Nợ công Mỹ - Từ con số thống kê đến biến số địa chính trị

(CLO) Bước sang năm 2026, nợ công của Mỹ đã lên tới khoảng 38.000 tỷ USD, một con số từng chỉ mang tính biểu tượng trên bảng điện tử ở Quảng trường Thời đại.

Nhưng ngày nay, nó đã trở thành một biến số trung tâm chi phối cả chính sách tài khóa lẫn vị thế địa chính trị của Washington. Thách thức cốt lõi không nằm ở quy mô tuyệt đối của khoản nợ, vì nợ tự thân không phải là điều bất thường đối với các nền kinh tế lớn, mà nằm ở chi phí để duy trì khoản nợ đó, cụ thể là lãi suất phải trả hàng năm.

Theo các dự báo ngân sách gần đây, tiền lãi trả cho nợ công của Mỹ đang tiến gần mốc 1.000 tỷ USD mỗi năm, và có xu hướng tiếp tục tăng trong thập kỷ tới. Đây là mức chi tiêu không tạo ra tài sản, không thúc đẩy tăng trưởng dài hạn, nhưng lại chiếm một phần ngày càng lớn trong ngân sách liên bang. Điều này đang làm suy giảm đáng kể khả năng điều chỉnh chính sách của Chính phủ Mỹ trong cả lĩnh vực kinh tế lẫn an ninh quốc gia.

Vấn đề trở nên khó khăn hơn vì Mỹ không còn sống trong thời kỳ “vay tiền rẻ” như trước. Suốt gần 20 năm sau khủng hoảng tài chính 2008 và đại dịch COVID-19, Chính phủ Mỹ có thể vay tiền với lãi suất rất thấp. Nhưng từ sau năm 2021, lạm phát tăng cao buộc Cục Dự trữ Liên bang phải nâng lãi suất. Điều đó khiến việc vay nợ trở nên đắt đỏ hơn nhiều. Khi lãi suất tăng, số tiền lãi phải trả cũng phình to theo thời gian, giống như tiền lãi chồng lên tiền lãi.

Bẫy lãi suất giới hạn của các công cụ chính sách

Trong nhiều năm, các nhà hoạch định chính sách tại Washington hoạt động theo một giả định cơ bản: miễn là tăng trưởng kinh tế và lạm phát đủ cao so với lãi suất, thì nợ công có thể mở rộng mà không gây mất ổn định. Tuy nhiên, khi lãi suất thực tăng lên, giả định này không còn đúng. Nợ cũ, phần lớn được phát hành với lãi suất chỉ 1%-2%, phải được tái cấp vốn ở mức lãi suất mới cao hơn gấp nhiều lần. Kết quả là, chi phí phục vụ nợ tăng nhanh hơn tốc độ tăng của nền kinh tế.

Trong ngân sách liên bang, tiền lãi nợ đang tiến sát và thậm chí có thời điểm vượt chi tiêu quốc phòng, một cột trụ truyền thống của sức mạnh Mỹ. Về mặt cấu trúc, điều này cho thấy một nghịch lý: Mỹ đang chi nhiều hơn để trả cho quá khứ tài chính của mình so với việc đầu tư vào an ninh và sức mạnh tương lai.

814-202602100931211.jpeg
Tòa nhà Quốc hội Mỹ. Ảnh: Global Look Press

Điều đáng chú ý là tiền lãi không tạo ra bất kỳ giá trị gia tăng nào. Nó không xây dựng cầu đường, không tài trợ nghiên cứu khoa học, không nâng cao năng suất. Nó chỉ đơn thuần là chuyển tiền từ người nộp thuế sang chủ nợ. Khi tỷ trọng của khoản chi này tăng lên, mọi ưu tiên chính sách khác, từ giáo dục, y tế đến quốc phòng, đều bị thu hẹp không gian.

Trong bối cảnh đó, chính quyền Tổng thống Donald Trump (nhiệm kỳ thứ hai) tìm cách sử dụng thuế quan như một công cụ tài khóa. Lập luận của Nhà Trắng là: nếu Mỹ áp thuế cao đối với hàng nhập khẩu, đặc biệt từ Trung Quốc, châu Âu và Mexico, thì ngân sách liên bang sẽ thu được hàng trăm tỷ USD mỗi năm, từ đó giảm áp lực thâm hụt.

Tuy nhiên, trên thực tế, ngay cả trong kịch bản tích cực nhất, nguồn thu từ thuế quan cũng chỉ đạt mức vài trăm tỷ USD, trong khi thâm hụt ngân sách hàng năm của Mỹ vẫn dao động từ 1,5 đến 2 nghìn tỷ USD. Nói cách khác, thuế quan chỉ có thể làm chậm tốc độ tích tụ nợ, chứ không thể đảo ngược xu hướng.

Hơn nữa, thuế quan đi kèm chi phí kinh tế. Theo giới phân tích, chiến tranh thương mại làm giảm lưu lượng thương mại toàn cầu, đẩy giá đầu vào của doanh nghiệp Mỹ lên cao và làm suy yếu nhu cầu. Khi hoạt động kinh tế giảm, nguồn thu thuế từ doanh nghiệp và người lao động cũng giảm theo, phần nào triệt tiêu lợi ích tài khóa mà thuế quan mang lại. Do đó, trong khi thuế quan có thể có giá trị chiến lược hoặc chính trị, chúng không phải là một giải pháp bền vững cho bài toán nợ công.

Những kịch bản rủi ro hệ quả địa chính trị

Ủy ban Ngân sách Liên bang Có Trách nhiệm (CRFB) và nhiều tổ chức phân tích độc lập đã chỉ ra rằng Mỹ đang tiến gần tới một điểm mà các thị trường tài chính có thể bắt đầu đánh giá lại mức độ an toàn của trái phiếu kho bạc Mỹ, vốn lâu nay được coi là tài sản an toàn nhất thế giới.

Kịch bản thứ nhất một sốc niềm tin. Trong trường hợp này, chỉ cần một cuộc đấu giá trái phiếu thất bại hoặc một sự kiện chính trị gây bất ổn (ví dụ như tranh cãi trần nợ), nhà đầu tư có thể yêu cầu lãi suất cao hơn để bù đắp rủi ro. Khi đó, chi phí vay của chính phủ sẽ tăng vọt, kéo theo tiền lãi phải trả phình to. Nếu tiền lãi chiếm 30%-40% ngân sách, Washington sẽ phải lựa chọn giữa cắt giảm mạnh chi tiêu, tăng thuế quy mô lớn, hoặc in tiền, mỗi lựa chọn đều mang rủi ro kinh tế và chính trị nghiêm trọng.

814-202602100931212.jpeg
Thuế quan chỉ có thể làm chậm tốc độ tích tụ nợ, chứ không thể đảo ngược xu hướng gia tăng nợ công Mỹ. Ảnh: Global Look Press

Kịch bản thứ hai sự suy giảm từ từ. Mỹ tránh được khủng hoảng tức thì nhưng rơi vào trạng thái tăng trưởng thấp kéo dài, lạm phát vừa phải và gánh nặng nợ lớn. Trong môi trường đó, đầu tư tư nhân bị “lấn át” bởi nhu cầu vay mượn của chính phủ, năng suất trì trệ và đồng USD dần mất sức hấp dẫn như một tài sản dự trữ toàn cầu.

Kịch bản thứ ba lẽ thực tế nhất trong ngắn hạn sự xói mòn uy tín tài chính. Các cuộc tranh cãi lặp đi lặp lại về trần nợ, nguy cơ đóng cửa chính phủ và việc thiếu một chiến lược tài khóa dài hạn khiến các tổ chức xếp hạng tín nhiệm tiếp tục hạ bậc Mỹ. Điều này không gây sụp đổ ngay lập tức, nhưng khiến việc vay mượn ngày càng đắt đỏ.

Tất cả những kịch bản này đều có hệ quả địa chính trị sâu rộng. Khi Mỹ phải dành ngày càng nhiều nguồn lực để trả lãi nợ, khả năng tài trợ cho các cam kết an ninh ở châu Âu, Trung Đông và Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương sẽ bị thu hẹp. Đồng thời, các đối thủ chiến lược có thêm động lực thúc đẩy các cơ chế thanh toán và dự trữ thay thế đồng USD.

Trong bối cảnh đó, chính trái phiếu kho bạc Mỹ, biểu tượng của quyền lực tài chính, lại trở thành một điểm dễ tổn thương. Khi phần lớn nợ được nắm giữ bởi nhà đầu tư nước ngoài, mọi thay đổi trong hành vi của họ đều có thể tác động đến thị trường Mỹ.

Về mặt lý thuyết, Washington có thể ổn định tình hình thông qua một gói biện pháp đồng bộ: cải cách an sinh xã hội, tăng thuế và thúc đẩy tăng trưởng cao trong thời gian dài. Nhưng về mặt chính trị, những biện pháp này đều khó thực hiện. Xã hội Mỹ phân cực sâu sắc và bất kỳ chính quyền nào cũng phải đối mặt với chi phí chính trị lớn nếu cắt giảm phúc lợi hoặc tăng thuế đối với tầng lớp trung lưu.

Trong khi đó, việc đặt cược vào các nguồn thu ngắn hạn như thuế quan hoặc kỳ vọng rằng các công nghệ mới như trí tuệ nhân tạo, sẽ tự động tạo ra hàng nghìn tỷ USD doanh thu là một chiến lược nhiều rủi ro.

Nợ công của Mỹ, vì vậy, không chỉ là một vấn đề tài chính. Nó đang dần trở thành một yếu tố cấu trúc định hình cả chính sách đối nội lẫn vị thế quốc tế của Washington trong những thập kỷ tới.

Xem thêm

Châu Âu: Khi cháy rừng trở thành một tham số của nền kinh tế

Châu Âu: Khi cháy rừng trở thành một tham số của nền kinh tế

(CLO) Những đám cháy lớn liên tiếp tại Pháp và Tây Ban Nha một lần nữa phủ bóng mùa hè Tây Nam Âu. Điều đáng lo ngại không chỉ là quy mô ngày càng lớn của các vụ cháy, mà còn ở chỗ chúng đang trở thành một "tham số" mới của nền kinh tế, buộc các chính phủ và doanh nghiệp phải thay đổi cách ứng phó.

Đối thoại Nga - Mỹ: Dò đá qua sông

Đối thoại Nga - Mỹ: Dò đá qua sông

(CLO) Cuộc gặp giữa Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov và Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio bên lề Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN tại Manila (Philippines) ngày 23/7 đánh dấu cuộc tiếp xúc trực tiếp đầu tiên giữa hai người sau gần một năm.

Tân Thủ tướng Anh và bài toán cân bằng giữa cải cách trong nước với quan hệ xuyên Đại Tây Dương

Tân Thủ tướng Anh và bài toán cân bằng giữa cải cách trong nước với quan hệ xuyên Đại Tây Dương

(CLO) Việc ông Andy Burnham trở thành Thủ tướng Anh đánh dấu một chương mới trong chính trường nước này sau gần 2 năm cầm quyền của Keir Starmer. Trong bối cảnh Vương quốc Anh vẫn đối mặt với nhiều sức ép từ tăng trưởng kinh tế chậm, chi phí sinh hoạt cao, bất ổn xã hội và môi trường quốc tế nhiều biến động, sự thay đổi người đứng đầu chính phủ được kỳ vọng sẽ tạo động lực mới cho cả chương trình cải cách trong nước lẫn định hướng đối ngoại.

Trí tuệ nhân tạo và sự chuyển dịch lựa chọn ngành nghề toàn cầu

Trí tuệ nhân tạo và sự chuyển dịch lựa chọn ngành nghề toàn cầu

(NB&CL) Sự phát triển nhanh chóng của trí tuệ nhân tạo (AI) đang làm thay đổi đáng kể xu hướng lựa chọn ngành học và định hướng nghề nghiệp của sinh viên trên thế giới. Nếu trước đây quyết định nghề nghiệp chủ yếu dựa trên sở thích, triển vọng việc làm hay nhu cầu nhân lực, thì hiện nay năng lực thích ứng với công nghệ, khai thác dữ liệu và làm việc cùng AI ngày càng trở thành tiêu chí quan trọng trong quá trình lựa chọn ngành nghề của thế hệ trẻ.

AI đang ‘bước ra’ khỏi màn hình, thế giới đã sẵn sàng đón nhận?

AI đang ‘bước ra’ khỏi màn hình, thế giới đã sẵn sàng đón nhận?

(CLO) Tại Trung tâm hội nghị quốc tế ở Geneva (Thụy Sĩ), một robot mang gương mặt của Mark Zuckerberg đang nháy mắt với đám đông. Chỉ vài giây sau, các khối cơ trên diện mạo của nó dịch chuyển và “biến hình” sang diện mạo của cựu Tổng thống Barack Obama. Hình ảnh mang tính biểu tượng này mở màn cho Hội nghị thượng đỉnh "AI for Good" (AI vì điều tốt đẹp), sự kiện thu hút hơn 12.000 người tham gia từ 170 quốc gia.

NATO trước bài toán hỗ trợ Ukraine

NATO trước bài toán hỗ trợ Ukraine

(CLO) Trọng tâm của Hội nghị thượng đỉnh NATO tổ chức tại Ankara, Thổ Nhĩ Kỳ (ngày 7 - 8/7/2026) không chỉ là việc tăng cường năng lực phòng thủ tập thể, mà còn là thảo luận về cơ chế duy trì hỗ trợ lâu dài cho Ukraine. Tuy nhiên, những diễn biến tại Ankara cho thấy bức tranh phức tạp hơn nhiều so với thông điệp về sự đoàn kết mà NATO muốn truyền tải.

Nắng nóng cực đoan và bài toán thích ứng của châu Âu

Nắng nóng cực đoan và bài toán thích ứng của châu Âu

(CLO) Những đợt nắng nóng cực đoan liên tiếp tại châu Âu trong những năm gần đây đang cho thấy một xu hướng đáng chú ý: các hiện tượng nhiệt độ cao không còn là những biến động khí hậu ngắn hạn, mà đang trở thành một phần của bối cảnh khí hậu mới. Nhiều quốc gia châu Âu đã ghi nhận mức nhiệt kỷ lục, gây sức ép lớn lên hệ thống y tế, năng lượng, giao thông, sản xuất nông nghiệp và đời sống xã hội.

Gió đổi chiều trong liên minh Mỹ - Israel

Gió đổi chiều trong liên minh Mỹ - Israel

(CLO) Quan hệ Mỹ - Israel, vốn được xem là một trong những liên minh bền chặt và có tính đặc thù nhất trong chính sách đối ngoại của Washington tại Trung Đông, đang bước vào giai đoạn điều chỉnh quan trọng.

Xung đột Mỹ - Iran: Thỏa thuận mong manh giữa vòng xoáy đối đầu

Xung đột Mỹ - Iran: Thỏa thuận mong manh giữa vòng xoáy đối đầu

(CLO) Tình hình xung đột giữa Mỹ và Iran tiếp tục diễn biến phức tạp sau khi Washington tiến hành các cuộc tấn công nhằm vào một số mục tiêu tại Iran, trong bối cảnh thỏa thuận ngừng bắn giữa hai nước đang đứng trước nguy cơ bị phá vỡ. Động thái này diễn ra sau vụ lực lượng Iran bị cáo buộc sử dụng máy bay không người lái tấn công một tàu thương mại treo cờ Singapore tại khu vực eo biển Hormuz.

Quan hệ giữa Mỹ và NATO: Chung thuyền, khác hướng?

Quan hệ giữa Mỹ và NATO: Chung thuyền, khác hướng?

(CLO) NATO đang bước vào giai đoạn điều chỉnh quan trọng khi phải đối mặt đồng thời với nhiều thách thức về chiến lược, nội bộ và định hướng phát triển trong bối cảnh môi trường an ninh quốc tế thay đổi sâu sắc.

Colombia trong chu kỳ chính trị mới

Colombia trong chu kỳ chính trị mới

(CLO) Colombia vừa trải qua một cuộc bầu cử tổng thống có mức độ cạnh tranh cao, phản ánh sự phân hóa sâu sắc trong đời sống chính trị - xã hội của quốc gia Nam Mỹ này.

Điều gì xảy ra sau khi Thủ tướng Anh Keir Starmer từ chức?

Điều gì xảy ra sau khi Thủ tướng Anh Keir Starmer từ chức?

(CLO) Thông tin Thủ tướng Keir Starmer tuyên bố sẽ rời nhiệm sở đang thu hút sự chú ý lớn của dư luận Vương quốc Anh và quốc tế, trong bối cảnh chính quyền do Đảng Lao động lãnh đạo đối mặt với sức ép chính trị ngày càng gia tăng.

Hội nghị thượng đỉnh G7 - Sau bức màn đồng thuận

Hội nghị thượng đỉnh G7 - Sau bức màn đồng thuận

(CLO) Nhiều ý kiến cho rằng, kết quả của Hội nghị thượng đỉnh G7 diễn ra tại Evian-les-Bains/Pháp (15-17/6) đã tạo ra những tín hiệu tích cực hơn đáng kể so với kỳ họp trước tại Kananaskis/Canada. Tuy nhiên, đằng sau bầu không khí hợp tác được cải thiện là những khác biệt chiến lược sâu sắc giữa Mỹ và các đồng minh châu Âu vẫn chưa được giải quyết.

Mỹ và Iran ký thỏa thuận chấm dứt xung đột: 'Bản thiết kế' cho hòa bình lâu dài

Mỹ và Iran ký thỏa thuận chấm dứt xung đột: 'Bản thiết kế' cho hòa bình lâu dài

(CLO) Mỹ và Iran hôm 18/6 đều xác nhận đã ký một biên bản ghi nhớ gồm 14 điều khoản nhằm chấm dứt cuộc xung đột kéo dài trong thời gian qua. Nội dung văn kiện cho thấy đây chưa phải một hiệp định hòa bình hoàn chỉnh, nhưng có thể trở thành “bản thiết kế” quan trọng để đưa hai bên từ ngừng bắn tới một thỏa thuận ổn định lâu dài hơn.

Quan hệ hợp tác ASEAN - Nga: 35 năm và những bước tiến mới

Quan hệ hợp tác ASEAN - Nga: 35 năm và những bước tiến mới

(CLO) Sau 35 năm thiết lập quan hệ đối thoại (1991-2026) và 8 năm nâng cấp lên quan hệ đối tác chiến lược, Hội nghị cấp cao ASEAN - Nga tại Kazan (Nga) từ ngày 17-19/6/2026 diễn ra trong bối cảnh môi trường chiến lược khu vực và quốc tế đang có nhiều biến động sâu sắc.

Cỡ chữ bài viết: