Nhà ở xã hội: Đưa quyền an cư trở lại vị trí trung tâm

(NB&CL) Có một nghịch lý đang hiện hữu ở nhiều đô thị Việt Nam: Những người trực tiếp làm ra sức sống cho thành phố lại là những người khó tìm được một chỗ ở tử tế nhất trong chính thành phố đó.

1. Họ là công nhân đứng dây chuyền trong các khu công nghiệp, là giáo viên trẻ, y tá, nhân viên văn phòng, kỹ sư mới ra trường, người giao hàng, tài xế công nghệ, cán bộ công chức hưởng lương tháng. Ban ngày họ góp phần vận hành guồng quay kinh tế đô thị. Ban đêm, rất nhiều người trở về những căn phòng trọ chỉ vừa đủ kê chiếc giường, mùa nóng hầm hập như hộp thiếc, mùa mưa thấp thỏm lo dột nước.

Ở nhiều khu công nghiệp quanh Hà Nội, TP. Hồ Chí Minh, Bình Dương hay Đồng Nai, không khó để bắt gặp những gia đình trẻ sống trong căn phòng 15-20m² suốt nhiều năm. Có người làm việc hơn chục năm ở thành phố nhưng chưa từng dám nghĩ tới chuyện mua nhà. Họ sống trong trạng thái “tạm cư lâu dài” ngay tại nơi mình đang đóng góp sức lao động mỗi ngày.

Trong khi những tòa chung cư mới vẫn tiếp tục mọc lên, ánh đèn đô thị mỗi đêm vẫn sáng rực hơn, thì giấc mơ an cư của rất nhiều người lao động dường như lại bị đẩy xa dần khỏi tầm với. Họ góp tuổi trẻ và sức lao động để thành phố vận hành mỗi ngày, nhưng lại không biết đến bao giờ mới có thể an cư ngay trong chính thành phố ấy.

Bởi thế, phát biểu của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại buổi làm việc về triển khai Chỉ thị 34-CT/TW không chỉ là một chỉ đạo về chính sách nhà ở. Đó là cách đặt con người trở lại vị trí trung tâm của câu chuyện phát triển đô thị, trong đó xác định việc tiếp cận nhà ở an toàn, phù hợp với khả năng chi trả phải được coi là quyền cơ bản của người dân và là thước đo của tiến bộ xã hội.

1.png
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm nhấn mạnh, trong thời kỳ phát triển mới, tiếp cận nhà ở an toàn phù hợp với khả năng chi trả phải được coi là quyền cơ bản của người dân và thước đo của tiến bộ xã hội. Ảnh: TTXVN.

Lần đầu tiên, một định hướng rất rõ được đặt ra, từ nay đến năm 2030, nhà ở cho thuê phải được xác định là trụ cột chiến lược. Điều được nêu ra ở đây không chỉ là chính sách nhà ở, mà còn là cách đối xử với lực lượng lao động đang trực tiếp vận hành nền kinh tế đô thị.

Nhiều năm qua, chính sách nhà ở ở Việt Nam gần như mặc định đi theo tâm lý “phải sở hữu nhà”. Người dân xem căn nhà là tài sản tích lũy lớn nhất đời người. Doanh nghiệp ưu tiên phát triển căn hộ để bán vì lợi nhuận nhanh hơn. Chính quyền địa phương ở không ít nơi cũng thiên về các dự án thương mại mang lại nguồn thu lớn.

Dần dần, nhà ở ở nhiều nơi không còn được nhìn trước hết như một không gian để sống, mà trở thành tài sản để tích lũy, đầu tư và chờ tăng giá. Nghịch lý ấy càng rõ hơn khi thị trường bất động sản trầm lắng nhưng giá nhà vẫn gần như không chịu hạ xuống.

Từ đầu năm 2026 đến nay, giao dịch tại nhiều đô thị lớn giảm mạnh do lãi suất vay mua nhà tăng trở lại. Nhiều người trẻ có nhu cầu ở thực phải tạm gác kế hoạch an cư vì áp lực tài chính vượt quá khả năng chi trả. Có gia đình tính mua căn hộ khoảng 2-2,5 tỷ đồng nhưng khi tính khoản trả góp mỗi tháng hơn 20 triệu đồng cả gốc lẫn lãi, cuối cùng đành tiếp tục đi thuê nhà.

Theo số liệu từ Hiệp hội Bất động sản Việt Nam, thị trường Hà Nội có khoảng 8.900 căn hộ được chào bán nhưng chỉ khoảng 1.300 giao dịch thành công. Tại TP. Hồ Chí Minh, hơn 8.400 căn hộ được đưa ra thị trường nhưng số giao dịch cũng chỉ khoảng 1.400 căn. Thanh khoản giảm mạnh, nhưng giá căn hộ tại nhiều dự án vẫn tiếp tục tăng thêm 4-5% so với cuối năm trước.

Không khó để bắt gặp cảnh nhiều khu đô thị về đêm chỉ lác đác ánh đèn, nhiều căn hộ đóng kín cửa suốt nhiều năm nhưng giá bất động sản vẫn tiếp tục bị đẩy lên. Đằng sau những dãy nhà im tiếng người ấy là một thực tế đáng suy nghĩ: Tốc độ tăng giá nhà đang đi nhanh hơn rất nhiều so với khả năng an cư của phần đông người lao động.

2.png

2. Sẽ rất khó nói tới một thành phố đáng sống khi phần lớn người lao động lại luôn phải sống quá xa nơi làm việc, mất vài tiếng mỗi ngày để di chuyển, trở về những căn phòng tạm bợ sau ca làm kéo dài. Khi người lao động luôn sống trong cảm giác bấp bênh về chỗ ở, đô thị đó khó giữ được sức hút và sức sống lâu dài.

Ở nhiều quốc gia phát triển, không phải ai cũng sở hữu nhà. Nhưng họ có thể thuê nhà ổn định, dài hạn, với mức giá hợp lý, có pháp lý bảo vệ và hạ tầng sống đầy đủ. Người trẻ có thể yên tâm làm việc, lập gia đình, nuôi con mà không bị ám ảnh thường trực bởi áp lực phải mua bằng được một căn hộ.

Trong khi đó ở Việt Nam, thị trường cho thuê lại phát triển khá tự phát. Người lao động thuê trọ nhưng thiếu cảm giác an cư. Họ có thể bị tăng giá bất ngờ, bị chấm dứt hợp đồng đột ngột, sống trong điều kiện hạ tầng thiếu thốn, không gian sinh hoạt nghèo nàn. Nhiều khu nhà trọ công nhân tồn tại như những “ô chứa lao động”, chứ chưa phải môi trường sống đúng nghĩa.

Bởi vậy, khi Tổng Bí thư, Chủ tịch nước nhấn mạnh “nhà là để ở chứ không phải để kinh doanh, tích sản”, đó không chỉ là lời nhắc về đạo lý thị trường. Nó chạm tới một vấn đề sâu xa hơn: Nếu đô thị chỉ được nhìn như nơi tạo ra giá trị bất động sản, còn người lao động bị đẩy ngày càng xa khỏi trung tâm đời sống đô thị, thì sự phát triển ấy khó có thể bền vững.

Điều đáng chú ý trong chỉ đạo của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước là tư duy tiếp cận rất thực tế, không quay lại mô hình bao cấp nhà ở, nhưng cũng không phó mặc hoàn toàn cho thị trường. Nhà nước kiến tạo quỹ đất, quy hoạch, hỗ trợ tín dụng, điều tiết thuế, kiểm soát đầu cơ. Doanh nghiệp tham gia xây dựng và vận hành với lợi ích hợp lý. Người dân được tiếp cận chỗ ở phù hợp khả năng chi trả.

Muốn hiện thực hóa điều đó, có lẽ Việt Nam phải bắt đầu bằng việc thay đổi cách quy hoạch đô thị. Suốt thời gian dài, nhiều địa phương ưu tiên dành “đất vàng” cho thương mại, dịch vụ, các dự án cao cấp; còn nhà ở xã hội thường bị đẩy ra xa trung tâm, xa nơi làm việc, thiếu hạ tầng trường học, y tế, giao thông công cộng.

Có nơi quy hoạch nhà ở xã hội như một nghĩa vụ phải làm cho đủ tỷ lệ, chứ chưa coi đó là cấu phần thiết yếu của đô thị. Hệ quả là nhiều khu nhà ở xã hội xây xong nhưng người dân không mặn mà vì sống bất tiện, trong khi hàng chục nghìn công nhân vẫn chen chúc trong các khu trọ tự phát sát khu công nghiệp.

3. Nếu coi nhà ở cho thuê là trụ cột chiến lược đến năm 2030, tư duy quy hoạch phải khác. Mỗi khu công nghiệp mới phải đi cùng hệ sinh thái nhà ở cho thuê giá hợp lý. Mỗi đô thị lớn phải dành quỹ đất đủ tốt cho nhà ở xã hội và nhà cho thuê dài hạn. Người thu nhập thấp không thể mãi là nhóm phải đứng ngoài cùng trong quá trình hưởng thụ các tiện ích đô thị.

Một điểm nghẽn khác nằm ở thủ tục và cơ chế thực thi. Nhiều doanh nghiệp muốn làm nhà ở xã hội nhưng mất quá nhiều thời gian cho thủ tục đất đai, phê duyệt đầu tư, xác định giá bán, ưu đãi tín dụng. Trong khi đó, doanh nghiệp bất động sản thương mại lại dễ tìm lợi nhuận hơn ở phân khúc cao cấp.

Nếu muốn thị trường nhà ở giá hợp lý phát triển, Nhà nước phải tạo được một cơ chế đủ hấp dẫn để doanh nghiệp nhìn thấy lợi ích dài hạn. Cần có quỹ tín dụng dài hạn cho phát triển nhà cho thuê; ưu đãi thuế rõ ràng; thủ tục minh bạch, nhanh gọn; đồng thời kiểm soát nghiêm việc chuyển đổi mục tiêu dự án sau khi được hưởng ưu đãi.

Quan trọng hơn, cần chấp nhận một thay đổi về văn hóa nhà ở. Một xã hội hiện đại không nhất thiết đo sự thành công của mỗi người bằng việc sở hữu bao nhiêu mét vuông bất động sản, mà ở chỗ họ có thể sống ổn định, an toàn và giữ được phẩm chất sống trong đô thị hay không.

Điều đáng chú ý là lần này, trọng tâm chính sách không còn chỉ xoay quanh việc tháo gỡ khó khăn cho thị trường bất động sản, mà chuyển mạnh sang bài toán bảo đảm chỗ ở cho người dân có thu nhập trung bình và thấp.

Từ nay đến năm 2030, quá trình đô thị hóa ở Việt Nam sẽ còn diễn ra rất nhanh. Hàng triệu lao động trẻ sẽ tiếp tục đổ về các thành phố lớn và vùng công nghiệp. Nếu chính sách nhà ở không đi trước một bước, áp lực lên đô thị sẽ ngày càng lớn.

Giá trị của một đô thị không chỉ nằm ở những cao ốc hay tốc độ tăng giá bất động sản, mà còn ở khả năng để người lao động có thể sống ổn định, gắn bó lâu dài và nhìn thấy tương lai của mình ở đó.

Sau tất cả những câu chuyện về tăng trưởng, quy hoạch hay thị trường bất động sản, điều nhiều người lao động mong mỏi đôi khi chỉ là một mái nhà đủ yên tâm để trở về sau ngày làm việc, để có cảm giác mình thật sự thuộc về thành phố mà họ đã gắn bó suốt nhiều năm.

Xem thêm

“Nghe dân”, gần dân và bước chuyển mình của Mặt trận

“Nghe dân”, gần dân và bước chuyển mình của Mặt trận

(NB&CL) Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam (MTTQ) có lẽ là một trong những kỳ Đại hội đặc biệt nhất nhiều năm trở lại đây. Không chỉ vì diễn ra vào thời điểm đất nước đang bước vào giai đoạn phát triển mới với hàng loạt thay đổi lớn về tổ chức bộ máy, mô hình quản trị và yêu cầu tăng trưởng, mà còn bởi chính Đại hội này cho thấy một sự thay đổi khá rõ trong cách Mặt trận nhìn về vai trò của mình.

Điều đáng tiếc nhất khi một bộ phận người nổi tiếng sống buông thả

Điều đáng tiếc nhất khi một bộ phận người nổi tiếng sống buông thả

(CLO) “Lại thêm một nghệ sĩ dính ma túy”. Có lẽ đó là câu xuất hiện nhiều nhất trên mạng xã hội sau thông tin ca sĩ Miu Lê (tên thật là Lê Ánh Nhật) bị bắt để điều tra hành vi sử dụng trái phép chất ma túy. Điều lạ là vụ việc ồn ào thật, tranh cãi cũng dữ dội thật, nhưng cảm giác sốc thì dường như không còn bao nhiêu.

Định hướng cho thế hệ trẻ

Định hướng cho thế hệ trẻ

(CLO) Mỗi mùa hoa phượng nở cùng với cái nóng oi ả đầu hè cũng là lúc nhiều gia đình bước vào những tháng ngày thấp thỏm, lo âu vì các kỳ thi lớp 10, thi tốt nghiệp trung học phổ thông và kỳ tuyển sinh đại học. Cái nóng ngoài trời dường như càng thêm ngột ngạt bởi không khí thi cử. Từ trong các lớp học đến những bữa cơm gia đình, câu chuyện điểm số, trường lớp, đỗ hay trượt luôn hiện diện như một áp lực vô hình bao trùm lên cả học sinh lẫn cha mẹ.

Sân bay Dubai. Ảnh: DXB

Khi yêu cầu “gần dân, sát dân” trở thành thước đo đổi mới

(NB&CL) Từ ngày 11 đến 13/5/2026, tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia (Hà Nội), Đại hội đại biểu toàn quốc Mặt trận Tổ quốc Việt Nam lần thứ XI sẽ chính thức diễn ra với sự tham dự của hơn 1.300 đại biểu, đại diện cho các tầng lớp nhân dân, các dân tộc, tôn giáo, kiều bào và các tổ chức thành viên trong và ngoài nước.

Nỗi đau mang tên bạo hành trẻ em

Nỗi đau mang tên bạo hành trẻ em

(CLO) Có những đứa trẻ chưa kịp hiểu thế nào là cuộc đời đã sớm học cách sợ hãi người lớn. Có những đứa trẻ chưa thuộc hết bảng chữ cái nhưng đã quen với tiếng quát tháo, tiếng đồ vật ném xuống nền nhà, tiếng chân người lớn đi về phía mình trong tâm trạng bất an. Và có những đứa trẻ, như cháu bé 4 tuổi ở phường Phú Diễn vừa qua, đã rời khỏi thế giới này ngay trong chính gia đình – nơi lẽ ra phải là chỗ bình yên nhất.

Siết trách nhiệm pháp lý để ngăn chặn hiệu quả hơn

Siết trách nhiệm pháp lý để ngăn chặn hiệu quả hơn

(NB&CL) Với sự phát triển nhanh chóng của nền kinh tế số, bảo vệ sở hữu trí tuệ phải đối mặt với những thách thức mới như định nghĩa và bảo vệ quyền dữ liệu, tình trạng pháp lý của các tác phẩm do AI tạo ra, vi phạm xuyên biên giới, trách nhiệm của các nền tảng internet và bảo vệ bí mật thương mại. Việc Thủ tướng Chính phủ vừa ban hành Công điện số 38/CĐ-TTg ngày 5/5/2026 về tập trung chỉ đạo thực hiện quyết liệt các giải pháp đấu tranh, ngăn chặn, xử lý hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ cho thấy Việt Nam đang quyết tâm hướng đến mục tiêu thúc đẩy và phát triển hệ thống bảo vệ sở hữu trí tuệ, tạo điều kiện cho sự phát triển lành mạnh của nền kinh tế số.

Điện Biên Phủ: Mốc chói lọi bằng vàng của lịch sử

Điện Biên Phủ: Mốc chói lọi bằng vàng của lịch sử

(CLO) Đó là nhận định của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong bài viết  “Nhân ngày kỷ niệm Chiến thắng Điện Biên Phủ” đăng trên báo Nhân Dân số 3690 ra ngày 7/5/1964. Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định: “Điện Biên Phủ như là một cái mốc chói lọi bằng vàng của lịch sử. Nó ghi rõ nơi chủ nghĩa thực dân lăn xuống dốc và tan rã, đồng thời phong trào giải phóng dân tộc khắp thế giới đang lên cao đến thắng lợi hoàn toàn”.

Khơi dậy nhu cầu hưởng thụ văn hóa trong đời sống xã hội

Khơi dậy nhu cầu hưởng thụ văn hóa trong đời sống xã hội

(CLO) Những năm gần đây, cùng với sự phát triển của đất nước, đời sống vật chất của người dân ngày càng được cải thiện rõ rệt. Khi điều kiện vật chất khởi sắc, đời sống tinh thần cũng cần được nuôi dưỡng, bồi đắp. Nhưng nếu đặt một câu hỏi đơn giản: Đã bao lâu gia đình bạn chưa đi xem phim, chưa tới viện bảo tàng? Vở kịch gần nhất đã xem là khi nào và bức tranh nào bạn thích? Hay đơn giản là tác phẩm văn học nào đã đọc trong thời gian gần đây?... thì không ít người sẽ giật mình nhận ra đã lâu rồi chưa thực sự quan tâm đúng mức đến đời sống văn hóa tinh thần của bản thân và gia đình.

Hào khí cho kỷ nguyên giàu mạnh, thịnh vượng

Hào khí cho kỷ nguyên giàu mạnh, thịnh vượng

(NB&CL) 51 năm đã trôi qua kể từ mùa Xuân lịch sử năm 1975, nhưng có những giá trị không lùi vào dĩ vãng. Chúng tiếp tục hiện diện, không chỉ trong ký ức mà trong chính cách một dân tộc đối diện với hiện tại và lựa chọn tương lai. Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử toàn thắng khép lại một cuộc chiến, đồng thời mở ra một câu hỏi kéo dài đến hôm nay: Một dân tộc từng làm nên điều phi thường bằng ý chí và đoàn kết – sẽ làm gì với chính nguồn sức mạnh ấy trong thời bình?
Đừng đổ lỗi cho “dân trí thấp” khi pháp luật thiếu sức răn đe

Đừng đổ lỗi cho “dân trí thấp” khi pháp luật thiếu sức răn đe

(CLO) Một học sinh tiểu học cũng biết ra đường phải đi đúng phần đường quy định, gặp đèn đỏ phải dừng lại; không dẫm lên cỏ, bẻ hoa nơi có biển nhắc nhở; ở bệnh viện, không nói to, hò hét để giữ gìn trật tự chung. Những quy tắc ứng xử tưởng như rất giản dị ấy cho thấy các chuẩn mực nơi công cộng không phải là điều khó hiểu hay vượt quá khả năng nhận thức của mỗi người.
Thể chế hóa khát vọng phát triển văn hóa

Thể chế hóa khát vọng phát triển văn hóa

(CLO) Sáng 20/4/2026, tiếp tục chương trình Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI thảo luận tại Tổ về 4 dự thảo nghị quyết, trong đó có dự thảo Nghị quyết của Quốc hội về một số cơ chế, chính sách đột phá phát triển văn hóa Việt Nam.
Bài 4: Quy định 19 trên Đất Tổ - Khi công tác tư tưởng phải “nói ít, làm nhiều” để chạm tới từng đảng viên

Bài 4: Quy định 19 trên Đất Tổ - Khi công tác tư tưởng phải “nói ít, làm nhiều” để chạm tới từng đảng viên

(CLO) Không phải đến khi Quy định số 19-QĐ/TW ra đời, câu chuyện đổi mới công tác chính trị, tư tưởng mới được đặt ra. Nhưng phải thẳng thắn nhìn nhận, ở không ít nơi, công tác này đã có lúc rơi vào quỹ đạo hình thức, học nghị quyết theo kiểu “đủ quy trình”, quán triệt theo kiểu “đủ thành phần”, còn chuyển hóa thành hành động thì lại là một câu chuyện khác.
Bài 3: Công tác chính trị trong Đảng - Không chỉ tuyên truyền, mà là giữ con người, giữ niềm tin

Bài 3: Công tác chính trị trong Đảng - Không chỉ tuyên truyền, mà là giữ con người, giữ niềm tin

(CLO) Công tác chính trị trong Đảng, nếu chỉ dừng ở học nghị quyết, quán triệt chỉ thị hay truyền đạt một chiều, sẽ khó đủ sức giải quyết những thách thức mới nảy sinh từ thực tiễn. Quy định số 19-QĐ/TW của Ban Chấp hành Trung ương đặt ra yêu cầu cao hơn: công tác chính trị, tư tưởng phải đi trước, mở đường, giữ vững sự thống nhất về nhận thức và hành động, đồng thời kiến tạo niềm tin, bồi đắp bản lĩnh cho cán bộ, đảng viên.
Khi đồng tiền “ăn” mất lương tâm

Khi đồng tiền “ăn” mất lương tâm

(CLO) Việt Nam là quốc gia đầu tiên ở châu Á và là nước thứ hai trên thế giới phê chuẩn Công ước của Liên hợp quốc về Quyền trẻ em vào ngày 20/2/1990. Sự kiện đó không chỉ mang ý nghĩa pháp lý quốc tế mà còn thể hiện rõ cam kết chính trị mạnh mẽ của Đảng và Nhà nước ta trong việc chăm sóc, bảo vệ và giáo dục trẻ em – những chủ nhân tương lai của đất nước.
Không để lợi dụng tự do ngôn luận để nói bừa, nói ẩu

Không để lợi dụng tự do ngôn luận để nói bừa, nói ẩu

(CLO) Trong tiến trình xây dựng và phát triển đất nước, quyền tự do ngôn luận luôn được Đảng và Nhà nước ta xác định là một trong những quyền cơ bản của công dân, đồng thời là biểu hiện sinh động của nền dân chủ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Việc tôn trọng và bảo đảm quyền tự do ngôn luận không chỉ thể hiện bản chất tốt đẹp của chế độ mà còn góp phần phát huy trí tuệ của Nhân dân, củng cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc và tạo nền tảng vững chắc cho sự phát triển nhanh và bền vững của đất nước.
Đón khách kỷ lục trong quý 1, du lịch Việt Nam cần gì để giữ nhịp tăng trưởng?

Đón khách kỷ lục trong quý 1, du lịch Việt Nam cần gì để giữ nhịp tăng trưởng?

(NB&CL) Du lịch Việt Nam tiếp tục tăng trưởng mạnh trong quý I/2026, giữa bối cảnh toàn cầu nhiều biến động, khẳng định vị thế điểm đến an toàn, hấp dẫn với du khách. Du lịch Việt Nam đang bước vào thời kỳ mới cùng tiến trình phát triển của đất nước, đòi hỏi nền tảng thể chế chính sách được hoàn thiện, đổi mới tư duy quản lý và tầm nhìn chiến lược dài hạn để giữ được nhịp tăng trưởng bứt phá.
Mở lối thể chế, đặt nền móng cho một chu kỳ phát triển mới

Mở lối thể chế, đặt nền móng cho một chu kỳ phát triển mới

(NB&CL) Có những thời khắc trong đời sống chính trị mà ý nghĩa của nó vượt ra ngoài khuôn khổ một kỳ họp, một nhiệm kỳ. Kỳ họp thứ nhất của Quốc hội khóa XVI chính là một dấu mốc như vậy, nơi không chỉ hoàn tất những thủ tục tổ chức bộ máy, mà còn phát đi một thông điệp mạnh mẽ về khát vọng tăng tốc, về quyết tâm “mở khóa” những điểm nghẽn thể chế để đưa đất nước bước vào một chu kỳ phát triển mới, với mục tiêu tăng trưởng hai con số trong giai đoạn 2026-2030.
Cỡ chữ bài viết: