Văn hoá công vụ: Làm gì có chữ mày - tao?

(NB&CL) Đáng buồn và lạ lùng thay, hai tiếng “mày - tao” có xu hướng xuất hiện ngày càng nhiều trong đối đáp xưng hô giữa nhiều cán bộ với người dân khi họ đang thực thi công vụ. Lối đối đáp rõ ràng không thể có trong cái gọi là “văn hóa công vụ”.

Cách đây nhiều thập kỷ, tác giả Đinh Huy Hạo, khi bàn luận về cách xưng hô của người Việt, từng bày tỏ quan điểm: “Hai tiếng “mày - tao” là tiếng tục tằn, xấu xa nhất trong tiếng Việt Nam ta, người đã cắp quyển sách đi học không bao giờ nên dùng đến, bất cứ đối với hạng người nào”. Và nay, đáng buồn và lạ lùng thay, hai tiếng “mày - tao” có xu hướng xuất hiện ngày càng nhiều trong đối đáp xưng hô giữa nhiều cán bộ với người dân khi họ đang thực thi công vụ. Lối đối đáp rõ ràng không thể có trong cái gọi là “văn hóa công vụ”.

1.Chiều 16/10, trả lời báo chí, ông Nguyễn Cao Sơn - Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ninh Bình, xác nhận ông đã chỉ đạo xác minh làm rõ nội dung phản ánh ông Nguyễn Tiến Dũng - Phó giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường (TN&MT) tỉnh Ninh Bình, xưng “mày, tao” với người dân khi đi thực thi công vụ. Trước đó, ngày 6/9, trong quá trình đi thực tế giải quyết việc nổ mìn khai thác đá làm ảnh hưởng đến nhà dân tại xã Phú Sơn, huyện Nho Quan, tỉnh Ninh Bình, Phó giám đốc Sở TN&MT Nguyễn Tiến Dũng đã có những phát ngôn thiếu chuẩn mực, nhiều lần xưng “mày, tao” với người dân. Sự việc đã được camera an ninh của người dân ghi lại. Người dân - chị N.T.T. (SN 1991, ngụ xã Phú Sơn) cũng đã làm đơn phản ánh đến UBND tỉnh Ninh Bình việc phát ngôn của ông Nguyễn Tiến Dũng.

Tại cuộc họp của Sở TN&MT diễn ra sáng 17/10, ông Dũng thừa nhận trước lãnh đạo của Sở TN&MT, các trưởng phòng về việc ứng xử thiếu chuẩn mực. “Xuất phát từ việc khảo sát thực tế so với nội dung đơn kiến nghị, phản ánh của công dân là chưa chính xác và quá sai lệch. Mặc dù đã có giải thích cho gia đình (bà N.T.T.), nhưng không nhận được sự hợp tác nên tôi có hơi bức xúc. Vì vậy, khi ra về, trên đường lên xe tôi đã có những phát ngôn bột phát dân dã (cách xưng hô theo thói quen khoảng cách tuổi tác) “mày - tao” một, hai lần như nội dung gia đình bà T. phản ánh và trích xuất camera” - ông Nguyễn Tiến Dũng giải trình.

Phó Giám đốc Sở TN&MT tỉnh Ninh Bình cho biết thêm, qua sự việc này, bản thân ông tự nhận thấy trong quá trình trao đổi với người dân chưa giữ được thăng bằng trong tâm lý nên đã tạo ra tình huống sai sót đáng tiếc. Ông Dũng thừa nhận đây là bài học, ông sẽ nghiêm túc rút kinh nghiệm về kiểm soát tâm lý khi giải quyết các bất đồng trong giao tiếp với công dân; đồng thời cam kết sẽ tới trực tiếp xin lỗi gia đình bà T..

van hoa cong vu lam gi co chu may tao hinh 1

Điều đáng chú ý là chỉ gõ Google với từ khoá “cán bộ phát ngôn thiếu chuẩn mực với dân”, sẽ hiện ra không chỉ là một, vài mà là khá nhiều những sự vụ tương tự xảy ra với đủ loại cán bộ từ cán bộ huyện đến cán bộ phường, không chỉ là lãnh đạo sở mà cả cán bộ thuế, cán bộ kiểm lâm. Chuyện xảy ra không chỉ mới bây giờ mà từ nhiều năm trở lại đây.

Đơn cử như cách đây 4 năm, báo chí và dư luận đã ồn ào, thậm chí cảm thấy “khó tin trước màn đối đáp “mày - tao” của một nữ cán bộ học vấn cao, Tiến sỹ, Trưởng phòng TN&MT, đầy màu sắc hách dịch, chợ búa với người dân. “Dân nó đi thì kệ mẹ nó, bây giờ chưa có đường là không có đường. Trên hiện trạng bản đồ không có đường là không có đường... Không phải dân với dót gì ở đây hết” - những câu thoại trong clip lan tràn trên mạng xã hội ngày đó từng khiến nhiều người hết sức thảng thốt ngỡ ngàng khi được phát đi từ một nữ nhi, một cán bộ có chức tước và học vấn được xem là “cao nhất uỷ ban xã”.

2. Cách đây nhiều năm, PGS.TS Phạm Văn Tình - người từng đảm nhiệm cương vị Tổng thư ký Hội Ngôn ngữ học Việt Nam - trong bài viết về sự trong sáng của tiếng Việt, luận bàn về “Mày và tao: Nói sao cho phải” đã từng nhấn mạnh: “Mày - tao là cặp từ xưng hô thông dụng của người Việt. “Tao” là đại từ ngôi thứ nhất số ít, dùng để tự xưng khi nói với người ngang hàng hoặc người dưới, tỏ ý thân mật, thoải mái hoặc trong nhiều trường hợp là mang sắc thái coi thường, coi khinh. “Mày” cũng là đại từ, dùng để gọi người ngang hàng hoặc người dưới, sắc thái sử dụng cũng như “tao”.

Nhiều người lạm dụng cặp xưng hô này để nói với một số đối tượng (người ít tuổi, nhân viên dưới quyền, học sinh, sinh viên…), nhất là trong bối cảnh đông người, cử tọa không thuần nhất (trong số người nghe có người có chức tước, có người già, người trẻ, có phụ nữ…).

Nên nhớ là trong môi trường học đường, cần phải sử dụng các cặp xưng hô đặc trưng, trung tính (thầy - cô/ con - em, hoặc có thầy cô xưng “tôi”, gọi “các con”, “các em”). Suồng sã quá mức sẽ làm mất đi tính nghiêm túc “mô phạm” cần có trong nhà trường.

Còn trong cơ quan, dù là thủ trưởng lớn tuổi quyền uy, cũng không vì thế mà muốn nói gì thì nói. Nên nhớ là mỗi người, đến tuổi trưởng thành (18 tuổi), họ đều có tư cách ứng xử như một công dân. Không phải vì họ ít tuổi hơn, thuộc hàng em, hàng con, hàng cháu… mà muốn gọi thế nào cũng được. Vì vị thế, vì tế nhị mà họ không phản ứng chứ trong thâm tâm, họ chẳng hề hứng thú với cách xưng gọi như vậy”.

van hoa cong vu lam gi co chu may tao hinh 2

Còn trước đó nhiều thập kỷ, từ năm 1931, tác giả Đinh Huy Hạo với bài viết “Mày - Tao?” đăng trên “Trung lập báo”, số 6393, ngày 17/3/1931, cũng đã bày tỏ quan điểm: “Hai tiếng xưng hô “mày - tao” là hai tiếng xấu xa tục tằn nhất trong tiếng ta, mà chán ngán thay nó còn sống ở trong tiếng ta mãi mãi, cái số người dùng những tiếng ấy càng ngày càng thấy nhiều thêm”.

Tác giả Đinh Huy Hạo còn nói thêm: “Ngay là cha mẹ, những bậc cha mẹ biết yêu con, biết dạy con, thật không ai gọi con bằng mày. Cho nên ta chỉ thấy nói “Con ra mợ yêu một cái”, chứ không thấy ai nói “Mày ra tao hôn một cái” bao giờ. Và một đứa con nít, nếu nó thấy cha mẹ nó đãi bằng “mày - tao” thì nó cũng chẳng dám thân gì với ông bà cha mẹ ấy nữa”. Xem vậy đủ rõ hai tiếng kia là tục tằn, không phải tiếng nói của con người đứng đắn”.

Ông còn chốt lại: “Nếu ta không biết ngăn ngừa đi sớm, chỉ e cái tục tằn nó bành trướng lên to. Vì người ta thường lúc đầu chỉ nói đùa mấy tiếng tục có ý ngượng nghịu, nhưng nay một câu, mai một câu, sau nói tục không còn vấp chút nào, có khi quên hẳn tiếng nói ấy là tục. Hai tiếng “mày - tao” là tiếng tục tằn, xấu xa nhất trong tiếng Việt Nam ta, người đã cắp quyển sách đi học không bao giờ nên dùng đến, bất cứ đối với hạng người nào”.

3.Như vậy, chỉ từ hai ý kiến của hai con người có thể được xem là khá am hiểu về tiếng Việt, có thể thấy một góc nhìn chung về việc sử dụng chữ “mày - tao” trong xưng hô, rằng tỏ ý thân mật, thoải mái là có nhưng trong nhiều trường hợp là mang sắc thái coi thường, coi khinh; không nên lạm dụng đồng nghĩa với suồng sã quá mức, nhất là trong những môi trường, không gian, bối cảnh cần nhiều những kính ngữ như môi trường học đường, môi trường công vụ, giữa những đối tượng như thầy với trò, cha mẹ với con cái, cán bộ với người dân, thủ trưởng với nhân viên…

van hoa cong vu lam gi co chu may tao hinh 3

Trở lại xu hướng có vẻ ngày càng “lạm dụng” xưng hô mày - tao trong một bộ phận công chức, cán bộ trong khi đang thực thi công vụ. Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: “Cán bộ là công bộc của dân, chính quyền là để phục vụ nhân dân”, “các cơ quan của Chính phủ từ toàn quốc cho đến các làng, đều là công bộc của dân, nghĩa là để gánh vác việc chung cho dân chứ không phải để đè đầu dân như trong thời kỳ dưới quyền thống trị của Pháp, Nhật. Việc gì lợi cho dân, ta phải hết sức làm. Việc gì hại đến dân ta phải hết sức tránh. Chúng ta phải yêu dân, kính dân thì dân mới yêu ta, kính ta”.

Rõ ràng xưng hô kèm thái độ hằn học, trịnh thượng với dân như ông Phó Chủ tịch Sở TN-MT hay nữ tiến sĩ trên, năm xưa, Bác đã thường xuyên nhắc nhớ các “công bộc của dân” “nên hết sức tránh”. Còn thời nay, trong nỗ lực xây dựng Nhà nước pháp quyền XHCN do dân và vì dân, xây dựng nền hành chính chuyên nghiệp, liêm chính, hiện đại, phục vụ nhân dân, ngoài yêu cầu liêm chính, đạo đức thì văn hoá của người làm công vụ cũng được nhắc đến như một yêu cầu cầu phải có.

Đề án Văn hóa công vụ được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt tại Quyết định số 1847/QĐ-TTg ngày 27/12/2018, đến nay cũng đã được 5 năm, đã được triển khai tới các cơ quan, đơn vị, địa phương trên toàn quốc. Trong Đề án, nhấn mạnh tới câu chuyện trong ứng xử, giao tiếp với người dân, cán bộ, công chức, viên chức luôn tôn trọng, lắng nghe, tận tình hướng dẫn về quy trình xử lý công việc và giải thích cặn kẽ những thắc mắc của người dân. Thực hiện “4 xin, 4 luôn” (xin chào, xin lỗi, xin cảm ơn, xin phép; luôn mỉm cười, luôn nhẹ nhàng, luôn lắng nghe, luôn giúp đỡ).

Chưa có một tổng kết rõ ràng nào về tính hiệu quả của đề án nhưng từ những sự việc đáng tiếc xảy đến trong môi trường công vụ những năm qua, có thể thấy, rõ ràng những xưng hô hách dịch, trịnh thượng mày tao với dân không hề tồn tại trong văn hóa công vụ. Và để mỗi công chức, cán bộ thực sự xứng đáng với cái danh “công bộc của dân”, “quy tắc”: “4 xin, 4 luôn” phải luôn nằm lòng trong mỗi người. Và nên nhớ: Cán bộ khi thi hành công vụ: Liệu lời mà nói với dân!

Hồng Hà

Xem thêm

Nỗi bất an phía sau những lọ thuốc nhỏ mắt bị thu hồi

Nỗi bất an phía sau những lọ thuốc nhỏ mắt bị thu hồi

(CLO) Dung dịch nhỏ mắt, hay thứ người ta vẫn quen gọi đơn giản là “thuốc nhỏ mắt” vốn từ lâu được mặc nhiên xem là sản phẩm có thể đưa thẳng vào đôi mắt, nơi nhạy cảm và mong manh nhất của cơ thể. Nhưng khi một lô thuốc bị thu hồi vì không đạt chỉ tiêu độ trong, câu chuyện không còn chỉ là lỗi kỹ thuật của nhà sản xuất, mà là lời cảnh báo rằng, không phải thứ gì mang tên thuốc nhỏ mắt cũng có thể yên tâm nhỏ vào mắt.

“Nghe dân”, gần dân và bước chuyển mình của Mặt trận

“Nghe dân”, gần dân và bước chuyển mình của Mặt trận

(NB&CL) Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam (MTTQ) có lẽ là một trong những kỳ Đại hội đặc biệt nhất nhiều năm trở lại đây. Không chỉ vì diễn ra vào thời điểm đất nước đang bước vào giai đoạn phát triển mới với hàng loạt thay đổi lớn về tổ chức bộ máy, mô hình quản trị và yêu cầu tăng trưởng, mà còn bởi chính Đại hội này cho thấy một sự thay đổi khá rõ trong cách Mặt trận nhìn về vai trò của mình.

Điều đáng tiếc nhất khi một bộ phận người nổi tiếng sống buông thả

Điều đáng tiếc nhất khi một bộ phận người nổi tiếng sống buông thả

(CLO) “Lại thêm một nghệ sĩ dính ma túy”. Có lẽ đó là câu xuất hiện nhiều nhất trên mạng xã hội sau thông tin ca sĩ Miu Lê (tên thật là Lê Ánh Nhật) bị bắt để điều tra hành vi sử dụng trái phép chất ma túy. Điều lạ là vụ việc ồn ào thật, tranh cãi cũng dữ dội thật, nhưng cảm giác sốc thì dường như không còn bao nhiêu.

Định hướng cho thế hệ trẻ

Định hướng cho thế hệ trẻ

(CLO) Mỗi mùa hoa phượng nở cùng với cái nóng oi ả đầu hè cũng là lúc nhiều gia đình bước vào những tháng ngày thấp thỏm, lo âu vì các kỳ thi lớp 10, thi tốt nghiệp trung học phổ thông và kỳ tuyển sinh đại học. Cái nóng ngoài trời dường như càng thêm ngột ngạt bởi không khí thi cử. Từ trong các lớp học đến những bữa cơm gia đình, câu chuyện điểm số, trường lớp, đỗ hay trượt luôn hiện diện như một áp lực vô hình bao trùm lên cả học sinh lẫn cha mẹ.

Sân bay Dubai. Ảnh: DXB

Khi yêu cầu “gần dân, sát dân” trở thành thước đo đổi mới

(NB&CL) Từ ngày 11 đến 13/5/2026, tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia (Hà Nội), Đại hội đại biểu toàn quốc Mặt trận Tổ quốc Việt Nam lần thứ XI sẽ chính thức diễn ra với sự tham dự của hơn 1.300 đại biểu, đại diện cho các tầng lớp nhân dân, các dân tộc, tôn giáo, kiều bào và các tổ chức thành viên trong và ngoài nước.

Nỗi đau mang tên bạo hành trẻ em

Nỗi đau mang tên bạo hành trẻ em

(CLO) Có những đứa trẻ chưa kịp hiểu thế nào là cuộc đời đã sớm học cách sợ hãi người lớn. Có những đứa trẻ chưa thuộc hết bảng chữ cái nhưng đã quen với tiếng quát tháo, tiếng đồ vật ném xuống nền nhà, tiếng chân người lớn đi về phía mình trong tâm trạng bất an. Và có những đứa trẻ, như cháu bé 4 tuổi ở phường Phú Diễn vừa qua, đã rời khỏi thế giới này ngay trong chính gia đình – nơi lẽ ra phải là chỗ bình yên nhất.

Siết trách nhiệm pháp lý để ngăn chặn hiệu quả hơn

Siết trách nhiệm pháp lý để ngăn chặn hiệu quả hơn

(NB&CL) Với sự phát triển nhanh chóng của nền kinh tế số, bảo vệ sở hữu trí tuệ phải đối mặt với những thách thức mới như định nghĩa và bảo vệ quyền dữ liệu, tình trạng pháp lý của các tác phẩm do AI tạo ra, vi phạm xuyên biên giới, trách nhiệm của các nền tảng internet và bảo vệ bí mật thương mại. Việc Thủ tướng Chính phủ vừa ban hành Công điện số 38/CĐ-TTg ngày 5/5/2026 về tập trung chỉ đạo thực hiện quyết liệt các giải pháp đấu tranh, ngăn chặn, xử lý hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ cho thấy Việt Nam đang quyết tâm hướng đến mục tiêu thúc đẩy và phát triển hệ thống bảo vệ sở hữu trí tuệ, tạo điều kiện cho sự phát triển lành mạnh của nền kinh tế số.

Điện Biên Phủ: Mốc chói lọi bằng vàng của lịch sử

Điện Biên Phủ: Mốc chói lọi bằng vàng của lịch sử

(CLO) Đó là nhận định của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong bài viết  “Nhân ngày kỷ niệm Chiến thắng Điện Biên Phủ” đăng trên báo Nhân Dân số 3690 ra ngày 7/5/1964. Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định: “Điện Biên Phủ như là một cái mốc chói lọi bằng vàng của lịch sử. Nó ghi rõ nơi chủ nghĩa thực dân lăn xuống dốc và tan rã, đồng thời phong trào giải phóng dân tộc khắp thế giới đang lên cao đến thắng lợi hoàn toàn”.

Khơi dậy nhu cầu hưởng thụ văn hóa trong đời sống xã hội

Khơi dậy nhu cầu hưởng thụ văn hóa trong đời sống xã hội

(CLO) Những năm gần đây, cùng với sự phát triển của đất nước, đời sống vật chất của người dân ngày càng được cải thiện rõ rệt. Khi điều kiện vật chất khởi sắc, đời sống tinh thần cũng cần được nuôi dưỡng, bồi đắp. Nhưng nếu đặt một câu hỏi đơn giản: Đã bao lâu gia đình bạn chưa đi xem phim, chưa tới viện bảo tàng? Vở kịch gần nhất đã xem là khi nào và bức tranh nào bạn thích? Hay đơn giản là tác phẩm văn học nào đã đọc trong thời gian gần đây?... thì không ít người sẽ giật mình nhận ra đã lâu rồi chưa thực sự quan tâm đúng mức đến đời sống văn hóa tinh thần của bản thân và gia đình.

Hào khí cho kỷ nguyên giàu mạnh, thịnh vượng

Hào khí cho kỷ nguyên giàu mạnh, thịnh vượng

(NB&CL) 51 năm đã trôi qua kể từ mùa Xuân lịch sử năm 1975, nhưng có những giá trị không lùi vào dĩ vãng. Chúng tiếp tục hiện diện, không chỉ trong ký ức mà trong chính cách một dân tộc đối diện với hiện tại và lựa chọn tương lai. Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử toàn thắng khép lại một cuộc chiến, đồng thời mở ra một câu hỏi kéo dài đến hôm nay: Một dân tộc từng làm nên điều phi thường bằng ý chí và đoàn kết – sẽ làm gì với chính nguồn sức mạnh ấy trong thời bình?
Đừng đổ lỗi cho “dân trí thấp” khi pháp luật thiếu sức răn đe

Đừng đổ lỗi cho “dân trí thấp” khi pháp luật thiếu sức răn đe

(CLO) Một học sinh tiểu học cũng biết ra đường phải đi đúng phần đường quy định, gặp đèn đỏ phải dừng lại; không dẫm lên cỏ, bẻ hoa nơi có biển nhắc nhở; ở bệnh viện, không nói to, hò hét để giữ gìn trật tự chung. Những quy tắc ứng xử tưởng như rất giản dị ấy cho thấy các chuẩn mực nơi công cộng không phải là điều khó hiểu hay vượt quá khả năng nhận thức của mỗi người.
Thể chế hóa khát vọng phát triển văn hóa

Thể chế hóa khát vọng phát triển văn hóa

(CLO) Sáng 20/4/2026, tiếp tục chương trình Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI thảo luận tại Tổ về 4 dự thảo nghị quyết, trong đó có dự thảo Nghị quyết của Quốc hội về một số cơ chế, chính sách đột phá phát triển văn hóa Việt Nam.
Bài 4: Quy định 19 trên Đất Tổ - Khi công tác tư tưởng phải “nói ít, làm nhiều” để chạm tới từng đảng viên

Bài 4: Quy định 19 trên Đất Tổ - Khi công tác tư tưởng phải “nói ít, làm nhiều” để chạm tới từng đảng viên

(CLO) Không phải đến khi Quy định số 19-QĐ/TW ra đời, câu chuyện đổi mới công tác chính trị, tư tưởng mới được đặt ra. Nhưng phải thẳng thắn nhìn nhận, ở không ít nơi, công tác này đã có lúc rơi vào quỹ đạo hình thức, học nghị quyết theo kiểu “đủ quy trình”, quán triệt theo kiểu “đủ thành phần”, còn chuyển hóa thành hành động thì lại là một câu chuyện khác.
Bài 3: Công tác chính trị trong Đảng - Không chỉ tuyên truyền, mà là giữ con người, giữ niềm tin

Bài 3: Công tác chính trị trong Đảng - Không chỉ tuyên truyền, mà là giữ con người, giữ niềm tin

(CLO) Công tác chính trị trong Đảng, nếu chỉ dừng ở học nghị quyết, quán triệt chỉ thị hay truyền đạt một chiều, sẽ khó đủ sức giải quyết những thách thức mới nảy sinh từ thực tiễn. Quy định số 19-QĐ/TW của Ban Chấp hành Trung ương đặt ra yêu cầu cao hơn: công tác chính trị, tư tưởng phải đi trước, mở đường, giữ vững sự thống nhất về nhận thức và hành động, đồng thời kiến tạo niềm tin, bồi đắp bản lĩnh cho cán bộ, đảng viên.
Khi đồng tiền “ăn” mất lương tâm

Khi đồng tiền “ăn” mất lương tâm

(CLO) Việt Nam là quốc gia đầu tiên ở châu Á và là nước thứ hai trên thế giới phê chuẩn Công ước của Liên hợp quốc về Quyền trẻ em vào ngày 20/2/1990. Sự kiện đó không chỉ mang ý nghĩa pháp lý quốc tế mà còn thể hiện rõ cam kết chính trị mạnh mẽ của Đảng và Nhà nước ta trong việc chăm sóc, bảo vệ và giáo dục trẻ em – những chủ nhân tương lai của đất nước.
Không để lợi dụng tự do ngôn luận để nói bừa, nói ẩu

Không để lợi dụng tự do ngôn luận để nói bừa, nói ẩu

(CLO) Trong tiến trình xây dựng và phát triển đất nước, quyền tự do ngôn luận luôn được Đảng và Nhà nước ta xác định là một trong những quyền cơ bản của công dân, đồng thời là biểu hiện sinh động của nền dân chủ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Việc tôn trọng và bảo đảm quyền tự do ngôn luận không chỉ thể hiện bản chất tốt đẹp của chế độ mà còn góp phần phát huy trí tuệ của Nhân dân, củng cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc và tạo nền tảng vững chắc cho sự phát triển nhanh và bền vững của đất nước.
Cỡ chữ bài viết: