Đừng đổ lỗi cho “dân trí thấp” khi pháp luật thiếu sức răn đe

(CLO) Một học sinh tiểu học cũng biết ra đường phải đi đúng phần đường quy định, gặp đèn đỏ phải dừng lại; không dẫm lên cỏ, bẻ hoa nơi có biển nhắc nhở; ở bệnh viện, không nói to, hò hét để giữ gìn trật tự chung. Những quy tắc ứng xử tưởng như rất giản dị ấy cho thấy các chuẩn mực nơi công cộng không phải là điều khó hiểu hay vượt quá khả năng nhận thức của mỗi người.

Thế nhưng trên thực tế, những hành vi ngược lại với các chuẩn mực ấy vẫn còn diễn ra ở không ít nơi, nhất là tại các đô thị lớn, khu dân cư đông đúc hay các điểm tham quan, du lịch. Không khó để bắt gặp những bức tường vừa được sơn sửa sạch sẽ chỉ sau vài ngày đã bị phủ kín quảng cáo rao vặt; những khu vực đã đặt biển “cấm vứt rác” vẫn xuất hiện túi rác sinh hoạt; hay những nơi có biển “cấm hút thuốc” vẫn còn khói thuốc xuất hiện.

Trước thực trạng đó, có ý kiến cho rằng nguyên nhân là do dân trí còn thấp, cần tăng cường nhắc nhở, giáo dục. Nhưng liệu có thể đơn giản quy tất cả cho “dân trí thấp” khi hàng loạt hành vi thiếu văn hóa nơi công cộng vẫn diễn ra khá phổ biến? Câu trả lời là không.

7-chot-1-15409141839561195273655.webp
Không khó để bắt gặp những bức tường vừa được sơn sửa sạch sẽ chỉ sau vài ngày đã bị phủ kín quảng cáo rao vặt.

Bởi những hành vi vi phạm ấy không phải xuất phát từ sự thiếu hiểu biết, mà chủ yếu bắt nguồn từ tâm lý coi nhẹ quy định và từ thực tế việc xử lý chưa đủ nghiêm minh trong đời sống xã hội.

Nếu hiểu dân trí là trình độ nhận thức và cách ứng xử của con người đối với cộng đồng và xã hội thì những vi phạm phép tắc sơ đẳng như nêu ở trên hoàn toàn không thể giải thích bằng lý do dân trí thấp. Bởi đây không phải là những quy định phức tạp. Đó là những chuẩn mực ứng xử tối thiểu mà bất kỳ người bình thường nào cũng có thể nhận thức được.

Thực tế cho thấy, không ít trường hợp người vi phạm không phải thiếu hiểu biết, mà là biết sai nhưng vẫn làm. Khi hành vi sai trái được lặp đi lặp lại mà không bị xử lý tương xứng, nó dễ dàng trở thành thói quen trong sinh hoạt hằng ngày. Lâu dần, những quy định vốn nhằm giữ gìn trật tự công cộng chỉ còn mang tính hình thức, tồn tại trên biển báo nhiều hơn là trong ý thức tuân thủ của người dân.

Đó chính là biểu hiện của tình trạng “nhờn luật” đang xuất hiện ở một bộ phận người dân trong xã hội hiện nay.

Không phải chỉ Việt Nam có vi phạm, mà ngay cả các nước phát triển như Mỹ, Anh, Đức, Pháp hay ở các quốc gia trong khu vực như Singapore, Malaysia, Trung Quốc… vẫn tồn tại những hành vi vi phạm trật tự, văn hoá, văn minh nơi công cộng như xả rác, hút thuốc sai quy định, khạc nhổ bừa bãi hay trốn vé phương tiện giao thông.

Điểm khác biệt không nằm ở chỗ có hay không có vi phạm, mà khác biệt nằm ở cách xử lý vi phạm. Ở nhiều quốc gia, hành vi tiểu tiện nơi công cộng có thể bị xử phạt với mức tiền lớn; hành vi xả rác có thể bị buộc lao động công ích; hành vi trốn vé phương tiện công cộng bị xử lý ngay tại chỗ với mức phạt đủ sức răn đe… và trong một số trường hợp cụ thể, có thể bị công khai nếu tái phạm.

Chính sự nghiêm minh trong thực thi pháp luật đã hình thành thói quen tuân thủ trong xã hội. Điều này cho thấy, không phải vì người dân ở đó có “dân trí cao hơn”, mà vì pháp luật ở đó được thực thi nghiêm hơn.

Pháp luật nước ta không phải không có chế tài xử lý các hành vi vi phạm trật tự công cộng. Theo Nghị định số 282/2025/NĐ-CP, nhiều hành vi vi phạm trong sinh hoạt đô thị đã được quy định mức xử phạt khá cụ thể:

- Thả rông vật nuôi trong đô thị hoặc nơi công cộng bị phạt cảnh cáo hoặc từ 500.000 đồng đến 1 triệu đồng;

- Để vật nuôi, cây trồng hoặc các vật khác lấn chiếm lòng đường, vỉa hè, vườn hoa, sân chơi, khu sinh hoạt chung bị phạt cảnh cáo hoặc từ 500.000 đồng đến 1 triệu đồng;

- Vứt rác hoặc bỏ vật khác lên tường rào và khu vực liền kề công trình bảo vệ bị phạt cảnh cáo hoặc từ 500.000 đồng đến 1 triệu đồng;

- Phun sơn, viết, vẽ, dán quảng cáo trái phép lên tường, cột điện hoặc các công trình tại khu dân cư, nơi công cộng có thể bị phạt từ 2 triệu đồng đến 3 triệu đồng…

images5376756_1_cam_nhung_van_do_rac.jpg

Những quy định này cho thấy hệ thống pháp luật đã có chế tài xử lý khá rõ ràng đối với các hành vi vi phạm tưởng như nhỏ trong đời sống hằng ngày. Vấn đề đặt ra nằm ở việc phát hiện và xử lý chưa thường xuyên, chưa kiên quyết, chưa tạo được sức răn đe đủ mạnh trong thực tế.

Thực trạng, việc xử lý vi phạm còn lúng túng, chủ yếu dừng lại ở mức nhắc nhở, vận động, tuyên truyền. Ai cũng biết, nhắc nhở, giáo dục là cần thiết, nhưng nhắc nhở không thể thay thế chế tài và không có lý do gì phải tiếp tục “nhắc nhở, giáo dục” đối với những người biết sai mà vẫn cố tình vi phạm. Trong nhiều trường hợp, chính việc thực thi pháp luật nghiêm minh mới là phương thức giáo dục hiệu quả nhất.

Không thể phủ nhận vai trò của giáo dục trong việc hình thành ý thức công dân. Gia đình, nhà trường và xã hội đều có trách nhiệm giáo dục con người biết ứng xử có văn hóa, biết tôn trọng cộng đồng, biết giữ gìn môi trường sống chung. Tuy nhiên, giáo dục chỉ thực sự phát huy hiệu quả khi đi cùng với kỷ cương pháp luật.

Một xã hội văn minh không được đo bằng số lượng biển cấm được dựng lên, mà bằng mức độ người dân tự giác tuân thủ những quy định đó.

Nếu biển “cấm hút thuốc” vẫn treo nhưng khói thuốc vẫn xuất hiện; biển “cấm vứt rác” vẫn dựng nhưng rác vẫn còn bị bỏ sai nơi quy định; biển “cấm quảng cáo” vẫn còn đó nhưng tường rào, cột điện vẫn chi chít số điện thoại; thậm chí ngay dưới dòng chữ “cấm đái bậy” vẫn có người ngang nhiên vi phạm… thì rõ ràng vấn đề không nằm ở việc thiếu quy định, mà nằm ở hiệu lực thực thi quy định trong thực tế.

Khi vi phạm nhỏ không bị xử lý nghiêm, nó không dừng lại ở phạm vi hành vi cá nhân mà dần trở thành biểu hiện của tình trạng coi nhẹ các quy định chung trong sinh hoạt cộng đồng. Một khi người dân quen với việc vi phạm mà không bị chế tài, thì ranh giới giữa vi phạm nhỏ và vi phạm lớn sẽ ngày càng bị xóa nhòa.

Vì vậy, không thể để những vi phạm tưởng như nhỏ nhưng diễn ra thường xuyên trong đời sống hằng ngày làm ảnh hưởng đến nền nếp và kỷ cương xã hội và cám không nên để những tấm biển “cấm” chỉ còn mang ý nghĩa tượng trưng, để pháp luật trở thành lời nhắc nhở thay vì chuẩn mực bắt buộc phải tuân thủ.

Trong điều kiện hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng hiện nay, yêu cầu điều chỉnh các quan hệ xã hội bằng pháp luật ngày càng trở nên cấp thiết. Đó không chỉ là yêu cầu của quá trình xây dựng một xã hội dân chủ, công bằng, văn minh, mà còn là đòi hỏi chính đáng của người dân được sống trong môi trường an toàn, trật tự và đáng tin cậy.

Giữ nghiêm những quy định nhỏ nhất không chỉ là giữ gìn trật tự đô thị mà còn là góp phần củng cố kỷ cương phép nước, qua đó tạo nền tảng bền vững cho việc xây dựng xã hội thượng tôn pháp luật trong giai đoạn phát triển mới của đất nước.

Xem thêm

Định hướng cho thế hệ trẻ

Định hướng cho thế hệ trẻ

(CLO) Mỗi mùa hoa phượng nở cùng với cái nóng oi ả đầu hè cũng là lúc nhiều gia đình bước vào những tháng ngày thấp thỏm, lo âu vì các kỳ thi lớp 10, thi tốt nghiệp trung học phổ thông và kỳ tuyển sinh đại học. Cái nóng ngoài trời dường như càng thêm ngột ngạt bởi không khí thi cử. Từ trong các lớp học đến những bữa cơm gia đình, câu chuyện điểm số, trường lớp, đỗ hay trượt luôn hiện diện như một áp lực vô hình bao trùm lên cả học sinh lẫn cha mẹ.

Sân bay Dubai. Ảnh: DXB

Khi yêu cầu “gần dân, sát dân” trở thành thước đo đổi mới

(NB&CL) Từ ngày 11 đến 13/5/2026, tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia (Hà Nội), Đại hội đại biểu toàn quốc Mặt trận Tổ quốc Việt Nam lần thứ XI sẽ chính thức diễn ra với sự tham dự của hơn 1.300 đại biểu, đại diện cho các tầng lớp nhân dân, các dân tộc, tôn giáo, kiều bào và các tổ chức thành viên trong và ngoài nước.

Nỗi đau mang tên bạo hành trẻ em

Nỗi đau mang tên bạo hành trẻ em

(CLO) Có những đứa trẻ chưa kịp hiểu thế nào là cuộc đời đã sớm học cách sợ hãi người lớn. Có những đứa trẻ chưa thuộc hết bảng chữ cái nhưng đã quen với tiếng quát tháo, tiếng đồ vật ném xuống nền nhà, tiếng chân người lớn đi về phía mình trong tâm trạng bất an. Và có những đứa trẻ, như cháu bé 4 tuổi ở phường Phú Diễn vừa qua, đã rời khỏi thế giới này ngay trong chính gia đình – nơi lẽ ra phải là chỗ bình yên nhất.

Siết trách nhiệm pháp lý để ngăn chặn hiệu quả hơn

Siết trách nhiệm pháp lý để ngăn chặn hiệu quả hơn

(NB&CL) Với sự phát triển nhanh chóng của nền kinh tế số, bảo vệ sở hữu trí tuệ phải đối mặt với những thách thức mới như định nghĩa và bảo vệ quyền dữ liệu, tình trạng pháp lý của các tác phẩm do AI tạo ra, vi phạm xuyên biên giới, trách nhiệm của các nền tảng internet và bảo vệ bí mật thương mại. Việc Thủ tướng Chính phủ vừa ban hành Công điện số 38/CĐ-TTg ngày 5/5/2026 về tập trung chỉ đạo thực hiện quyết liệt các giải pháp đấu tranh, ngăn chặn, xử lý hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ cho thấy Việt Nam đang quyết tâm hướng đến mục tiêu thúc đẩy và phát triển hệ thống bảo vệ sở hữu trí tuệ, tạo điều kiện cho sự phát triển lành mạnh của nền kinh tế số.

Điện Biên Phủ: Mốc chói lọi bằng vàng của lịch sử

Điện Biên Phủ: Mốc chói lọi bằng vàng của lịch sử

(CLO) Đó là nhận định của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong bài viết  “Nhân ngày kỷ niệm Chiến thắng Điện Biên Phủ” đăng trên báo Nhân Dân số 3690 ra ngày 7/5/1964. Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định: “Điện Biên Phủ như là một cái mốc chói lọi bằng vàng của lịch sử. Nó ghi rõ nơi chủ nghĩa thực dân lăn xuống dốc và tan rã, đồng thời phong trào giải phóng dân tộc khắp thế giới đang lên cao đến thắng lợi hoàn toàn”.

Khơi dậy nhu cầu hưởng thụ văn hóa trong đời sống xã hội

Khơi dậy nhu cầu hưởng thụ văn hóa trong đời sống xã hội

(CLO) Những năm gần đây, cùng với sự phát triển của đất nước, đời sống vật chất của người dân ngày càng được cải thiện rõ rệt. Khi điều kiện vật chất khởi sắc, đời sống tinh thần cũng cần được nuôi dưỡng, bồi đắp. Nhưng nếu đặt một câu hỏi đơn giản: Đã bao lâu gia đình bạn chưa đi xem phim, chưa tới viện bảo tàng? Vở kịch gần nhất đã xem là khi nào và bức tranh nào bạn thích? Hay đơn giản là tác phẩm văn học nào đã đọc trong thời gian gần đây?... thì không ít người sẽ giật mình nhận ra đã lâu rồi chưa thực sự quan tâm đúng mức đến đời sống văn hóa tinh thần của bản thân và gia đình.

Hào khí cho kỷ nguyên giàu mạnh, thịnh vượng

Hào khí cho kỷ nguyên giàu mạnh, thịnh vượng

(NB&CL) 51 năm đã trôi qua kể từ mùa Xuân lịch sử năm 1975, nhưng có những giá trị không lùi vào dĩ vãng. Chúng tiếp tục hiện diện, không chỉ trong ký ức mà trong chính cách một dân tộc đối diện với hiện tại và lựa chọn tương lai. Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử toàn thắng khép lại một cuộc chiến, đồng thời mở ra một câu hỏi kéo dài đến hôm nay: Một dân tộc từng làm nên điều phi thường bằng ý chí và đoàn kết – sẽ làm gì với chính nguồn sức mạnh ấy trong thời bình?
Thể chế hóa khát vọng phát triển văn hóa

Thể chế hóa khát vọng phát triển văn hóa

(CLO) Sáng 20/4/2026, tiếp tục chương trình Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI thảo luận tại Tổ về 4 dự thảo nghị quyết, trong đó có dự thảo Nghị quyết của Quốc hội về một số cơ chế, chính sách đột phá phát triển văn hóa Việt Nam.
Bài 4: Quy định 19 trên Đất Tổ - Khi công tác tư tưởng phải “nói ít, làm nhiều” để chạm tới từng đảng viên

Bài 4: Quy định 19 trên Đất Tổ - Khi công tác tư tưởng phải “nói ít, làm nhiều” để chạm tới từng đảng viên

(CLO) Không phải đến khi Quy định số 19-QĐ/TW ra đời, câu chuyện đổi mới công tác chính trị, tư tưởng mới được đặt ra. Nhưng phải thẳng thắn nhìn nhận, ở không ít nơi, công tác này đã có lúc rơi vào quỹ đạo hình thức, học nghị quyết theo kiểu “đủ quy trình”, quán triệt theo kiểu “đủ thành phần”, còn chuyển hóa thành hành động thì lại là một câu chuyện khác.
Bài 3: Công tác chính trị trong Đảng - Không chỉ tuyên truyền, mà là giữ con người, giữ niềm tin

Bài 3: Công tác chính trị trong Đảng - Không chỉ tuyên truyền, mà là giữ con người, giữ niềm tin

(CLO) Công tác chính trị trong Đảng, nếu chỉ dừng ở học nghị quyết, quán triệt chỉ thị hay truyền đạt một chiều, sẽ khó đủ sức giải quyết những thách thức mới nảy sinh từ thực tiễn. Quy định số 19-QĐ/TW của Ban Chấp hành Trung ương đặt ra yêu cầu cao hơn: công tác chính trị, tư tưởng phải đi trước, mở đường, giữ vững sự thống nhất về nhận thức và hành động, đồng thời kiến tạo niềm tin, bồi đắp bản lĩnh cho cán bộ, đảng viên.
Khi đồng tiền “ăn” mất lương tâm

Khi đồng tiền “ăn” mất lương tâm

(CLO) Việt Nam là quốc gia đầu tiên ở châu Á và là nước thứ hai trên thế giới phê chuẩn Công ước của Liên hợp quốc về Quyền trẻ em vào ngày 20/2/1990. Sự kiện đó không chỉ mang ý nghĩa pháp lý quốc tế mà còn thể hiện rõ cam kết chính trị mạnh mẽ của Đảng và Nhà nước ta trong việc chăm sóc, bảo vệ và giáo dục trẻ em – những chủ nhân tương lai của đất nước.
Không để lợi dụng tự do ngôn luận để nói bừa, nói ẩu

Không để lợi dụng tự do ngôn luận để nói bừa, nói ẩu

(CLO) Trong tiến trình xây dựng và phát triển đất nước, quyền tự do ngôn luận luôn được Đảng và Nhà nước ta xác định là một trong những quyền cơ bản của công dân, đồng thời là biểu hiện sinh động của nền dân chủ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Việc tôn trọng và bảo đảm quyền tự do ngôn luận không chỉ thể hiện bản chất tốt đẹp của chế độ mà còn góp phần phát huy trí tuệ của Nhân dân, củng cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc và tạo nền tảng vững chắc cho sự phát triển nhanh và bền vững của đất nước.
Đón khách kỷ lục trong quý 1, du lịch Việt Nam cần gì để giữ nhịp tăng trưởng?

Đón khách kỷ lục trong quý 1, du lịch Việt Nam cần gì để giữ nhịp tăng trưởng?

(NB&CL) Du lịch Việt Nam tiếp tục tăng trưởng mạnh trong quý I/2026, giữa bối cảnh toàn cầu nhiều biến động, khẳng định vị thế điểm đến an toàn, hấp dẫn với du khách. Du lịch Việt Nam đang bước vào thời kỳ mới cùng tiến trình phát triển của đất nước, đòi hỏi nền tảng thể chế chính sách được hoàn thiện, đổi mới tư duy quản lý và tầm nhìn chiến lược dài hạn để giữ được nhịp tăng trưởng bứt phá.
Mở lối thể chế, đặt nền móng cho một chu kỳ phát triển mới

Mở lối thể chế, đặt nền móng cho một chu kỳ phát triển mới

(NB&CL) Có những thời khắc trong đời sống chính trị mà ý nghĩa của nó vượt ra ngoài khuôn khổ một kỳ họp, một nhiệm kỳ. Kỳ họp thứ nhất của Quốc hội khóa XVI chính là một dấu mốc như vậy, nơi không chỉ hoàn tất những thủ tục tổ chức bộ máy, mà còn phát đi một thông điệp mạnh mẽ về khát vọng tăng tốc, về quyết tâm “mở khóa” những điểm nghẽn thể chế để đưa đất nước bước vào một chu kỳ phát triển mới, với mục tiêu tăng trưởng hai con số trong giai đoạn 2026-2030.
Những ‘bệnh nhân’ rất tỉnh và một nền công lý bị thử thách

Những ‘bệnh nhân’ rất tỉnh và một nền công lý bị thử thách

(CLO) Có những nơi lẽ ra phải là “tuyến phòng thủ cuối cùng” của công lý, nơi khoa học lên tiếng thay cho cảm tính, nơi lương tri được đo đếm bằng chuẩn mực nghề nghiệp. Nhưng rồi, ở một góc tối nào đó, nó lại bị biến thành… “xưởng sản xuất bùa hộ mệnh” cho tội phạm.
Đừng biến bữa ăn học đường thành nơi phơi bày sự vô đạo

Đừng biến bữa ăn học đường thành nơi phơi bày sự vô đạo

(CLO) Không thể bảo vệ bữa ăn học sinh bằng vài cuộc kiểm tra báo trước hay vài bản cam kết treo trên tường. Phải siết từ gốc: Kiểm dịch thật, truy xuất thật, thanh tra đột xuất thật, công khai thật và xử lý thật nặng cả người buôn bán lẫn người có chức trách tiếp tay.
Khi Trung ương định hình cách làm cho cả nhiệm kỳ

Khi Trung ương định hình cách làm cho cả nhiệm kỳ

(NB&CL) Hội nghị Trung ương 2 khóa XIV khép lại, dư âm của nó không nằm ở những con số hay quyết sách gây chú ý. Nhưng càng có độ lùi để nhìn lại, càng có thể nhận ra một điều quan trọng hơn: Trung ương lần này không chỉ bàn việc phải làm, mà đang định hình lại cách để làm.
Cỡ chữ bài viết: