Hành trình hiểm nguy nhưng ngập tràn khoảnh khắc nhân văn!

(NB&CL) Miền Trung lại hứng chịu trận lũ lịch sử. Nước dâng cao, đường ngập, người dân bị cô lập trong nhà, gia súc, tài sản trôi nổi… Trong bối cảnh ấy, phóng viên không chỉ là người đưa tin, mà còn là mắt, tai và đôi chân của công chúng để ghi nhận thực tế. Hành trình của nhóm phóng viên Báo Thanh Niên vào vùng lũ Phú Yên - Đắk Lắk đầy hiểm nguy nhưng cũng ngập tràn khoảnh khắc nhân văn.

Nhà báo - những “chiến binh” lao vào tâm lũ

Năm 2025 vừa qua, giữa những con đường ngập nước, gió mưa và dòng lũ cuồn cuộn, vẫn có những người kiên trì tiến lên – đó là những người làm báo tác nghiệp tại điểm đầu tin tức. Họ cầm máy quay, bút viết, mang theo trách nhiệm kể lại hiện thực của miền Trung – Tây Nguyên đang chống chọi thiên tai, củng cố niềm tin của công chúng vào báo chí bằng những dòng tin tức cập nhật, trung thực. Mỗi bước chân, mỗi khung hình đều thấm đẫm quyết tâm và tấm lòng nhân ái của những phóng viên nơi tuyến đầu, để câu chuyện về con người và mất mát không chỉ được ghi nhận mà còn được lan tỏa, sẻ chia. Nhà báo và Công luận xin giới thiệu loạt bài viết về hành trình tác nghiệp đầy gian nan của các phóng viên trong đợt lũ lụt vừa qua.

30 phút lên đường, hành trình gian nan vào tâm lũ

“Ngay khi nhận nhiệm vụ, tôi không đắn đo mà lên đường chỉ sau 30 phút”, phóng viên Huy Đạt nhớ lại. Chuyến đi này đặc biệt khó khăn, bởi cả phương tiện lẫn con người đều chịu tác động nặng nề của thiên tai. Xe khách chở nhóm phóng viên bị mắc kẹt khi gần đến Quy Nhơn. Khi nước ngập sâu, nhóm buộc phải tạm dừng và kết nối với một tổ thiện nguyện từ Thái Nguyên để tìm lối đi tiếp. Trên hành trình, mỗi khoảnh khắc đều trở thành một bài báo sống động về thực tế lũ lụt, về những mất mát, nỗi lo của người dân và sự kiên cường phi thường.

tn1.png
Phóng viên Huy Đạt trao số tiền hỗ trợ ban đầu cho gia đình bị sập nhà trong lũ. Ảnh: NVCC.

“Chúng tôi thống nhất cứ đi tới đâu hay tới đó. Nếu nước dâng không thể đi tiếp thì dừng lại. Nhưng ai cũng nóng lòng muốn vào Tuy Hòa sớm, để xác minh tình hình, đặc biệt là khu vực Tân Hòa – nơi được báo cáo là ngập sâu nhất”, Huy Đạt kể.

Trên đường đi, các phóng viên vừa là người quan sát, vừa trở thành cầu nối thông tin với người dân: Hỏi tin từ lực lượng chức năng, trả lời những câu hỏi nóng lòng của người dân, đồng thời cập nhật tình hình liên tục cho tòa soạn. “Vai trò của phóng viên trong thiên tai không chỉ là đưa tin mà còn là giúp người dân tìm lối đi giữa hỗn loạn”, anh chia sẻ.

May mắn thay, một tổ cảnh sát giao thông tại trạm đã hỗ trợ dẫn đường đi ngược chiều trên những đoạn đường bị chia cắt. Nhờ sự đồng hành này, nhóm phóng viên mới có thể vượt qua hàng chục cây số nước ngập, tiến sâu vào vùng lũ. Đến khoảng 1 giờ sáng hôm sau, họ mới tới Phú Yên, mệt nhoài nhưng xúc động trước tinh thần đồng hành và hỗ trợ nhiệt tình của những người đi cùng.

Trong đêm tối, một gia đình lớn tuổi mở cửa đón đoàn. Họ chỉ còn vài gói mì tôm, nhưng vẫn dành cho các phóng viên tạm dùng để có sức tiếp tục hành trình. Sáng hôm sau, cô chú dậy sớm nấu cơm cho nhóm. “Sự quan tâm giản dị ấy giữa mưa lũ khiến chúng tôi cảm thấy trân quý vô cùng”, Huy Đạt bồi hồi.

Nỗi tuyệt vọng hoà trong dòng nước lũ

Tiến sâu vào vùng ngập, cảnh tượng khiến tim mọi người thắt lại: gia súc, gia cầm chết nổi trắng mặt nước, tài sản cả năm trời của người dân bị cuốn trôi. Huy Đạt xúc động chia sẻ: “Với người nông dân, đó là cả đời họ. Nhìn cảnh ấy, vừa đau, vừa thương. Nhưng đứng lâu cũng không được, vì còn phải tiếp tục đi theo đoàn cứu hộ, chụp ảnh, ghi hình, xác minh thông tin”.

Trong hành trình ấy, một thông tin khẩn cấp đã được truyền đến: Có một trường hợp mắc kẹt suốt ba ngày trên mái nhà. Khi nhóm phóng viên tiếp cận, chỉ còn thấy một mái ngói nổi lên giữa dòng nước đục ngầu. Cán bộ cứu hộ phải lặn xuống để kiểm tra vì không còn lối tiếp cận nào an toàn.

Trên mái nhà, một ông cụ ngoài 80 tuổi co quắp, kiệt sức vì đói rét. Ba ngày qua, ông chỉ sống nhờ nước mưa và vài gói mì tôm còn sót lại. Giọng ông thều thào: “Tìm con gái” - tay chỉ xuống dòng nước đang cuộn xoáy. Câu chuyện đau xé lòng: Cô con gái bị bại liệt một chân của ông đã trượt tay và rơi xuống dòng lũ ngay đêm đầu tiên. Hai cha con leo vội lên mái nhà nhưng cô gái không bám được. Từ đó, ông ở lại một mình, chống chọi giữa lũ dữ.

tn2.png
Phóng viên Hải Phong hỗ trợ vận chuyển nhu yếu phẩm chuyển ra đảo Hải Minh (Gia Lai) - nơi người dân đã bị cô lập 4 ngày không có điện, nước. Ảnh: NVCC.

Các phóng viên chứng kiến cảnh tượng ấy chỉ biết lặng người. Không ai dám hỏi thêm gì về cô con gái. Trong ánh mắt đục ngầu, rưng rưng của ông, nỗi tuyệt vọng dường như còn mắc kẹt giữa dòng nước lũ chưa kịp rút, nhắc nhở rằng trong mỗi tin tức, luôn là những con người thật với những bi kịch thật.

Khi máy ảnh và điện thoại tạm gác lại…

Trong hành trình tác nghiệp đầy gian nan, các phóng viên Báo Thanh Niên không chỉ là những người ghi nhận hiện thực, mà còn trở thành nhịp cầu chuyển tải sự sẻ chia, mang hơi ấm và hy vọng đến với những hoàn cảnh đang vật lộn trong nước lũ. Họ trao tận tay gạo, mì tôm, nước uống, thuốc men và cả những phong bì tiền mặt mà độc giả trong và ngoài nước gửi gắm.

Nhiều người dân bật khóc khi nhận quà. Một bà lão nói với giọng run run: “Mất hết rồi… tưởng không ai biết tới mình nữa”. Một cậu bé nắm chặt tay phóng viên, mắt đỏ hoe, như tìm thấy điểm tựa giữa cơn hoang mang của trận lũ. Trong những khoảnh khắc ấy, máy ảnh và điện thoại được tạm gác lại; các phóng viên ngồi bên, xoa dịu nỗi đau, chia sẻ nỗi mất mát, lắng nghe câu chuyện của từng gia đình. Tác nghiệp không còn là việc ghi lại sự kiện mà trở thành sự đồng hành, là cầu nối trực tiếp giữa trái tim người dân và cộng đồng rộng lớn phía ngoài.

Phóng viên Hoài Nhân nhớ lại khoảnh khắc trao quà cho bà Tám ở Tây Hòa: Bà chỉ ngồi phệt xuống, che mặt và khóc nức nở. Những lời cảm ơn không nói ra, nhưng ánh mắt bà chất chứa cả niềm tin và sự biết ơn. Khoảnh khắc ấy khiến các phóng viên thấm thía: Mỗi tin bài, mỗi bức ảnh, mỗi video không chỉ là sự thật mà còn là niềm hy vọng sống còn.

Trong khi đó, Hải Phong, sau nhiều ngày lội nước, vượt đường trơn trượt, khuân vác nhu yếu phẩm tới những vùng bị cô lập, phải tạm dừng tác nghiệp vì chân sưng tấy. Anh tiếc nuối vì không thể tiếp tục trực tiếp hiện trường, nhưng hiểu rằng mỗi bước đi, mỗi món quà, mỗi bài viết của đồng đội đều góp phần nối tiếp mạng lưới sẻ chia. Trên đảo Hải Minh, nơi người dân cô lập suốt bốn ngày không điện, không nước, những chuyến hàng cứu trợ được chuyển tới kịp thời nhờ thông tin mà nhóm phóng viên liên tục cập nhật. Hải Phong nhận ra rằng, công việc của phóng viên vượt xa trang báo: Đó là truyền tải hành động, niềm tin và hơi ấm tới những người đang đối mặt với thử thách sinh tồn.

Huy Đạt chia sẻ, cả nhóm tác nghiệp hiểu rằng mỗi ngày tại hiện trường là một cơ hội để kết nối, để làm sống lại niềm tin của cộng đồng. Mỗi bức ảnh, mỗi ghi chép đều mang trọng trách: vừa phản ánh sự thật, vừa thúc đẩy cộng đồng hỗ trợ kịp thời. Và chính nhờ sự đồng hành này, nhiều gia đình đã nhận được cứu trợ trước khi nước rút, nhiều trẻ em tìm được cha mẹ, nhiều mái nhà được che chắn tạm để tránh mưa lũ tiếp theo…

Xem thêm

Những bước chân ngược rừng 'ươm mầm xanh' nơi Bản Đoòng

Những bước chân ngược rừng 'ươm mầm xanh' nơi Bản Đoòng

(CLO) Với nhà báo Trần Văn Tú, Báo và Phát thanh, Truyền hình Quảng Trị, điều khiến ê-kíp quyết định thực hiện bộ phim tài liệu “Ươm mầm xanh Bản Đoòng” không chỉ là sự gian khó của một điểm trường giữa đại ngàn, mà còn là sự xúc động trước những con người đang lặng lẽ giữ lấy ánh sáng tri thức ở nơi gần như tách biệt với thế giới bên ngoài.

Giữ nghề, giữ biển, giữ những 'cột mốc sống'

Giữ nghề, giữ biển, giữ những 'cột mốc sống'

(CLO) “Lằn ranh của biển” không chỉ là tên một loạt phóng sự. Đó còn là cách nhóm tác giả của Báo và Phát thanh, truyền hình Lâm Đồng nhìn vào một vấn đề đang đặt ra gay gắt với ngành thủy sản: những ranh giới tưởng như vô hình giữa khai thác hợp pháp và vi phạm, giữa mưu sinh và đánh đổi, giữa cái lợi trước mắt và sự bền vững lâu dài của biển.

Nghiên cứu: AI chưa giúp báo chí chinh phục độc giả trẻ

Nghiên cứu: AI chưa giúp báo chí chinh phục độc giả trẻ

(CLO) Trong bối cảnh nhiều tòa soạn đang tìm cách kéo gần khoảng cách với độc giả trẻ, một nghiên cứu mới từ Trung tâm Nghiên cứu Truyền thông cho thấy việc dùng AI để “biến tấu” nội dung theo phong cách thế hệ Z có thể không mang lại hiệu quả như kỳ vọng.

AI 'khát' báo chí gốc và cơ hội nào cho các tòa soạn?

AI 'khát' báo chí gốc và cơ hội nào cho các tòa soạn?

(CLO) Một lãnh đạo của tờ The Hindu cho rằng ngành AI đang phụ thuộc vào báo chí gốc nhiều hơn các tòa soạn nghĩ, đồng thời cảnh báo các công ty AI sẽ đối mặt khủng hoảng nếu nguồn nội dung do con người tạo ra tiếp tục suy giảm.

Từ một cuộc thi đến sự hình thành dòng báo chí chính luận bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng

Từ một cuộc thi đến sự hình thành dòng báo chí chính luận bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng

(NB&CL) Lễ trao giải Cuộc thi viết “Bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng trong tình hình mới” lần thứ V khép lại trong những tràng vỗ tay chúc mừng các tác giả đoạt giải. Nhưng phía sau một mùa giải là câu chuyện lớn hơn của 5 năm hình thành một dòng tác phẩm chính luận ngày càng sắc sảo, giàu tính phản biện và sức thuyết phục xã hội.

Khi người làm báo “cày ruộng”, còn nền tảng số “thu tô”: Nghịch lý toàn cầu và bài toán sống còn của báo chí Việt Nam

Khi người làm báo “cày ruộng”, còn nền tảng số “thu tô”: Nghịch lý toàn cầu và bài toán sống còn của báo chí Việt Nam

(CLO) Có một nghịch lý đang diễn ra suốt nhiều năm nay trong hệ sinh thái truyền thông toàn cầu: báo chí bỏ tiền, bỏ người, bỏ chất xám để sản xuất nội dung; còn các nền tảng công nghệ xuyên biên giới thì ngồi ở “cửa ngõ phân phối”, thu hút quảng cáo, gom dữ liệu người dùng và hưởng phần lớn lợi nhuận.

Từ những ký ức chiến tranh đến khát vọng non sông liền một dải

Từ những ký ức chiến tranh đến khát vọng non sông liền một dải

(CLO) Từ những cựu chiến binh từng nhịn đói giữa núi rừng Tây Ninh, những nữ điệp báo sống trong ranh giới mong manh của chiến tranh, đến một người sinh ra trên đất Campuchia nhưng vẫn cầm súng chiến đấu cho Việt Nam… tất cả đã trở thành chất liệu đặc biệt để nhóm tác giả Báo và Phát thanh, truyền hình Tây Ninh thực hiện vệt 5 bài “Không ai có quyền xé tấm bản đồ này thành hai mảnh”.

Khoảng trống pháp lý phía sau những không gian đông người đọc

Khoảng trống pháp lý phía sau những không gian đông người đọc

(CLO) Sự phát triển sôi động của đường sách, không gian đọc mở hay xuất bản đa nền tảng đang cho thấy sự đổi mới mạnh mẽ của ngành xuất bản. Nhưng phía sau sự năng động ấy, nhiều mô hình mới vẫn thiếu một hành lang pháp lý đủ rõ để đi đường dài.

Cỡ chữ bài viết: