Nghị quyết 24-NQ/TW: Gỡ sức ì để cán bộ dám làm, dám chịu trách nhiệm

(NB&CL) Có những việc không khó đến mức không thể làm, nhưng vẫn chậm. Có những điểm nghẽn đã nhìn thấy, nhưng tháo gỡ rất lâu. Việc thuộc thẩm quyền vẫn chờ xin ý kiến, việc đáng lẽ phải quyết lại tiếp tục chuyển lên cấp trên. Trong khi đó, người dân chờ, doanh nghiệp chờ, dự án chờ và nguồn lực cũng chờ. Đằng sau sự chậm trễ ấy đôi khi là tâm lý sợ sai, ngại trách nhiệm, chọn cách an toàn nhất là chưa quyết. Nhưng không hành động cũng có thể làm lỡ cơ hội, kéo dài điểm nghẽn và gây lãng phí nguồn lực. Từ thực tế đó, Nghị quyết 24-NQ/TW của Bộ Chính trị đặt ra một yêu cầu rõ ràng: cán bộ phải tiên phong, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm, và không thể đứng ngoài trách nhiệm với những việc thuộc thẩm quyền của mình.

1. Sau 5 năm thực hiện Kết luận 14-KL/TW về khuyến khích và bảo vệ cán bộ năng động, sáng tạo vì lợi ích chung, thực tiễn đã cho thấy những kết quả đáng ghi nhận, nhưng cũng bộc lộ những khoảng trống chưa được lấp đầy. Tinh thần đổi mới ở một số nơi đã tạo ra những cách làm mới, góp phần tháo gỡ những vấn đề cũ. Song ở không ít nơi, tâm lý e ngại, sợ sai, cầm chừng, né tránh trách nhiệm vẫn tồn tại; cơ chế bảo vệ người dám nghĩ, dám làm chưa đủ rõ để tạo niềm tin cho người thực thi.

Vì lẽ đó, Nghị quyết 24 ra đời, nhưng điều đáng chú ý nhất của Nghị quyết này không nằm ở việc nhắc lại yêu cầu dám nghĩ, dám làm, mà ở chỗ đặt lại câu hỏi về trách nhiệm của người thực thi công vụ.

Lâu nay, khi nói đến trách nhiệm, người ta thường nghĩ đến một quyết định sai, một hành vi vi phạm, một hậu quả đã xảy ra. Nhưng trong quản trị, có những thiệt hại lại bắt đầu từ một quyết định không được đưa ra. Một hồ sơ nằm lâu hơn trên bàn, một dự án phải chờ thêm một vòng xin ý kiến, một việc thuộc thẩm quyền nhưng không ai muốn là người ký. Sự trì hoãn tưởng như không tạo ra rủi ro cho người quyết định, nhưng lại chuyển cái giá của sự an toàn ấy sang người dân, doanh nghiệp và cả nền kinh tế.

Tại hội nghị quán triệt, triển khai Nghị quyết 24, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Nguyễn Duy Ngọc diễn đạt yêu cầu này rất cụ thể: “Việc thuộc thẩm quyền phải quyết định; việc thuộc trách nhiệm phải xử lý; khó khăn phải chủ động tìm cách tháo gỡ; vượt thẩm quyền phải báo cáo cùng phương án đề xuất”.

Đặt trong đời sống công vụ, đó không chỉ là một yêu cầu về tác phong làm việc. Nó là một cách xác lập lại ranh giới của trách nhiệm. Có quyền thì phải quyết trong phạm vi quyền hạn; có trách nhiệm thì phải xử lý phần việc của mình; gặp khó thì tìm cách tháo gỡ, thay vì biến cái khó thành lý do để đẩy việc đi nơi khác.

Một bộ máy có thể rất đúng quy trình mà vẫn không hiệu quả nếu mỗi mắt xích đều tìm cách tránh trở thành người phải quyết định. Nhưng muốn tháo nút thắt ấy cũng không thể chỉ bằng cách yêu cầu cán bộ “mạnh dạn lên”. Đằng sau một quyết định là thẩm quyền, nguồn lực, quy định và cả rủi ro mà người thực hiện phải đối mặt. Có những cán bộ không thiếu tinh thần trách nhiệm, nhưng đứng trước một vấn đề mới lại không biết giới hạn quyết định của mình ở đâu; có người muốn làm nhưng sợ rằng khi xảy ra rủi ro, mọi trách nhiệm cuối cùng sẽ quay trở lại cá nhân mình.

Vì vậy, yêu cầu cán bộ dám làm phải đi cùng với một môi trường cho phép họ làm. Giao việc mà không giao quyền thì khó đòi hỏi trách nhiệm. Giao quyền mà không có cơ chế kiểm soát thì dễ dẫn đến tùy tiện. Còn yêu cầu đổi mới nhưng không phân biệt rõ rủi ro trong sáng với hành vi cố ý vi phạm thì càng dễ đẩy người thực thi trở lại tâm lý phòng thủ.

Đây là điểm trong Nghị quyết 24 cần được nhìn nhận đầy đủ. Khuyến khích hành động không có nghĩa là hạ thấp kỷ luật, mà là tạo ra một khuôn khổ để người có trách nhiệm có thể hành động trong khuôn khổ đó.

2f1baa69-a9e6-4331-91d0-6de9cce68b8b.png
Nghị quyết 24-NQ/TW: Gỡ sức ì để cán bộ dám làm, dám chịu trách nhiệm. Ảnh: AI.

2. Và ở đây, vai trò của người đứng đầu trở nên đặc biệt quan trọng. Một người lãnh đạo luôn chọn phương án an toàn nhất, ngại quyết những việc khó thì rất khó đòi hỏi cấp dưới phải mạnh dạn hơn mình. Nếu việc gì cũng phải chờ “ý kiến ở trên”, thì phân cấp, phân quyền dù được nói nhiều đến đâu cũng dễ trở thành những dòng chữ đẹp trên giấy.

Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Nguyễn Duy Ngọc nói rất ngắn gọn: “Không thể yêu cầu cấp dưới dám làm nếu người đứng đầu không dám quyết”. Câu nói ấy chạm đúng vào một điểm nghẽn không dễ nhìn thấy của bộ máy: Người đứng đầu không chỉ giao việc, mà còn tạo ra động lực để cấp dưới hành động. Muốn có một đội ngũ chủ động, sáng tạo, trước hết phải có người lãnh đạo dám giao việc, dám giao quyền và dám đứng ra chịu trách nhiệm về lựa chọn của mình. Không thể vừa yêu cầu cấp dưới sáng tạo, vừa giữ mọi quyết định ở cấp mình vì sợ rủi ro.

Nhưng giao quyền không có nghĩa là buông quyền. Khi cấp trên đã giao việc, giao quyền mà cấp dưới vẫn tìm cách né tránh, đùn đẩy, thì sức ì của bộ máy vẫn còn nguyên. Vì vậy, cùng với việc tạo không gian cho cán bộ hành động, phải thay đổi cả cách đánh giá, không chỉ xem một người có “an toàn” hay không, mà phải nhìn vào những việc họ đã làm được, những điểm nghẽn đã tháo gỡ, hiệu quả mang lại cho cơ quan, người dân và doanh nghiệp.

Một cán bộ không thể chỉ được coi là hoàn thành tốt nhiệm vụ vì trong suốt một nhiệm kỳ không để xảy ra sai sót. Nếu những việc khó đều được đẩy sang người khác, những quyết định cần thiết đều bị trì hoãn, những điểm nghẽn vẫn nằm đó, thì sự “an toàn” ấy thực chất có thể chỉ là một cách đứng ngoài trách nhiệm.

Tất nhiên, dám làm không đồng nghĩa với làm bằng mọi giá. Một quyết định vì lợi ích chung, đúng thẩm quyền, đúng quy định, đã cân nhắc rủi ro nhưng vẫn phát sinh vấn đề ngoài dự kiến không thể đánh đồng với hành vi cố tình vi phạm, vụ lợi hay làm thất thoát nguồn lực. Nếu mọi rủi ro đều bị nhìn như sai phạm, người có năng lực sẽ lại tìm đến lựa chọn quen thuộc nhất, là làm những gì chắc chắn không sai. Mà một bộ máy chỉ quen với những việc chắc chắn thì khó tạo ra những thay đổi lớn.

3. Điều Nghị quyết 24 hướng tới chính là thay đổi quán tính ấy. Gặp việc khó không phải lập tức tìm cách chuyển đi; chưa rõ thì phải làm rõ để quyết; việc thuộc thẩm quyền thì phải quyết trong phạm vi trách nhiệm; nếu vượt thẩm quyền thì báo cáo cùng phương án tháo gỡ. Trách nhiệm không dừng ở việc nhận một hồ sơ hay chuyển một báo cáo lên cấp trên, mà nằm ở chỗ người được giao việc đã thực sự tìm cách đưa công việc đi đến đâu.

Muốn vậy, không thể chỉ trông chờ vào ý thức cá nhân. Những gì khiến cán bộ ngại quyết phải được nhìn thẳng, như quyền hạn có rõ không, trách nhiệm có đi cùng quyền hạn không, nguồn lực có đủ không, cơ chế phối hợp có thông suốt không, người làm đúng vì lợi ích chung có được bảo vệ không. Cùng với đó là ranh giới đủ rõ để phân biệt đổi mới với lợi dụng danh nghĩa đổi mới để vụ lợi, gây thất thoát, lãng phí hoặc vi phạm pháp luật.

Quan trọng hơn cả là phải thay đổi cách nhìn về hiệu quả công vụ. Không thể để người dám nhận việc khó luôn phải đối mặt với nhiều rủi ro hơn người chọn đứng ngoài. Cũng không thể để sự im lặng trở thành một phương thức tự bảo vệ, trong khi cái giá của nó lại được tính bằng thời gian của người dân, chi phí của doanh nghiệp, tiến độ của dự án và những nguồn lực xã hội bị bỏ lỡ.

Khi đó, “dám làm” sẽ không còn là một khẩu hiệu về phẩm chất cá nhân, mà trở thành một cách hành xử bình thường của người thực thi công vụ: Việc đến thì xử lý, việc thuộc quyền thì quyết, việc khó thì tìm cách tháo gỡ; vượt thẩm quyền thì báo cáo, nhưng báo cáo phải đi cùng phương án.

Suy cho cùng, một bộ máy không thể vận hành hiệu quả nếu ai cũng muốn an toàn bằng cách không trở thành người phải quyết định. Nghị quyết 24 vì thế không chỉ khuyến khích cán bộ dám làm, mà còn đặt ra một yêu cầu cao hơn - có quyền phải dám quyết, có trách nhiệm phải dám làm và đã được giao việc thì không thể đứng ngoài cuộc.

Bởi đôi khi, điều làm chậm sự phát triển không phải là một quyết định sai, mà chính là một quyết định cần được đưa ra nhưng đã không được đưa ra đúng lúc. Gỡ được sức ì ấy, bộ máy mới có thể chuyển từ “không sai” sang làm được việc và từ những lời hô hào về trách nhiệm thành những kết quả mà người dân thực sự cảm nhận được.

Xem thêm

40 năm thu hút FDI: Đã đến lúc định vị giai đoạn mới!

40 năm thu hút FDI: Đã đến lúc định vị giai đoạn mới!

(NB&CL) Sau 40 năm mở cửa, khu vực kinh tế có vốn đầu tư nước ngoài đã trở thành một bộ phận quan trọng của nền kinh tế Việt Nam, góp phần thúc đẩy tăng trưởng, xuất khẩu, việc làm và hội nhập quốc tế. Tuy nhiên, theo các chuyên gia, khi đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới, mục tiêu cũng thay đổi. Điều chúng ta hướng tới không còn là thu hút nhiều vốn hơn, mà là thu hút những dòng vốn có khả năng nâng cao năng lực cạnh tranh của nền kinh tế, thúc đẩy đổi mới sáng tạo, phát triển doanh nghiệp Việt Nam và góp phần xây dựng một nền kinh tế độc lập, tự chủ gắn với hội nhập sâu rộng. 

Nghị quyết 23: Mở rộng không gian cống hiến, nối dài sức mạnh Việt Nam

Nghị quyết 23: Mở rộng không gian cống hiến, nối dài sức mạnh Việt Nam

(NB&CL) Một quốc gia mạnh không chỉ bởi những nguồn lực trong lãnh thổ, mà còn bởi khả năng kết nối và phát huy những tiềm lực đang hiện diện bên ngoài. Trong thế giới mà tri thức, công nghệ, vốn và nhân lực chất lượng cao vận động xuyên biên giới, đường biên địa lý không thể đồng nghĩa với giới hạn của sức mạnh quốc gia.

Loạt giải pháp hỗ trợ doanh nghiệp bứt tốc, kiên định mục tiêu tăng trưởng 2 con số

Loạt giải pháp hỗ trợ doanh nghiệp bứt tốc, kiên định mục tiêu tăng trưởng 2 con số

(NB&CL) Chặng đường nửa cuối năm được dự báo vẫn đầy thách thức. Do vậy, để đạt được mục tiêu tăng trưởng cả năm, nền kinh tế phải tháo gỡ được hàng loạt nút thắt nội tại: từ kiểm soát lạm phát, khơi thông điểm nghẽn giải ngân đầu tư công, đến việc duy trì mặt bằng lãi suất hợp lý và phục hồi kênh dẫn vốn trung - dài hạn...

Nghị quyết 20 và cuộc chuyển đổi lớn trong tư duy phát triển Việt Nam

Nghị quyết 20 và cuộc chuyển đổi lớn trong tư duy phát triển Việt Nam

(NB&CL) Việt Nam có biển từ hàng nghìn năm trước. Nhưng có lẽ chưa bao giờ trong lịch sử hiện đại, biển lại được đặt vào vị trí trung tâm của tư duy phát triển như lúc này. Điều thay đổi không nằm ở chiều dài hơn ba nghìn cây số bờ biển hay diện tích vùng đặc quyền kinh tế, mà ở cách chúng ta nhìn về biển. Đó cũng là điểm nhấn lớn nhất của Nghị quyết số 20-NQ/TW: Lần đầu tiên biển không còn được đặt trong tư duy phát triển biển, mà được đặt trong tư duy phát triển quốc gia.

Vận hành thị trường carbon: Đòn bẩy tăng tốc kinh tế xanh

Vận hành thị trường carbon: Đòn bẩy tăng tốc kinh tế xanh

(NB&CL) Phát triển kinh tế xanh và kinh tế tuần hoàn là một trong những định hướng lớn được Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng (Nghị quyết XIV của Đảng) xác định nhằm tạo động lực cho mô hình tăng trưởng mới. Trong bối cảnh Việt Nam (VN) đang xây dựng và từng bước vận hành thị trường carbon, yêu cầu đặt ra không chỉ là giảm phát thải mà còn phải chuyển đổi căn bản tư duy phát triển, coi môi trường là một nguồn lực kinh tế. 

Hội nghị Trung ương 3 khóa XIV: Thiết kế năng lực thực thi cho một giai đoạn phát triển mới

Hội nghị Trung ương 3 khóa XIV: Thiết kế năng lực thực thi cho một giai đoạn phát triển mới

(NB&CL) Việt Nam không thiếu chủ trương đúng, cũng không thiếu quyết tâm chính trị. Điều quyết định thành công của một giai đoạn phát triển mới nằm ở khả năng biến những chủ trương ấy thành hành động hiệu quả, để mỗi quyết sách không chỉ dừng lại trên văn bản mà tạo ra những thay đổi có thể cảm nhận trong đời sống. Từ góc nhìn đó, Hội nghị Trung ương 3 khóa XIV không chỉ bàn về những nhiệm vụ trước mắt, mà còn cho thấy một bước chuyển đáng chú ý trong tư duy quản trị: đưa năng lực thực thi trở thành nền tảng để hiện thực hóa khát vọng phát triển mà Đại hội XIV đã xác lập.

Chiến dịch 500 ngày đêm tìm kiếm, quy tập, xác định danh tính hài cốt liệt sĩ: Không để sự hy sinh nào bị lãng quên

Chiến dịch 500 ngày đêm tìm kiếm, quy tập, xác định danh tính hài cốt liệt sĩ: Không để sự hy sinh nào bị lãng quên

(NB&CL) Có những cuộc hành trình được đo bằng số ki-lô-mét đã đi, có những công trình được ghi dấu bằng những con số đầu tư hay tốc độ tăng trưởng. Nhưng cũng có những hành trình không thể đo bằng những thước đo thông thường, bởi đích đến của nó không chỉ là một địa điểm, mà là sự trở về của ký ức, của lòng biết ơn và của lương tri. “Chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ là một hành trình như thế.

Cốt lõi trong bảo vệ bản sắc dân tộc số

Cốt lõi trong bảo vệ bản sắc dân tộc số

(NB&CL) Trong hàng nghìn năm giữ nước của dân tộc Việt Nam, văn hóa luôn là cội rễ và là “vũ khí mềm” đặc biệt để bảo vệ sự tồn tại của dân tộc trước các thế lực xâm lăng. Khi chiến tranh không còn là tiếng súng, mà là cuộc chiến về thông tin, giá trị và biểu tượng, thì văn hóa trở thành tuyến phòng thủ chiến lược. Không gian mạng – một thực thể phi vật lý nhưng có sức ảnh hưởng sâu rộng – đang trở thành mặt trận mới của cuộc đấu tranh giữ nước bằng văn hóa. Trong môi trường đó, việc bảo vệ chủ quyền văn hóa trở nên cấp thiết không kém gì bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Chủ quyền văn hóa trên không gian mạng chính là quyền làm chủ thông tin, giá trị, bản sắc và tâm hồn dân tộc trước làn sóng toàn cầu hóa mạnh mẽ.

Khi hiệu quả của chính quyền được đo bằng chất lượng phục vụ và mức độ thụ hưởng của người dân

Khi hiệu quả của chính quyền được đo bằng chất lượng phục vụ và mức độ thụ hưởng của người dân

(NB&CL) Mỗi giai đoạn phát triển của đất nước đều được đánh dấu bằng những quyết sách mang tính mở đường. Có những quyết sách làm thay đổi cách tổ chức nền kinh tế, có những quyết sách tạo nên bước ngoặt về thể chế và phương thức quản trị. Nhưng cũng có những quyết sách không khởi đầu bằng những công trình quy mô lớn hay mục tiêu tăng trưởng cao, mà bắt đầu từ một câu hỏi rất giản dị: sau tất cả những đổi thay, người dân sẽ sống tốt hơn như thế nào?

Nhà nước pháp quyền không có chỗ cho 'quyền lực ảo' phán xét

Nhà nước pháp quyền không có chỗ cho 'quyền lực ảo' phán xét

(CLO) Một đoạn video chưa đầy một phút. Một dòng trạng thái được chia sẻ hàng nghìn lần. Chỉ sau vài giờ, một con người có thể bị quy kết, bị tẩy chay và bị kết án bởi hàng vạn bình luận, ngay cả khi cơ quan có thẩm quyền còn chưa bắt đầu xác minh sự việc.

Một kỳ thi và bài học về sự trung thực

Một kỳ thi và bài học về sự trung thực

(CLO) Mỗi mùa thi tốt nghiệp trung học phổ thông đều mang theo biết bao kỳ vọng của học sinh, gia đình và toàn xã hội. Sau mười hai năm đèn sách, kỳ thi không chỉ khép lại một chặng đường học tập mà còn mở ra cánh cửa của tương lai. Đó có thể là giảng đường đại học, trường nghề hay hành trình lập nghiệp của mỗi người.

Nền tảng cho khát vọng phát triển đất nước

Nền tảng cho khát vọng phát triển đất nước

(NB&CL) Ngày 2/7/2026, Thủ tướng Chính phủ đã ban hành Quyết định số 1189/QĐ-TTg về Kế hoạch triển khai đồng bộ hệ giá trị quốc gia, hệ giá trị văn hóa, hệ giá trị gia đình và chuẩn mực con người Việt Nam. Đây được xem là bước đi quan trọng nhằm cụ thể hóa các chủ trương lớn của Đảng về phát triển văn hóa, con người Việt Nam trong thời kỳ mới; đồng thời tạo nền tảng tinh thần vững chắc, khơi dậy khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc.

Khi tăng trưởng được đo bằng năng lực thực thi

Khi tăng trưởng được đo bằng năng lực thực thi

(NB&CL) Suốt nhiều năm, “thể chế là điểm nghẽn của điểm nghẽn” gần như đã trở thành một nhận định quen thuộc mỗi khi bàn về những lực cản đối với phát triển. Thế nhưng, tại phiên họp Chính phủ thường kỳ tháng 6 và Hội nghị trực tuyến với các địa phương đầu tháng 7, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã đưa ra một nhận định khác, ngắn gọn nhưng giàu sức gợi: “Hiện nay, vấn đề cốt tử, cốt lõi là triển khai thực thi. Giai đoạn này, thể chế không còn là điểm nghẽn của điểm nghẽn nữa. Thực thi nhiệm vụ, tổ chức triển khai đang là điểm nghẽn của điểm nghẽn”.

Lớn cùng nhịp bước của đất nước

Lớn cùng nhịp bước của đất nước

(CLO) Mỗi thế hệ đều có một thời điểm phải trả lời câu hỏi: mình sẽ lớn lên như thế nào trong bước chuyển của đất nước. Với tuổi trẻ hôm nay, câu hỏi ấy đến sớm hơn và cũng cụ thể hơn. Khi Việt Nam bước vào một giai đoạn phát triển mới với những cơ hội rộng mở nhưng áp lực cạnh tranh ngày càng lớn, điều được chờ đợi ở người trẻ không chỉ là khát vọng hay nhiệt huyết, mà còn là năng lực thích ứng, tinh thần học tập không ngừng và bản lĩnh để tạo ra giá trị thật. Lớn cùng nhịp bước của đất nước, vì thế, không còn là một lời cổ vũ, mà đang trở thành một yêu cầu của thời đại.

Nhìn lại một năm cải cách bộ máy

Nhìn lại một năm cải cách bộ máy

(CLO) Một năm trước, khi mô hình chính quyền địa phương hai cấp được triển khai trên phạm vi cả nước, cùng với quyết tâm tinh gọn tổ chức bộ máy là hàng loạt băn khoăn về những tác động trong giai đoạn chuyển tiếp. Việc nhiều cán bộ, công chức, viên chức xin nghỉ hưu trước tuổi hoặc thôi việc đã trở thành chủ đề thu hút sự quan tâm của dư luận. Có người coi đây là kết quả tất yếu của quá trình sàng lọc đội ngũ, cũng có người lo ngại bộ máy sẽ thiếu hụt những cán bộ có năng lực, kinh nghiệm đúng vào thời điểm chính quyền cơ sở được giao nhiều quyền hạn và trách nhiệm hơn.

Báo chí Việt Nam - Người đến sau có trách nhiệm!

Báo chí Việt Nam - Người đến sau có trách nhiệm!

(CLO) Vòng xoáy công nghệ có lẽ chẳng bao giờ có điểm dừng. Báo chí bây giờ và trong tương lai vẫn sẽ từng ngày đối mặt với áp lực buộc mình đổi mới. Nhưng dù có ở nền tảng công nghệ nào, dù kỹ thuật làm báo có phát triển đến đâu, thì có những giá trị cốt lõi của báo chí cũng không thể mất và không được phép mất. Như một chiếc la bàn, Báo chí cách mạng có thể định hướng dư luận, góp phần gìn giữ sự ổn định xã hội và vun đắp niềm tin vào sự thật. Mạng xã hội có thể là “mạch máu” kết nối thông tin, nhưng Báo chí cách mạng chính là “trái tim” giữ nhịp đập lý trí và trách nhiệm trong đời sống truyền thông hiện đại, để luôn là một người đến sau có trách nhiệm!

Giữ chủ quyền trên không gian mạng: Từ tư duy đến hành động

Giữ chủ quyền trên không gian mạng: Từ tư duy đến hành động

(NB&CL) Từ cảnh báo về nguy cơ mất an toàn dữ liệu đến yêu cầu xây dựng “thế trận an ninh mạng chủ động, toàn diện”, Chỉ thị số 57-CT/TW đã đặt ra một định hướng chiến lược rõ ràng cho bảo vệ chủ quyền quốc gia trên không gian số. Nhưng để biến định hướng ấy thành năng lực phòng thủ thực chất vẫn là bài toán lớn, đòi hỏi sự đồng bộ về công nghệ, nhân lực, thể chế pháp lý và khả năng tự chủ dữ liệu trong bối cảnh các nguy cơ an ninh mạng ngày càng phức tạp và khó lường.

Cỡ chữ bài viết: