Trung Đông sau những cuộc đối đầu

(CLO) Những biến động kéo dài tại Trung Đông trong nhiều năm qua, đặc biệt sau vòng đối đầu quân sự Mỹ - Israel với Iran từ năm 2025, đang làm thay đổi sâu sắc tư duy an ninh của các quốc gia vùng Vịnh.

Nếu trước đây các quốc gia vùng Vịnh chủ yếu dựa vào “ô bảo trợ” của Mỹ để duy trì ổn định chiến lược, thì nay họ có xu hướng chuyển sang cách tiếp cận linh hoạt hơn: đa dạng hóa quan hệ đối ngoại, phân tán rủi ro an ninh và xây dựng các trung tâm quyền lực khu vực mang tính đa cực.

Sự thay đổi này không chỉ phản ánh nỗi lo về nguy cơ chiến tranh lan rộng, mà còn cho thấy sự suy giảm niềm tin vào khả năng và cam kết bảo vệ của Washington. Trong bối cảnh đó, cấu trúc an ninh Trung Đông đang bước vào giai đoạn tái định hình sâu sắc, nơi quyền lực không còn tập trung tuyệt đối vào một trục liên minh duy nhất.

word-w85k46-1.jpg
Ngọn lửa đỏ chiến tranh thúc đẩy một quá trình tái cấu trúc địa chính trị sâu rộng tại Trung Đông. Ảnh: Global Look Press

Từ “ô bảo trợ Mỹ” đến chiến lược cân bằng mới

Trong nhiều thập kỷ sau Chiến tranh Lạnh, chiến lược của Mỹ tại Trung Đông dựa trên việc duy trì Israel như một “cường quốc trụ cột” nhằm bảo đảm lợi ích địa chính trị của Washington. Mỹ cung cấp cho Israel ưu thế quân sự vượt trội, hỗ trợ tài chính lớn và bảo đảm an ninh chiến lược, qua đó xây dựng một cấu trúc quyền lực khu vực xoay quanh liên minh Mỹ - Israel.

Trong một thời gian dài, mô hình này phát huy hiệu quả tương đối. Các quốc gia Ả Rập vùng Vịnh, dù tồn tại khác biệt với Israel, vẫn chấp nhận dựa vào Mỹ như một nhà bảo trợ an ninh trước các mối đe dọa từ Iran hay bất ổn khu vực. Tuy nhiên, các cuộc xung đột kéo dài ở Iraq, Syria, Gaza, Lebanon và gần đây là căng thẳng trực tiếp với Iran đã làm lộ rõ những giới hạn của cấu trúc này.

Điểm thay đổi lớn nằm ở nhận thức chiến lược của các quốc gia vùng Vịnh. Họ nhận ra rằng, việc gắn quá chặt với một liên minh an ninh do Mỹ dẫn dắt có thể khiến mình trở thành mục tiêu trong các cuộc cạnh tranh địa chính trị lớn hơn. Khi căng thẳng Mỹ - Iran leo thang, các cơ sở dầu khí, tuyến hàng hải và hạ tầng chiến lược của vùng Vịnh cũng trở thành khu vực dễ bị tổn thương nhất.

Trong khoảng hơn một thập kỷ qua, nhiều nước vùng Vịnh theo đuổi chính sách cân bằng, khi duy trì quan hệ đồng minh với Washington nhưng đồng thời vẫn giữ kênh đối thoại với Tehran nhằm tránh đối đầu trực diện. Chính sách này từng giúp họ hạn chế phần nào tác động từ các cuộc khủng hoảng khu vực. Tuy nhiên, khi xung đột ngày càng mở rộng và khó kiểm soát, chiến lược trung lập truyền thống bắt đầu bộc lộ giới hạn.

Các quốc gia Ả Rập vùng Vịnh hiện không còn muốn bị cuốn vào logic đối đầu cứng giữa Mỹ - Israel với Iran. Điều đó lý giải vì sao nhiều nước trong khu vực tỏ ra dè dặt với các kế hoạch hậu chiến do Washington và Tel Aviv thúc đẩy, đặc biệt những sáng kiến nhằm hình thành một mặt trận khu vực chống Tehran.

Trong bối cảnh ấy, ý nghĩa chính trị của Hiệp định Abraham cũng thay đổi đáng kể. Ban đầu, các thỏa thuận bình thường hóa quan hệ giữa Israel với một số quốc gia Ả Rập được xem là bước tiến chiến lược giúp tái cấu trúc Trung Đông theo hướng hợp tác kinh tế và an ninh mới. Nhưng theo thời gian, nhiều nước Ả Rập cho rằng tiến trình này ngày càng mang màu sắc liên minh địa chính trị nhằm kiềm chế Iran hơn là xây dựng ổn định toàn diện cho khu vực.

Hệ quả là các quốc gia vùng Vịnh bắt đầu chủ động xây dựng mạng lưới an ninh đa tầng thay vì phụ thuộc tuyệt đối vào Mỹ. Họ mở rộng hợp tác quân sự, ngoại giao và kinh tế với nhiều đối tác khác nhau, từ Thổ Nhĩ Kỳ, Pakistan cho đến Trung Quốc và Nga.

UAE là ví dụ điển hình cho xu hướng này. Abu Dhabi vừa duy trì quan hệ chiến lược với Washington, vừa cải thiện quan hệ với Ankara, đồng thời mở rộng hợp tác kinh tế với châu Á. Ả Rập Xê Út cũng theo đuổi cách tiếp cận tương tự khi thúc đẩy hòa giải với Iran dưới vai trò trung gian của Trung Quốc, đồng thời ký kết các thỏa thuận quốc phòng mới với Pakistan.

Sự dịch chuyển đó cho thấy Trung Đông đang dần rời khỏi mô hình “an ninh phụ thuộc” để tiến tới cấu trúc cân bằng linh hoạt hơn, nơi các quốc gia tìm cách tự gia tăng năng lực chiến lược thay vì đặt toàn bộ niềm tin vào một cường quốc bên ngoài.

Trung Đông đa cực và cuộc cạnh tranh vai trò dẫn dắt khu vực

Sự thay đổi trong tư duy an ninh đang kéo theo một câu hỏi lớn hơn: ai sẽ trở thành trung tâm quyền lực mới của Trung Đông trong bối cảnh trật tự khu vực chuyển sang xu hướng đa cực?

Israel vẫn là cường quốc quân sự hàng đầu khu vực với sự hậu thuẫn mạnh mẽ từ Mỹ. Tuy nhiên, các cuộc xung đột kéo dài cùng chính sách an ninh cứng rắn của Tel Aviv khiến nhiều nước Ả Rập tiếp tục nhìn nhận Israel như một nguồn gây bất ổn hơn là nhân tố kiến tạo hòa bình khu vực.

word-w85k46-2.jpg
Các quốc gia khu vực đang chuyển sang một dạng “ngoại giao linh hoạt”. Ảnh: Global Look Press

Mâu thuẫn cốt lõi của chiến lược Mỹ - Israel nằm ở chỗ Washington muốn cùng lúc thúc đẩy hội nhập kinh tế khu vực, bình thường hóa quan hệ Ả Rập - Israel và kiềm chế Iran bằng áp lực quân sự. Nhưng thực tế cho thấy các mục tiêu này khó song hành. Một mặt, Israel được thúc đẩy trở thành trung tâm an ninh khu vực; mặt khác, nhiều quốc gia Trung Đông lại xem các chiến dịch quân sự của Tel Aviv là nguyên nhân làm gia tăng đối đầu và chia rẽ.

Trong bối cảnh đó, Ả Rập Xê Út nổi lên như ứng cử viên quan trọng cho vai trò dẫn dắt khu vực. Riyadh sở hữu nhiều lợi thế chiến lược: nguồn lực tài chính khổng lồ từ dầu mỏ, vị thế đặc biệt trong thế giới Hồi giáo Sunni, năng lực ngoại giao ngày càng mở rộng và chương trình cải cách kinh tế “Tầm nhìn 2030” đang thúc đẩy quá trình hiện đại hóa đất nước.

Khác với Israel, Ả Rập Xê Út đang cố xây dựng hình ảnh một trung tâm kết nối hơn là một cực đối đầu. Chính sách ngoại giao của Riyadh thời gian gần đây cho thấy nỗ lực cân bằng quan hệ với cả Mỹ, Trung Quốc, Nga và Iran nhằm mở rộng không gian chiến lược.

Iran cũng là một cực quyền lực khó bỏ qua. Dù chịu áp lực cấm vận và tổn thất từ xung đột, Tehran vẫn sở hữu nhiều yếu tố nền tảng: dân số đông, năng lực quân sự đáng kể, vị trí địa chiến lược đặc biệt và khả năng kiểm soát eo biển Hormuz - tuyến vận tải năng lượng quan trọng bậc nhất thế giới.

Quan trọng hơn, Iran đã chứng minh khả năng duy trì ảnh hưởng thông qua mạng lưới đồng minh và đối tác trải rộng từ Iraq, Syria đến Lebanon và Yemen. Điều này giúp Tehran tiếp tục giữ vai trò trung tâm trong các tính toán an ninh khu vực, bất chấp sức ép từ phương Tây.

Bên cạnh đó, Thổ Nhĩ Kỳ đang nổi lên như một cường quốc trung gian với ảnh hưởng ngày càng lớn. Ankara không chỉ là thành viên NATO mà còn theo đuổi chiến lược tự chủ chiến lược, kết hợp giữa sức mạnh công nghiệp quốc phòng, vị trí hậu cần và khả năng ngoại giao linh hoạt.

Trong nhiều hồ sơ khu vực, từ Syria, Libya cho tới Caucasus, Thổ Nhĩ Kỳ cho thấy họ muốn trở thành một trung tâm quyền lực độc lập thay vì chỉ đóng vai trò đồng minh phương Tây. Ankara có thể không thay thế hoàn toàn Israel, nhưng đang tạo ra một mô hình ảnh hưởng khác dựa trên kết hợp giữa kinh tế, quân sự và ngoại giao thực dụng.

Trong khi đó, Qatar và UAE nhiều khả năng tiếp tục phát triển như các trung tâm tài chính, truyền thông và trung gian ngoại giao của khu vực. Những quốc gia này tuy không sở hữu sức mạnh quân sự áp đảo nhưng lại có ảnh hưởng lớn nhờ khả năng đầu tư, kết nối kinh tế và vai trò trung gian trong nhiều cuộc khủng hoảng.

Syria, dù còn đối mặt bất ổn nội bộ, cũng có thể trở thành một mắt xích quan trọng nếu tiến trình tái thiết và hòa giải tiếp tục được thúc đẩy. Vị trí địa chiến lược của Damascus khiến nước này khó bị loại khỏi cấu trúc khu vực mới.

Tất cả những xu hướng trên cho thấy Trung Đông đang chuyển từ mô hình quyền lực đơn cực sang trạng thái đa trung tâm. Trong cấu trúc mới, ảnh hưởng không chỉ được đo bằng ưu thế quân sự, mà còn phụ thuộc vào khả năng kiểm soát dòng vốn, công nghệ, năng lượng, hậu cần, truyền thông và các kênh ngoại giao.

“Ngọn lửa đỏ” của chiến tranh tại Trung Đông vì thế không chỉ làm gia tăng bất ổn, mà còn thúc đẩy một quá trình tái cấu trúc địa chính trị sâu rộng. Khi niềm tin vào mô hình bảo trợ truyền thống suy giảm, các quốc gia khu vực đang chuyển sang một dạng “ngoại giao linh hoạt”, nơi lợi ích thực chất và khả năng thích ứng trở thành yếu tố quyết định vị thế quyền lực trong trật tự Trung Đông mới.

Xem thêm

Ukraine trước sức ép chính trị mới

Ukraine trước sức ép chính trị mới

(CLO) Chính trường Ukraine đang chịu sức ép ngày càng lớn từ yêu cầu ổn định bộ máy thời chiến, cải cách, chống tham nhũng và cạnh tranh quyền lực.

Đa dạng hóa lá chắn an ninh nhằm thích ứng với những biến động

Đa dạng hóa lá chắn an ninh nhằm thích ứng với những biến động

(NB&CL) Việc Ả Rập Xê Út cùng hơn 10 nước thành lập Liên minh Phòng thủ hàng hải (MMDC) tại Biển Đỏ, Eo biển Bab al-Mandeb và Vịnh Aden cho thấy các quốc gia này đang chủ động đa dạng hóa lá chắn an ninh nhằm thích ứng với những biến động địa chính trị ngày càng khó lường.

Nga và Myanmar mở ra giai đoạn phát triển mới trong quan hệ

Nga và Myanmar mở ra giai đoạn phát triển mới trong quan hệ

(CLO) Chuyến thăm chính thức Nga của Tổng thống Myanmar Min Aung Hlaing (16-19/8/2026) và các cuộc hội đàm với Tổng thống Vladimir Putin, Thủ tướng Mikhail Mishustin cho thấy quan hệ Nga-Myanmar tiếp tục được mở rộng theo hướng toàn diện.

Thái Lan đau đầu với bài toán kiểm soát súng

Thái Lan đau đầu với bài toán kiểm soát súng

(CLO) Sau những vụ xả súng liên tiếp, Thái Lan một lần nữa thúc đẩy siết quản lý súng. Nhưng khi vũ khí bất hợp pháp vẫn có thể được tìm mua dễ dàng trên mạng, còn hàng triệu khẩu súng đang lưu hành ngoài tầm kiểm soát, Bangkok phải đối mặt với nhiều câu hỏi khó hơn việc sửa luật.

Nút thắt Hormuz và thế trận giằng co trong xung đột Mỹ - Iran

Nút thắt Hormuz và thế trận giằng co trong xung đột Mỹ - Iran

(CLO) Động lực đàm phán và hoạt động quân sự giữa Mỹ và Iran đang chậm lại đáng kể, cho thấy cuộc đối đầu đã chuyển từ giai đoạn sử dụng sức mạnh trực tiếp sang một trạng thái giằng co, trong đó mỗi bên tìm cách duy trì sức ép và chờ đối phương thay đổi tính toán.

Trong một thế giới bất ổn, có 2.000 tỷ USD cũng vẫn bất an

Trong một thế giới bất ổn, có 2.000 tỷ USD cũng vẫn bất an

(CLO) Nicolai Tangen, CEO Norges Bank Investment Management (NBIM), vừa cảnh báo quỹ đầu tư quốc gia lớn nhất thế giới này có thể “biến mất” trong tương lai. Đáng chú ý, ông cho rằng nguy cơ ấy không còn quá xa vời trong một thế giới đầy bất ổn hiện nay.

Kế hoạch hòa bình cho Gaza và 'nút thắt' Netanyahu

Kế hoạch hòa bình cho Gaza và 'nút thắt' Netanyahu

(CLO) Việc Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu công khai bác bỏ kế hoạch 15 điểm do Tổng thống Mỹ Donald Trump hậu thuẫn đang đẩy tiến trình giải giáp Hamas và tái thiết Gaza vào một thế giằng co mới. Khi Israel đặt điều kiện giải giáp hoàn toàn lên trước mọi bước rút quân, cánh cửa để Gaza chuyển từ ngừng bắn sang ổn định vẫn chưa thể mở ra.

Học giả quốc tế đánh giá cao chuyến thăm Australia và New Zealand của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm

Học giả quốc tế đánh giá cao chuyến thăm Australia và New Zealand của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm

(CLO) Nhận lời mời của Toàn quyền Australia Sam Mostyn và Toàn quyền New Zealand Cindy Kiro, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam Tô Lâm cùng Đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam thăm cấp Nhà nước tới Australia và New Zealand từ ngày 9 đến 14/8/2026.

Ba lỗ hổng khiến CHDC Congo trải qua đại dịch Ebola lớn thứ hai lịch sử

Ba lỗ hổng khiến CHDC Congo trải qua đại dịch Ebola lớn thứ hai lịch sử

(CLO) Dù thế giới từng dập tắt thành công nhiều đợt dịch Ebola trước đây, làn sóng bùng phát mới nhất tại CHDC Congo lại ghi nhận tốc độ lây lan nhanh chưa từng có. Sự kết hợp giữa chủng virus hiếm, sự chậm trễ trong phát hiện ban đầu và bối cảnh xung đột đang đẩy quốc gia này vào một cuộc khủng hoảng y tế nghiêm trọng.

Từ bài học Hiroshima đến những rủi ro hạt nhân trong thời đại AI

Từ bài học Hiroshima đến những rủi ro hạt nhân trong thời đại AI

(CLO) Tròn 81 năm sau hai vụ ném bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki, ký ức đau lòng ấy lại nhắc nhở nhân loại về những mối nguy của vũ khí hạt nhân. Nhưng trong kỷ nguyên trí tuệ nhân tạo (AI), lời nhắc này còn chỉ ra những rủi ro rất mới, rất đặc trưng của thời đại số.

Vì sao Ceuta trở thành điểm nóng di cư từ Bắc Phi sang châu Âu?

Vì sao Ceuta trở thành điểm nóng di cư từ Bắc Phi sang châu Âu?

(CLO) Hàng chục nghìn người vượt biển vào Ceuta chỉ trong ít ngày qua không đơn thuần là một cuộc khủng hoảng biên giới. Đằng sau những hình ảnh hỗn loạn ấy là câu chuyện kéo dài nhiều thế kỷ về những vùng đất đặc biệt của Tây Ban Nha, nơi lịch sử, địa lý và dòng người di cư gặp nhau trên ranh giới mong manh giữa châu Phi và châu Âu.

Tuyến đường thủy quan trọng bậc nhất châu Âu trước nguy cơ tắc nghẽn

Tuyến đường thủy quan trọng bậc nhất châu Âu trước nguy cơ tắc nghẽn

(CLO) Mực nước trên sông Rhine - tuyến vận tải thủy nội địa quan trọng bậc nhất của châu Âu - đang giảm xuống mức thấp hiếm thấy giữa mùa hè, đẩy hoạt động logistics vào tình trạng căng thẳng. Một lần nữa, biến đổi khí hậu cho thấy tác động của nó không chỉ dừng ở môi trường mà đã lan sâu vào chuỗi cung ứng và sản xuất công nghiệp.

Thủ tướng Israel mang “hồ sơ Iran” tới Washington

Thủ tướng Israel mang “hồ sơ Iran” tới Washington

(CLO) Cuộc gặp giữa Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu và Tổng thống Mỹ Donald Trump tại Washington mới đây diễn ra trong bối cảnh cục diện Trung Đông tiếp tục tiềm ẩn nhiều bất ổn. Trong khi Nhà Trắng được cho là muốn thúc đẩy hạ nhiệt căng thẳng và từng bước thu hẹp sự hiện diện quân sự của Israel tại Gaza, Lebanon và Syria, thì Tel Aviv lại coi việc duy trì sức ép quân sự đối với Iran và các lực lượng đồng minh là yêu cầu cốt lõi đối với an ninh quốc gia.

Gian lận thi cử: Vấn nạn chưa có lời giải của Ấn Độ

Gian lận thi cử: Vấn nạn chưa có lời giải của Ấn Độ

(NB&CL) Tháng 5 vừa qua, Ấn Độ đã rung chuyển với cuộc khủng hoảng gian lận thi cử lớn nhất trong lịch sử nước này khi 2,3 triệu thí sinh phải thi lại, Bộ trưởng Giáo dục phải từ chức. Điều đáng nói đây không phải lần đầu ngành giáo dục Ấn Độ chao đảo vì gian lận thi cử. Nhưng quy mô, mức độ tinh vi và hậu quả chính trị của vụ việc lần này khiến nhiều người đặt câu hỏi: Vì sao một quốc gia từng trải qua hàng loạt bê bối thi cử suốt hơn một thập kỷ vẫn chưa thể tìm ra lời giải cho vấn nạn này?

Khi cạnh tranh quốc gia mở rộng sang cuộc đua tri thức

Khi cạnh tranh quốc gia mở rộng sang cuộc đua tri thức

(NB&CL) Trong nhiều thập niên, lợi thế cạnh tranh của các quốc gia chủ yếu được đo bằng quy mô nền kinh tế, năng lực sản xuất, thương mại, đầu tư hay sức mạnh quân sự. Tuy nhiên, sự phát triển nhanh của trí tuệ nhân tạo (AI), công nghệ bán dẫn, điện toán lượng tử, công nghệ sinh học và chuyển đổi số đang làm thay đổi những yếu tố tạo nên sức mạnh quốc gia. Trong bối cảnh đó, nguồn nhân lực chất lượng cao ngày càng trở thành nguồn lực chiến lược, kéo theo sự điều chỉnh trong tư duy phát triển và hoạt động đối ngoại của nhiều nước.

Cỡ chữ bài viết: