hà Nội làm phóng viên tạp chí Hàng không Việt Nam. Phạm Công Thắng chia sẻ rằng, đối với anh, nhiếp ảnh và nghề báo luôn song hành. Làm báo cho anh cái nhìn sâu sắc, đa chiều về cuộc sống, còn nhiếp ảnh cho anh tiếp cận với một thế giới vừa quen vừa lạ.

nha bao pham cong thang lang du cung nhung ky vat cua dong nghiep hinh 1

Nhà báo Phạm Công Thắng và một hiện vật tại gallery “Ký ức Nhiếp ảnh”.

Hàng chục năm gắn bó với nhiếp ảnh trong vai trò một phóng viên ảnh, sử dụng qua nhiều loại thiết bị, Phạm Công Thắng luôn đau đáu với ý nghĩ: Các phóng viên và nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam đã để lại cho đất nước một gia tài tác phẩm đồ sộ, được đánh giá cao. Những tác phẩm ảnh thường được trưng bày, quảng bá, được nhiều người biết đến, nhưng những thiết bị, những con người làm ra những bức ảnh đó lại chỉ đứng ở phía sau, thảng hoặc mới được nhắc, được kể, được công chúng biết đến.

“Những chiếc máy ảnh làm ra những tác phẩm ấy hiện đang ở tản mát trong gia đình các phóng viên và nghệ sĩ cả nước. Nếu biết huy động tập trung lại sẽ thành một kho tư liệu quý báu, có ý nghĩa với lịch sử nhiếp ảnh Việt Nam”. Phạm Công Thắng nghĩ thế và trong những ngày Hà Nội cao điểm phòng chống COVID-19, dự án “Gallery Ký ức Nhiếp ảnh” đã hình thành.

Khi Phạm Công Thắng vừa thông báo ý tưởng của mình trên trang Facebook cá nhân, lập tức có nhiều nhà báo, nghệ sĩ nhiếp ảnh lên tiếng ủng hộ. Sự nhiệt tình của mọi người nhiều đến độ làm anh bất ngờ. Hằng tháng trời, hầu như ngày nào anh cũng bận rộn nhận các hiện vật mà mọi người gửi đến tặng.

Có ngày Phạm Công Thắng phải tiếp nhiều đoàn, nhiều người đến trao tặng kỷ vật; có người ở xa không đến trực tiếp gửi qua đường bưu điện; có người gửi hiện vật mà anh chưa từng biết, chưa từng gặp mặt; có người hiến tặng những chiếc máy mà họ rất trân quý, bởi đó là kỷ vật gắn với cuộc đời người thân đã khuất của họ. Tất cả họ đã tin tưởng gửi Phạm Công Thắng, trao niềm tin để sức sống của những hiện vật này lan tỏa trong cộng đồng.

nha bao pham cong thang lang du cung nhung ky vat cua dong nghiep hinh 2

Nhà báo Phạm Công Thắng giới thiệu về chiếc áo mà phóng viên Nguyễn Văn Thông sử dụng khi chụp ảnh Hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu tại Sài Gòn, ngày 11/6/1963.

“Ban đầu, ý tưởng “Ký ức nhiếp ảnh” xuất phát từ sở thích, nhu cầu cá nhân, tôi chỉ coi đây là một thú chơi nho nhỏ. Nhưng thật bất ngờ, mọi thứ đã vượt quá những dự định ban đầu”, anh Thắng cho hay.

Bây giờ, gallery “Ký ức nhiếp ảnh” đã có trên 700 hiện vật lớn nhỏ, từ các loại máy ảnh cổ chụp bằng kính, máy ảnh có hộp xếp, máy ảnh chụp phim 35mm, máy ảnh digital, máy ảnh chụp lấy ngay, máy chiếu phim dương bản, máy quét phim âm bản; dụng cụ buồng tối dùng để in, tráng ảnh; phụ kiện chụp ảnh, máy quay phim... Phạm Công Thắng không nhớ rõ, nhưng anh ước chừng có trên 300 nghệ sĩ, nhà báo, nhiếp ảnh gia… đã trao gửi kỷ vật và niềm tin nơi anh.

Nói về căn phòng lưu giữ những tài sản quý giá, Phạm Công Thắng chia sẻ: “Ký ức Nhiếp ảnh” giờ đây đã trở thành địa chỉ lui tới của nhiều nhà báo, nghệ sĩ nhiếp ảnh, sinh viên và cả những người không liên quan đến lĩnh vực nhiếp ảnh. Trong suốt hơn 30 năm làm nghề báo, điều khiến tôi trân quý nhất là mình được vinh dự lưu giữ lại những kỷ vật của những đồng nghiệp sử dụng khi tác nghiệp báo chí, những nhiếp ảnh gia trên khắp cả nước.

Không gian nhỏ kể những câu chuyện lớn

Không gian gallery “Ký ức nhiếp ảnh” nằm gói gọn trên tầng hai của ngôi nhà 225A Đặng Tiến Đông với chừng 30m2, nhưng được bài trí hợp lý nên rất dễ quan sát các hiện vật trưng bày.

Vẫn giữ tác phong nhanh nhẹn như thanh niên, Phạm Công Thắng giới thiệu với khách từng hiện vật một cách chi tiết, rõ ràng, mạch lạc, như tất cả đã “nằm lòng” trong anh từ lâu: Đây là chiếc máy ảnh Pentax của nhà báo, nghệ sĩ nhiếp ảnh Hoàng Kim Đáng, được ông sử dụng từ năm 1972, từng chụp Đại tướng Võ Nguyên Giáp ở chiến trường và năm 1980 là chụp tại nhà riêng của Đại tướng. Cũng chiếc máy này, nhà báo Hoàng Kim Đáng đã chụp chân dung nhiều nghệ sĩ tên tuổi như Nguyễn Tuân, Tô Hoài, Đỗ Nhuận, Nguyễn Đình Thi, Tào Mạt, Trịnh Công Sơn…

nha bao pham cong thang lang du cung nhung ky vat cua dong nghiep hinh 3

Chiếc máy ảnh Pentax, mũ tác nghiệp cùng bức ảnh “Em bé Napal” (1972) của phóng viên Nick Út khi ông làm việc tại Hãng thông tấn AP.

Còn đây là chiếc máy ảnh D200 của Anh hùng Lao động, nghệ sĩ nhiếp ảnh Trần Lam, nguyên Phó Chủ tịch tỉnh Kiên Giang khi ông sáng tác tác phẩm nổi tiếng “Mặt trời trong Lăng sáng tỏa”. Bức ảnh này từng được Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết ghi lưu bút năm 2008 và được Tập đoàn Tân Tạo mua với giá 1 triệu USD. Sau đó, toàn bộ số tiền này được tặng cho Quỹ bảo trợ trẻ em Kiên Giang, thực hiện 500 ca phẫu thuật cho trẻ em mắc bệnh tim bẩm sinh.

Chiếc máy Horizon có thể chụp xoay bốn góc này cũng do anh Trần Lam gửi tặng. Còn chiếc Nikon AF-F800S của nghệ sĩ chụp ảnh nude số 1 Việt Nam Thái Phiên đã từng chụp cho hàng trăm người đẹp; đây là bộ máy ảnh mà GS. Hà Đình Đức chụp rùa Hồ Gươm...

Đây là máy chiếu phim dương bản Profector Standard, sản xuất năm 1930 do nguyên Phó Vụ trưởng Văn phòng chính phủ Nguyễn Ngọc Bình trao tặng. Chiếc máy là kỷ vật được một giáo sư người Đức kỷ niệm cụ thân sinh của bác Nguyễn Ngọc Bình. Kể từ đó, chiếc máy vẫn luôn được gia đình gìn giữ, trân trọng như một sợi dây kết nối thế hệ thiêng liêng. Mới đây, nhiếp ảnh gia Nick Út đến thăm và tặng tôi chiếc máy ảnh Pentax đầu tiên khi ông làm việc tại Hãng thông tấn AP năm 1966...”.

Phạm Công Thắng chia sẻ, điều khác biệt của gallery “Ký ức Nhiếp ảnh” so với những nơi khác là ở đây không tồn tại một bộ sưu tập “hoành tráng”. Các hiện vật cũng không được nhấn mạnh ở độ quý hiếm, độ “cổ” mà điều đặc biệt ở chỗ chúng không là những đồ vật vô tri, câm lặng mà đều có một đời sống riêng. Điều đó thể hiện ngay ở tên gọi “Ký ức Nhiếp ảnh”, khi đằng sau mỗi hiện vật là những câu chuyện về những con người cụ thể, là những dấu ấn nghề nghiệp trong những tình huống khác nhau.

Để làm được điều này, khi tiếp nhận mỗi hiện vật, Phạm Công Thắng đều đề nghị chủ nhân giới thiệu đôi nét về hiện vật đó. Rồi sau đó, anh kỳ công viết giới thiệu về chủ nhân tặng máy kèm chân dung họ, về đời máy, lịch sử của máy… để khách tham quan có thể hiểu rõ hơn về hiện vật trưng bày.

nha bao pham cong thang lang du cung nhung ky vat cua dong nghiep hinh 4

Chiếc máy ảnh Polaroid 95A có tuổi đời 100 năm do gia đình cố nghệ sĩ nhiếp ảnh Phạm Hùng Cường trao tặng.

“Mỗi kỷ vật ở đây đều gắn với một câu chuyện riêng, đó là chuyện đời, chuyện nghề của các nhà báo, các nghệ sĩ nhiếp ảnh. Nó cũng gắn với một giai đoạn lịch sử, những dấu ấn thời đại của dân tộc mình”, nhà báo Phạm Công Thắng chia sẻ.

Phạm Công Thắng cho biết thêm, hiện tại, số lượng hiện vật đã nhiều gấp hàng chục lần dự kiến ban đầu của anh, điều này cũng kéo theo khá nhiều vấn đề như hạn chế về không gian trưng bày; khó khăn về việc lưu giữ, bảo quản, đồng thời khiến anh khá bận rộn.

Tuy nhiên, với sự ủng hộ của hàng trăm người tặng hiện vật quý, sự động viên, quan tâm của bạn bè, nhà báo... trong đó có nhiều người chưa từng quen biết - điều đó khiến anh có thêm động lực để tiếp tục ý tưởng của mình, với mong muốn sẽ đóng góp được “điều gì đó” cho nhiếp ảnh Việt Nam...

T.Toàn

Xem thêm

Độc giả ngày càng tin nhà báo hơn thương hiệu báo chí

Độc giả ngày càng tin nhà báo hơn thương hiệu báo chí

(CLO) Các số liệu và thảo luận tại nhiều sáng kiến của Hiệp hội Tin tức và Truyền thông Quốc tế (INMA) cho thấy mối quan hệ giữa độc giả với từng nhà báo, người sáng tạo nội dung đang ngày càng có giá trị, trong khi sức mạnh của thương hiệu báo chí truyền thống không còn đủ để giữ chân công chúng.

Luật Báo chí 2025: Cơ hội mới, động lực mới cho báo chí địa phương

Luật Báo chí 2025: Cơ hội mới, động lực mới cho báo chí địa phương

(CLO) Với các cơ quan báo chí địa phương, tác động của Luật Báo chí 2025 không chỉ nằm ở những quy định mới về quản lý hoạt động báo chí. Điều đáng chú ý hơn là một tư duy mới đang được đặt ra: từ “thuần quản lý hành chính” sang “đồng hành và kiến tạo phát triển” trong môi trường truyền thông số.

Tương lai ngành truyền thông: AI làm tin thường nhật, nhà báo tập trung tạo nội dung khác biệt

Tương lai ngành truyền thông: AI làm tin thường nhật, nhà báo tập trung tạo nội dung khác biệt

(CLO) Sau một tuần tham dự Hội nghị bàn tròn CEO của INMA tại Vail (Mỹ), với sự góp mặt của khoảng 40 lãnh đạo các tổ chức báo chí, nhiều quan điểm về tương lai ngành truyền thông đã được đưa ra, trong đó nổi bật là việc tự động hóa các công việc thường nhật và tăng đầu tư vào những nội dung tạo khác biệt.

Khi AI ngày càng mạnh, tòa soạn phải mạnh lên từ bên trong

Khi AI ngày càng mạnh, tòa soạn phải mạnh lên từ bên trong

(CLO) Rời xa giai đoạn thí điểm rời rạc, báo chí đang bước vào kỷ nguyên ứng dụng AI sâu vào quy trình và hạ tầng. Cuộc đua công nghệ giờ đây không thuộc về ai sở hữu nhiều công cụ hơn, mà được định đoạt bởi năng lực biến dữ liệu và tri thức tòa soạn thành sức mạnh nội tại.

Luật Báo chí 2025: Cơ quan báo chí được liên kết sản xuất nội dung, bổ sung nguồn thu mới

Luật Báo chí 2025: Cơ quan báo chí được liên kết sản xuất nội dung, bổ sung nguồn thu mới

(CLO) Luật Báo chí 2025 cho phép cơ quan báo chí liên kết với cơ quan báo chí khác, tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước để cùng sản xuất nội dung. Luật cũng bổ sung các nguồn thu từ bán quyền đọc, nghe, xem, cấp phép khai thác, sử dụng tác phẩm báo chí; đồng thời quy định cụ thể hơn về xuất nhập khẩu sản phẩm báo chí.

Bản quyền báo chí giữa 'cơn lốc' sao chép và khai thác dữ liệu

Bản quyền báo chí giữa 'cơn lốc' sao chép và khai thác dữ liệu

(CLO) Một bài báo có thể mất nhiều ngày tác nghiệp, xác minh, biên tập nhưng chỉ cần vài phút để bị sao chép. Video bị cắt ghép, livestream lại; dữ liệu bị tự động "cào" cho các hệ thống công nghệ. Công nghệ giúp báo chí lan xa hơn, nhưng cũng khiến tài sản trí tuệ của tòa soạn dễ bị khai thác hơn bao giờ hết.

Tòa soạn của tương lai sẽ được điều hành bằng dữ liệu

Tòa soạn của tương lai sẽ được điều hành bằng dữ liệu

(NB&CL) Cuộc cạnh tranh của báo chí đang thay đổi. Trong kỷ nguyên AI, khoảng cách giữa các tòa soạn sẽ không còn được tạo ra bởi việc ứng dụng thêm một công nghệ mới, mà bởi năng lực quản trị, khả năng tổ chức dữ liệu và những lựa chọn chiến lược được thực hiện từ hôm nay. Khi công nghệ dần trở thành điều kiện phổ biến, dữ liệu sẽ là yếu tố quyết định năng lực cạnh tranh và vị thế của mỗi cơ quan báo chí.

Chuyên gia Lê Quốc Vinh: 'Đổi mới sáng tạo lớn nhất của báo chí là thực hiện tốt hơn vai trò hạ tầng niềm tin'

Chuyên gia Lê Quốc Vinh: 'Đổi mới sáng tạo lớn nhất của báo chí là thực hiện tốt hơn vai trò hạ tầng niềm tin'

(CLO) “Trong một thế giới mà thông tin ngày càng dư thừa nhưng niềm tin ngày càng khan hiếm, đổi mới sáng tạo lớn nhất của báo chí có lẽ không nằm ở việc sản xuất thêm nội dung, mà ở việc thực hiện tốt hơn vai trò hạ tầng niềm tin cho phát triển” - ông Lê Quốc Vinh, Chủ tịch Le Group of Companies, nhấn mạnh khi đề xuất cách tiếp cận 'Báo chí Hạ tầng Niềm tin'.

VnExpress: Làm chủ dữ liệu để hiểu độc giả và tối ưu sản phẩm

VnExpress: Làm chủ dữ liệu để hiểu độc giả và tối ưu sản phẩm

(NB&CL) Với VnExpress, xây dựng năng lực dữ liệu bắt đầu từ nhu cầu trả lời những câu hỏi rất cụ thể về độc giả và sản phẩm: Vì sao pageview tăng hoặc giảm? Độc giả là ai? Họ đến và đi vì điều gì? Làm thế nào để kéo họ quay lại và tương tác? Sau nhiều năm xây dựng hệ thống riêng, dữ liệu trở thành một phần trong cách tòa soạn phân tích nội dung, hiểu độc giả và vận hành sản phẩm.

AI mạnh đến đâu, phụ thuộc dữ liệu đến đó

AI mạnh đến đâu, phụ thuộc dữ liệu đến đó

(NB&CL) AI đang đi rất nhanh từ một công nghệ được báo chí thử nghiệm sang một năng lực được tích hợp vào hoạt động tác nghiệp. Nhưng phía sau những mô hình ngôn ngữ ngày càng mạnh vẫn tồn tại một điều kiện nền tảng: AI chỉ thực sự tạo ra giá trị khi nó được cung cấp dữ liệu đủ tốt, đủ ngữ cảnh và có thể sử dụng một cách đáng tin cậy.

Tòa soạn không thiếu dữ liệu, mà thiếu năng lực khai thác

Tòa soạn không thiếu dữ liệu, mà thiếu năng lực khai thác

(NB&CL) Một tòa soạn có thể tích lũy hàng triệu bài viết, hình ảnh, video sau nhiều năm hoạt động nhưng chưa chắc đã sở hữu một kho dữ liệu có giá trị. Khi thông tin còn phân tán, thiếu cấu trúc và khó kết nối, dữ liệu dù nhiều vẫn chưa thể trở thành nguồn lực tạo ra những giá trị mới.

Cỡ chữ bài viết: