Trải nghiệm khó quên của các phóng viên ảnh

(NB&CL) Những ngày đầu tháng 4, Tây Ban Nha bao trùm một bầu không khí ảm đạm bởi đại dịch đã tràn khắp mọi ngõ ngách. Các biện pháp giãn cách xã hội rồi phong tỏa lần lượt được đưa ra, nhằm ngăn chặn sự lây lan của virus Corona.

Xã hội gần như dừng lại, nhưng đó là lúc lực lượng phóng viên trải mình trên khắp mặt trận để đưa những tin tức nóng hổi về đại dịch Covid-19.

Nhiều câu chuyện cảm động được ghi lại, phản ánh và truyền cảm hứng cho cuộc chiến chống lại loại virus nguy hiểm khiến hàng nghìn người chết và hàng trăm nghìn người khác nhiễm bệnh trên khắp Tây Ban Nha.

Vào thời khắc dịch bệnh bùng phát mạnh mẽ, một nhóm phóng viên ảnh ở xứ sở Bò tót bắt đầu tạo ra một nguồn cung cấp dữ liệu hình ảnh hợp tác, để ghi lại cuộc sống hằng ngày trong đại dịch. #Covidphotodiaries là một dự án Instagram ra mắt vào giữa tháng 3, đã thu hút được hàng ngàn người theo dõi.

Khoảnh khắc hiếm hoi của một nhân viên y tế.

Khoảnh khắc hiếm hoi của một nhân viên y tế.

Những bức ảnh và lời kể chi tiết trong mỗi chú thích nói về một câu chuyện cụ thể thời đại dịch. Chẳng hạn như cảnh bệnh viện, tình nguyện viên giao thức ăn, công nhân đẩy quan tài xuống hành lang nhà xác và mọi người nhảy múa trên mái nhà của họ ở Madrid để thoát khỏi sự buồn tẻ khi bị giam cầm…

PV Jose Colon chụp cảnh các nhân viên y tế tại BV Shinico tại Barcelona được người dân vỗ tay ủng hộ.

PV Jose Colon chụp cảnh các nhân viên y tế tại BV Shinico tại Barcelona được người dân vỗ tay ủng hộ.

Một vài trong số các nhiếp ảnh gia cũng phản ánh về những thách thức khi tác nghiệp trong những tình huống chưa từng có - tất cả xảy ra trong khi đối phó với nỗi sợ lây nhiễm cho những người thân yêu.

Phóng viên Judith Prat (46 tuổi, Altorricón, Tây Ban Nha)

Kể từ khi đại dịch Covid-19 bắt đầu và đặc biệt là khi lệnh phong tỏa được ban bố, tôi chắc chắn rằng chúng ta đang sống ở một giai đoạn sẽ để lại dấu ấn trong cuộc sống của mỗi cá nhân và xã hội.

Có rất nhiều vấn đề trong những ngày đầu tiên của lệnh phong tỏa và tôi thật khó để định vị mình trong vai trò mới của một công dân. Cách ly. Nghe thật lạ lẫm. Đột nhiên, bạn phải nghĩ về sự an toàn của mọi người và mỗi chúng ta phải chịu trách nhiệm cho sự an toàn của những người xung quanh. Tôi đã không nhìn thấy mẹ kể từ khi tình trạng khẩn cấp được ban bố.

Virus Corona là thử thách thực sự với một phóng viên ảnh. Tôi luôn có cảm giác rằng mình có thể là mối đe dọa cho những người tôi muốn chụp ảnh. Nhưng rồi tôi sớm nhận ra mình phải làm những gì quen thuộc, thực hiện các biện pháp bảo vệ và ghi lại những gì đang xảy ra mà không khiến ai gặp rủi ro.

Phóng viên Javier Fergo (40 tuổi, Cadiz, Tây Ban Nha)

Khi cuộc khủng hoảng Covid-19 bắt đầu diễn ra ở Italia, tôi có cảm giác đang sống trong thời khắc lịch sử. Những ngày đầu tiên bị cô lập ở nhà thật khó khăn. Tôi bất lực trong cơn thèm thuồng được ra ngoài để ghi lại những gì đang xảy ra. Tôi dành cả ngày để nhìn đường phố từ cửa sổ. Sau đó, Chính phủ cho rằng báo chí là cần thiết cũng là khi tôi bắt đầu tác nghiệp ở nhiều nơi, từ thành phố đến nông thôn.

Khi tác nghiệp, tôi luôn cố gắng giữ an toàn nhất có thể, với quy định giãn cách xã hội, đeo khẩu trang, găng tay và luôn có chất khử trùng tay. Về đến nhà, tôi nhanh chóng thay quần áo và tắm giặt. Tôi cũng không quên làm sạch thiết bị như máy ảnh và túi đựng.

Tôi sống ở Cadiz, miền nam Tây Ban Nha. Đây là nơi có nhiều bệnh viện và nghĩa trang, những điểm nhạy cảm của đại dịch. Cảnh tượng những ngày này ảm đạm đến tê tái. Đường xá vắng tanh, chỉ các trung tâm y tế và nghĩa trang là nhộn nhịp khi số ca tử vong ngày một nhiều, nhất là người cao tuổi.

Những ngày đầu đại dịch, tôi bám sát ở những bệnh viện. Tôi đã ghi lại được một số khoảnh khắc quý, nhưng tôi sẽ không sử dụng bởi nó thật ám ảnh, như cảnh hai cụ già chết ở một căn phòng trong viện dưỡng lão, trong khi nhiều người khác đang nhiễm virus Corona.

Nhóm của tôi sau đó thay đổi cách tác nghiệp, phản ánh sự lạc quan trong sự bi thảm của Covid-19. Những bức ảnh của sự sống và tình người làm chúng tôi hứng khởi hơn. Thật vui khi những gì chúng tôi ghi lại được cộng đồng chia sẻ, tạo nên sự tin tưởng vào ngày mai.

Phóng viên Anna Surinyach (35 tuổi, Barcelona, Tây Ban Nha)

Tôi từng tác nghiệp khi dịch Ebola bùng phát ở Tây Phi vào năm 2014. Có rất nhiều đau khổ và mất mát ở đó. Mọi người bị buộc phải cách ly. Có những gia đình chết cả nhà. Nhiều trẻ em phải mồ côi bởi hàng trăm người không thể nói lời tạm biệt với những người thân yêu của họ.

Phóng viên Ann Surinyach mạo hiểm tác nghiệp tại phòng chăm sóc đặc biệt tại BV Trias i Pujol, tại Badalona.

Phóng viên Ann Surinyach mạo hiểm tác nghiệp tại phòng chăm sóc đặc biệt tại BV Trias i Pujol, tại Badalona.

Dù có kinh nghiệm tác nghiệp thời dịch bệnh, nhưng tôi chưa bao giờ tưởng tượng điều gì đó tương tự xảy ra ở đất nước mình. Theo thói quen của một kẻ thích săn lùng khoảnh khắc, tôi sẽ lao ra đường để ghi lại những gì xảy ra trong thời điểm nóng bỏng nhất, nhưng có một nỗi sợ hãi khủng khiếp bao vây, như ngăn cản tôi.

Có lúc, tôi không biết làm thế nào để ghi lại hình ảnh mà mọi người đang trải qua trong đời thực, bởi những gì chứng kiến thật khó tưởng tượng. Có viện dưỡng lão ở Barcelona mà tôi đến tác nghiệp, chỉ sau một tuần số người già giảm đi một nửa vì Covid-19.

Đại dịch đã chứng tỏ mọi người đều dễ nhiễm loại virus mới này và nó sẽ được ghi nhớ trong nhiều năm nữa nếu không phải là hàng thập kỷ.

Susana Giron (45 tuổi, Granada, Tây Ban Nha)

Lúc đầu, tôi cảm thấy sợ nếu phải ra đường chụp ảnh, vì điều đó có thể lây bệnh cho bố mẹ mình, những người tôi vẫn thường ghé thăm mỗi tuần. Vì thế, tôi đều thực hiện nhiều biện pháp để bảo vệ tối đa mỗi khi tác nghiệp.

Một lần không chắc mình đã đảm bảo tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc an toàn, tôi buộc phải cách ly với họ trong 2 tuần. Tôi nhìn thấy bố mẹ mỗi ngày, nhưng chúng tôi không thể trò chuyện. Đó thực sự là một trải nghiệm của bất lực.

Đại dịch này dạy chúng ta phải có suy-nghĩ-cộng-đồng mà không phải là cá nhân. Mỗi người phải xem xét hành động hậu quả của mình đối với người khác, dù chỉ là một điều sai quy tắc nho nhỏ.

Những ngày tác nghiệp ở vùng nông thôn miền nam vùng Andalusia, tôi có thể cảm thấy sự sợ hãi trước sự lây nhiễm virus Corona như thế nào. Những người dân hồn hậu và dễ mến trở nên sợ sệt trước người lạ.

Nhưng tôi cũng thấy một làn sóng đoàn kết ấn tượng. Mọi người muốn giúp đỡ và bằng mọi cách có thể. Tôi nghĩ rằng, cuộc khủng hoảng này đã để lại nhiều điều tốt đẹp cho mọi người.

Chấn Phong

Xem thêm

Độc giả ngày càng tin nhà báo hơn thương hiệu báo chí

Độc giả ngày càng tin nhà báo hơn thương hiệu báo chí

(CLO) Các số liệu và thảo luận tại nhiều sáng kiến của Hiệp hội Tin tức và Truyền thông Quốc tế (INMA) cho thấy mối quan hệ giữa độc giả với từng nhà báo, người sáng tạo nội dung đang ngày càng có giá trị, trong khi sức mạnh của thương hiệu báo chí truyền thống không còn đủ để giữ chân công chúng.

Luật Báo chí 2025: Cơ hội mới, động lực mới cho báo chí địa phương

Luật Báo chí 2025: Cơ hội mới, động lực mới cho báo chí địa phương

(CLO) Với các cơ quan báo chí địa phương, tác động của Luật Báo chí 2025 không chỉ nằm ở những quy định mới về quản lý hoạt động báo chí. Điều đáng chú ý hơn là một tư duy mới đang được đặt ra: từ “thuần quản lý hành chính” sang “đồng hành và kiến tạo phát triển” trong môi trường truyền thông số.

Tương lai ngành truyền thông: AI làm tin thường nhật, nhà báo tập trung tạo nội dung khác biệt

Tương lai ngành truyền thông: AI làm tin thường nhật, nhà báo tập trung tạo nội dung khác biệt

(CLO) Sau một tuần tham dự Hội nghị bàn tròn CEO của INMA tại Vail (Mỹ), với sự góp mặt của khoảng 40 lãnh đạo các tổ chức báo chí, nhiều quan điểm về tương lai ngành truyền thông đã được đưa ra, trong đó nổi bật là việc tự động hóa các công việc thường nhật và tăng đầu tư vào những nội dung tạo khác biệt.

Khi AI ngày càng mạnh, tòa soạn phải mạnh lên từ bên trong

Khi AI ngày càng mạnh, tòa soạn phải mạnh lên từ bên trong

(CLO) Rời xa giai đoạn thí điểm rời rạc, báo chí đang bước vào kỷ nguyên ứng dụng AI sâu vào quy trình và hạ tầng. Cuộc đua công nghệ giờ đây không thuộc về ai sở hữu nhiều công cụ hơn, mà được định đoạt bởi năng lực biến dữ liệu và tri thức tòa soạn thành sức mạnh nội tại.

Luật Báo chí 2025: Cơ quan báo chí được liên kết sản xuất nội dung, bổ sung nguồn thu mới

Luật Báo chí 2025: Cơ quan báo chí được liên kết sản xuất nội dung, bổ sung nguồn thu mới

(CLO) Luật Báo chí 2025 cho phép cơ quan báo chí liên kết với cơ quan báo chí khác, tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước để cùng sản xuất nội dung. Luật cũng bổ sung các nguồn thu từ bán quyền đọc, nghe, xem, cấp phép khai thác, sử dụng tác phẩm báo chí; đồng thời quy định cụ thể hơn về xuất nhập khẩu sản phẩm báo chí.

Bản quyền báo chí giữa 'cơn lốc' sao chép và khai thác dữ liệu

Bản quyền báo chí giữa 'cơn lốc' sao chép và khai thác dữ liệu

(CLO) Một bài báo có thể mất nhiều ngày tác nghiệp, xác minh, biên tập nhưng chỉ cần vài phút để bị sao chép. Video bị cắt ghép, livestream lại; dữ liệu bị tự động "cào" cho các hệ thống công nghệ. Công nghệ giúp báo chí lan xa hơn, nhưng cũng khiến tài sản trí tuệ của tòa soạn dễ bị khai thác hơn bao giờ hết.

Tòa soạn của tương lai sẽ được điều hành bằng dữ liệu

Tòa soạn của tương lai sẽ được điều hành bằng dữ liệu

(NB&CL) Cuộc cạnh tranh của báo chí đang thay đổi. Trong kỷ nguyên AI, khoảng cách giữa các tòa soạn sẽ không còn được tạo ra bởi việc ứng dụng thêm một công nghệ mới, mà bởi năng lực quản trị, khả năng tổ chức dữ liệu và những lựa chọn chiến lược được thực hiện từ hôm nay. Khi công nghệ dần trở thành điều kiện phổ biến, dữ liệu sẽ là yếu tố quyết định năng lực cạnh tranh và vị thế của mỗi cơ quan báo chí.

Chuyên gia Lê Quốc Vinh: 'Đổi mới sáng tạo lớn nhất của báo chí là thực hiện tốt hơn vai trò hạ tầng niềm tin'

Chuyên gia Lê Quốc Vinh: 'Đổi mới sáng tạo lớn nhất của báo chí là thực hiện tốt hơn vai trò hạ tầng niềm tin'

(CLO) “Trong một thế giới mà thông tin ngày càng dư thừa nhưng niềm tin ngày càng khan hiếm, đổi mới sáng tạo lớn nhất của báo chí có lẽ không nằm ở việc sản xuất thêm nội dung, mà ở việc thực hiện tốt hơn vai trò hạ tầng niềm tin cho phát triển” - ông Lê Quốc Vinh, Chủ tịch Le Group of Companies, nhấn mạnh khi đề xuất cách tiếp cận 'Báo chí Hạ tầng Niềm tin'.

VnExpress: Làm chủ dữ liệu để hiểu độc giả và tối ưu sản phẩm

VnExpress: Làm chủ dữ liệu để hiểu độc giả và tối ưu sản phẩm

(NB&CL) Với VnExpress, xây dựng năng lực dữ liệu bắt đầu từ nhu cầu trả lời những câu hỏi rất cụ thể về độc giả và sản phẩm: Vì sao pageview tăng hoặc giảm? Độc giả là ai? Họ đến và đi vì điều gì? Làm thế nào để kéo họ quay lại và tương tác? Sau nhiều năm xây dựng hệ thống riêng, dữ liệu trở thành một phần trong cách tòa soạn phân tích nội dung, hiểu độc giả và vận hành sản phẩm.

AI mạnh đến đâu, phụ thuộc dữ liệu đến đó

AI mạnh đến đâu, phụ thuộc dữ liệu đến đó

(NB&CL) AI đang đi rất nhanh từ một công nghệ được báo chí thử nghiệm sang một năng lực được tích hợp vào hoạt động tác nghiệp. Nhưng phía sau những mô hình ngôn ngữ ngày càng mạnh vẫn tồn tại một điều kiện nền tảng: AI chỉ thực sự tạo ra giá trị khi nó được cung cấp dữ liệu đủ tốt, đủ ngữ cảnh và có thể sử dụng một cách đáng tin cậy.

Tòa soạn không thiếu dữ liệu, mà thiếu năng lực khai thác

Tòa soạn không thiếu dữ liệu, mà thiếu năng lực khai thác

(NB&CL) Một tòa soạn có thể tích lũy hàng triệu bài viết, hình ảnh, video sau nhiều năm hoạt động nhưng chưa chắc đã sở hữu một kho dữ liệu có giá trị. Khi thông tin còn phân tán, thiếu cấu trúc và khó kết nối, dữ liệu dù nhiều vẫn chưa thể trở thành nguồn lực tạo ra những giá trị mới.

Cỡ chữ bài viết: