Thông thường, các nhà khoa học phải sử dụng tàu nghiên cứu hoặc những thiết bị cố định để thu thập dữ liệu về đại dương. Việc sử dụng cá mập có thể giúp họ tiếp cận nhiều khu vực hơn mà không cần triển khai quá nhiều thiết bị.
Aaron Carlisle, giáo sư tại Đại học Delaware và trưởng nhóm nghiên cứu, cho biết cá mập có lợi thế vì chúng phân bố rộng rãi và thường xuyên di chuyển trong đại dương. Một số loài còn có thể lặn xuống những vùng nước mà các thiết bị quan trắc thông thường khó tiếp cận.
Nhóm nghiên cứu đặc biệt quan tâm đến nhiệt độ của lớp nước phía trên đại dương, được gọi là lớp hỗn hợp. Đây là khu vực có thể cung cấp năng lượng cho các cơn bão.
Nước biển càng ấm, lượng nhiệt mà bão có thể hấp thụ càng lớn. Vì vậy, dữ liệu về nhiệt độ đại dương có thể giúp các nhà khoa học đánh giá khả năng bão mạnh lên khi tiến gần đất liền.
Để thu thập dữ liệu, các nhà nghiên cứu gắn thiết bị CTD lên vây lưng của cá mập. Thiết bị này đo nhiệt độ, độ sâu và độ dẫn điện của nước biển, từ đó cung cấp thông tin về độ mặn.
Khi cá mập nổi lên mặt nước, thiết bị có thể truyền dữ liệu đến vệ tinh. Các nhà khoa học sau đó có thể sử dụng thông tin này cho các mô hình dự báo thời tiết và khí hậu.
Quá trình gắn thiết bị diễn ra khá nhanh, thường chưa đến 5 phút. Cá mập được kiểm tra sức khỏe trước khi thả về biển. Thiết bị cũng được thiết kế để tự rơi ra sau một thời gian nhằm hạn chế ảnh hưởng đến cá mập.
Nhóm nghiên cứu đang tập trung vào một số loài như cá mập mako vây ngắn, cá mập xanh, cá mập đầu búa trơn và cá mập trắng non ở Bắc Đại Tây Dương.
Các nhà khoa học hy vọng dữ liệu từ những “trạm quan trắc biết bơi” này sẽ giúp cải thiện dự báo cường độ bão tại bờ biển phía Đông Mỹ. Nếu thành công, thông tin thu được có thể giúp các cộng đồng ven biển chuẩn bị tốt hơn trước những cơn bão mạnh.