Đàm phán Ukraine: Giữa tiếng pháo và sự ồn ào ngoại giao

(CLO) Trong xung đột Nga - Ukraine, pháo binh chưa bao giờ im tiếng, cũng như tiếng nói ngoại giao. Điều đáng chú ý là: tiếng nói ngoại giao ngày càng trở nên ồn ào, dày đặc, nhưng lại thiếu chiều sâu chiến lược.

Trên truyền thông phương Tây, các sáng kiến hòa bình, đề xuất ngừng bắn, kế hoạch trung gian nối tiếp nhau xuất hiện. Tuy nhiên, giới quan sát cho rằng, phần lớn những động thái này dường như phục vụ mục tiêu chính trị, truyền thông nhiều hơn là tạo ra một lộ trình khả thi để kết thúc chiến tranh.

Quá trình đàm phán về Ukraine, xét cho cùng, đã vượt xa phạm vi số phận của một quốc gia riêng lẻ, trở thành một phép thử đối với trật tự an ninh châu Âu-Đại Tây Dương và quan hệ giữa các cường quốc.

Ukraine châu Âu đang áp dụng chiến thuật trì hoãn?

Một trong những diễn biến mới nhất đáng chú ý là đề xuất của Tổng thống Volodymyr Zelenskyy về khả năng tổ chức trưng cầu dân ý liên quan đến nhượng bộ lãnh thổ.

Giới phân tích nhận định, về mặt hình thức, đề xuất này mang dáng dấp của một bước đi dân chủ và có vẻ hướng tới giải pháp chính trị. Tuy nhiên, trong bối cảnh chính trị nội bộ Ukraine ngày càng mong manh, sáng kiến này chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa chiến thuật hơn là một nỗ lực hòa giải thực chất.

Việc nhượng dù chỉ một phần lãnh thổ được xem là “lằn ranh đỏ” đối với giới tinh hoa và các lực lượng chính trị ở Kiev.

Đối diện nguy cơ mất tính chính danh, việc chuyển quyết định sang cho cử tri có thể giúp chính quyền Kiev vừa tránh trách nhiệm trực tiếp, vừa tái khẳng định rằng họ hành động theo “ý chí nhân dân”.

Một kết quả trưng cầu phản đối nhượng bộ, vốn được dự đoán trước, sẽ trở thành công cụ chính trị để Ukraine tiếp tục lập trường hiện tại, đồng thời củng cố vị thế trong đối thoại với các đối tác phương Tây.

Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelenskyy. Ảnh: X/ZelenskyyUa
Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky đề xuất khả năng trưng cầu dân ý về nhượng bộ lãnh thổ. Ảnh: X/ZelenskyyUa

Tuy nhiên, từ góc độ đàm phán, sáng kiến này khó có thể được xem là một bước tiến. Thay vì mở ra thảo luận thực chất về các điều kiện chấm dứt xung đột, nó có nguy cơ đẩy tiến trình vào vòng xoáy của các thủ tục chính trị kéo dài, nơi thời gian trở thành tài nguyên chiến lược. Theo logic này, trì hoãn đồng nghĩa với hy vọng: hy vọng vào thay đổi trên chiến trường, vào chuyển biến trong nội bộ các nước ủng hộ Ukraine, hoặc vào sự đảo chiều của chính sách Mỹ.

Chiến thuật này có vẻ như không chỉ hiện diện ở Kiev, mà còn được chia sẻ, ở những mức độ khác nhau, trong Liên minh châu Âu. Đức, Pháp và Vương quốc Anh hiện đang phối hợp trong “liên minh các nước sẵn sàng”.

Các thủ đô châu Âu ngày càng nhận thức rõ rằng Washington đang tìm cách thu hẹp vai trò của họ trong các cuộc tiếp xúc trực tiếp với Moscow và Kiev. Chính quyền Mỹ, rút kinh nghiệm từ những giai đoạn trước, dường như muốn kiểm soát chặt chẽ kênh đàm phán, hạn chế sự can thiệp hoặc gây áp lực từ các đồng minh.

Đáp lại, châu Âu tích cực đưa ra các kế hoạch hòa bình song song, sửa đổi hoặc bổ sung các đề xuất của Mỹ. Tuy nhiên, những sáng kiến này khó tạo ra ảnh hưởng thực chất nếu không đi kèm quyền lực cứng hoặc đòn bẩy kinh tế-quân sự đủ mạnh. Sự thiếu thống nhất nội khối khiến châu Âu khó trở thành một chủ thể đàm phán độc lập, thay vào đó chủ yếu đóng vai trò bổ trợ hoặc gây nhiễu chiến thuật.

Một ví dụ điển hình là tranh luận về việc sử dụng hoặc tịch thu tài sản Nga bị đóng băng. Về mặt chiến thuật, việc duy trì khả năng tiếp cận nguồn tài chính này giúp châu Âu vừa giữ Ukraine trong quỹ đạo của mình, vừa kéo dài khả năng tiếp tục xung đột. Tuy nhiên, việc biến tài sản đó thành “lời hứa treo” cũng góp phần trì hoãn các thỏa hiệp, khi Kiev được khuyến khích tin rằng vẫn còn dư địa để tiếp tục đối đầu thay vì chấp nhận nhượng bộ lãnh thổ.

Donbas đổi chiều giới hạn của tính toán chính trị

Điểm yếu căn bản của chiến lược trì hoãn nằm ở thực tế chiến trường. Theo truyền thông Nga, trong những tuần gần đây, quân đội Nga gia tăng nhịp độ tấn công trên nhiều hướng, đặc biệt tại Donbas, giành quyền kiểm soát thêm các khu vực chiến lược và bào mòn năng lực phòng thủ của Ukraine. Những thắng lợi này không chỉ mang ý nghĩa quân sự mà còn có tác động trực tiếp tới bàn đàm phán, khi tương quan lực lượng ngày càng nghiêng về phía Moscow.

Trước đó, một giả định phổ biến trong giới hoạch định chính sách phương Tây cho rằng Ukraine có thể duy trì thế cân bằng bằng các phương tiện tương đối chi phí thấp, như máy bay không người lái, hỏa lực chính xác và thông tin tình báo. Sự thiếu hụt nhân lực được cho là có thể bù đắp bằng công nghệ. Tuy nhiên, thực tế cho thấy ưu thế về quy mô, hỏa lực và khả năng duy trì áp lực liên tục của Nga đang dần phá vỡ giả định này.

814-202512141836532.jpeg
Quân đội Nga được cho là đang chiếm ưu thế ở Donbas. Ảnh chụp màn hình video do UAV ghi lại/RIA Novosti/Bộ Quốc phòng Nga

Trong bối cảnh đó, Kiev rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan: một mặt chịu sức ép chính trị ngày càng lớn từ Washington về việc cần nghiêm túc xem xét giải pháp đàm phán; mặt khác, phải đối diện với áp lực quân sự trực tiếp và ngày càng dữ dội từ Nga. Các nỗ lực trung gian của châu Âu, dù nhằm giảm bớt căng thẳng, khó có thể thay đổi cục diện khi thiếu công cụ quyết định.

Trong khi đó, logic “chờ đợi thay đổi ở Washington”, từ bầu cử giữa nhiệm kỳ cho đến khả năng điều chỉnh chính sách đối ngoại, chứa đựng nhiều yếu tố bất định. Chính sách đối ngoại Mỹ, trong nhiều trường hợp, vận hành tương đối độc lập với biến động chính trị ngắn hạn. Việc đặt cược vào một sự đảo chiều lớn có thể khiến các bên đánh giá thấp động lực tự thân của chiến trường.

Cuối cùng, lịch sử xung đột cho thấy ngoại giao hiếm khi có thể tách rời hoàn toàn khỏi thực tế quân sự. Khi tương quan lực lượng thay đổi, các điều khoản đàm phán cũng thay đổi theo.

Trong trường hợp Ukraine, tiếng pháo ở Donbas đang dần định hình khung giới hạn cho mọi sáng kiến hòa bình. Câu hỏi không còn là liệu đàm phán có diễn ra hay không, mà là khi nào và trong điều kiện nào, và liệu các bên có sẵn sàng đối diện với thực tế đó sớm hay tiếp tục kéo dài một cuộc thử sức tốn kém, cả về người và của.

Xem thêm

Trung Đông sau cơn sóng dữ

Trung Đông sau cơn sóng dữ

(CLO) Sau giai đoạn căng thẳng cao liên quan đến Iran, tình hình Trung Đông tạm thời hạ nhiệt nhưng vẫn tiềm ẩn nhiều yếu tố khó lường.
Iran, nơi chiến tranh bước vào “kỷ nguyên thuật toán”

Iran, nơi chiến tranh bước vào “kỷ nguyên thuật toán”

(NB&CL) Cuộc khủng hoảng Iran đánh dấu một bước ngoặt, khi trí tuệ nhân tạo (AI) dần trở thành một công cụ cốt lõi trong chiến tranh hiện đại. Từ việc xác định mục tiêu cho tới hỗ trợ các chiến dịch ám sát, AI đang rút ngắn thời gian ra quyết định - nhưng đồng thời cũng làm dày thêm câu hỏi về trách nhiệm, đạo đức và luật pháp quốc tế.
Mối nguy Houthi phong tỏa eo biển Bab al-Mandeb liệu có thể xảy ra?

Mối nguy Houthi phong tỏa eo biển Bab al-Mandeb liệu có thể xảy ra?

(CLO) Những đợt tập kích tên lửa mới đây từ Yemen hướng về phía Israel làm dấy lên nỗi lo sợ về một kịch bản cực đoan hơn, đó là lực lượng Houthi có thể phong tỏa eo biển Bab al-Mandeb. Nhưng việc bóp chặt “yết hầu” vận tải toàn cầu, trong bối cảnh Hormuz đang tắc nghẽn, có phải ý tưởng sáng suốt với Houthi?
Đàm phán Mỹ - Iran trong bóng mờ kịch bản quân sự

Đàm phán Mỹ - Iran trong bóng mờ kịch bản quân sự

(CLO) Những tuyên bố của Tổng thống Mỹ Donald Trump về triển vọng đàm phán với Iran đang tạo ra mâu thuẫn: trong khi ngôn từ ngoại giao được nhấn mạnh, các dấu hiệu chuẩn bị quân sự lại gia tăng.
Khủng hoảng năng lượng toàn cầu: “Thời điểm thức tỉnh” cho chuyển đổi xanh

Khủng hoảng năng lượng toàn cầu: “Thời điểm thức tỉnh” cho chuyển đổi xanh

(NB&CL) Khi các chỉ số khí hậu toàn cầu đồng loạt “nhấp nháy đỏ”, cú sốc năng lượng tại eo biển Hormuz lại bồi thêm một đòn mạnh vào nền kinh tế thế giới. Nhưng từ đó, một câu hỏi sống còn lại hiện ra: Liệu nhân loại sẽ tiếp tục vay mượn tương lai bằng nhiên liệu hóa thạch, hay sẽ dùng chính cuộc khủng hoảng này làm bệ phóng cho chuyển đổi xanh?
Mỹ đang lùi bước trước 'lằn ranh' năng lượng?

Mỹ đang lùi bước trước 'lằn ranh' năng lượng?

(CLO) Những diễn biến liên tiếp xung quanh tối hậu thư của Tổng thống Mỹ Donald Trump đối với Iran trong vài ngày qua cho thấy một thực tế quen thuộc nhưng đáng chú ý trong chính sách đối ngoại của Washington hiện nay: sự dao động giữa răn đe cứng rắn và điều chỉnh chiến thuật nhằm tránh vượt qua “lằn ranh đỏ” của một cuộc leo thang ngoài tầm kiểm soát.
Cuộc khủng hoảng năng lượng liệu sẽ còn kéo dài?

Cuộc khủng hoảng năng lượng liệu sẽ còn kéo dài?

(CLO) Cuộc xung đột quân sự tại Trung Đông, với tâm điểm là khu vực Vịnh Ba Tư, đang tạo ra những cú sốc sâu rộng đối với thị trường năng lượng toàn cầu. Liệu cuộc khủng hoảng này sẽ còn kéo dài?
Hormuz, phép thử cho chiến tranh bất đối xứng trên biển

Hormuz, phép thử cho chiến tranh bất đối xứng trên biển

(CLO) Bất chấp sức mạnh quân sự của Mỹ, với hai tàu sân bay đang triển khai, Iran vẫn đủ sức chặn đường hàng hải qua eo biển Hormuz bằng máy bay không người lái và thủy lôi. Eo biển này vì thế có thể xem như thước đo mới nhất về hiệu quả của chiến lược tiếp cận bất đối xứng trong xung đột trên biển.
Mỹ mở rộng mặt trận thương mại toàn cầu

Mỹ mở rộng mặt trận thương mại toàn cầu

(CLO) Các động thái thương mại gần đây của Mỹ cho thấy một xu hướng đáng chú ý: mở rộng phạm vi đối đầu từ cạnh tranh song phương sang tiếp cận đa phương mang tính áp đặt.
Ngày Nước thế giới 2026: Khi hơn 2 tỷ người vẫn thiếu nước sạch…

Ngày Nước thế giới 2026: Khi hơn 2 tỷ người vẫn thiếu nước sạch…

(NB&CL) Cho đến tận bây giờ, khi tưởng chừng thế giới đã có những bước tiến rất nhanh, thậm chí thần kỳ về nhiều mặt thì nhức nhối thay, vẫn tồn tại những thực tế rất cũ, một nghịch lý vẫn chưa có giải pháp hiệu quả, trong đó có câu chuyện thiếu thốn nước sạch. Không chỉ là con số hơn 2 tỷ người đang không có nước sạch để sử dụng.
Trung Đông sau vòng giao tranh đầu tiên: Thế cân bằng mong manh

Trung Đông sau vòng giao tranh đầu tiên: Thế cân bằng mong manh

(CLO) Chiến dịch quân sự của Mỹ và Israel nhằm vào Iran có thể nói đã bước qua vòng giao tranh đầu tiên. Đòn đánh "phủ đầu" của liên quân Mỹ - Israel dù rất mạnh, nhưng lại không hạ gục được Iran, khiến cuộc chiến đang phải bước sang giai đoạn hai phức tạp và khó lường hơn tới dây.
Cỡ chữ bài viết: