Nợ công Mỹ - Từ con số thống kê đến biến số địa chính trị

(CLO) Bước sang năm 2026, nợ công của Mỹ đã lên tới khoảng 38.000 tỷ USD, một con số từng chỉ mang tính biểu tượng trên bảng điện tử ở Quảng trường Thời đại.

Nhưng ngày nay, nó đã trở thành một biến số trung tâm chi phối cả chính sách tài khóa lẫn vị thế địa chính trị của Washington. Thách thức cốt lõi không nằm ở quy mô tuyệt đối của khoản nợ, vì nợ tự thân không phải là điều bất thường đối với các nền kinh tế lớn, mà nằm ở chi phí để duy trì khoản nợ đó, cụ thể là lãi suất phải trả hàng năm.

Theo các dự báo ngân sách gần đây, tiền lãi trả cho nợ công của Mỹ đang tiến gần mốc 1.000 tỷ USD mỗi năm, và có xu hướng tiếp tục tăng trong thập kỷ tới. Đây là mức chi tiêu không tạo ra tài sản, không thúc đẩy tăng trưởng dài hạn, nhưng lại chiếm một phần ngày càng lớn trong ngân sách liên bang. Điều này đang làm suy giảm đáng kể khả năng điều chỉnh chính sách của Chính phủ Mỹ trong cả lĩnh vực kinh tế lẫn an ninh quốc gia.

Vấn đề trở nên khó khăn hơn vì Mỹ không còn sống trong thời kỳ “vay tiền rẻ” như trước. Suốt gần 20 năm sau khủng hoảng tài chính 2008 và đại dịch COVID-19, Chính phủ Mỹ có thể vay tiền với lãi suất rất thấp. Nhưng từ sau năm 2021, lạm phát tăng cao buộc Cục Dự trữ Liên bang phải nâng lãi suất. Điều đó khiến việc vay nợ trở nên đắt đỏ hơn nhiều. Khi lãi suất tăng, số tiền lãi phải trả cũng phình to theo thời gian, giống như tiền lãi chồng lên tiền lãi.

Bẫy lãi suất giới hạn của các công cụ chính sách

Trong nhiều năm, các nhà hoạch định chính sách tại Washington hoạt động theo một giả định cơ bản: miễn là tăng trưởng kinh tế và lạm phát đủ cao so với lãi suất, thì nợ công có thể mở rộng mà không gây mất ổn định. Tuy nhiên, khi lãi suất thực tăng lên, giả định này không còn đúng. Nợ cũ, phần lớn được phát hành với lãi suất chỉ 1%-2%, phải được tái cấp vốn ở mức lãi suất mới cao hơn gấp nhiều lần. Kết quả là, chi phí phục vụ nợ tăng nhanh hơn tốc độ tăng của nền kinh tế.

Trong ngân sách liên bang, tiền lãi nợ đang tiến sát và thậm chí có thời điểm vượt chi tiêu quốc phòng, một cột trụ truyền thống của sức mạnh Mỹ. Về mặt cấu trúc, điều này cho thấy một nghịch lý: Mỹ đang chi nhiều hơn để trả cho quá khứ tài chính của mình so với việc đầu tư vào an ninh và sức mạnh tương lai.

814-202602100931211.jpeg
Tòa nhà Quốc hội Mỹ. Ảnh: Global Look Press

Điều đáng chú ý là tiền lãi không tạo ra bất kỳ giá trị gia tăng nào. Nó không xây dựng cầu đường, không tài trợ nghiên cứu khoa học, không nâng cao năng suất. Nó chỉ đơn thuần là chuyển tiền từ người nộp thuế sang chủ nợ. Khi tỷ trọng của khoản chi này tăng lên, mọi ưu tiên chính sách khác, từ giáo dục, y tế đến quốc phòng, đều bị thu hẹp không gian.

Trong bối cảnh đó, chính quyền Tổng thống Donald Trump (nhiệm kỳ thứ hai) tìm cách sử dụng thuế quan như một công cụ tài khóa. Lập luận của Nhà Trắng là: nếu Mỹ áp thuế cao đối với hàng nhập khẩu, đặc biệt từ Trung Quốc, châu Âu và Mexico, thì ngân sách liên bang sẽ thu được hàng trăm tỷ USD mỗi năm, từ đó giảm áp lực thâm hụt.

Tuy nhiên, trên thực tế, ngay cả trong kịch bản tích cực nhất, nguồn thu từ thuế quan cũng chỉ đạt mức vài trăm tỷ USD, trong khi thâm hụt ngân sách hàng năm của Mỹ vẫn dao động từ 1,5 đến 2 nghìn tỷ USD. Nói cách khác, thuế quan chỉ có thể làm chậm tốc độ tích tụ nợ, chứ không thể đảo ngược xu hướng.

Hơn nữa, thuế quan đi kèm chi phí kinh tế. Theo giới phân tích, chiến tranh thương mại làm giảm lưu lượng thương mại toàn cầu, đẩy giá đầu vào của doanh nghiệp Mỹ lên cao và làm suy yếu nhu cầu. Khi hoạt động kinh tế giảm, nguồn thu thuế từ doanh nghiệp và người lao động cũng giảm theo, phần nào triệt tiêu lợi ích tài khóa mà thuế quan mang lại. Do đó, trong khi thuế quan có thể có giá trị chiến lược hoặc chính trị, chúng không phải là một giải pháp bền vững cho bài toán nợ công.

Những kịch bản rủi ro hệ quả địa chính trị

Ủy ban Ngân sách Liên bang Có Trách nhiệm (CRFB) và nhiều tổ chức phân tích độc lập đã chỉ ra rằng Mỹ đang tiến gần tới một điểm mà các thị trường tài chính có thể bắt đầu đánh giá lại mức độ an toàn của trái phiếu kho bạc Mỹ, vốn lâu nay được coi là tài sản an toàn nhất thế giới.

Kịch bản thứ nhất một sốc niềm tin. Trong trường hợp này, chỉ cần một cuộc đấu giá trái phiếu thất bại hoặc một sự kiện chính trị gây bất ổn (ví dụ như tranh cãi trần nợ), nhà đầu tư có thể yêu cầu lãi suất cao hơn để bù đắp rủi ro. Khi đó, chi phí vay của chính phủ sẽ tăng vọt, kéo theo tiền lãi phải trả phình to. Nếu tiền lãi chiếm 30%-40% ngân sách, Washington sẽ phải lựa chọn giữa cắt giảm mạnh chi tiêu, tăng thuế quy mô lớn, hoặc in tiền, mỗi lựa chọn đều mang rủi ro kinh tế và chính trị nghiêm trọng.

814-202602100931212.jpeg
Thuế quan chỉ có thể làm chậm tốc độ tích tụ nợ, chứ không thể đảo ngược xu hướng gia tăng nợ công Mỹ. Ảnh: Global Look Press

Kịch bản thứ hai sự suy giảm từ từ. Mỹ tránh được khủng hoảng tức thì nhưng rơi vào trạng thái tăng trưởng thấp kéo dài, lạm phát vừa phải và gánh nặng nợ lớn. Trong môi trường đó, đầu tư tư nhân bị “lấn át” bởi nhu cầu vay mượn của chính phủ, năng suất trì trệ và đồng USD dần mất sức hấp dẫn như một tài sản dự trữ toàn cầu.

Kịch bản thứ ba lẽ thực tế nhất trong ngắn hạn sự xói mòn uy tín tài chính. Các cuộc tranh cãi lặp đi lặp lại về trần nợ, nguy cơ đóng cửa chính phủ và việc thiếu một chiến lược tài khóa dài hạn khiến các tổ chức xếp hạng tín nhiệm tiếp tục hạ bậc Mỹ. Điều này không gây sụp đổ ngay lập tức, nhưng khiến việc vay mượn ngày càng đắt đỏ.

Tất cả những kịch bản này đều có hệ quả địa chính trị sâu rộng. Khi Mỹ phải dành ngày càng nhiều nguồn lực để trả lãi nợ, khả năng tài trợ cho các cam kết an ninh ở châu Âu, Trung Đông và Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương sẽ bị thu hẹp. Đồng thời, các đối thủ chiến lược có thêm động lực thúc đẩy các cơ chế thanh toán và dự trữ thay thế đồng USD.

Trong bối cảnh đó, chính trái phiếu kho bạc Mỹ, biểu tượng của quyền lực tài chính, lại trở thành một điểm dễ tổn thương. Khi phần lớn nợ được nắm giữ bởi nhà đầu tư nước ngoài, mọi thay đổi trong hành vi của họ đều có thể tác động đến thị trường Mỹ.

Về mặt lý thuyết, Washington có thể ổn định tình hình thông qua một gói biện pháp đồng bộ: cải cách an sinh xã hội, tăng thuế và thúc đẩy tăng trưởng cao trong thời gian dài. Nhưng về mặt chính trị, những biện pháp này đều khó thực hiện. Xã hội Mỹ phân cực sâu sắc và bất kỳ chính quyền nào cũng phải đối mặt với chi phí chính trị lớn nếu cắt giảm phúc lợi hoặc tăng thuế đối với tầng lớp trung lưu.

Trong khi đó, việc đặt cược vào các nguồn thu ngắn hạn như thuế quan hoặc kỳ vọng rằng các công nghệ mới như trí tuệ nhân tạo, sẽ tự động tạo ra hàng nghìn tỷ USD doanh thu là một chiến lược nhiều rủi ro.

Nợ công của Mỹ, vì vậy, không chỉ là một vấn đề tài chính. Nó đang dần trở thành một yếu tố cấu trúc định hình cả chính sách đối nội lẫn vị thế quốc tế của Washington trong những thập kỷ tới.

Xem thêm

Eo biển Hormuz sắp mở trở lại, thế giới thở phào nhẹ nhõm

Eo biển Hormuz sắp mở trở lại, thế giới thở phào nhẹ nhõm

(CLO) Việc Mỹ và Iran dự kiến sẽ ký thỏa thuận chấm dứt xung đột tại Trung Đông vào ngày 19/6 tới sẽ mở đường giúp eo biển Hormuz thông suốt trở lại. Đây là một tín hiệu vui mừng với thế giới, khi tuyến đường thủy này có vai trò không thể thay thế đối với thị trường năng lượng toàn cầu.

Elon Musk vượt mốc 1000 tỷ USD, vậy ai là người đầu tiên sở hữu 1 tỷ USD?

Elon Musk vượt mốc 1000 tỷ USD, vậy ai là người đầu tiên sở hữu 1 tỷ USD?

(CLO) Ngày 12/6/2026, Elon Musk trở thành người đầu tiên trong lịch sử nhân loại sở hữu tài sản vượt mốc 1.000 tỷ USD, sau khi cổ phiếu SpaceX bùng nổ trong ngày mở cửa giao dịch. Cột mốc này gợi về một câu hỏi lịch sử: ai là tỷ phú đầu tiên của thế giới, và họ đã đến với danh hiệu đó như thế nào?

Căng thẳng Mỹ - Iran: Giữa đối đầu và thỏa hiệp

Căng thẳng Mỹ - Iran: Giữa đối đầu và thỏa hiệp

(CLO) Diễn biến mới nhất của cuộc đối đầu Mỹ - Iran cho thấy mức độ căng thẳng đang tiếp tục gia tăng khi cả hai bên đồng thời sử dụng các biện pháp quân sự nhằm tạo lợi thế trên bàn đàm phán.

World Cup 2026 và thử thách thể lực chưa từng có

World Cup 2026 và thử thách thể lực chưa từng có

(NB&CL) Khai mạc vào rạng sáng 12/6 (theo giờ Việt Nam), World Cup 2026 sẽ đặt ra những bài toán thể chất chưa từng có cho các đội tuyển tham dự: không phải riêng cái nóng, không phải riêng độ cao hay quãng đường di chuyển dài, mà là sự kết hợp của tất cả những yếu tố đó cùng một lúc.

OPEC+ nâng hạn ngạch, thị trường dầu mỏ sẽ sớm ổn định?

OPEC+ nâng hạn ngạch, thị trường dầu mỏ sẽ sớm ổn định?

(CLO) Bảy quốc gia thành viên chủ chốt của liên minh OPEC+ gồm Nga, Ả Rập Xê Út, Iraq, Kuwait, Kazakhstan, Algeria và Oman mới đây đã nhất trí nâng hạn ngạch sản lượng dầu thêm 188.000 thùng/ngày trong tháng 7/2026. Đây là bước đi tiếp theo trong lộ trình từng bước khôi phục lượng sản xuất đã được cắt giảm tự nguyện từ năm 2023 nhằm hỗ trợ giá dầu và cân bằng thị trường năng lượng toàn cầu.

Việt Nam – ASEAN: Hơn 3 thập kỷ đồng hành kiến tạo cộng đồng, cùng định hình tương lai chung

Việt Nam – ASEAN: Hơn 3 thập kỷ đồng hành kiến tạo cộng đồng, cùng định hình tương lai chung

(NB&CL) Tháng 7 năm 1995, sau rất nhiều nỗ lực, Việt Nam đã có mặt trong ngôi nhà chung ASEAN. Và chỉ 3 thập kỷ sau đó, Việt Nam đã ngày càng khẳng định vai trò trung tâm trong ASEAN, từ một thành viên “tích cực tham gia” sang một “nhân tố đồng kiến tạo,” góp phần định hình các ưu tiên chiến lược và cách tiếp cận phát triển của ASEAN.

Vì sao những lệnh ngừng bắn ở Trung Đông không hiệu quả?

Vì sao những lệnh ngừng bắn ở Trung Đông không hiệu quả?

(CLO) Ngay cả khi các bên liên tiếp tuyên bố đạt được thỏa thuận ngừng bắn, bom đạn vẫn tiếp tục rơi xuống Lebanon, Gaza và nhiều khu vực khác ở Trung Đông. Điều đó cho thấy khoảng cách rất lớn giữa những cam kết trên bàn đàm phán với khả năng thực thi trên thực địa, và xa hơn, là sự phức tạp của một khu vực hiếm khi yên bình.

Lá phiếu định hình hướng đi Armenia

Lá phiếu định hình hướng đi Armenia

(CLO) Sau cuộc bầu cử quốc hội ngày 7/6 tới, Armenia sẽ đứng trước một trong những lựa chọn chiến lược quan trọng nhất kể từ khi giành độc lập. Cuộc cạnh tranh chính trị không chỉ xoay quanh vấn đề thay đổi chính phủ hay tương quan lực lượng giữa các đảng phái, mà còn phản ánh cuộc tranh luận sâu sắc về định hướng phát triển quốc gia trong bối cảnh môi trường địa chính trị khu vực đang biến động mạnh.

Eo biển Hormuz: Từ cuộc chiến quân sự đến pháp lý

Eo biển Hormuz: Từ cuộc chiến quân sự đến pháp lý

(CLO) Eo biển Hormuz từ lâu được xem là một trong những huyết mạch hàng hải quan trọng nhất thế giới khi kết nối Vịnh Ba Tư với Ấn Độ Dương và là tuyến vận chuyển chủ yếu đối với dầu mỏ, khí tự nhiên hóa lỏng từ khu vực Trung Đông. Trong bối cảnh căng thẳng Mỹ - Iran tiếp tục leo thang, Hormuz không chỉ là điểm nóng quân sự, mà còn trở thành mặt trận mới của cuộc cạnh tranh pháp lý, tài chính và cấm vận giữa hai bên.

Nắng nóng hoành hành và lời cảnh báo về “siêu El Nino”

Nắng nóng hoành hành và lời cảnh báo về “siêu El Nino”

(NB&CL) Các nhà khoa học dự đoán thế giới đang đứng trước nguy cơ hứng chịu một đợt siêu El Nino. Trong bối cảnh đó, đợt nắng nóng đầu mùa đang hoành hành tại nhiều nơi trên thế giới càng khiến giới khoa học lo ngại hơn về khả năng các hình thái khí hậu cực đoan có thể chồng lấn trong thời gian tới.

Hạn chế ô tô vào trung tâm thành phố, phép thử với nhiều thủ đô châu Âu

Hạn chế ô tô vào trung tâm thành phố, phép thử với nhiều thủ đô châu Âu

(CLO) Tranh luận về việc có nên hạn chế ô tô vào trung tâm đô thị từng chỉ là câu chuyện quy hoạch và môi trường. Nhưng tại nhiều thủ đô châu Âu, đặc biệt là Berlin, nó đang dần trở thành phép thử chính trị mới: giữa nhu cầu đi lại, áp lực khí hậu và câu hỏi ai thực sự có quyền định hình tương lai của thành phố.

Liên minh châu Âu và Mỹ nhượng bộ để tránh đối đầu

Liên minh châu Âu và Mỹ nhượng bộ để tránh đối đầu

(CLO) Sau 5 giờ đàm phán căng thẳng, Liên minh châu Âu (EU) và Mỹ đã đạt được một thỏa hiệp thương mại quan trọng vào thứ Tư (20/5) vừa rồi, qua đó tạm thời tránh được nguy cơ bùng phát một cuộc chiến thương mại xuyên Đại Tây Dương.

Thượng đỉnh Trung - Nga và nỗ lực định hình trật tự quốc tế mới

Thượng đỉnh Trung - Nga và nỗ lực định hình trật tự quốc tế mới

(NB&CL) Chuyến thăm chính thức Trung Quốc của Tổng thống Nga Vladimir Putin (ngày 19-20/5) diễn ra trong bối cảnh môi trường quốc tế tiếp tục biến động mạnh bởi cạnh tranh chiến lược giữa các cường quốc, xung đột kéo dài tại Ukraine, căng thẳng Trung Đông và xu hướng phân cực ngày càng rõ trong quan hệ quốc tế.

Trung Đông sau những cuộc đối đầu

Trung Đông sau những cuộc đối đầu

(CLO) Những biến động kéo dài tại Trung Đông trong nhiều năm qua, đặc biệt sau vòng đối đầu quân sự Mỹ - Israel với Iran từ năm 2025, đang làm thay đổi sâu sắc tư duy an ninh của các quốc gia vùng Vịnh.

Khi không còn cường quốc nào đủ sức áp đặt luật chơi cho thế giới

Khi không còn cường quốc nào đủ sức áp đặt luật chơi cho thế giới

(CLO) Thế giới đang chuyển dịch từ một hệ thống quốc tế với những ranh giới đã được xác định sang một trật tự toàn cầu mới mà các quy tắc vẫn chưa được định hình rõ ràng. Và cuộc chiến Iran - dù không phải nguyên nhân - đang đẩy nhanh quá trình chuyển đổi này hơn bao giờ hết.

Thượng đỉnh Mỹ - Trung và tương lai trật tự kinh tế, công nghệ thế giới

Thượng đỉnh Mỹ - Trung và tương lai trật tự kinh tế, công nghệ thế giới

(NB&CL) Từ ngày 13-15/5, Tổng thống Mỹ Donald Trump có chuyến thăm cấp nhà nước tới Trung Quốc và hội đàm với Chủ tịch Tập Cận Bình. Hội nghị được xem là nỗ lực của hai bên nhằm kiểm soát bất đồng, duy trì ổn định quan hệ song phương và giảm thiểu nguy cơ đối đầu giữa hai trung tâm quyền lực lớn nhất thế giới.

Cỡ chữ bài viết: